Chap 16
Thiên Kim ra trước nhà nhìn thấy con Ròm đang nằm dài, nó nhìn Thiên Kim nhưng không sủa, chắc nó biết Thiên Kim là bạn của Đình Đình. Vì dù gì Đình Đình cũng đưa Thiên Kim về và ở lại đến bây giờ mà. Nhưng nó vẫn chưa xác định được Thiên Kim là người tốt hay người xấu nên mới nằm đó mà không có dấu hiệu gì quan tâm đến Thiên Kim.
Khẽ ngồi xuống Thiên Kim đưa tay xoa đầu con Ròm, lúc đó nó mới có chút phản ứng, cái đuôi của nó mới vẫy qua vẫy lại. Thấy con Ròm vẫn chưa quan tâm mình lắm, Thiên Kim liền dùng 2 tay kéo nó lại, rồi gãi gãi phần cổ của nó, quả nhiên có tác dụng. Nó liền thích thú đực cái mặt ra để Thiên Kim gãi...được một lúc vì quá phê mà nó nhắm mắt ngủ luôn. Khi Thiên Kim thấy bên hông nhà có cây xoài khá to, có được vài trái đã chín, cũng có vài quả chỉ hơi hường hường chưa chín tới. Đột nhiên tính thèm chua của Thiên Kim nổi lên, Thiên Kim đứng dậy đi ra phía cây xoài, thấy vậy con Ròm đứng phắt dậy sủa lên một tiếng đầy ai oán kiểu như:
- Chị gái ơi !! Em đang phê mà... - Sau một lát thấy Thiên Kim chỉ chăm chú cây xoài, nó lại lười biếng nằm dài xuống đất, ngủ tiếp.
Thiên Kim đứng trước cây xoài chừng 5m thấy cây móc thì tính lấy để bẽ xoài. Vừa bước được 2 bước thì nghe tiếng "bặtttttt" có cái gì đó siết chặt cổ chân của Thiên Kim rồi kéo ngược lên dốc ngược đầu cô xuống hoảng hốt cô liền cầu cứu:
- Đình Đình !! Cứu tôi với.....
Đình Đình chạy từ trong bếp ra, nhìn thấy cảnh tượng Thiên Kim bị treo ngược trên cây xoài thì cười nham nhở:
- Hahaha...ha...đáng đời bà chằn nhà cô !! Hahaha....ha...
Thiên Kim tức tối khi thấy Đình Đình chỉ cười mà không cứu cô xuống, bực mình Thiên Kim hét to:
- Thấy người khác gặp nạn mà không cứu, ĐỒ BẤT NHÂN !! - Thiên Kim nhấn mạnh 3 chữ cuối, nhìn Đình Đình khinh bỉ.
- Được... Thế thì tôi là kẻ bất nhân, mà kẻ bất nhân sẽ tuyệt nhiên không giúp người bừa bãi đâu a !! - Đình Đình trả lời vẻ mặt đầy thỏa mãn.
- Cái gì mà giúp người bừa bãi ?!? Giờ anh có thả tôi xuống không ?!? - Thiên Kim tức giận lung lay người mình nhưng càng như vậy thì sợi dây càng siết chặt chân cô.
- Tôi có treo cô lên đó đâu mà phải thả cô xuống, tự cô làm thì tự cô chịu đi. - Nói xong Đình Đình đi vào nhà.
Nắng đang bắt đầu lên cao và cũng đồng thời nóng hơn, Thiên Kim không chịu được nắng nhưng nếu không xuống giọng với Đình Đình thì anh ta sẽ không thả mình xuống. Bây giờ phải giở trò mèo khóc chuột thôi, xuống trước rồi tìn cách cho anh ta một bài học sau, nghĩ vậy Thiên Kim liền nói:
- Đình Đình à !! Anh đừng có đi mà, cho tôi xuống đi, người tốt có tính hào sảng như anh thì làm sao có thể làm kẻ bất nhân được !!
Đình Đình cũng đoán được trước như vậy nên liền quay lại nhìn Thiên Kim cười, rồi đi ra phía sau cây xoài gỡ nút thắt rồi từ từ thả Thiên Kim xuống khi còn có khoảng 1 mét thì Đình Đình bị duột tay làm cho sợi dây trong tay Đình Đình chạy tự do và đương nhiên Thiên Kim cũng rơi tự do. Đình Đình cũng cố gắng giữ sợi dây nhưng không giữ được, tay Đình Đình cũng bị sợi dây thừng làm bỏng hết cả lên. Đình Đình thấy Thiên Kim ngã xuống mặt chạm đất thế kia thì rất hoảng liền chạy ra. Thiên Kim nằm đất có chút ấm ức nhưng Thiên Kim vẫn giữ im lặng, sau vài chụp giây nằm đất Thiên Kim ngồi dậy, lúc này Đình Đình cũng đã mở dây ra khỏi chân Thiên Kim, Đình Đình thấy có lỗi nên liền nói:
- Xin lỗi cô !! Tôi không cố ý nhưng sợi dây bị trượt ra khỏi tay tôi.
- Tôi không sao đâu nhưng.. !!
- Nhưng làm sao ?!?
Đình Đình vừa hỏi lại xong bất ngờ bị Thiên Kim ở sau lưng nhân lúc Đình Đình ngồi chồm hỏm đã đè lên lưng Đình Đình xô Đình Đình ngã xuống tiện thể cười haha đắc chí nói:
- Nhưng tôi cũng muốn cho biết mùi vị của cát lắm đó. Anh cũng thử một lần đi nha. Haha...
- Cô làm gì vậy hả ?!? Cô xuống cho tôi ngồi lên lưng tôi thế, làm mất zin của tôi hết. - Đình Đình la oan oát.
- Ha...anh cũng sợ mất zin nữa hả thế thì cho anh mất luôn, thôi không xuống đâu, hiếm khi có cơ hội sao phải xuống dễ dàng như vậy. - Thiên Kim vẫn không chịu xuống.
Ngôi nhà phía bên kia cây xoài có một người đàn ông đang nhìn Đình Đình và Thiên Kim cười một cách thâm sâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co