14. Hôn Ước
Sáng sớm, Sohee cựa quậy lờ mờ mở đôi mắt vươn lên nhìn người đàn ông bên cạnh. Khi ngủ trông gã lại sắc sảo và cuốn hút đến như vậy, thảo nào bao nhiêu năm nay mỗi lần đối mặt với gã em vẫn không thôi xao động. Đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi mà cảm thán, con người này không bao lâu nữa sẽ là của em, em yêu thầm gã từ nhỏ đến tận bây giờ, có lẽ đến già gã vẫn là của em chứ? Gã chớp chớp nhẹ nhàng mở mắt thì thấy em đang thẩn thơ nghĩ điều gì đó, khẽ hôn chụt lên môi em khiến em giật mình mà đỏ mặt.
"Anh sao lại..." - Em ngại ngùng chui rúc vào lòng ngực gã.
"Tôi biết tôi đẹp rồi, em cũng không cần phải tỏ ra thèm thuồng đến thế người ta lại đánh giá thì sao? nếu em muốn thì lúc nào tôi cũng sẽ phục vụ em tận tình mà" - Gã lưu manh đưa tay sờ soạng khắp người em.
"Anh đừng có nói bậy bạ" - Em thẹn quá hóa giận liền đập vào ngực gã rồi ngồi dậy chuẩn bị xuống giường.
"Em đi đâu?" - Gã kéo em về phía mình.
"Em đói" - Biết gã có mưu đồ nên em đánh trống lãng.
"Được rồi, đói thì đi ăn" - Gã cũng thôi trêu em, đứng dậy bế em vào vệ sinh.
"Anh làm gì vậy? Em tự đi được" - Em vùng vẫy đòi gã bỏ xuống vì có chút ngại với tình hình này.
"Em làm sao đi được? Đừng có quấy nữa nếu không thì chỉ có em thiệt thòi thôi đấy nhé" - Gã nhẹ nhàng hăm dọa con mèo nhỏ trong lòng, em biết ý tứ trong câu nói của gã liền ngoan ngoãn mà im thin thít.
Sau một lúc thì cả hai cùng nhau đến nhà hàng gần đó. Ở đây thiết kế vô cùng sang trọng và bắt mắt, em trầm trồ với nội thất đắt đỏ, trước giờ đã bao giờ em được đến nơi cao sang thế này đâu nên bản thân vô cùng thích thú. Trong lúc đợi thức ăn thì em lấy trong túi xách ra chiếc máy ảnh lần trước nhìn gã cười vui vẻ.
"Jungkook anh nhìn xem, trong hình anh đẹp trai lắm đấy" - Em chìa máy ảnh ra cho gã xem, vẻ mặt hớn hở vô cùng.
"Em cũng đẹp lắm" - Gã bật cười vì độ đáng yêu của em.
"Mà tiếc thật, hôm qua em quên mất máy ảnh ở trong xe nên không thể chụp được cảnh hoàng hôn ở biển" - Em bỗng ủ rũ nuối tiếc.
"Không sao mà, chúng ta sẽ ở đây vài ngày để em chụp cảnh hoàng hôn ở biển đến chán luôn, chịu không?" - Gã cười ôn nhu xoa dịu vẻ mặt như muốn gục ngã của em.
"Nhưng mà anh còn bận nhiều việc, ở lại lâu thì không tốt" - Em vội xua tay không đồng ý.
"Ngốc quá, chỉ cần là em thích tôi đều làm tất cả cho em"
"Vậy thì chụp xong thì mình về Seoul ngay nhé? Anh còn phải nghỉ ngơi để mai đến công ty nữa đấy" - Em thấy gã cương quyết nên cũng đưa ra cách để ổn thỏa đôi bên, dù gì ở lại một chút còn hơn là ở lại mấy ngày, sẽ ảnh hưởng công việc của gã mất.
"Em từ khi nào lại giống một người vợ đang lo lắng cho chồng thế?" - Gã cười trêu em.
"Ai thèm làm vợ anh?" - Em đanh đá lườm nguýt người trước mặt.
"Có thèm hay không tôi cũng bắt em về làm vợ"
"Anh là đang ép người đó hả?" - Em chu môi hờn dỗi.
"Đúng vậy, là ép em làm vợ của tôi đấy, em có quyền từ chối sao?" - Gã đối mặt với em nhìn em bằng đôi mắt thách thức.
"Được rồi không cãi lại anh" - Em bất lực trước sự bá đạo này nên đành ngậm ngùi mà chịu thua, trước giờ em vốn cũng không có gan cãi nhau với gã.
Ăn xong cũng đã sau 30 phút, Jungkook đưa Sohee vòng quanh Jeju để tham quan, khung cảnh tuyệt đẹp ở đây làm em xao xuyến, nếu có thể em muốn về đây ở thật lâu để tận hưởng những bình yên đời thường chứ không ồn ào hoa lệ như ở thành phố Seoul. Gã dừng xe trước một trung tâm thương mại lớn, đây hình như là một chi nhánh của công ty JK do gã điều hành. Gã kéo em vào trong, ghé hết chỗ này đến chỗ kia mua cho em rất nhiều quần áo mới. Em nhìn sơ qua cũng biết giá trị của mấy bộ quần áo này rất đắt tiền, em vốn chưa từng nghĩ sẽ có thể mang lên người những món đồ hiệu này liền lên tiếng.
"Jungkook à, không cần phải mua nhiều đồ như thế, tốn tiền lắm" - Kéo kéo tay áo gã khẽ nói nhỏ vào tai.
"Em sau này là vợ của tôi, những thứ tốt đẹp nhất trên đời em đều phải có, tôi sẽ không để em thua thiệt với bất kì ai cả"
Gã cố tình nói lớn cho những nhân viên ở đây nghe, gã là chủ tịch đương nhiên họ biết chi nhánh ở đây cũng thuộc quy mô của JK. Biết rõ vị thế của gã nhưng trước nay chỉ biết gã có một vị hôn thê sắp cưới, lẽ nào đây chính là cô gái được chủ tịch mặt lạnh của họ cưng chiều sao? Quả thật rất đáng ngưỡng mộ nha. Em cũng thấy mọi người nhìn em như thế liền thấy ngại ngùng mà nói nhỏ với gã.
"Jungkook à, cũng đã gần chiều rồi em muốn đi ngắm hoàng hôn" - Vội muốn lảng tránh những ánh mắt dòm ngó ở đây em liền tìm đại một cái cớ để đi nhanh càng tốt, nếu ở đây lâu chắc mặt em sẽ nổ tung vì xấu hổ mất.
Lái xe đến đảo Jeju cách đó không xa, em cầm chiếc máy ảnh chạy đi như một đứa trẻ, gã đi theo sau vô thức bật cười. Hôm nay đông hơn hôm qua rất nhiều có lẽ vì là chủ nhật chăng? Em lựa chỗ ngồi thoải mái trên cát kéo tay người kia xuống bên cạnh, miệng không ngừng cảm thán.
"Woaa Jungkook à, anh nhìn xem hôm nay trời thật sự rất đẹp nha" - Em cầm chiếc máy ảnh lên chụp liên hồi.
"Em thích đến vậy à?" - Gã nhìn em hí hửng với chiếc máy ảnh mà cũng vui vẻ theo.
"Jungkookie chúng ta chụp hình cùng nhau đi" - Em giơ máy ảnh lên, cả hai cùng nhau cười thật tươi.
Tách tách...
---
Ông bà Kim đang ngồi ở phòng khách nhâm nhi tách trà nóng, đối diện là Kim Taehyung. Ông Kim với bộ dạng uy nghiêm và quyền lực nhìn chăm chăm vào đứa con trai của mình, bà Kim thấy tình hình căng thẳng nên đã xoa dịu đi bằng giọng điệu hiền từ.
"Taehyung à, ba mẹ có chuyện muốn nói với con" - Đặt tách trà lên bàn, bà nhìn anh với ánh mắt trìu mến.
"Có chuyện gì ạ? Ba mẹ mau nói đi, con bận lắm" - Anh nói không nhanh không chậm, vẻ mặt vô cùng hờ hững.
"Con đủ thông minh để biết rõ chuyện ta sắp nói là gì mà đúng không?" - Ông Kim cất giọng điệu trầm đục của mình, ý tứ trong câu nói cũng không rõ ràng.
"Lại là chuyện vợ con? Con đã nói là chưa đến lúc rồi mà?" - Anh mệt mỏi lên tiếng.
"Bây giờ chỉ cần con thực hiện hôn ước với Lee Gia thôi, mau chóng kết hôn với Haesoo đi, hai con cũng lớn rồi" - Giọng ông chầm chậm nhưng vẫn mang một ít ép người trong đấy.
"Hôn ước? Con sẽ không cưới Haesoo vì con không yêu em ấy" - Anh vươn đôi mắt kiên quyết lên nhìn ông Kim.
"Con phải cưới! Ta không có kiên nhẫn để thuyết phục con đâu"
"Tại sao lại bắt con phải thực hiện cái hôn ước quái quỷ của ba mẹ chứ? Từ nhỏ con đã sống theo sự sắp đặt của ba rồi, ngay cả chuyện cưới vợ cũng mặc định cho con từ lúc mới sinh ra? Con sẽ không bao giờ sống trong ngục tù như vậy nữa, con nhất định không lấy Haesoo!"
Choảng...
Ông Kim ném mạnh tách trà đang cầm trên tay thẳng xuống nền đất gây nên âm thanh chói tai. Đưa đôi mắt giận dữ lia tới nhìn anh, buông lời hăm dọa.
"Con dám cãi lời ta? Vậy thì sau này đừng mong sẽ yêu bất cứ đứa con gái nào. Con yêu người nào ta sẽ giết người đó!"
"Ba!"
"Con biết ta không bao giờ nói suông mà đúng chứ?"
"Vậy thì ba cứ làm điều ba muốn, con sẽ bảo vệ người con yêu, bằng mọi giá!"
Taehyung bỏ đi mặc kệ ba mình đang nóng giận đến mức nào. Anh vốn biết ba không hăm dọa mà sẽ làm thật nhưng anh đã lớn, quyền lực trong tay cũng không phải dạng vừa ai muốn làm gì thì làm. Nếu ba anh ép người quá đáng anh cũng sẽ không nhượng bộ. Chắc chắn!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co