Chương 1: Bắt đầu
Trong căn phòng sắc trắng đơn giản mà hiện đại, chiếc máy sấy tóc ầm ầm trong tay cô gái trẻ. Một thân hình mảnh khảnh trong bộ đồ ngủ màu be mềm mại, dáng vẻ vừa tắm xong vẫn còn phảng phất mùi thơm dịu nhẹ. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng tĩnh lặng.
Tôi chạy vội lại bàn, nhìn màn hình nhấp nháy tên người gọi: Mạc Mạc - cô bạn thân chí cốt của tôi.
"Alo? Mạc Mạc? Muộn thế rồi gọi cho mình có việc gì à?" Tôi nhấc máy trả lời
"Nguyệt Nguyệt! Mình nhắn tin mãi mà không thấy cậu trả lời, gọi cho cậu mấy cuộc cũng không thấy bắt máy." Giọng nói ở đầu dây bên kia trách nhẹ
Tôi vội kéo thanh thông báo xuống kiểm tra, đúng thật là có 2 cuộc gọi nhỡ và gần chục tin nhắn từ Mạc Mạc. Tôi vội xin lỗi:
"Xin lỗi! Nãy mình đang tắm, không để ý điện thoại. Mà có chuyện gì gấp không?"
"À... thì là... ừm... ngày mai cậu đi với mình đến chùa cầu duyên nhé?" - Mạc Mạc ấp úng hồi lâu rồi hỏi
"Hả? Chùa? Cầu duyên? Chỉ là chuyện này thôi sao? Làm mình tưởng có việc gì gấp lắm."
"Chuyện này gấp mà... Năn nỉ cậu đó... Đi với mình đi mà! Mình thật sự vã lắm rồi! Nhiều năm rồi không có một mối tình nào, mình muốn đi thử một lần. Lần này mà không được thì mình từ bỏ, mình thề đó."
Mạc Mạc liến thoắng kể về ngôi chùa mới phát hiện, nghe nói linh lắm, cầu tình duyên là ứng nghiệm. Tôi còn đang do dự thì cô ấy tung đòn quyết định:
"Mình sẽ bao cậu một bữa no nê, cậu cứ việc ăn uống còn lại cứ để mình lo."
Vậy là tôi đầu hàng. Ai có thể cưỡng lại được sức mạnh của đồ ăn cơ chứ.
"Được rồi! Coi như mình chịu thua cậu luôn đó. Cậu có lòng mời thì mình không khách khí nữa đâu. Ăn đến nghèo cậu luôn." Tôi cười đáp lại
"Tốt quá rồi! Vậy chiều mai đi nhé. Giờ cụ thể mình nhắn sau. Ngủ ngon nha bảo bối! Yêu cậu!" - Mạc Mạc hí hửng dập máy
"Ừm. Ngủ..." tút tút tút. Từ ngon còn chưa kịp thốt ra thì đầu dây bên kia đã ngắt máy.
Tôi mỉm cười, rồi lại nằm xuống giường, tiện tay cầm lấy cuốn tiểu thuyết đang đọc dở. Lật trang sách, tôi như bị hút vào câu chuyện... Tiểu thuyết này khiến tôi nhập tâm hơn bao giờ hết. Phải chăng là vì nữ chính trong chuyện có tên giống tôi nên tôi cứ tưởng tượng bản thân là nữ chính trong truyện.
Nàng là Diệp Minh Nguyệt, con gái độc nhất của Diệp Thanh - tướng quân Thịnh Quốc, và phu nhân Mộ Vân - con gái Thái sư. Xuất thân danh môn, phụ thân nàng trung quân ái quốc, mẫu thân hiền hậu đoan trang. Là hòn ngọc quý trong tay cha mẹ, nàng lớn lên trong nhung lụa, kiêu ngạo mà chẳng độc ác, chỉ là chưa từng biết thua thiệt là gì. Cuốc sống như vậy thật khiến bao người phải ngưỡng mộ.
Hắn là Tần Dữ, con trai thứ của Đại tướng quân Tần Mãn, trăm trận trăm thắng nơi sa trường. Từ nhỏ đã cùng phụ thân và huynh trưởng rèn luyện ở vùng biên cương. Mẹ mất sớm, phụ thân và huynh trưởng hy sinh trong trận mai phục khi Tần Dữ mười bốn tuổi. Tình thế này buộc hắn phải trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ khác. Diệp gia được thánh thượng cho trấn giữ tại kinh thành, còn Tần gia thì trấn giữ tại vùng biên cương xa xôi. Phụ thân của hai người từng cùng nhau xông pha chiến trận, tình cảm hai nhà vô cùng khăn khít cộng thêm phụ thân nàng từng nợ phụ thân hắn một ân tình. Mang trọng trách gánh vác Tần gia, hắn được đón về Diệp phủ nuôi dưỡng... Và từ đó, dây tơ hồng giữa hai người bắt đầu dệt thành mạng.
Hận – rồi yêu. Ghét – rồi thương. Từ những ngày nàng không ưa gì kẻ xa lạ đến xâm phạm thế giới nhỏ bé của mình, đến lúc tình cảm len lỏi vào tim chẳng hay.
Nhưng tình yêu nơi chốn quyền quý, há dễ vẹn tròn?
Năm ấy, nàng mười hai tuổi – tuổi của sự ngông nghênh và ích kỷ, còn hắn – thiếu niên lạnh lùng, lặng lẽ bước vào thế giới vốn chỉ có một mình nàng là trung tâm.
Bước vào Diệp phủ, ánh mắt lạnh lùng của hắn khẽ lướt qua những ngóc ngách trong phủ, ở đây rộng và đẹp hơn ở Tần gia rất nhiều, cũng phải thôi biên cương là một vùng hẻo lánh không cần xây phủ to và đẹp làm gì, đủ che mưa chắn gió là được.
Tần Dữ được hạ nhân mời vào gian chính, bước vào, đập vào mắt hắn là hai bóng hình uy nghiêm, nếu hắn đoán không lầm thì họ chính là gia chủ của Diệp phủ này - Diệp tướng quân và Diệp phu nhân. Hắn chắp tay cúi đầu chuẩn bị hành lễ thì Diệp tướng quân đã xua tay ngăn lại:
"Không cần đa lễ. Cứ xem như đây là nhà con, chúng ta là người thân của con không cần giữ lễ nghĩa nhiều như vậy làm gì."
Hắn khượng lại rồi ngẩng đầu nhìn hai người họ. Lúc này Diệp phu nhân lên tiếng:
"Con đi đường xa chắc cũng mệt rồi. Phòng của con đã được dọn dẹp sạch sẽ hy vọng con ở sẽ cảm thấy thoải mái."
Phu nhân dịu dàng bảo hạ nhân đưa chàng về phòng nghỉ: "Tiểu Xuân, ngươi mau dẫn thiếu gia vào phòng nghỉ ngơi đi."
"Dạ. Mời người đi lối này ạ." Tiểu Xuân thị nữ thân cận của Diệp phu nhân
Trên lối đi hành lang dẫn tới phòng hắn sẽ đi ngang khuôn viên của Diệp phủ. Khuôn viên có thể nói là nói đẹp nhất ở Diệp phủ (tham khảo link video dưới đây)
https://drive.google.com/file/d/1ECCf7Jonr7lY5UHRYyd3h4ouyMMdMZ-a/view?usp=sharing
Hắn đưa mắt nhìn quanh những cảnh vật nơi đây - nơi mà hắn sẽ gắn bó một khoảng thời gian không quá ngắn cũng chẳng quá dài.
Ngày hắn được đưa về Diệp phủ, trời xuân rực rỡ. Khu vườn phủ anh đào hồng thắm, cánh hoa lả tả bay trong gió. Giữa khung cảnh ấy, một bóng hồng y đang tung tăng dưới gốc cây. Mái tóc dài đen nhánh khẽ lay động, nụ cười trong sáng như ánh nắng. Trên đường đi, ánh mắt hắn vô tình bắt gặp nàng – tiểu thư Diệp phủ – đang cười dưới tán hoa. Nụ cười của nàng vẫn trên môi mà không hề hay biết toàn bộ đã được thu hết vào tầm mắt của chàng thiếu niên.
Nàng khoác trên mình bộ y phục màu hồng phấn dịu nhẹ, lớp ngoài mỏng nhẹ như mây khói, lớp trong là tầng áo hồng thẫm ôm lấy vóc dáng thon gọn, tạo nên sự chuyển sắc tinh tế từ hồng nhạt sang hồng đậm như hoa đào nở rộ dưới nắng mai. Viền áo điểm sắc vàng tươi, điểm xuyết dây thắt eo đính ngọc lam cùng những sợi tua nhỏ rủ xuống, lay động theo mỗi bước chân như từng giọt sương sớm rơi trên cánh hoa.
Mái tóc dài búi gọn cao, điểm xuyết trâm hoa và chuỗi ngọc, hai lọn tóc mai buông nhẹ xuống má, tôn lên khuôn diện thanh tú và đôi mắt biết cười. Tai nàng lấp lánh đôi hoa tai ngọc, cổ tay đeo vòng ngọc bích xanh, từng chi tiết nhỏ đều tỏa ra khí chất tiểu thư danh môn.
(tham khảo hình ảnh và video dưới đây)
https://drive.google.com/drive/folders/15bKk3vb6XZkDD8VeeJ338WsuoIKF8hCT
Bỗng một tiếng nói cất lên khiến hắn tỉnh táo trở lại: "Thiếu gia sắp tới rồi ạ. Phía trước là phòng của người." Tiểu Xuân vừa nói vừa chỉ tay về phía trước.
Hắn khẽ gật đầu và tiến lại căn phòng phía trước rồi bước vào. Lúc này, bóng hồng y mới dừng lại việc chơi đùa rồi quay mặt về phía bóng lưng của chàng thiếu niên kia, cứ nhìn mãi cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại. Nàng nói nhỏ với người bên cạnh: "Có khách tới à?"
"Dạ. Là con trai của vị bằng hữu mà lão gia từng nhắc đến đấy ạ." Tiểu Thu thị nữ thân cận của Minh Nguyệt, cũng trạc tuổi nàng.
Nàng khẽ hừ một tiếng, lúc trước cha mẹ nàng đã từng nhắc qua chuyện này. Lúc đó nàng cũng không nghĩ gì nhiều, dù sao thì trong phủ lúc nào cũng đông người có thêm một hay hai người vào sống cũng chẳng sao, chẳng mất mát gì cả. Nhưng rất nhanh nàng liền hối hận trước những suy nghĩ đơn giản đó của nàng.
Sự xuất hiện của hắn sẽ đảo lộn tất cả thế giới vốn bình lặng của mình.
Diệp Thanh vì cảm kích ân tình, dặn dò toàn phủ phải chăm sóc Tần Dữ chu đáo. Nàng – từ vị trí trung tâm của mọi sự yêu thương – dần cảm thấy bản thân bị lu mờ. Ngay cả cha mẹ cũng bắt đầu dành sự quan tâm cho người ngoài kia.
Nàng ghét hắn...
Nàng nghĩ chính hắn đến cướp đi tất cả của nàng...
Nàng xin học võ, đọc sách, luyện chữ – chỉ để chứng minh bản thân trước cha mẹ.
Đúng là cái miệng hại cái thân, đối với nàng mà nói từ trước đến nay nàng chỉ có việc ăn, ngủ, chơi rồi sẽ có người hầu hạ nàng, mọi người trong phủ chưa bao giờ để nàng phải động tay động chân vào việc nặng nhọc huống chi lần này là cầm kiếm luyện võ.
Nhưng nàng làm gì có tâm tư cho việc học, chủ đích của nàng là quấy rối Tần Dữ khiến hắn mất tập trung.
Nhưng mỗi trò phá rối nàng bày ra, hắn đều dửng dưng, điềm tĩnh.
Từ đó, giữa hai người bắt đầu một mối quan hệ kỳ lạ: nàng tìm cách chọc phá, còn hắn không hề đáp trả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co