Truyen3h.Co

" Chị Ấy"

Chương 60

zhoubaobao

"Phu nhân." Giọng nói của Như Mộng đột ngột vang lên.

Vương Dịch nhanh chóng xoay người nhìn về phía giường bệnh. Thi Vũ tỉnh rồi, nàng nhìn sang bên này, đôi mắt vừa tỉnh ngủ mang theo chút ánh nước, đang nhìn cô.

Ngón tay Vương Dịch hơi dùng sức, cốc nước bằng giấy hơi méo lại.

Chị Lệ nhìn Vương Dịch , lại nhìn phu nhân trên giường bệnh, không biết lời nói của chị với cô chủ vừa nãy phu nhân có nghe thấy hay không.

Thi Vũ đã nghe thấy.

Rõ ràng cơ thể không còn chút sức lực nào, cánh tay vẫn đau đớn như cũ, thế nhưng lỗ tai lại rất nhạy bén. Nàng há to miệng, đang muốn nói chuyện, lại phát hiện cổ họng đau đớn.

"Nước." Giọng nói của nàng rất thấp, rất mềm mại.

Vương Dịch đi nhanh đến phía trước, cúi người đỡ bả vai của nàng , đặt ly nước ở bên môi nàng . Đôi mắt Thi Vũ liếc nhìn cô, tiếp theo nàng rủ mắt bắt đầu uống.

Lúc này chị Lệ và Như Mộng mới kịp phản ứng, phu nhân muốn uống nước. Hai người các cô dựa vào phía trước giường bệnh, nhưng cũng không dám dựa vào quá gần, cô chủ và phu nhân đang kề sát rất gần đấy.

"Uống chút nữa không?" Vương Dịch dùng ngón tay lau giọt nước ở khóe môi nàng

Thi Vũ gật đầu.

Vương Dịch đưa cái ly cho chị Lệ, chị Lệ rót thêm một ly cho cô. Vương Dịch nhận lấy, lại đặt ở bên môi nàng , hai người kề sát rất gần.

Gần đến mức Thi Vũ có thể trông thấy tơ máu còn sót lại trong đôi mắt cô , khi cô rủ mắt, mơ hồ có chút khí lạnh. "Khụ khụ khụ..." Thi Vũ bị sặc nên ho lên.

Vương Dịch ôm lấy bả vai nàng , vỗ phía sau lưng nàng , cúi đầu đặt ở trên đỉnh đầu nàng .

Thi Vũ sững sờ, nàng duỗi tay đẩy cô ra: "Chị cũng không phải trẻ con."

Vương Dịch dừng động tác lại, ôm lấy nàng , mấy giây sau thì ừ một tiếng: "Chị không phải, chị là vợ của em."

Thi Vũ mím môi, nhướng đôi mắt lên liếc cô một cái.

Vương Dịch nhìn đôi mắt đẹp đẽ của nàng , nhưng giây tiếp theo, nhìn thấy vết tím bầm ở khóe mắt nàng , còn có dấu móng tay trên gương mặt.

Cằm Vương Dịch căng cứng, thấp giọng hỏi: "Còn đau không?"

Thi Vũ lắc đầu.

"Ngủ thêm chút nhé?"

Thi Vũ gật đầu.

Vương Dịch cẩn thận đặt Thi Vũ trở lại trên giường, thế nhưng giây tiếp theo ấn đường Thi Vũ nhíu lại, vành tai đỏ bừng, nàng kêu: "Chị Lệ."

"Vâng, phu nhân, tôi ở đây." Chị Lệ nhanh chóng chạy đến, ló đầu ra nhìn Thi Vũ . Như Mộng thấy thế cũng nhanh chóng thò đầu ra theo, hy vọng Thi Vũ cũng có thể nhìn thấy cô ấy.

Thi Vũ liếc mắt nhìn Như Mộng một chút, mỉm cười với cô ấy.

Sau đó, nàng đẩy Vương Dịch ra.

Vương Dịch híp mắt: "?"

Nhưng cô vẫn buông nàng ra, lui về phía sau một bước. Thi Vũ vẫy tay với chị Lệ, chị Lệ lập tức đi lên. Thi Vũ nói: "Tôi muốn đi toilet."

Chị Lệ liền hiểu ra, lập tức đẩy Vương Dịch ra, kéo lan can giường bệnh xuống, tiếp theo đỡ Thi Vũ ngồi dậy. Vương Dịch thấy thế thì dựa vào tủ đầu giường, nói: "Em ôm chị đi."

Thi Vũ : "Không cần."

Tai nàng vẫn đỏ, chân chạm đất. Thật ra thì chủ yếu là đau ở cánh tay, chỗ bàn chân và đầu gối bị thương có chút cảm giác đau đớn tê tê, nhưng vẫn có thể chịu đựng được. Chỉ là bỗng chốc đầu nàng rất choáng, chị Lệ chú ý dìu nàng , ngay cả Như Mộng cũng muốn qua phụ một tay. Ánh mắt cả ba người đều đặt ở trên người Thi Vũ

Thi Vũ cảm thấy mặt đất đều đang quay cuồng, hóa ra đầu bị thương rất nghiêm trọng. Nàng dùng tay cản lại mấy cú đánh kia, thực ra có mấy cái cũng đã đánh xuống đỉnh đầu nàng , chẳng qua là lúc đó không có tâm tư để chú ý việc này.

Đi được hai bước, mắt Thi Vũ tối sầm lại, cơ thể lung lay ngã xuống.

Khuôn mặt Vương Dịch liền biến sắc, nói với chị Lệ: "Đưa chị ấy cho tôi."

Chị Lệ dừng lại, chị cảm thấy cơ thể phu nhân rất yếu không có sức, lập tức giao người cho Vương Dịch . Vương Dịch bế ngang người Thi Vũ lên, nói: "Đi theo."

Chị Lệ lập tức đi theo.

Đến toilet, cảm giác choáng váng của Thi Vũ cuối cùng đã khá hơn chút, đứng bên cạnh bồn cầu. Chị Lệ đỡ Thi Vũ , lúc tiếp nhận, Vương Dịch nhìn chị Lệ một chút.

Đôi mắt không có cảm xúc gì, nhưng ý tứ kia rõ ràng.

Đỡ chị ấy cho tốt.

Năm chữ này giống như đính trước trán của chị Lệ.

Chị Lệ nhanh chóng gật đầu, thật không dám giấu diếm, chị cảm thấy sức nặng của chị đủ để đỡ phu nhân đi rồi mà. Sau khi cửa toilet đóng lại, chị Lệ quay lưng lại, Thi Vũ kéo quần xuống, tiếp theo ngồi xuống bồn cầu.

Hai phút sau, Thi Vũ xong rồi đứng lên.

Chị Lệ ấn xả nước, sau đó dìu cơ đi về phía bồn rửa tay, mở vòi nước nóng ra. Thi Vũ rửa tay, đôi mắt vô thức nhìn gương.

Xanh xanh tím tím, có rất nhiều dấu móng tay, cổ cũng có, chỗ tóc mái dán băng vải cầm máu, khuôn mặt vô cùng khó coi, chỉ còn lại đôi mắt là còn hoàn hảo.

Nàng nhớ tới câu hỏi của cô lúc vừa mới tỉnh ngủ, nàng hồi thần lại, cầm khăn tay lau tay, hỏi: "Chị Lệ, mọi người tới lúc nào thế?"

"Bốn giờ hơn." Chị Lệ lập tức trả lời.

Thi Vũ gật đầu: "Thật ra, tôi đến nơi này, cũng không hoàn toàn do em ấy ép."

Chị Lệ sửng sốt.

Câu này chứng tỏ Thi Vũ đã nghe thấy bọn họ nói chuyện, chị lệ đau lòng vuốt ve lưng Thi Vũ : "Phu nhân, cô thật sự là người rất tốt đấy."

Thi Vũ cười lắc đầu: "Tôi vốn là muốn chuyển sang nơi khác sống, muốn độc lập tự do một chút, tất cả điều này đều vì chính bản thân tôi. Mặc dù xảy ra chuyện như vậy rất đáng sợ, nhưng mà con người sống trên đời nào có thuận buồm xuôi gió."

Chị Lệ: "Đúng vậy."

"Nhưng, chẳng lẽ tiểu thư không có một chút trách nhiệm gì sao?" Chị Lệ tức giận hỏi lại.

Thi Vũ : "..."

Chị Lệ: "Cô ấy phải ý thức được sai lầm của mình."

Thi Vũ : "... Ừm."

Chị Lệ nhìn Thi Vũ , ừm là có ý gì? Ừm là đồng ý với lời của chị rồi à? Trong nháy mắt chị Lệ cũng có hơi lo lắng, nhưng đột nhiên lại cảm thấy dường như phu nhân không lạnh lùng và lạnh nhạt bằng lúc trước. Chị hơi sửng sốt, còn muốn nói thì Thi Vũ đã nói: "Đi thôi."

Chị Lệ ngừng lại: "À, vâng."

Vừa mở cửa ra, Vương Dịch liền đi lên phía trước bế Thi Vũ lên, đi về phía giường bệnh. Thi Vũ nhìn cô , Vương Dịch rủ mắt. Khi cô muốn nhìn nàng , Thi Vũ lại nghiêng đầu đi khiến phần gương mặt nghiêm trọng nhất kia quay xuống dưới, phía bên kia chỉ để lại gương mặt trắng nõn sạch sẽ.

Vương Dịch nhìn nàng mấy giây, sau đó cúi đầu hôn lên mặt nàng một nụ hôn rất nhẹ.

Rất kiềm chế, khẽ chạm một chút là rời đi. Thi Vũ rủ mắt, lông mi hơi chớp.

Về đến giường bệnh, Thi Vũ đã không còn buồn ngủ nữa, bảo Vương Dịch chỉnh giường cao lên để nàng dựa vào. Vương Dịch cầm gối để phía dưới cánh tay bó thạch cao của nàng .

Như Mộng rốt cuộc cũng tìm được cơ hội tiến lên, đi lên sát lại gần, kêu vài tiếng phu nhân. Cô ấy kêu đến nổi hốc mắt đỏ lên, bởi vì khuôn mặt này của phu nhân bị thương thật sự rất nghiêm trọng. Chị Lệ thì bảo Vương Dịch đi nghỉ ngơi.

Vương Dịch cầm áo len màu xanh đậm lên quay người đi vào toilet, thay xong rồi ra ngoài, lập tức dựa vào ghế sô pha nhìn Thi Vũ trên giường bệnh.

Nàng đang nói chuyện với Như Mộng, nàng một câu tôi một câu, khóe môi vẽ ra ý cười nhẹ nhàng, vô cùng đẹp.

Hơn 8 giờ sáng.

Khu phòng ở của bệnh viện cũng đều thức dậy, cửa hành lang người đi lại bắt đầu nhiều lên, y tá ca đêm tan tầm, y tá ban ngày vào vị trí.

Bình giảm đau của Thi Vũ lại đổi sang bình mới.

Sau khi cố định lại xương cổ tay thì sẽ đau một khoảng thời gian, bác sĩ điều trị chính cũng đã bàn giao trước khi tan làm. Là một bác sĩ khác đến, sau khi nhìn trường hợp của Thi Vũ , nói: "Tôi viết tờ đơn mới sẽ làm thêm mấy cuộc kiểm tra, trước tiên không được ăn sáng."

Chị Lệ vâng một tiếng.

Âm thanh không dám quá to, bởi vì mãi đến một giờ trước Vương Dịch mới ngủ trên ghế sô pha. Người kia chống trán, chân dài vắt chéo, ngủ thiếp đi rồi mà mặt mày vẫn lạnh lùng như cũ.

Như Mộng đi theo bác sĩ để lấy hóa đơn nộp tiền, trên hành lang nhiều người, mùi nước khử trùng nồng nặc. Như Mộng đi theo bên cạnh bác sĩ, hỏi: "Có lưu lại di chứng gì không vậy ạ?"

Bác sĩ liếc cô ấy một cái rồi nói: "Phải làm kiểm tra trước, hiện tại xem ra chắc là sẽ không lưu lại di chứng."

Như Mộng thở phào một hơi: "Tốt rồi, cảm ơn."

Chị Lệ nhìn Thi Vũ , thấp giọng hỏi: "Có đói bụng không?"

Chị vừa mới đi tới ngõ nhỏ bên kia cầm nồi nấu cháo qua đây, nấu sẵn một nồi để ở đây.

Thi Vũ lắc đầu.

Lúc này có tiếng gõ cửa truyền đến, chị Lệ đi mở cửa. Đứng ngoài là cảnh sát Tần cùng một người cảnh sát khác, cảnh sát Tần cười nói: "Chào buổi sáng."

Anh ta nhìn thấy Thi Vũ cũng nhìn sang.

Thi Vũ:"Chào buổi sáng, cảnh sát Tần."

Chị Lệ phản ứng lại, nhanh chóng kéo cửa ra. Cảnh sát Tần với người cảnh sát kia đi vào, chị Lệ chạy nhanh rót nước cho hai người bọn họ. Mắt cảnh sát Tần liếc nhìn Vương Dịch dựa vào ghế sô pha nghỉ ngơi, dừng một chút, ra hiệu với người cảnh sát bên cạnh, bảo nhỏ giọng một chút.

Chị Lệ ở bên cạnh nhìn, cảm thấy người cảnh sát Tần này là người rất tốt. Chị quay đầu nhìn Vương Dịch còn đang nghỉ ngơi, từ trước đến nay tiểu thư ngủ không sâu, cảm giác bất cứ lúc nào cô cũng có thể tỉnh lại.

Sau khi cảnh sát Tần ngồi xuống, quan tâm hỏi chuyện tình trạng sức khỏe của Thi Vũ . Thi Vũ trả lời từng câu, chẳng qua đang giữa ban ngày nên vết thương trên mặt rõ ràng hơn, nhìn thấy mà giật mình.

Cảnh sát Tần và người cảnh sát kia nhìn thấy đều có chút không đành lòng, cảnh sát Tần dừng lại, bắt đầu hỏi thăm quá trình sự việc đã xảy ra. Thi Vũ dừng một chút, bắt đầu nói từ chuyện sau khi từ công ty ra ngoài, lần đầu tiên lúc cây gậy đánh tới phía sau đầu bị nàng tránh được, nhưng cây gậy kia liền rơi thẳng vào bả vai nàng , sau đó đập xuống cánh tay nàng

Tay của nàng bị gãy xương chắc là do lúc ngã cầu thang. Gậy đánh xuống dày đặc như mưa, còn có khi nàng nắm chặt cây gậy, lúc này nhớ lại, dường như lờ mờ nghe thấy tiếng xương bị gãy.

Thi Vũ tạm dừng.

Nỗi kinh hoàng còn dư lại dâng trào, sự sợ hãi ấy cuồn cuộn dâng lên khiến nàng không thể nói xong trong một lần duy nhất.

Cảnh sát Tần cũng dừng lại, kiên nhẫn nhìn Thi Vũ : "Lưu Nguyệt Nga từng làm công việc giúp chuyển gạch ở công trường đang thi công, lực tay này được luyện ra như thế. Lúc ấy nếu cô không né, chỉ sợ..."

Chỉ sợ...

Chỉ sợ cái gì? Anh ta chưa nói hết, nhưng sau lưng người ở hiện trường đều đổ mồ hôi, hốc mắt chị Lệ đỏ lên. Thi Vũ ngơ ngác, lúc này nàng mới ý thức được có lẽ không đơn thuần là bị thương đơn giản như vậy.

Mà trên ghế sô pha, Vương Dịch đã tỉnh lại nhưng cô không nhúc nhích, chỉ mở mắt ra, hốc mắt và đôi mắt hiện một màu đỏ tươi, một giọt nước mắt chầm chậm chảy xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co