Truyen3h.Co

Chị Thương Anh !

Chap 21

Doanhdao0509


  Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang :

Đêm đó cả Thiên Kim và Đình Đình đều không ngủ, cả 2 đều có những suy nghĩ riêng và cả 2 đều cảm nhận đuợc đối phuơng của không ngủ đuợc giống mình. Sau một lúc Thiên Kim lên tiếng:

- Anh còn thức không ?! - Mặc dù hỏi vậy nhưng Thiên Kim biết rõ là Đình Đình vẫn còn thức.

- Còn...Cô không ngủ đuợc ?! - Đình Đình lên tiếng hỏi.

- Ừ...anh cũng vậy đúng không ?! - Thiên Kim không trả lời mà chủ động hỏi lại.

- Ừ...không biết bị sao nhưng hôm nay hơi khó ngủ. - Đình Đình trả lời.

- Đình Đình nè... - Thiên Kim quay mặt lạithì chỉ thấy tấm lưng của Đình Đình, sau đó Đình Đình: "Hửm" 1 tiếng rồi cũng quay nguời lại đối diện với Thiên Kim.

- Anh có buồn không khi sống 1 mình không có nguời thân bên cạnh trong suốt nhiều năm như vậy ?! - Thiên Kim nhẹ giọng hỏi mắt nhìn thẳng vào mắt Đình Đình, dù có bóng tối bao phủ nhưng ánh mắt đó lại sáng lên pha một tia ấm áp như đang vừa hỏi vừa an ủi Đình Đình.

Đình Đình cũng nhìn Thiên Kim, cũng cảm nhận đuợc ánh mắt ấm áp kia làm cho Đình Đình có chút ái ngại, nhưng Đình Đình vẫn trả lời:

- Buồn chứ, nhưng tôi quen rồi.

- Anh không có bạn hả ?! - Thiên Kim hỏi.

- Có mà !! - Đình Đình trả lời.

- Là nam hay nữ ?! Chừng nào có dịp nhớ giới thiệu với tôi nha !! - Thiên Kim nói

- Khác giới với cô. - nghe Đình Đình trả lời như vậy đột nhiên Thiên Kim có chút không vui, Đình Đình lại nói thếm:

- Cô đã gặp rồi còn gì ?!

Thiên Kim suy nghĩ nhưng không ra, bạn ở truờng mới thì theo Thiên kim biết Đình Đình chỉ có nói chuyện với Gia Hân là nhiều nhưng Gia Hân là con gái đâu có khác giới với cô, nghĩ mãi không ra nên Thiên Kim nói:

- Tôi nghĩ không ra....là ai vậy !? Hắn có đẹp trai không ?! À...anh có cảm thấy thích hắn không ?! - Thiên Kim cũng tò mò về nguời bạn mà Đình Đình đang nói đến.

- Có, hắn rất đẹp trai, dũng mãnh, hắn là một ngừơi rất tốt, hắn cũng từng cứu tôi. - Nghe Đình Đình trả lời Thiên Kim đang tuởng tuợng đến cảnh hòang tử nào đó cứu công chúa, hòang tử là ngùơi bạn Đình Đình vừa nói đến, công chúa chính là Đình Đình, nhưng tuởng tuợng của Thiên Kim chỉ dừng lại nàng công chúa Đình Đình thôi, rồi đột nhiên Thiên Kim cảm thán trong lòng 1 câu: "Nếu mặc đồ con gái chắc chắn Đình Đình sẽ là một nàng công chúa rất xinh đẹp."

- Cô cũng biết hắn đấy... - Đình Đình cuời cuời.

- Hắn là ai ?! nếu có nguời như thế tôi cũng muốn yêu !! - Thiên Kim cảm thán nói.

- Thật á ?! - Đình Đình hỏi.

- Thật. - Thiên Kim nhìn Đình Đình nghi ngờ sắp có chuyện không hay xảy ra.

Nhìn Thiên Kim quả quyết Đình Đình đắc ý nói mà còn nhấn mạnh:
- Là "con chó" tên Ròm nhà tôi đó, sao hả ?! muốn yêu nó chứ...

Thiên Kim biết mình đã vô tình lọt vào trò đùa của Đình Đình mà lỡ phóng lao thì phải theo lao, Thiên Kim nói:

- Ừ...Tôi thà yêu "con chó" còn hơn là yêu cái đồ đáng ghét nhà anh.

- Tôi thấy mình đẹp trai lắm mà, đáng ghét chổ nào chứ ?! - Đình Đình tự tin bào chữa.

- Xì... tội cho mấy bạn xấu xí luôn tự tin thái quá, hay còn gọi là ảo tuởng đấy !! - Thiên Kim nói.

- Tôi có 1 điều thắc mắc tôi có thể hỏi cô không ?! - Bỗng Đình Đình nghiêm túc không đùa nữa.

- Được...hỏi đi. - Thiên Kim trả lời.

- Sao cô lại cầm đầu băng đảng gì đó ở truờng vậy ?! Cô là con gái mà còn hay uống bia ruợu nữa, thực sự là không tốt đâu a !! - Có dịp Đình Đình liền đem những điều mình muốn hỏi nó ra, sau đó lại cảm thấy mình hơi vô duyên vì cái này thuộc về quyền riêng tư của nguời ta nên liền nói thêm:

- Tôi hỏi có gì không phải thì bỏ qua nha !!

- Không có gì đâu, thật sự thì tôi không hẳn thích việc đó... - Thiên Kim trả lời.

- Không thích ?! Nhưng tại sao vẫn làm ?! - Đình Đình đóan mập mờ là trong chuyện này còn nguyên nhân sâu xa nào.

- Vì cuộc sống của tôi vốn nhạt nhẽo từ ngày đó... chỉ có cách đó cuộc sống của tôi mới có thêm mùi vị. - Thiên Kim nhớ lại 1 đọan ký ức mình đã từng trải qua.

- Bằng cách làm cho bản thân trở nên cá biệt hả ?! - Đình Đình nhìn Thiên Kim, hỏi như vậy nhưng cũng có ý như là "sao không làm khác đi?! Làm vậy thực sự không chẳng tốt chút nào !!" trong câu nói ngữ điệu có chút không vừa lòng nhưng lại có phần thông cảm và an ủi. Thiên Kim nghe ra ẩn ý nhưng chỉ im lặng, một lát sau nói:

- Cảm ơn anh !!

- Cảm ơn điều gì ?! - Đình Đình ngạc nhiên khi nghe Thiên Kim cảm ơn mình.

- Cảm ơn vì đã cứu tôi, cho tôi ở lại, và đã cho tôi thấy ánh mắt ấm áp đó. Nếu mẹ anh còn sống chắc hẳn bà sẽ rất vui vì đã sinh ra một nguời tốt như anh !! - Thiên Kim chân thành nói.

Đình Đình không nói gì chỉ cuời nhẹ, sau đó Thiên Kim lại nói tiếp:

- Mấy hôm nay ở lại đây tôi thật sự cảm thấy rất thích, không biết sau này tôi còn có thế đến đây không ?!

- Tất nhiên là có thế rồi, nếu cô thích thì cứ đến đây, còn nếu muốn nữa thì dọn đồ đến đây ở luôn. - Đình Đình vừa nói vừa cuời.

- Thật không ?! - Thiên Kim nghi ngờ hỏi lại.

- Thật mà !! - Đình Đình cuời.

- Nhìn vẻ mặt của anh cứ như đang đùa thì đúng hơn, giờ thế này đi, anh hứa với tôi đi. Tôi đến đây ở là anh phải nuôi tôi luôn đấy nhé !! - Thiên Kim tinh nghịch nói.

- Rồi rồi, tôi hứa !! - Đình Đình cũng cao hứng trả lời.

- Nghéo tay đi !! - Thiên Kim đưa ngón tay út ra, Đình Đình cũng ngón tay út của mình lên. 2 ngón tay đuợc đan vào nhau, Đình Đình thấy có gì không ổn liền nói:

- Năm nay cô bao nhiêu tuổi vậy !?

- Tôi 18. - Thiên Kim vui vẻ đáp vì cảm thấy mình vừa đuợc 1 món hời.

- Thế mà tôi cứ tuởng cô là đứa trẻ lên 8. - Đình Đình giễu cợt Thiên Kim, nhưng không ngờ Thiên Kim lại lợi dụng tình thế đó mà đòi hỏi Đình Đình:

- Thế thì anh cứ xem tôi là đứa trẻ lê 8 đi. Giờ thì anh hai Đình Đình đẹp trai cho em ôm đi ngủ cái nha...nha...nha... !! À anh hai phải hát cho em gái nghe nữa đó, em còn nhỏ lắm, phải hát cho em nghe thì em mới có thể ngủ đuợc. - Thiên Kim giả giọng của mấy đứa em bé, nghe rất dễ thuơng, bất chợt làm cho Đình Đình rợn da gà cơ thể bị nhũn ra, sau đó thì tự nhiên quay sang ôm Đình Đình rồi cũng tiện miệng bắt Đình Đình hát cho mình nghe.

Đình Đình cũng chẳng phản ứng gì, sau đó lại thấy cơ thể mình như đang run lên khi vòng tay của Thiên Kim đặt lên vai mình, khỏang cách của cả 2 đang rất gần nhau, 1 tay của Thiên Kim đặt trên bụng của Đình Đình, tay kia đặt trên vai, đầu thị tựa lên cánh tay của mình, chân thì gác lên chân mình. Đình Đình nín thở để tim điều hòa lại từ từ, chứ nếu nó mà đập nhanh quá lỡ mà Thiên Kim biết đuợc thì sẽ rất ngại. Thiên Kim nhìn Đình Đình cuời tinh nghịch đúng nghĩa là 1 đứa trẻ lên 8.

(t/g nói ra suy nghĩ của mình: Diễn diễn thật thật....2 nguời này ghê lắm)

- Hát đi. - Thiên Kim hối thúc.

- Hát dở lắm, cô mà nghe rồi đừng có hối hận. - Đình Đình nói thẳng.

- Hát đi mà !! Anh hai lâu quá !! - Thiên Kim lại diễn.

- Kìa con buớm vàng kìa con buớm vàng, xòe đôi cánh, xòe đôi cánh, buớm buớm bay hai ba vòng, buơm buớm bay hai ba vòng, em ngồi xem, em ngồi xem.

- Hahahaha - Thiên Kim cuời thành tiếng.  

- Con gái bọn cô thật khó hiểu....Chính tôi là con gái mà đôi khi còn không thể hiểu được.... - Đình Đình đóan trước biết thế nào mình cũng sẽ bị cười nhưng khi nghe Thiên Kim cười lại cảm thấy có chút tủi thân.

Thiên Kim cũng biết mình có chút không phải nên liền sửa chữa bằng cách hát lại cho Đình Đình nghe:
- Thôi để tôi hát cho anh nghe. - Sau đó im lặng vài giây, Thiên Kim lấy hơi cất giọng hát:
- "Vẫn biết vẫn nhớ hay là mong cũng thế thôi. Bao nhiêu yêu thương cũng chỉ như những giấc mơ. Đã cố gắng sống khi tình yêu đã cách xa. Con tim em đau vì không ngăn nỗi nhớ anh. Yêu người em yêu hơn chính em. Trao người bao nhiêu yêu thương ấy. Vậy mà sao anh ra đi để lại em trong cơn mơ. Giật mình em bao hoang mang rồi em khóc. Mong người sẽ quay về. Cho đêm nay em ôm được bờ vai anh. Thét lên để nhẹ nỗi lòng. Xua tan đi bao nhiêu cay đắng với tiếc nuối.

Em không tin em vẫn chờ đợi người quay về. Với những sóng gió cho cuộc tình đôi ta. Em không tin em vẫn cứ nhớ anh hoài. Dù dặn lòng mình sẽ không nhắc nhớ đến nữa."

Đình Đình nghe Thiên Kim hát mà trong lòng không ngừng cảm thán, không ngờ Thiên Kim lại có thể hát hay đến như vậy, Đình Đình ít nghe nhạc nhưng vẫn nhận ra đó là bài "Như Một Giấc Mơ - Mỹ Tâm" vì làm ở quán cà phê ít nhiều vẫn sẽ nghe rầt nhiều bài, mặc dù Đình Đình không quan tâm lắm nhưng vì bài này cũng hay, có lần quán ít khách Đình Đình cũng đã từng đứng ở quầy lấy nuớc ngân nga theo giai điệu của bài hát này....Đánh giá một chút thì Thiên Kim không thể hát hay đuợc như chị Mỹ Tâm rồi vì chị ấy là ca sĩ chuyên nghiệp mà, còn nếu nhận xét ở một góc độ khác thì thật sự Thiên Kim hát rất hay giọng trong trẻo, mới vào bài thì hát nhỏ pha chút hương trầm trong đêm khuya tĩnh mịch chỉ có tiếng côn trùng rỉ rít ở đâu đó trong ngôi nhà nhỏ lại phát ra một tiếng chim sơn ca hót, đến đọan điệp khúc vì biết đêm đã khuya nên Thiên Kim không lên cao giọng lắm, chỉ hát vừa đủ để Đình Đình cảm nhận đuợc đó là đọan điệp khúc, Đình Đình cảm thấy Thiên Kim là một cô gái rất biết quan sát, trong lòng lại có hảo cảm thêm mấy phần...Thiên Kim hát nhập tâm đến nỗi ánh mắt nhìn lên trần nhà đôi tay đưa lên khỏang không như đang diễn trên sân khấu chỉ là không bùng nổ thôi, Đình Đình chợt nghĩ: Thiên Kim vừa có tài diễn xuất, vừa hát hay...không làm ngôi sao thì thật tiếc a !!

Thiên Kim đã ngưng hát từ lâu đang chờ đợi Đình Đình khen mình 1 tiếng mà chờ mãi chờ mãi vẫn không nghe thấy, cuối cùng Thiên Kim sốt ruột nói:

- Anh thấy tôi hát thế nào ?!

Lúc này Đình Đình mới vội thoát ra khỏi những suy nghĩ của mình trả lời:

- À....ờ...cũng được !!

Nghe Đình Đình nhận xét có 2 chữ "cũng được" bỗng Thiên Kim hơi buồn một chút, từ đó đến giờ mỗi khi Thiên kim cất giọng hát thì mọi người đều im lặng lắng nghe, nghe xong ai cũng phải khen cô hát hay nức nở duy chỉ có Đình Đình là nguời đầu tiên nghe xong mà phản ứng như đó là chuyện bình thường, Thiên Kim cảm thấy như mình bị chê nên liền nói:

- Đúng là đồ không biết thuởng thức âm nhạc.

Thấy Thiên Kim trầm tư một lúc lâu mới trả lời, Đình Đình đóan là cô nàng này không hài lòng khi nghe Đình Đình nói vậy rồi, Đình Đình vội nói:

- Không phải như vậy đâu, ý tôi cũng đuợc là hay đó. - Đình Đình không đành lòng nhìn Thiên Kim buồn đâu a.

- Cũng được là cũng đuợc, hay là hay. sao cũng đuợc là hay được ?! - Thiên Kim bắt bẽ Đình Đình.

- Thì ý tôi là cô hát hay đó...nhưng không biết phải nói như thế nào ?! nói gọn lại là cũng đuợc nghĩa là hát hay. - Đình Đình giải thích có chút bối rối vì Đình Đình sống một mình ít thân thiết với ai nên không biết cách thể hiện tình cảm, hay sự cảm thán của mình như thế nào để người nghe sẽ không hiểu lầm...

Thiên Kim cũng hiểu được điều đó, nên cũng không tức giận với Đình Đình nữa liền nói:

- Ừ..thế nghe còn được !!

- Thôi !! Ngủ đi, ngày mai tôi sẽ đưa cô về sớm. - Đình Đình nói.

Thiên Kim bá đạo gác chân lên đến bụng của Đình Đình rồi ngang nhiên nói:

- Khi nãy dám chê tôi hả ?!

- Tôi....

- Không được mở miệng, để bổn tiểu thư ta mượn ngươi làm gấu bông chút, khi nào không thích nữa thì sẽ bỏ xuống.

Đình Đình định mở miệng thì lại bị Thiên Kim chặn họng:

- Ngươi mà dám mở miệng thì sẽ cắt cái luỡi của nguơi. - Thiên Kim còn dùng 2 ngón tay làm cái kéo chập lại 1 cái.

Nhìn thấy thái độ của Thiên Kim hung dữ như vậy nhưng Đình Đình không sợ mà còn thấy buồn cuời, Đình Đỉnh chỉ biết kiềm nén trong lòng chứ không dám cuời thành tiếng vì sợ Thiên Kim sẽ nghe đuợc. Sau đó nhắm mắt ngủ,...

Một lát sau Thiên Kim cảm nhận đuợc hơi thở của Đình Đình đã đều đều thì biết Đình Đình đã chìm vào giấc ngủ, Thiên Kim nhìn Đình Đình chăm chú sau đó mỉm cười, nhắm mắt, cũng dần chìm vào giấc mộng sâu.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co