Truyen3h.Co

Chờ anh

Chương 6.

Yeonyi2002

Trong khoảng thời gian ở cùng với Chính Quốc, Trí Mân phát hiện ra trong nhà hắn còn có một người đàn ông thường hay ra vào, tên người đàn ông kia là Mẫn Doãn Kì. Khác với tên gà mờ mới nhập ngũ Chính Quốc, gia tộc Doãn Kì lập nghiệp từ ngành quân sự, dù cho sau này y không theo nghiệp gia đình, nhưng từ nhỏ y đã được huấn luyện như một quân nhân.

Mặc dù vóc dáng Doãn Kì không hề cao lớn, thế nhưng chỉ cần y đứng yên tại chỗ là đã tự động toát ra khí thế uy nghiêm. Từng hành động nhấc tay nhấc chân đều mang theo khí thế quân nhân, dứt khoát rõ ràng, không hề dây dưa lằng nhằng. Đặc biệt là khi y nhìn về phía anh, suýt chút nữa anh cũng cho rằng anh bị Mẫn Doãn Kì trông thấy.

Nhưng y cũng là một chàng trai sáng sủa, trên mặt luôn mang theo nụ cười ngay thẳng, bình thường trông còn khá đứng đắn, ai dè vừa ngồi xuống ghế là y như rằng nhão thành một vũng nước.

"Vĩ Tử, Tiểu Đỗ Tử nhà cậu đâu rồi?" Như thể hẹn trước, người nào vào nhà hắn cũng đều hỏi về Điền Duy Mân.

Lại nói, giữa Mẫn Doãn Kì và Điền Chính Quốc cũng đúng là một mối nghiệt duyên. Trước đây Doãn Kì ngứa mắt người được xếp vào quân đội giữa chừng như Chính Quốc, mà ngay từ đầu hắn cũng không thích ứng đủ điều, thế nên tên Chính Quốc cũng bị y gọi thành Vĩ Tử (cái đuôi) nhằm châm chọc tốc độ của hắn quá chậm.

Hắn là người nóng tính, cũng ngứa mắt với y, máu dồn lên não một cái là bắt đầu xắn tay áo đánh nhau, mặc dù Chính Quốc đánh không lại nhưng đúng là càng đánh càng quen tay. Đến cuối cùng, hai người đánh nhiều thành thân.

Sau khi Chính Quốc bị tai nạn, Doãn Kì cũng thường đi thăm, kể lại những chuyện trước kia cho hắn, cứ thế mối quan hệ cũng dần thân thiết hơn, dù hắn chỉ ở quân khu một năm, quan hệ bạn bè giữa hai người cũng kéo dài một mạch đến hiện tại.

"Mấy ngày nữa tôi phải đi công tác, mẹ tôi đã dẫn Tiểu Đỗ Tử đi từ sáng rồi." Không biết từ khi nào, Chính Quốc cũng đã chấp nhận biệt hiệu Vĩ Tử này, mặc dù không thích, người trước mắt này cũng khó mà sửa lại.

"Ồ, là vậy à." Doãn Kì gật gật đầu, sau đó nhìn hắn, dường như đang suy nghĩ gì đó: "Vĩ Tử, tôi cũng không thích phiền phức, tôi đến là để nói với cậu một chuyện."

"Nói đi." hắn nhíu mày, thấy y nghiêm túc như vậy, hắn cũng lập tức chuyên chú lắng nghe.

"Vĩ Tử, tôi thích cậu."

Khi Mẫn Doãn Kì nói câu đó xong, không chỉ Chính Quốc giật mình, mà ngay cả Chí Mân cũng ngây người.

"Xem cái bộ dạng ngốc nghếch của cậu này!" Doãn Kì thấy Chính Quốc ngơ ra, không khỏi phì cười. Ngay khi anh cũng cho rằng y chỉ đang đùa giỡn, y lại ngưng cười: "Nhưng mà, tôi nghiêm túc đấy."

Vào giờ phút này, Chí Mân rất bối rối. Biết rõ mình đã không thể can thiệp vào chuyện của hắn, thế nhưng anh vẫn không thể nào đè nén sự nôn nóng và hỗn loạn dâng lên nơi đáy lòng.

Trước đây, Chính Quốc lúc nào cũng như một ông chú hay ghen, ngày ngày dò tìm kẻ thứ ba có lẽ có, mà bây giờ Chí Mân lại tận mắt trông thấy có đàn ông thổ lộ với "chồng trước" của mình. Đúng là rất rắc rối, có lẽ anh của trước kia chưa bao giờ ngờ rằng sẽ có ngày hôm nay.

"Cậu đùa gì thế!" Chính Quốc trừng mắt, cau mày lớn tiếng phản bác, hiển nhiên là không thể nào chấp nhận được.

"Tôi không đùa gì với cậu hết, tôi thực sự thích cậu." Doãn Kì tiếp tục nói chắc nịch. Y có bản lĩnh như vậy, từng câu từng chữ đều âm vang rõ nét, khiến người ta không thể không tin.

Chỉ riêng điều này thôi, Phác Chí Mân đã cảm thấy mình kém Mẫn Doãn Kì rất nhiều rồi.

Người này có thể nói ra lời yêu dứt khoát như vậy, không như mình, luôn che che đậy đậy, trước kia ở bên hắn anh đã luôn bị động mà nhận lấy, đến cuối cùng cũng vẫn nhu nhược không dám bước lên một bước.

Thỉnh thoảng, Chí Mân hay nghĩ, nếu như khi nhận được cuộc điện thoại kia, anh không quan tâm gì cả mà chạy đến trước mặt Chính Quốc nói rõ tất cả mọi chuyện, phải chăng hết thảy đều sẽ không như ngày hôm nay.

Chỉ cần anh có một nửa dũng khí để thẳng thắn như Doãn Kì, có lẽ sợi dây giữa anh và hắn sẽ không đứt đoạn như ngày hôm nay.

Dùng tròn năm năm để hối hận, đến cuối cùng cũng càng ngày càng yếu đuối, nhốt mình trong thế giới kia không dám đi đâu cả.

Chí Mân không có khả năng oán hận bất kỳ ai, đến cùng chỉ có thể nói mình đáng đời.

Đáng đời đã yêu hắn, lại không có can đảm để yêu hắn một cách đường hoàng.

Đáng đời bị hắn quên lãng, anh tự cho là đúng mà không dám đi phá hỏng hạnh phúc của hắn sau khi mất trí nhớ, ngay cả dũng khí tin tưởng mình có thể khiến Chính Quốc hạnh phúc anh cũng không có.

Ha..Phác Chí Mân, mày đúng là đáng đời.

"Con mẹ nó cậu thích đàn ông thì tự đi mà tìm, đừng kéo tôi vào!" Chính Quốc nhìn nụ cười của Doãn Kì, chỉ cảm thấy không biết trút giận vào đâu. Dạo này mọi người làm sao vậy, mấy chuyện thế này cứ luôn xoay quanh mình, Kim Thạc Trân và mẹ gợi ý mình tìm bạn trai, anh em tốt lại còn chạy đến tỏ tình.

"Con mẹ nó tôi cứ thích cậu đấy, thì làm sao." y nhíu mày, trả lời nhanh gọn lưu loát, thái độ đơn giản bộc trực. Cứ như vậy đấy, cậu làm gì được tôi?

"Cậu không sợ ông cụ nhà cậu đánh chết à." hắn giận quá hoá cười, cuối cùng hừ lạnh, nhìn y một cách trào phúng.

"Cùng lắm là bị treo lên đánh một trận, sợ gì." Doãn Kì vẫn tự nhiên như ruồi, cà lơ phất phơ mà nhìn hắn.

"Tôi không thích đàn ông." Chính Quốc nén giận, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ.

"Ô, thế à? Thế mà tôi lại biết trước đây cậu có một chàng bạn trai đấy." y nhíu mày.

"Ai?" hắn ngẩn người, sau đó lập tức nhạy bén hỏi lại.

Chí Mân cũng ngây ngẩn, nhìn Chính Quốc một chút, lại nhìn Doãn Kì một chút.

Y không nói gì, cúi đầu nhìn đi chỗ khác, giống như muốn che giấu đề tài vừa rồi. Anh đột nhiên nhận ra, có lẽ y biết mình, nhất định là lúc trước ở trong quân đội Chính Quốc đã từng nhắc đến mình.

Chỉ là y chưa từng nhắc đến mình trước mặt hắn, dù là năm năm trước, hay là hiện tại, rõ ràng anh ta biết sự tồn tại của mình nhưng đều vờ như không biết.

"Mẫn Doàn Kì!" hắn xem phản ứng của y, biết ngay là có vấn đề gì đó, nhất định là cậu ta muốn gạt mình thứ gì.

"Chính Quốc, có phải cậu vẫn chưa nhớ ra cậu ta hay không?" lần đầu tiên anh nghe thấy y gọi tên hắn đứng đắn như vậy. Doãn Kì cứ thế nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Chính Quốc, như thể muốn tìm ra bất kỳ dấu vết nhỏ nhất nào.

Doãn Kì, anh sai rồi. Chính Quốc căn bản là không nhớ ra tôi.

Ít nhất Chí Mân vẫn có một chút tự tin này, Chính Quốc của anh chắc chắn sẽ không bỏ rơi anh.

Hắn nhíu chặt mày, không biết cậu ta trong miệng y rốt cuộc là ai. Chỉ là một phút kia, hắn cảm thấy trái tim mình dao động bất an, có thứ gì đó cực nóng xông ra từ nội tạng, nhưng đến cuối cùng lại bị nhịp tim trống rỗng che lấp.

"Mẫn Doãn Kì, cậu nói rõ cho tôi." Mặt Chính Quốc sa sầm, con ngươi tối tăm nhìn thẳng vào mặt y.

"Không nói, tôi đến chỉ để nói cho cậu biết là tôi thích cậu." Doãn Kì lại lắc đầu, sau đó đứng dậy khỏi ghế sô pha. Lúc đi đến cửa, y lại dừng lại, xoay người nhìn về phía hắn.

"Vĩ Tử, tôi biết cậu là người hay để tâm vào chuyện vụn vặt, nhưng mà chuyện này cậu đừng nghĩ thì hơn."

"Cậu đã từng thích đàn ông, nhưng đó đã là chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi? Hiện giờ, ngay cả con của cậu cũng đã gần năm tuổi, cậu còn muốn nhớ lại những chuyện vụn vặt trước kia làm gì? Nếu như cậu ta yêu cậu, cậu ta đã đến đây tìm cậu từ lâu rồi. Bặt vô âm tín suốt bao nhiêu năm, thế nên cậu cũng đừng nghĩ nữa, thằng nhóc cậu cua được trước kia chắc giờ cũng kết hôn sinh con rồi."

Y nói xong rồi thở dài, sau đó cười cười nhìn hắn, lại trở lại thành Mẫn Doãn Kì tự tin bộc trực trước đó: "Dù sao thì, tôi thích cậu, tôi muốn ở bên cạnh cậu. Vĩ Tử, khi nào cậu nghĩ thông rồi thì nói cho tôi là được, tôi chờ cậu."

Cửa khép lại.

Chính Quốc đứng yên tại chỗ, nhìn cánh cửa kia hồi lâu mà vẫn không hề nhúc nhích.

Chí Mân cũng cứ thế đứng sau lưng Chính Quốc, nhìn hắn.

Trong ngoài cánh cửa là hai thế giới khác nhau, rõ ràng Chí Mân và Chính Quốc đều ở trong cánh cửa, nhưng họ cũng đã ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

"Chính Quốc ahh..."

Anh gọi tên hắn chậm rãi giơ tay lên đặt trên vị trí lưng của hắn, rõ ràng là không cảm nhận được gì cả, có thể xuyên qua bất kỳ vật thể nào một cách nhẹ bẫng. Thế như dường như chỉ cần làm vậy, đầu ngón tay anh có thể nhớ lại nhiệt độ của hắn, đó là hơi ấm mà một khi chạm vào sẽ không thể nào quên.

Chính Quốc chậm rãi xoay người. Vào phút giây ấy, dường như hắn cảm nhận được điều gì đó, nhưng khi quay người lại, căn phòng vẫn trống rỗng như cũ.

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Chính Quốc, cuối cùng Chí Mân cũng nở một nụ cười nhàn nhạt. Rốt cuộc anh cũng có cơ hội tận mắt trông thấy hắn, thẳng thắn nói từng câu từng chữ mà mình muốn nói, từng câu từng chữ phát ra từ tim gan trước mặt hắn.

Chỉ là mỗi chữ nói ra đều như đang chà đạp trái tim Chí Mân, khiến lồng ngực trống rỗng của anh đau đớn khó át.

"Chính Quốc, anh yêu em."

"Chính Quốc, anh vẫn luôn chờ em."

Nhưng mà anh đã chết rồi, thế nên xin em đừng bao giờ biết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co