Truyen3h.Co

Chim Tước

14

banhgao07

"Hả..." Bấy giờ Điền Chính Quốc mới phát hiện sổ kí họa nằm cạnh ghế sô pha, "Ngài thấy rồi..."

Chẳng rõ là tức giận hay xấu hổ, vành mắt cậu đỏ lên.

"Ờ, thấy rồi." Kim Thái Hanh không nỡ uy hiếp cậu, cũng chả dám nóng vội, chầm chậm thả bờ mông vểnh mềm mại của cậu xuống, "Có phải tôi không?"

Điền Chính Quốc chẳng hề ngẩng đầu, rủ mắt khẽ đáp: "Ừm." Một giọt lệ lập tức rơi vào ngực Kim Thái Hanh, nóng hổi.

Kim Thái Hanh nóng tới khẽ run rẩy, nâng cằm cậu lên kiểm tra, quả nhiên đã nước mắt lưng tròng -- Mỗi lần thế này cậu đều dễ khóc, Kim Thái Hanh chỉ tưởng cậu sốt ruột vì bị kích thích, chẳng hề nghĩ nhiều, bèn hôn cậu dỗ dành bảo "Ngoan, đừng khóc, không bắt nạt em", rồi siết eo cậu đưa vào từ tốn, tới khi lút cán thì cũng chưa vội chuyển động, bởi cái tư thế này khá là sâu, anh sợ Điền Chính Quốc đau nên phải kìm nén tình dục mà hôn cậu, xoa lưng chờ cậu quen dần... Chẳng mấy chốc, Kim Thái Hanh chợt phát hiện Điền Chính Quốc trộm nhìn chính mình: "Sao đấy?"

Điền Chính Quốc tức khắc rủ mi, hàng mi dày che khuất con ngươi xanh đen: "Ngài, không giận à..."

"Giận cái gì?" Kim Thái Hanh khó hiểu.

"Em..." Vành tai Điền Chính Quốc đỏ tới độ trong suốt, ấp a ấp úng hỏi lí nhí như muỗi kêu, "Chưa xin phép trước, đã tự ý vẽ ngài."

"Thế thì có gì để giận?" Kim Thái Hanh hôn cậu cái được cái mất, lời thốt ra cũng mập mờ, "Vẽ tôi oách thế cơ mà, nhưng sao bỗng dưng muốn vẽ tôi vậy?"

"Vẫn, vẫn luôn vẽ." Điền Chính Quốc xấu hổ trả lời.

Trái tim Kim Thái Hanh ngọt ngào vô ngần.

Thời khắc trông thấy những bức họa cùng sổ của Điền Chính Quốc, cũng đoán được phần lớn chẳng phải hứng thú nhất thời, song nghe chính miệng Điền Chính Quốc nói vậy, anh vẫn rất xiêu lòng -- Cơ thể cũng hưng phấn hơn, dương v*t vùi trong người Điền Chính Quốc trực tiếp trở nên cương cứng hẳn, xộc lên khiến Điền Chính Quốc rên rỉ ưỡn lưng ngã ra đằng sau, Kim Thái Hanh chộp eo cậu kéo trở về: "Vì sao?"

Điền Chính Quốc bị Kim Thái Hanh siết chặt eo, toàn thân nằm gục trong ngực anh chả động đậy được tẹo nào, quy đầu to lớn đè lên điểm mẫn cảm, thịt mềm nơi lỗ nhị hưng phấn co giãn liên tục, trên người chảy một lớp mồ hôi tinh mịn thật mỏng, khẽ rên ê a y hệt con tằm không xương, toàn thốt lung tung các câu đơn kiểu "Lớn quá", "Trướng quá", "Gượm tí đã", Kim Thái Hanh cứ cứng đầu cắn vành tai nóng rực của cậu, hỏi lại lần nữa: "Vì sao? Hả?"

Điền Chính Quốc cùng đường bí lối, thừa dịp hô hấp ổn định bèn mở miệng đáp cực nhanh: "Ngài đẹp trai."

Kim Thái Hanh khoái chí: "Đẹp trai đến nhường nào?"

Điền Chính Quốc chớp mắt, giọt lệ vương nơi vành mắt trượt dài theo gò má: "Đẹp trai nhất."

Bồn chồn thẳng thắn một cách đáng yêu, Kim Thái Hanh chỉ hận không thể mở rộng xương sườn giấu cậu vào thân thể mình.

Anh cắn lên má cậu ngay tại trận, lại tiện đà lè lưỡi liếm sạch nước mắt cậu: "Thật à?"

"Vâng." Điền Chính Quốc gật đầu lia lịa.

Kim Thái Hanh cảm giác khoang ngực bị nỗi ưu tư căng trướng đầy ắp, kìm lòng chẳng đặng tiếp tục cúi đầu hôn Điền Chính Quốc tới nghẹt thở, cứ cắn môi chả chịu buông, vừa khoan thai vững vàng mà nện cậu, vừa dịu dàng nói: "Chính Quốc cũng xinh đẹp nhất."

Điền Chính Quốc hiếm bị đùa giỡn, càng hiếm được khen ngợi.

Xuyên suốt quá trình Kim Thái Hanh luôn thủ thỉ những lời như "Thích nhất", "Bảo bối của tôi chỗ nào cũng đẹp" bên tai cậu, khiến cậu chống cự chưa quá mười lăm phút đã bắn hai lần, Kim Thái Hanh sợ cậu không chịu nổi, chả tiện quất thêm hiệp hai -- Dẫu sao vì anh nên Điền Chính Quốc mới ngã từ trên lầu xuống, thương tích vừa lành nên chả dám giẫm lên vết xe đổ. Anh chỉ đành cắn răng chịu đựng lui ra ngoài, ma sát giữa hai đùi cậu rồi bắn.

Tuy nhiên thực sự chưa đủ thỏa mãn.

Chẳng qua hai hôm tới thời gian thong thả, anh có thể trốn việc ở nhà tranh thủ ôm ấp cậu, chả cần thiết nóng vội nhất thời.

Kết quả đúng là dính nhau mỗi ngày từ sáng sớm đến tối mù.

Vừa sáng bảnh mắt Kim Thái Hanh đã bế Điền Chính Quốc đến phòng vệ sinh rửa mặt chung, tiếp theo để cậu ngồi lên chân dùng bữa sáng lẫn đút chim ăn ngoài vườn hoa, kế đó Kim Thái Hanh lại ôm tài liệu sang phòng vẽ tranh của Điền Chính Quốc, anh làm việc, Điền Chính Quốc vẽ anh -- Tuy rằng Điền Chính Quốc từng vẽ vô số lần, song khi Kim Thái Hanh tự nguyện làm người mẫu cậu lại thấp thỏm, suốt quá trình mặt cứ đỏ bừng bừng, Kim Thái Hanh mỉm cười nhìn cậu, có đôi khi cậu vẽ một hai bức, có đôi khi vừa ngắm chốc lát anh đã hôn cậu quên cả trời đất.

Điền Chính Quốc từng ghé thăm hồ nước sau núi đôi ba lần rồi, cơ mà cậu vẫn muốn đi tiếp, Kim Thái Hanh tự chèo thuyền, mang theo giỏ cơm dã ngoại, vốn dĩ chỉ định tìm ý tưởng vẽ tranh thôi, ngờ đâu dạt tới giữa hồ liền đè nhau, lần này thật sự chẳng có thứ gì bôi trơn, chỉ đành phải qua loa cọ ngoài da. Thế nhưng lấy trời làm chăn, lấy hồ làm giường, chứng kiến Điền Chính Quốc bị áp trọn phía dưới, xấu hổ vịn cánh tay mình bật ra tiếng rên rỉ cùng thở dốc ngắt quãng, bộ dạng cứ như cả thế giới chỉ còn lại mỗi mình để nương tựa, Kim Thái Hanh bỗng hài lòng đến lạ thường, cúi đầu trêu cậu: "Nhanh chóng khỏe lại, đợi em khỏe tôi sẽ chơi em giữa hồ."

Mặt Điền Chính Quốc đỏ tới phỏng tay, song vẫn ôm eo anh nói được.

Cộng thêm vườn hoa.

Phòng sách.

Căn phòng nhỏ có trần nhà trong suốt để ngắm sao trên gác xép.

Toàn bộ quá trình cũng chả kịch liệt.

Chung quy dẫu vết thương của Điền Chính Quốc đã lành rồi, song dù sao vẫn đang ở giai đoạn hồi phục.

Kim Thái Hanh không nỡ, nên đại đa số thời điểm chỉ thơm thơm cọ cọ.

Mãi đến buổi tối ngày thứ tư, rốt cuộc anh nhịn hết nổi, tắm rửa xong trực tiếp đè cậu xuống giường. Làm chính diện một lần làm sau lưng một lần, ăn đầy đủ chừng nửa tiếng đồng hồ, mãi tới khi Điền Chính Quốc chịu không nổi bắn nước tiểu rồi run lẩy bẩy khóc suýt tắt thở, anh mới ngừng hẳn. Cả cái giường dài hai mét rưỡi mà lăn từ đầu bên này sang đầu bên kia, dứt khoát khỏi ngủ ở đó, Kim Thái Hanh rút tấm thảm bọc lấy Điền Chính Quốc, bế cậu lên gác xép trên mái nhà ngắm trời đêm.

Điền Chính Quốc vẫn chưa bình tĩnh nổi, nằm gục trong ngực Kim Thái Hanh khóc nấc liên tục. Kim Thái Hanh bế cậu một tay, dọc đường vừa xoa vừa dỗ, đặt cậu xuống giường nơi gác xép họp hẹp mới hôn nhẹ chóp mũi đỏ bừng của cậu: "Xin lỗi, lâu quá chưa tiến vào, hơi mất kiểm soát..."

"Ngài nói cái gì vậy..." Điền Chính Quốc vội ngắt lời, ngoan ngoãn cuộn tròn nép vào ngực Kim Thái Hanh.

Giường trên gác xép nhỏ hơn phòng ngủ chính nhiều lắm.

Kim Thái Hanh ôm chầm cả người cậu từ phía sau, lưu luyến không rời cọ đầu nơi cổ cậu, ngửi mùi hương nhàn nhạt dễ chịu của cậu, hôn đoạn xương nhỏ lồi ra trên chiếc cổ -- Kì thực Kim Thái Hanh cũng chả dám mặt dày nói thẳng nguyên nhân chân chính: Anh phát hiện trên thời khóa biểu, chuyến bay của bạn trai Điền Chính Quốc là vào ngày mai.

Dường như Điền Chính Quốc thấy hơi ngứa, khẽ ngọ nguậy trong lòng Kim Thái Hanh chút đỉnh.

Xương quai xanh mảnh khảnh kề sát trước ngực Kim Thái Hanh, giống hệt một đôi cánh có thể tung bay bất cứ lúc nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co