Truyen3h.Co

CHIẾM ĐOẠT

Chương 6.

canhonguocdong

Từng cử chỉ ân cần của Jimmy giống như những nhát dao đâm vào lòng của Sean. Vốn dĩ từ lâu, Sean đã luôn tìm mọi cách để lọt vào mắt xanh của Jimmy, nhưng đáp lại sự nhiệt tình của cậu ta luôn là một bức tường kiên cố không thể xuyên thủng.

Jimmy mặc kệ vẻ mặt khó coi của những người xung quanh, anh dìu Sea lại băng ghế dưới bóng râm. Anh tự tay vặn nắp chai nước, đưa tận môi Sea với một thái độ kiên quyết:
- Uống đi, rồi ngồi yên ở đây nghỉ ngơi.
- Nhưng mà mọi người đang chơi dở... - Sea ái ngại nhìn sang phía đối tác. - Dù sao cũng liên quan đến dự án sắp tới, em không thể...
- Nghỉ đi. - Jimmy cắt ngang bằng một tông giọng không cho phép thương lượng, sau đó anh liếc mắt sang phía Sean đang đứng ngẩn ngơ. - Để Sean chơi thay em.

Vừa nghe thấy lời đề nghị từ thần tượng, nỗi hậm hực trong lòng Sean lập tức tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn tột độ. Cậu ta vội vã cầm lấy cây vợt từ tay anh trai, trong lòng thầm nghĩ đây chính là cơ hội vàng để chứng minh cho Jimmy thấy ai mới là Omega xứng đáng đứng cạnh anh nhất.
- Anh yên tâm nghỉ đi, cứ để em lo! - Sean hào hứng bước ra sân, nụ cười rạng rỡ.

Thế nhưng, thực tế lại tàn khốc hơn nhiều. Kỹ năng đánh tennis của Sean vụng về và thua xa người anh trai vốn có nền tảng thể lực. Mỗi lần Jimmy tung ra một cú giao bóng hay một pha ghi điểm ngoạn mục, Sean lại vội vàng xoay người lại, nở nụ cười tươi tắn nhất để kết nối sự chiến thắng với anh. Cậu ta mong chờ một cái gật đầu, một nụ cười, hay ít nhất là một ánh mắt khích lệ.

Nhưng tất cả những gì Sean nhận được chỉ là sự hụt hẫng cay đắng.

Ánh mắt của Jimmy chưa bao giờ dừng lại trên người cậu ta quá một giây. Ngay cả khi đang thi đấu, mỗi khi ghi điểm xong, Jimmy theo bản năng sẽ lập tức hướng tầm mắt về phía băng ghế. Anh chỉ muốn nhìn xem vết sưng trên trán Sea đã đỡ hơn chưa, hay xem cậu có đang ngoan ngoãn ngồi nghỉ như lời anh dặn hay không.

Sự tồn tại của Sean trên sân lúc này, đối với Jimmy, chẳng khác nào một tấm bia đỡ đạn tạm thời để Sea được nghỉ ngơi.

Sea ngồi phía ngoài, chứng kiến toàn bộ màn kịch câm này. Cậu thấy đôi bàn tay đang siết chặt cán vợt đến trắng bệch vì tức tối của em trai mình. Trong lòng Sea dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
...

Sau trận tennis, bầu không khí trong xe ngột ngạt đến mức khó thở. Jimmy nói cần Sea đi cùng để giải quyết gấp đống tài liệu tồn đọng, khiến Sean dù uất ức đến phát khóc vẫn phải lủi thủi bước xuống xe khi về đến nhà.

Chiếc xe nhanh chóng lao đi, đưa Sea thẳng đến tòa cao ốc của tập đoàn. Vừa bước vào văn phòng rộng lớn, Jimmy lẳng lặng đi tới kéo tấm rèm che kín mít, ngăn cách hoàn toàn với sự dòm ngó của nhân viên bên ngoài. Anh lấy hộp y tế từ trên tủ, sau đó nắm lấy cổ tay Sea, kéo cậu ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp vốn dành riêng cho chủ nhân của căn phòng này.

Sea vừa chạm mông xuống lớp da êm ái đã lập tức đứng bật dậy như bị điện giật. Cậu nhớ rõ lời đồn của các trợ lý: Jimmy là người thích sạch sẽ và cực kỳ bài xích việc người khác động chạm vào đồ dùng cá nhân.
- Sao vậy? Ngồi đi. - Jimmy nhíu mày, tay cầm lọ thuốc vừa mở nắp.
- Thôi... để em ra sofa ngồi cũng được. - Sea lúng túng nhìn vệt mồ hôi còn vương trên áo mình. - Người em toàn mồ hôi, sẽ làm bẩn ghế.

Jimmy thở dài một tiếng đầy kiên nhẫn, anh chẳng nói chẳng rằng, đặt bàn tay to lớn lên vai Sea rồi ấn mạnh một cái, ép cậu ngồi xuống vị trí cũ.
- Kêu ngồi thì ngồi đi. Nói nhiều quá.

Jimmy bắt đầu dùng bông gòn cẩn thận lau sạch vết trán đang sưng đỏ của Sea. Hành động của anh nhẹ nhàng đến lạ lùng, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài thường ngày. Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc thu hẹp lại đến mức Sea có thể cảm nhận được nhịp thở đều đặn và mùi hương đặc quánh đang bao vây lấy mình.

Cảm giác ngột ngạt khiến Sea khẽ né tránh, theo bản năng ngả người về phía sau. Nhưng ngay lập tức, bàn tay còn lại của Jimmy đã vòng qua phía sau, ghì chặt lấy gáy Sea để kéo cậu lại gần hơn.
- Đừng nhúc nhích.

Cái chạm tay thô bạo nhưng đầy tính chiếm hữu nơi gáy khiến Sea sững người. Cảm giác này... luồng nhiệt từ lòng bàn tay này... nó quen thuộc một cách đáng sợ. Ký ức về bóng tối đêm qua và kẻ đã ghì chặt cậu vào tường bất giác ùa về, trùng khớp đến từng chi tiết.
Giữa lúc Sea đang hoang mang trong mớ suy nghĩ hỗn độn, thì bất thình lình...

Cốc, cốc, cốc

Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc xé toạc bầu không khí ám muội. Sea giật bắn mình, nỗi sợ bị người khác phát hiện cảnh tượng mập mờ này khiến cậu đứng bật dậy theo phản xạ. Do quá vội vàng, đỉnh đầu của Sea đập thẳng vào cằm Jimmy một cú đau điếng.
- Ư... - Jimmy nhăn mặt, đưa tay ôm lấy cằm.

Không để anh kịp phản ứng, Sea vội vàng nắm vai Jimmy ấn anh ngồi xuống chiếc ghế xoay, còn mình thì đứng thẳng người bên cạnh, tay vơ lấy một xấp tài liệu ngẫu nhiên trên bàn, làm bộ như đang báo cáo công việc hết sức nghiêm túc.

- Vào đi! - Sea nói vọng ra, giọng vẫn còn hơi run, trong khi Jimmy thì vẫn đang trừng mắt nhìn cậu với vẻ mặt vừa đau vừa tức tối vì sự bất ngờ này.
...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co