Truyen3h.Co

Chính Tà

chap 1

Karunashindo

Sáng sớm, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua khung cửa kính của phòng văn phòng, làm sáng bừng không gian bức bối, ngột ngạt trong suốt một tuần làm việc căng thẳng. Minh, một chàng trai văn phòng mệt mỏi với công việc số liệu, bảng biểu và cuộc sống lặp đi lặp lại, quyết định tìm một chút an yên cho tâm hồn bằng một chuyến du lịch ngắn ngày. Chuyến đi này không có bạn bè, không có kế hoạch chi tiết, chỉ có Minh và những cánh rừng, những ngọn núi xa xôi mà anh chỉ mới nghe qua trong những cuốn sách.

Sáng hôm ấy, sau khi hoàn tất một đống công việc cuối cùng của tuần, anh vội vã rời khỏi văn phòng, bỏ lại sau lưng đống tài liệu đang đợi được xử lý. Minh bước vào chiếc taxi, rồi hành trình dài bắt đầu.

Chuyến xe đi qua những con đường ngoại ô, xa khỏi sự ồn ào của thành phố, làng mạc vắng vẻ hiện ra, dọc theo những con suối trong vắt và đồng cỏ xanh mướt. Minh thả mình vào cảnh vật, lắng nghe tiếng động cơ xe lướt qua mặt đường và cảm giác bình yên trong từng hơi thở. Cuối cùng, anh cũng đến được khu nghỉ dưỡng nhỏ nằm bên rìa một khu rừng nguyên sinh, nơi mà những cảnh vật hoang sơ chưa hề bị bàn tay con người chạm đến.

Bỏ vali vào phòng, Minh thay một bộ đồ thoải mái rồi ra ngoài, không cần bản đồ, không cần GPS, chỉ là anh và con đường mòn dẫn vào rừng. Mới chỉ vài bước, một cảm giác dễ chịu và tự do lập tức bao phủ lấy tâm hồn anh, như thể bước vào một thế giới khác, nơi không có email, không có deadline, chỉ có không gian và thời gian để hít thở.

Rừng cây bạt ngàn xung quanh, những tia sáng yếu ớt xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng kỳ ảo trên mặt đất. Minh tiếp tục bước đi, cảm giác bước chân mình hòa vào thiên nhiên, nhưng càng đi sâu, anh lại càng thấy mình bị lạc. Những con đường mòn trở nên mờ nhạt, giống như những lối đi vô tận không có điểm dừng.

Dưới chân anh, thảm cỏ rậm rạp, những rễ cây chằng chịt như những vết sẹo cũ, xoắn lại thành những vòng tròn nhỏ. Những âm thanh lạ từ các loài động vật trong rừng như hòa vào một bản nhạc không lời. Minh cảm thấy như mình bị cuốn vào một không gian khác, một thế giới không thuộc về thực tại.

Đang loay hoay tìm đường quay lại, Minh bất ngờ nhận thấy một bóng dáng thấp thoáng phía trước. Một người đàn ông già, tóc bạc trắng như tuyết, đang ngồi một mình trên chiếc ghế đá cũ kỹ. Trước mặt ông là một chiếc bàn cờ vây, những quân cờ đen trắng lạ mắt đang di chuyển, tựa như có sự sống riêng biệt. Cảnh tượng này khiến Minh không khỏi dừng lại, đôi mắt anh bị cuốn hút vào những quân cờ đang di chuyển mà không ai động tay vào.

Bước gần hơn, Minh nhận ra ông lão đang hoàn toàn bình thản, như thể thời gian trong khu rừng này không hề tồn tại. Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào Minh, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Không hề ngạc nhiên, không chút bất ngờ.

"Cháu lạc đường à?" ông lão hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức nặng kỳ lạ.

Minh ngập ngừng, nhưng không biết phải trả lời sao. Anh chỉ gật đầu một cách ngượng ngùng.

"Đừng lo, trong rừng này, ai cũng có thể lạc. Nhưng chỉ những người dám đi sâu vào mới thấy được con đường thực sự," ông lão mỉm cười, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bàn cờ. "Cháu có muốn thử một ván không?"

Minh nhìn xuống chiếc bàn cờ. Những quân cờ đen trắng đang di chuyển một cách tự do, mỗi quân cờ như một sinh linh sống động, nhưng lại không có người điều khiển. Minh không thể không cảm thấy có gì đó huyền bí.

"Cờ gì thế ạ?" Minh hỏi, rồi nhẹ bước tới ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện ông lão.

"Đây là cờ của thời gian và không gian," ông lão nói, giọng điềm tĩnh, "Không phải ai cũng chơi được, nhưng nếu cháu muốn hiểu rõ về bản thân, về thế giới xung quanh, đây là nơi bắt đầu."

Minh có chút bối rối. Anh không phải là người thích cờ vây, nhưng sự tò mò đã kéo anh vào. Cảm giác lạc đường, mệt mỏi vì đi xa quá lâu, khiến anh muốn tìm một lý do để dừng lại, để nghỉ ngơi, và có lẽ là để tìm một thứ gì đó khác biệt trong chuyến đi này.

Ông lão nhẹ nhàng đặt một quân cờ đen vào bàn, và Minh tự động làm theo. Những quân cờ bắt đầu di chuyển một cách kỳ lạ, không theo quy luật thông thường. Minh cảm thấy như bản thân không chỉ đang chơi một ván cờ bình thường, mà đang bước vào một trò chơi của số phận.

"Cháu không chỉ chơi với tôi đâu," ông lão cười hiền, "Cháu còn đang chơi với chính mình."

Minh nhìn vào quân cờ của mình, cảm giác như từng bước đi của anh không chỉ là để tìm đường ra khỏi khu rừng, mà còn là một hành trình khám phá bản thân—một ván cờ không chỉ có thắng thua, mà còn có sự hiểu biết về cuộc sống, về những gì anh chưa bao giờ nhận ra.

Ván cờ bắt đầu, nhưng Minh chưa hề biết rằng, trong mỗi bước đi tiếp theo, anh sẽ dấn sâu vào một cuộc hành trình không thể nào quay lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co