Truyen3h.Co

Chờ anh

Chương 13.

Yeonyi2002

Chính Quốc...vẫn nhớ rõ chuyện đêm hôm đó.

Trong khoảng thời gian sau đó, Chí Mân vẫn ở trong trạng thái rối loạn, suy nghĩ câu nói kia của hắn rốt cuộc có ý gì.

Anh không nghĩ ra, cũng không dám nghĩ. Chuyện như này...một người chết như anh đã không còn tư cách nghĩ nữa.

" Này, cậu không sao chứ ?"

Chí Mân sửng sốt, chậm rãi quay đầu lại nhìn Chính Quốc đang ngồi bên cạnh. Má trái của người đàn ông kia quả nhiên đã sưng lên, mà dưới ánh sáng lờ mờ, có thể trông thấy đôi mắt đen láy đong đầy lo lắng của người nọ. Lúc này anh mới phát hiện, thì ra đã lại đến hai rưỡi sáng, chẳng qua anh còn đang thất thần nên hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

" Tôi...tôi đi lấy đá chườm mặt cho cậu ." Chí Mân lắc đầu, sau đó vào bếp mở tủ lạnh.

" Cậu nhìn thấy đúng không, tôi và Doãn Kì ." Hắn cũng đi theo, đến gần anh.

Động tác lấy đá của Chí Mân khựng lại, không hiểu vì sao hắn lại nhắc đến điều này. Còn chưa nghĩ kỹ, cổ tay trái đã đột nhiên bị nắm, Chính Quốc kéo tay anh ra khỏi tủ lạnh.

Lảo đảo một cái, anh hơi ngạc nhiên nhìn về phía hắn, hắn khẽ lắc đầu: " Đừng cầm đá, lạnh tay "

Chính Quốc nói " lạnh tay ", là sợ tay Chí Mân bị lạnh.

Anh suýt nữa phì cười, một người chết sợ gì lạnh tay chứ, nhiệt độ của hắn cũng có khác gì cục đá này là mấy đâu. Nhưng anh lại không cười nổi. Nhìn bóng lưng Chính Quốc, trong lòng anh dâng lên nỗi đau âm ỉ.

" Đúng rồi, cậu nói cậu không nhớ tên mình, thế sao còn nhớ cậu bị bạn gái đá nên mới tự sát ?" Hắn vừa chườm mặt vừa đột nhiên nhớ ra, sau đó nhìn về phía anh.

" Không biết, trí nhớ của người chết luôn mơ hồ, có chuyện nhớ rất kỹ, có chuyện lại nghĩ mãi mà cũng không nhớ được ." Chí Mân điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó giả bộ thành thật mà lắc đầu. Anh đã chết rồi mà còn có thể biến thành hồn ma xuất hiện ở một thành phố khác, vậy thì chuyện phi lí đến đâu đi nữa cũng không có gì là không thể tin.

" Vậy hãy kể cho tôi nghe những gì cậu nhớ đi ." Chính Quốc cũng không tỏ vẻ tin hay không, chỉ ngồi xuống ghế sô pha, hơi ngửa đầu, dùng khăn trườm má trái, sau đó lại nhìn về phía Chí Mân.

" Đều đã qua rồi, có gì hay mà nói ." Anh ngẩn người sau đó lại lắc đầu.

" Bạn gái cậu thì sao, là cậu theo đuổi cô ta, hay cô ta theo đuổi cậu ?" hắn không để ý đến lời từ chối của anh, khăng khăng muốn nghe anh nói nhiều hơn về bản thân, cũng thẳng thừng tìm một chủ đề để hỏi.

" Là người đó theo tôi... " bị Chính Quốc hỏi như vậy, Chí Mân khựng lại một chút, cuối cùng vẫn trả lời.

" Ồ, thế à ?" Chính Quốc nhíu mày, sau đó cười cười: " Không phải cậu ngay từ đầu rất ghét, sau đó thực sự hết cách nên đành đồng ý đấy chứ ?"

"..." anh không nói lời nào, hình như câu này áp dụng vào anh cũng không phải nói quá.

Nhìn dáng vẻ thừa nhận của Chí Mân, Chính Quốc lại không nhịn được mà nhẹ nhàng bật cười: " Trông cậu thế này đã biết cậu là một người bướng bỉnh, đừng bảo là cậu chưa từng nói với người yêu cậu rằng cậu yêu cô ta, cô ta mới chạy theo người khác nhé ?"

" Chuyện này thực sự buồn cười đến thế à ?" Chí Mân vừa bất lực vừa buồn cười nhìn hắn. Nhưng nghĩ lại thấy cũng đúng, trước kia luôn là Chính Quốc lải nhải tán tỉnh anh, mà anh hình như đúng là chưa từng nói bao giờ.

Nhưng Chính Quốc là Chí Mân yêu hắn, như vậy là đủ rồi.

" Khi đó, người ấy nói với tôi rằng phải đi xa một khoảng thời gian, tôi nói tôi sẽ chờ ." anh nhìn hắn một chút, sau đó chậm rãi nói, như thể rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện khiến mình khắc sâu ấn tượng: " Ngày người đó đi, tôi đã nghĩ...Chờ người đó về, tôi cho người đó một bất ngờ ."

" Buồn cười lắm đúng không, người đó vừa đi, tôi đã muốn người đó trở về ." Chí Mân hơi cúi đầu nhìn tay phải của mình một chút. Ngón tay thon dài, sạch sẽ, trắng nõn đến trong suốt, là bàn tay cầm bút vẽ của anh: " Sau đó tôi đi vẽ tranh kiếm tiền trên phố, tôi dùng số tiền kia mua một đôi nhẫn ."

" Tôi nghĩ chờ người đó trở về, tôi sẽ tặng cho người đó ." anh nhìn ngón áp út của mình, như thể cứ nhìn như vậy là có thể trông thấy đôi nhẫn đã bị mình chôn dưới đất kia.

" Tôi tự trói mình lại rồi tặng cho người đó, đồng thời cũng trói chặt người kia, sau đó cứ thế quấn lấy nhau trọn đời ."

Nói đến đây, Chí Mân như nhớ đến chuyện gì đó rất đẹp, trên gương mặt chậm rãi bừng lên một nụ cười. Đó là niềm vui từ tận đáy lòng, chỉ như vậy mới có thể thắp rạng khuôn mặt một ngừời chỉ trong chớp mắt, sau đó khắc sâu vào đáy lòng của một người trông thấy.

Rõ ràng anh chỉ bình tĩnh cúi đầu nhìn chăm chú vào tay phải mình, nhưng chính vẻ mặt này lại có sức hút vô hình, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến cho cả thế giới phải dừng chân đứng lại.

Không hiểu vì sao, đáy lòng Chính Quốc lại có nỗi ghen tỵ và bức bối khó thành lời. Rõ ràng là hắn yêu cầu hồn ma này nói, vậy mà khi nghe anh kể về chuyện của anh và người yêu với vẻ mặt dịu dàng như vậy, hắn lại không muốn nghe.

Hắn lạnh lùng nhìn anh, sau đó chậm rãi nói: " Nhưng cô ta không về ."

Chính Quốc rõ ràng thấy, khi hắn nói câu kia, linh hồn trong suốt nọ chợt tròn mắt, cơ thể vô thức run rẩy, hắn hối hận. Đang yên đang lành, việc gì phải vạch trần vết thương của hồn ma xa lạ này.

" À, đúng vậy ." Nghe hắn nói, anh mới như đột nhiên tỉnh táo lại, đôi mắt vốn lấp lánh chợt ảm đạm xuống, sau đó gật đầu phụ họa lời Chính Quốc. Anh không dám nhìn về phía hắn, chỉ tự lẩm bẩm: " Cậu ấy không về ."

Chí Mân nghe thấy tiếng Chính Quốc đứng dậy khỏi sô pha, sau đó hắn đứng trước mặt anh. Anh sửng sốt, sau đó là mơ hồ ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy đôi mày đang nhíu lại và gương mặt khuất bóng của hắn.

Chính Quốc chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng luồn ngón tay vào mái tóc đen nhánh của anh. Như bị mê hoặc, ngón tay hắn trượt theo sợi tóc, chạm vào khuôn mặt lạnh như băng của anh , sau đó vuốt nhẹ qua gò má rồi hạ xuống khóe môi.

Khi Chí Mân suýt nữa cho rằng Chính Quốc định cúi đầu hôn mình, hắn lại đột nhiên rụt tay lại.

Vẻ mặt kia như thể mới nhận ra mình vừa làm chuyện gì đó không nên làm vậy. Hắn càng nhíu chặt mày, nhìn anh với vẻ mặt phức tạp.

" Chính Quốc, đừng nói với tôi là khi hôn Doãn Kì, là cậu nhìn cậu ta ra tôi đó nha ?" Chí Mân đột nhiên cười lạnh một tiếng, sau đó trào phúng nhìn hắn.

Hắn không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mặt anh.

" Nếu cậu muốn tôi làm bộ như chưa từng nhìn thấy thì cũng được thôi, dù sao tôi cũng không có hứng thú với chuyện giữa cậu và Doãn Kì kia ." anh lại lạnh nhìn hắn: " Nhưng cậu cảm thấy kéo một người đã chết vào mối quan hệ  giữa hai người vui lắm hay sao ?"

" Tôi đã chết rồi ." ánh mắt của Chí Mân chậm rãi đặt lên chiếc kim đồng hồ quả lắc đang nhích dần đến ba giờ sáng: " Hơn nữa... "

Dù sao tôi cũng biến mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co