1
tên gốc: 𝗔 𝗚𝗿𝗮𝗰𝗲 𝗧𝗼𝗼 𝗣𝗼𝘄𝗲𝗿𝗳𝘂𝗹 𝗧𝗼 𝗡𝗮𝗺𝗲 | nguồn: https://archiveofourown.org/works/11049630
tác giả: gramanderbae
alpha choi seungcheol - hắn
alpha yoon jeonghan - anh
omega hong jisoo - cậu
__________
khi một nửa của tôi đã mất đi,
làm sao tôi có thể sống tiếp?
"em không nghĩ đó là lỗi của em sao? làm hết mọi việc mà công ty giao cho em, trong khi em đang mang thai? anh không bảo em nghỉ ngơi sao? nếu em nghe lời anh, chỉ khi em nghe lời. seungjo của chúng ta sẽ ở đây, hoàn toàn là lỗi của em!"
seungcheol hối hận về lời nói của mình, ngay sau khi nó tuôn ra khỏi miệng hắn, và nhìn thấy nỗi đau dâng trào trong đôi mắt của omega. đôi mắt đáng yêu của cậu, đôi mắt mèo đáng yêu từng lấp lánh như một bầu trời sao giờ đây trông thật u ám, đầy sự chán nản, đau khổ và đau đớn.
những nỗi đau mà họ phải chia sẻ, nỗi buồn mà họ phải cùng nhau chiến thắng, nỗi đau mà họ phải cùng nhau vượt qua.
chỉ khi seungcheol biết cách kiểm soát nỗi buồn của mình, chỉ khi seungcheol có thể bám vào sợi dây thần kinh nhỏ nhoi còn sót lại trong đầu hắn. đúng vậy, cách dễ nhất để thể hiện nỗi buồn của bạn là thông qua sự tức giận, và seungcheol hiểu rõ hơn thế.
"ji-"
quá muộn rồi, khuôn mặt jisoo giờ không còn cảm xúc, đôi mắt trống rỗng. seungcheol có thể cảm nhận được cảm xúc lẫn lộn trong bạn đời của mình, thậm chí cả những suy nghĩ xấu xí nhỏ nhặt đang chạy trong đầu jisoo.
'mày đã giết chết đứa con của mày rồi.'
'mày là một kẻ giết người'
'ngay cả alpha của mày cũng nói đó là lỗi của mày'
'anh ấy ghét mày vì điều đó.'
"không-jisoo!"
jisoo giật mình trước giọng nói của alpha, chớp mắt để ngăn nước mắt chảy và lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ tồi tệ. cậu mỉm cười nhẹ trước khi bước về phía phòng trẻ sơ sinh mà cả hai đã chuẩn bị, nhưng cậu dừng lại ngay trước cửa.
"em xin lỗi vì đã trở thành kẻ giết người."
jisoo đóng cửa lại và nhốt mình trong phòng. seungcheol có thể nghe thấy tiếng bạn đời của hắn nức nở và nỗi đau mà jisoo đang chịu đựng, khóc thương cho con trai của hai người.
'mày đã làm gì thế, seungcheol' seungcheol nghĩ khi hắn ngồi trên sàn, dựa vào cửa phòng em bé, nức nở.
---
jeonghan thở dài khi cố gắng không đấm vào mặt người bạn thân nhất của mình.
"mày đã làm gì vậy?"
seungcheol vẫn im lặng, mắt mệt mỏi và sưng húp vì khóc và jeonghan chỉ có thể cố gắng hết sức để không giết chết người mà hắn gọi là bạn thân.
"thật sao cheol? mày đến đây chỉ để ngồi hay là-"
"tao không biết nữa... tao chỉ muốn thoát khỏi chuyện này thôi. được chứ?" seungcheol nói, cắt ngang lời của jeonghan.
jeonghan thở dài, ngả người ra sau trên chiếc ghế dài trước mặt seungcheol, trừng mắt nhìn. jeonghan được cho là người sẽ cưới jisoo, anh là người được hứa hôn với cậu, alpha của gia tộc yoon, con trai alpha duy nhất của yoon doojoon. vì gia tộc hong và yoon rất thân thiết, và may mắn thay, đứa con trai duy nhất của cả hai lại là cặp alpha và omega, alpha yoon jeonghan và omega hong jisoo.
nhưng jisoo không thể coi jeonghan hơn một người bạn; chắc chắn cả hai đã thân thiết khi còn nhỏ, nhưng khi joshua biết rằng họ đã được hứa hôn, jisoo lại bắt đầu xa lánh jeonghan. mà jisoo lại không muốn bị ràng buộc mà không có cảm xúc, cậu không muốn kết hôn mà không có cậu tham gia vào việc lựa chọn bạn đời của mình, và jeonghan không thể không tôn trọng điều đó và cố gắng tán tỉnh cậu như những alpha khác, anh tham gia cuộc thi để giành được trái tim của jisoo.
"mày biết không. khi em ấy chọn mày, trong số tất cả những người cố gắng tán tỉnh em ấy, tao đã rất vui." jeonghan nhìn chằm chằm vào bạn mình, seungcheol ngước lên với đôi mắt hơi bối rối.
"tao mừng vì em ấy chọn mày. tao đã nghĩ em ấy đã đưa ra một lựa chọn rất tuyệt vời." jeonghan tiếp tục. "tao biết mày sẽ không bao giờ làm tổn thương em ấy, mày luôn chân thành với em ấy, không giống như những người khác chỉ muốn một omega xinh đẹp để sưởi ấm giường của họ."
seungcheol quay đi, hắn nhớ đến tất cả những alpha khác đã cố gắng tán tỉnh jisoo như thế nào, họ chỉ theo đuổi khuôn mặt xinh đẹp, cơ thể và tiền bạc của jisoo và jeonghan đã đúng, bản thân hắn nghĩ rằng thật nhẹ nhõm khi cuối cùng jisoo cũng chọn anh.
"nhưng bây giờ tại sao tao lại nghĩ rằng tao đã sai rồi?"
seungcheol quay đầu lại nhìn jeonghan, mắt mở to. jeonghan vừa nói gì vậy?.
"tao nghĩ, mày là một trong những alpha rẻ tiền, seungcheol. mày cũng giống như một trong số họ" anh đứng dậy.
trong chớp mắt, mắt seungcheol tràn ngập sự tức giận và không hề nhận ra, cả hai đang đánh nhau, lăn trên sàn, làm đổ đồ đạc của jeonghan.
khi cả hai tách ra, đứng đối diện nhau, một ít máu ở đây và ở đó, vết bầm tím của seungcheol bắt đầu xuất hiện, mắt đỏ rực. dấu hiệu của một alpha đang giận dữ.
"yoon jeonghan, mày làm tao tức giận, tao sẽ xé đầu mày ra!"
"đến và thử xem. điều đó chỉ khiến jisoo ghét mày nhiều hơn thôi, so với cách mày ghét em ấy vì bị sảy thai!"
"tao không ghét em ấy!"
"vậy tại sao mày lại đổ lỗi cho em ấy?!"
seungcheol gầm gừ.
"em ấy quá bướng bỉnh, không chịu ở nhà và nghe lời tao. tao đã bảo em ấy ở nhà và nghỉ ngơi. tao bảo em ấy chăm sóc bản thân và-"
"mày có ở đó với em ấy không?"
"tao hỏi mày, seungcheol, mày có ở đó với jisoo không? seungcheol, mày đã ở đâu hả? mày có giúp jisoo chăm sóc bản thân em ấy và đứa con của mày không?" jeonghan hét lớn.
"mày có ở đó không? khi jisoo đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe? mày có ở đó khi em ấy cần sự hiện diện của alpha để giảm bớt căng thẳng và lo lắng không?" jeonghan nói thêm, nước mắt lăn dài trên má.
đôi chân seungcheol buông xuôi; hắn từ từ ngồi xuống sàn nhìn chằm chằm vào chiếc bình hoa đã bị vỡ của jeonghan trên sàn. loài hoa trong bình là hoa tulip, loài hoa yêu thích của jisoo.
"ha, tất nhiên là mày không ở đó rồi" jeonghan cười "mày lúc nào cũng làm việc, đi công tác xa, đi nước ngoài, lo mọi việc ở đây, lo mọi việc ở kia, nghĩ về tài chính, nghĩ về công việc, nghĩ về bất cứ điều gì khi không có jisoo!" jeonghan nói, giọng anh nghe như một kẻ mất trí.
"mày không bao giờ có thời gian cho jisoo! nếu tao là mày, tao sẽ dành hết thời gian cho jisoo, đó không phải là trách nhiệm mà là vì em ấy xứng đáng được như vậy"
"mày không biết là tao đau như thế nào mỗi lần jisoo nói rằng em ấy nhớ mày sao? và seungjo muốn được âu yếm bố sao?" jeonghan nhìn về phía seungcheol. "bởi vì tao không phải là bố của seungjo, hay tao là người mà em ấy muốn dựa dẫm" jeonghan bước trở lại, dựa vào tường.
"mày không biết, tên mày là cái tên duy nhất jisoo gọi khi em ấy ở trong cái bệnh viện chết tiệt đó sao? cả trước và sau khi phẫu thuật?"
seungcheol im lặng, jeonghan trượt xuống, ngồi trên sàn.
"đúng vậy, jisoo làm việc như bình thường, nhưng em ấy chỉ làm đến 3 giờ chiều, cheol. mày không thể trách em ấy vì cảm thấy buồn chán trong ngôi nhà chết tiệt của mày. jisoo hầu như lúc nào cũng ở một mình." jeonghan nói, cố gắng bình tĩnh lại.
"mày có thể dọn dẹp mộ của seungjo mỗi tuần, nhưng mày không phải là người ôm seungjo vào đêm đó, ôm seungjo đặt gần trái tim mày, nơi mà mày đáng lẽ phải cảm nhận được một nhịp tim nhỏ bé khác đập cùng tim mình, nhưng rồi nhận ra rằng không có nhịp tim nào cả."
seungcheol định bảo jeonghan dừng lại thì điện thoại hắn đổ chuông.
id người gọi: minghao
seungcheol nhấc máy và đưa lên tai.
"a-alo... minghao?"
---
mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ nhạt, tất cả những gì hắn có thể nghe thấy từ cuộc gọi là jisoo, máu và bệnh viện, seungcheol ngồi dưới sàn một khoảng thời gian dài nên chân hắn như nhũn ra, jeonghan là người giúp seungcheol đứng dậy và đưa đến bệnh viện, quãng đường đến nơi cần đến như kéo dài hàng giờ đối với seungcheol. jeonghan là người lái xe vì anh nói rằng anh không thể tin tưởng seungcheol lái xe (người đã hét lên như một tên điên cuồng trước đó nói.)
khi hai người vào bệnh viện, seungcheol chạy đến phòng jisoo và cả gia đình ra ngoài, minghao ôm jisoo trước khi bước ra tay trong tay với alpha của mình, mingyu. jeonghan quyết định về nhà
---
jisoo đang ngủ rất say.
"a-alo... minghao?"
'HYUNG! ANH ĐANG Ở ĐÂU?-là JISOO HYUNG đây'
minghao khóc nức nở.
"JISOO? MINGHAO CÓ CHUYỆN GÌ VẬY?..."
'jisoo hyung, anh ấy ngã cầu thang! em và mingyu đến thăm jisoo hyung để đảm bảo anh ấy ổn và khi chúng em đến nơi, anh ấy đang nằm trên sàn! máu chảy từ đầu và mũi anh ấy nhiều lắm! tụi em đang ở trong bệnh viện! hyung làm ơn đến đây, anh ấy cứ gọi tên anh trong khi ngủ..."
seungcheol lắc đầu, cố gắng rũ bỏ khoảnh khắc sợ hãi ngắn ngủi mà hắn cảm thấy khi minghao gọi hắn.
"mày không bao giờ có thời gian cho jisoo!"
seungcheol có thể cảm thấy tim mình thắt lại khi giọng nói của jeonghan vang lên trong đầu hắn, lặp đi lặp lại câu nói đó như một câu thần chú.
"---nhưng mày không phải là người ôm seungjo vào đêm đó, ôm seungjo đặt gần trái tim mày, nơi mà mày đáng lẽ phải cảm nhận được một nhịp tim nhỏ bé khác đập cùng tim mình, nhưng rồi nhận ra rằng không có nhịp tim nào cả."
seungcheol nấc lên khi nắm lấy tay omega của mình, để lại những nụ hôn phớt trên đốt ngón tay của người con trai xinh đẹp.
"cheol?... mặt anh sao thế?"
seungcheol nhìn lên và thấy jisoo đang nhìn mình, hắn không thể không khóc lớn hơn vì giờ hắn nhận ra người vợ yêu dấu của hắn gầy đến thế nào, đôi mắt cậu trông đau khổ đến thế nào, và hắn đã gây ra tổn thương lớn đến thế nào cho người bạn đời của mình.
"anh đừng khóc... anh đánh nhau sao? anh có bị thương không? e-em sẽ gọi y tá nhé?"
seungcheol lắc đầu. bất chấp mọi chuyện đã xảy ra, jisoo vẫn là jisoo, cậu vẫn là omega nhỏ bé, tốt bụng, vị tha và mềm yếu mà hắn yêu, jisoo mạnh mẽ hơn những gì hắn nghĩ.
"a-anh... anh xin lỗi... anh là một thằng ngốc- anh đã-"
"anh biết không, khi jeonghan giới thiệu anh là bạn thân của cậu ấy... em nghĩ anh trông giống một chú cún con." jisoo nói, cắt ngang lời seungcheol, cậu mỉm cười. "giống như khi minghao giới thiệu alpha của em ấy, mingyu. em nghĩ cả minghao và jeonghan đều đón hai người từ cùng một trại cứu hộ." jisoo nói thêm, bàn tay gầy gò vuốt ve khuôn mặt seungcheol.
seungcheol không thể không cười khúc khích.
"... và tất cả những gì em muốn biết là... 'cách chăm sóc cún con' và em đã thực sự tìm kiếm trên google..."
cả hai đều cười mặc dù đều đang rơi nước mắt.
"chúng ta đã sai ở đâu vậy... cheol?" jisoo hỏi với đôi mắt ngấn lệ.
"chúng ta không... là anh mà" seungcheol nói, nắm chặt tay jisoo vì sợ jisoo sẽ giật lại. "là anh sai mà jisoo à... anh..." hắn nức nở.
"em xin lỗi vì đã không chăm sóc seungjo tốt hơn..." jisoo nức nở. "cheol... xin anh... làm ơn đừng ghét em mà"
seungcheol lắc đầu.
"không không, em yêu, anh mới là người nên xin lỗi, xin lỗi vì đã không dành thời gian cho em, xin lỗi vì đã không ở bên em, xin lỗi vì đã luôn bận rộn..."
"chúng ta ổn chứ?... chúng ta có thể... chúng ta có thể ôm và hôn nhau như trước đây không?" tiếng nức nở của jisoo dần lớn hơn.
seungcheol không trả lời mà thay vào đó hắn đứng dậy và ôm lấy chàng trai trẻ hơn, người đang thổn thức trong lồng ngực. seungcheol hôn lên tóc jisoo, và thì thầm vào tai cậu những lời ngọt ngào và hứa hẹn rằng hắn sẽ cố gắng thực hiện.
con tàu của họ có thể không bao giờ thuận buồm xuôi gió, ngoài kia luôn có giông bão và sấm chớp, đại dương dữ dội và thậm chí là sóng lớn, nhưng có một ân sủng quá mạnh mẽ không thể gọi tên để giữ họ bên nhau, miễn là họ không buông tay khỏi bánh xe cuộc đời.
họ sẽ ổn thôi.
____________________
mọi người vote và follow mình để mình có động lực trans tiếp nha hihi, iu iu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co