Truyen3h.Co

chiêm bao đứt quãng;

oo

hel10wo

"Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc." *


©written by hel10wo
một bản draft từ tháng 12, 2022. đã chỉnh sửa.

category: angst; slice of life; văn xuôi

disclaimer: tác phẩm được xây dựng dựa trên trí tưởng tượng, sự kiện diễn ra trong tác phẩm là hư cấu.

warning: lowercase xen lẫn Sentence case; 

#09z #keonhyeon

***

tôi và cậu, ta va vào đời nhau trong những ngày đầu thu tháng tám. ngày ấy tôi ôm vết rạn nơi lồng ngực, hãy còn bải hoải giằng xé bởi mối tình chóng vánh đến cùng cực của cái mùa hạ râm ran tiếng ve vừa qua, để rồi chẳng biết là vô tình hay hữu ý, cậu bước đến bên tôi, nhẹ nhàng như cơn gió thu mơn man hai hàng mi ướt vội.

tôi và cậu, những con người không quen không biết.

tôi và cậu, những con người ngỡ không quen không biết.

tình ái là thứ độc có sức công phá nhất trần gian. tôi sợ hãi chúng, nhưng chẳng thể ngăn lòng mình ngừng khát cầu. ngày chạm mặt cậu, tôi biết nỗi khiếp đảm ấy đang chực chờ kéo về lũ lượt như từng trận sóng ngoài khơi, tất thảy neuron trong thần kinh đều thôi thúc mình dựng lên một tấm chắn vững chãi trước ngực trái trước khi quá muộn, bởi lẽ bên trong đó vẫn đang gào lên tiếng khóc thương của những vết cắt hãy còn chưa đóng vảy.

nhưng cậu không như tôi nghĩ.

"tớ sẽ luôn ở đây."

nếu tính từ lần còn cựa quậy trong nôi, bật lên những thanh âm chẳng tròn vành rõ chữ, đến khi đã ngoài hai mươi, rồi một phần ba đời người, tôi tự hỏi mình đã bao lần được nhận tình yêu từ một ai đó khác? chìm trong đơn độc đã lâu, thứ xúc cảm ấy với tôi sao như một món đồ đắt đỏ, khao khát đến túng quẫn, như thể chỉ chần chừ thêm chút nữa thôi, tôi sẽ như con cá rơi khỏi bể nước chật chội, thoi thóp trước khi lìa đời.

chao ôi! tôi như hụt chân trước thềm cỏ mướt xanh, tôi như rơi tõm vào ánh mắt trìu mến ấy. rồi khi ngẩng đầu, tôi thấy cánh cửa đã ở ngay phía trước và chỉ chờ người mở cửa bước qua, đưa ta đến một chốn địa đàng không niềm đau uất sầu. nhưng tôi đã lầm. vặn tay nắm cửa, tôi ngã nhào để rồi mình chới với giữa trường đoạn loạn lạc không đề tên. hôm nay chính ánh mắt ấy hóa lạnh căm lướt qua đời tôi. cậu chất tình tôi thành mồ thành mả, cậu thả rồi mặc nó nằm ngổn ngang trên nền đất. lồng ngực tôi, cậu khoét trống hoác một lỗ hổng. và tình tôi cứ thế, chết nhẹ tựa lông hồng.

tôi và cậu, ta va vào đời nhau trong những ngày đầu thu tháng tám.

nhưng lần này chỉ một người đứng dậy và tiếp tục bước đi.

(*) Trích "Có một thời như thế "- Xuân Quỳnh

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co