30. Ba Trăm Roi Chẵn
Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp, em lúc nào cũng như thế, đụng một tí đã nước mắt lưng tròng khiến gã ghét cay ghét đắng cái bộ dạng yếu đuối của em. Em thật chẳng bằng một góc của SooAh, cô ấy vừa xinh đẹp tài giỏi vừa hiểu chuyện lại vô cùng mạnh mẽ cứng rắn. Nhìn lại em xem, ngoài những giọt nước mắt giả tạo kia, em có cái gì? Gã không nghe được lời đáp trả của em mà chỉ nhận lại tiếng thút thít nhỏ làm gã điên tiết, còn chưa đụng đến sợi tóc của em, em đã ăn vạ rồi hay sao? Nắm cổ em kéo ngược ra sau, gã cúi xuống hằn giọng.
"Nói tao nghe xem, mày khóc cái gì?"
"Em không muốn ăn thứ này"
Em thì thào bên tai gã như van xin gã. Thứ thức ăn nhớp nháp này ăn vào thật sự vô cùng bẩn thỉu. Vẻ mặt hung tợn như muốn nuốt chửng lấy em, em là đang trái ý gã, em chưa từng làm phật lòng gã trước đây. Nhưng kể từ khi gã trao em cái tình yêu giả tạo kia, em lại được nước lấn tới? Xem ra Jeon Jungkook không dạy dỗ em, em lại không biết trời cao đất dày là gì rồi. Gã vươn vai bẻ cổ vài cái để thư giản gân cốt, kiên nhẫn nói lại một lần nữa.
"Có ăn không?"
"Jungkook à, em thật sự không thể áaaaa..."
Jungkook hung hăng nắm đầu em kéo lê từ trong bếp ra đến ngoài sân. Vết may trên đầu rách ra khiến máu chảy dài khắp đoạn đường bê bết. Em dùng chút sức lực cào vào tay gã làm trầy xước một mảng lớn đến rỉ máu.
"Jungkook em đau quá"
"Mẹ kiếp! Con chó này mày dám cào tao sao?"
Gã đạp mạnh em ra giữa sân, phủi tay vài cái. Gã ra lệnh đám đàn em đem ra một cây roi lớn, thiết kế của nó là độc nhất vô nhị, trên thân roi còn là gai nhọn hoắt. Em ôm đầu đau đớn một lúc liền đảo mắt sang nhìn gã. Điên mất thôi, trên tay gã là thứ gì thế kia? Jeon Jungkook vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, tay cầm roi giơ cao.
"Áaaaa"
"Mày có ăn không?"
"Jungkook à, làm ơn áaaaa"
Tiếng hét thất thanh của em vang lên khiến ai nấy đều rùng mình. Bọn chúng đều biết lực đánh bằng cây roi đó của gã đau gấp mười lần bình thường, em làm sao chịu nổi.
"Tao cho mày cơ hội cuối cùng, nếu hôm nay mày không ăn tô cơm này mày sẽ ăn thứ khác đau đớn hơn nhiều đấy"
"..."
"Con khốn chết tiệt lì lợm"
Gã nóng máu quất tới tấp vào người em để trút giận. Em đúng là rất cứng đầu, mỗi cái đánh của gã đều mang theo sự căm ghét đến tột cùng. Máu thấm đẫm chiếc áo em đang mặc, em lê lết đến ôm lấy chân gã van xin.
"Jungkook à, hãy dừng lại đi mà"
"Nếu mày ăn, tao sẽ suy nghĩ lại. Sao?"
"Em không ăn được" - Em bất lực.
"Được rồi, để tao xem lòng tự trọng của mày cao đến đâu"
Nói rồi gã đạp em té nhào xuống đất, quăng cây roi sang một bên. Gã thản nhiên bỏ tay vào túi quần, nhìn lên bầu trời sau đó hít một hơi, mỉm cười nhẹ nhàng.
"SooAh à, em có thấy gì không? Anh đang trừng phạt Kim Sohee thay em này. Nó đáng bị như vậy đúng chứ?"
Gã vừa dứt lời thì mây đen bao phủ khắp cả bầu trời báo hiệu một trận mưa lớn. Gã cười khẩy, có lẽ đây là lời đáp trả của SooAh sao? Đúng là ý trời, đến lúc âm dương cách biệt gã và cô vẫn luôn hiểu nhau như vậy, vẫn một lòng mong em chịu khổ sở. Hôm nay tuyệt nhiên là do sự bướng bỉnh của em tự chuốc họa vào thân, không thể trách gã nhẫn tâm được. Gã quay sang nói với đám đàn em.
"Đánh đến khi nào nó chịu ăn thì thôi, đánh thật mạnh, thật đau và không chết"
"Jungkook, xin anh đấy, Jungkook à"
Em dùng mọi sức bình sinh để níu lấy chân gã, gã thẳng thừng đạp em ra rồi thản nhiên vào nhà. Một tên trong đám tiến đến cầm lấy roi rồi bắt đầu quật vào người em, em đau đến chết đi sống lại. Miệng không ngừng van xin gã. Gã đứng từ trên lầu, mọi hình ảnh đáng thương của em đều thu vào tầm mắt, cầm lấy ly rượu vang trên tay, thật giống đang xem một bộ phim tra tấn ngoài đời thật. Nhìn em đau đớn chưa kìa, thật thích thú làm sao, để xem em cứng đầu được bao lâu, lòng tự tôn của em có thắng nổi những trận đòn roi kia không nhỉ? Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã, em mặc chiếc áo thun mỏng làm lộ hết cả da thịt nõn nà chằng chịt vết thương lớn nhỏ đủ cả. Đã hơn nửa tiếng trôi qua, em đã không còn chống cự hay la hét nữa, chỉ cúi đầu mặc cho từng cú roi luôn tới tấp chạm vào người. Jeon Jungkook nhìn thấy bộ dạng của em liền đem lòng ghét bỏ, em trước giờ chưa từng lì lợm với gã như thế, đánh đến chết em mới vừa lòng hay sao? Em ở dưới đã ngất xỉu từ lúc nào, máu chảy be bét một khoảng sân. Gã chầm chậm di chuyển xuống dưới nhà, liếc nhìn tên bên cạnh, gã hỏi.
"Đã đánh bao nhiêu roi rồi?"
"Thưa Jeon Tổng, ba trăm roi chẵn ạ"
"Đem nó vào nhà"
---
Haesoo đang đi mua sắm cùng với Taehyung, dù gì hôm nay cũng là ngày nghỉ, anh thường ngày vẫn luôn bận rộn, được dịp này cô phải tranh thủ dẫn anh đi đây đó cho khuây khỏa đầu óc. Rẽ vào một tiệm đá quý, cô nảy ra một ý tưởng vô cùng hay ho. Trước giờ vẫn luôn một lòng với anh nên cô đã từng hẹn hò với ai đâu, mặc dù nhan sắc của Haesoo cô phải nói là rất rất xinh đẹp lại là con nhà quyền quý, người theo đuổi cô không thiếu chỉ là cô muốn chú tâm theo đuổi Kim Taehyung mà thôi. Haesoo đã từng ao ước một tình yêu thật đẹp, nên cô quyết định hôm nay sẽ thực hiện một trong vô số điều mà cô muốn làm với anh, cũng như các cặp đôi khác, cô muốn dùng đồ đôi. Taehyung thì vẫn vẻ mặt đó, cô đi đâu muốn làm gì anh đều không ý kiến. Haesoo chọn được một cặp nhẫn đôi vô cùng đẹp mắt, ngắm nghía một lúc cô quay sang hỏi anh.
"Taehyungie, anh thấy thế nào? Cặp nhẫn này được không?"
"Em muốn sao cũng được"
Thái độ của anh thật sự khiến Haesoo nhiều lúc vô cùng chán nản, nhưng mà cô không oán trách gì cả, theo đuổi Taehyung lâu rồi, một chút hờ hững thì có đáng là bao. Haesoo mỉm cười, sau đó nhờ người khắc tên của cả hai lên nhẫn của đối phương. Trong lúc chờ đợi, Taehyung nhận được một cuộc gọi từ ai đó, anh bắt máy.
"Alo? Quản gia Han gọi con có chuyện gì sao?"
"Tôi chỉ muốn báo cậu một chuyện, hôm qua cậu chủ đã đánh Sohee đến chảy máu đầu, hôm nay đột ngột thông báo tất cả người làm nghỉ việc. Chỉ còn Sohee ở lại một mình tôi sợ cậu chủ sẽ làm điều gì ghê gớm hơn với con bé. Cậu đến Jeon Thự một chuyến được không? Tôi lo cho con bé quá đi mất" - Quản gia Han gấp rút kể lại toàn bộ sự việc.
"Tên khốn Jeon Jungkook, biết ngay nó sẽ lộ bộ mặt thật mà. Quản gia Han yên tâm, con sẽ đến Jeon Thự xem sao"
Nói rồi Taehyung cúp máy, vẻ mặt vô cùng căng thẳng khiến Haesoo tò mò. Rốt cuộc là có chuyện gì mà sắc mặt anh lại thay đổi như vậy? Lúc nãy cô còn nghe anh chửi Jeon Jungkook nữa, lẽ nào...
"Em tự đón xe về nhé? Anh bận chút việc, anh đi trước"
Haesoo chưa kịp nói gì thì bóng dáng Taehyung đã khuất dần. Cô có chút hụt hẫng lẫn buồn bã, còn chưa kịp đeo nhẫn cho nhau vậy mà anh đã đi mất. Nghĩ ngợi lại cuộc gọi lúc nãy của anh, cô loáng thoáng nghe anh bảo sẽ đến Jeon Thự? Kim Taehyung rốt cuộc lại muốn gì nữa đây? Trong lòng nóng như lửa đốt, đáng lẽ cô nên nhanh nhạy hơn mới phải. Nhận lấy đồ từ nhân viên cô mau chóng đuổi theo anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co