Truyen3h.Co

Chờ anh

Chương 8.

Yeonyi2002

Chính Quốc đang đợi anh.

Chí Mân biết, bởi vì đã sắp hai rưỡi rồi mà hắn vẫn chưa ngủ, còn ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách tối thui, bật TV ở chế độ yên lặng, lặng lẽ xem chương trình trên TV.

Anh không biết mình có gì khiến cho Chính Quốc chú ý, nhưng nghĩ lại thì chỉ cần thân phận hồn ma này chắc cũng đã đủ rồi.

Hai rưỡi đêm, hắn ngồi trên ghế sô pha quay đầu lại, nhìn về phía góc phòng.

Anh vẫn ngồi đó, thẳng hướng nhìn của hắn.

Chính Quốc vẫy vẫy tay với Chí Mân. Anh sửng sốt, sau đó đứng dậy đi đến, cuối cùng ngồi trên ghế sô pha đối diện hắn.

"Ngồi xa thế làm gì?" Chính Quốc bất mãn cau mày, nhìn hồn ma trong suốt đang câu nệ không dám nhìn mình, cố ý giữ khoảng cách rất lớn như sợ mình vậy.

Chí Mân không nói lời nào, anh thậm chí không biết nên nói như thế nào, rõ ràng hắn đã không còn nhớ mình nữa, cũng biết mình chỉ là hồn ma người chết, vì sao còn có thể tự nhiên không lo nghĩ gì cả như thế. Nhưng mà hắn là người thần kinh thô, đây cũng không phải lần đầu tiên anh biết điều này.

"Sao cậu lại chết?" Chính Quốc nhíu nhíu mày, trông Chí Mân trẻ như vậy, sao đã chết rồi chứ.

Anh bị lời nói của hắn làm nghẹn, có nhất định phải thảo luận nguyên nhân cái chết trước mặt người chết không? Nhưng anh cũng chỉ hơi rụt tay trái lại theo bản năng: "Tôi... uống thuốc ngủ tự sát."

"Vì sao lại tự sát?" hắn cau mày, khó hiểu nhìn anh.

"Bị bạn gái đá, nghĩ quẩn nên tự sát." Chí Mân cười khổ trả lời.

Chính Quốc hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Chí Mân tràn đầy trào phúng không chút che giấu: "Chỉ vì một người đàn bà mà cũng phải tự tử?"

Hắn thực sự không ngờ người đàn ông gầy yếu trước mặt này lại chết bởi một chuyện cỏn con như thế, rõ ràng không hề liên quan đến mình, nhưng trong lòng hắn cứ trào lên một nỗi uất nghẹn.

"Chẳng phải tôi cũng hối hận rồi hay sao? Nhưng mà đã chết rồi." Anh nhếch nhếch miệng, cố gắng không để ý đến hắn, cười gượng mấy tiếng.

"Sao cậu còn ở lại nơi này?" hắn nghĩ chết là chết, sau khi chết đương nhiên sẽ không ở lại trên thế giới này. Nhưng nhìn người đàn ông trong suốt trước mặt, hắn không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ hệ thống thu linh hồn gì đó nghỉ việc rồi?

"Tôi cũng không biết." anh cười khổ lắc đầu, anh cũng muốn biết tại sao mình vẫn còn ở lại trên thé giới này. Anh chỉ cho rằng mình đã chết, nào ngờ vừa mở mắt ra đã lại trông thấy hắn, đến giờ vẫn không biết đây là may mắn hay là bất hạnh.

"Có nguyện vọng gì?" hắn chỉ có thể nghĩ đến lý do chưa đạt được nguyện vọng, thế nên linh hồn mới không muốn đi.

Anh ngẩn người nhìn hắn, sau đó lắc đầu.

Chấp niệm duy nhất của Phác Chí Mân đời này, chính là Điền Chính Quốc hắn.

Trong phòng đột nhiên yên lặng lại, cuộc nói chuyện đến đó là dừng, hình như một người một ma cũng không biết phải tiếp tục câu chuyện thế nào. Cuối cùng, Chí Mân cũng lên tiếng: "Tiểu Đỗ Tử... rất đáng yêu."

"Chuyện, con trai tôi mà." Chính Quốc vốn định hỏi sao hồn ma này biết biệt danh của con mình, nhưng nghĩ hồn ma này ngày nào cũng ở trong nhà, có lẽ chuyện gì cũng biết. Thản nhiên chấp nhận chuyện này, hắn nhướn nhướn mày, vẻ mặt dương dương đắc ý, giọng điệu đầy chắc chắn và tự tin, không hề khiêm tốn chút nào.

Chí Mân chợt cười, Chính Quốc lúc này giống Chính Quốc trong trí nhớ của anh như đúc.

Trước đây khi tranh anh vẽ được thầy giáo hướng dẫn khen ngợi, hắn đứng bên cạnh anh, không hề để ý anh không vui chọc chọc mình, cứ tự tỏ ra vênh váo tự đắc như vậy. Rõ ràng người được khen là anh, vậy mà lần nào hắn cũng đắc ý đến thế, khẩu khí đầy tự đại và kiêu căng, khiến anh lúng túng không biết nói gì với thầy hướng dẫn cho phải.

"Mẹ Tiểu Đỗ Tử đâu?" Chí Mân nhẹ giọng hỏi, qua nhiều năm như vậy, rốt cuộc anh cũng có thể nói ra những lời này.

"À, người phụ nữ kia hả, ly hôn rồi." Cảm xúc hứng khởi của Chính Quốc lại bình thường trở lại, sau đó vẻ mặt cũng trở lại như cũ.

"Vì sao?" Nghe hắn thản nhiên nói ra câu nói kia, anh không kịp suy nghĩ mà thốt ra câu hỏi.

"Không ở với nhau được thì ly hôn." hắn nhíu nhíu mày, cảm thấy hơi khó hiểu, không lí giải được một hồn ma xa lạ để ý đến chuyện nhà mình thế làm gì. Hơn nữa, ở xã hội hiện đại này, ly hôn cũng đâu phải chuyện ít ỏi gì.

Không ở với nhau được...

Không ở với nhau được là thế nào?

Nếu như có thể, Chí Mân thực sự muốn bóp cổ Chính Quốc bắt hắn nói rõ không ở chung được là không ở chung được thế nào.

"Vậy... hai người quen nhau như thế nào?"

"Hộp đêm, một ly rượu xong là thành."

Chí Mân run rẩy. Anh chẳng bao giờ ngờ được Chính Quốc lại sẽ chơi tình một đêm với một người phụ nữ ở hộp đêm một cách dễ dàng như vậy, sau đó còn nước chảy thành sông mà có con, kết hôn.

"Có thể khiến cậu để ý chỉ trong một cái liếc mắt, chắc chắn là đẹp lắm nhỉ." anh tự an ủi mình như vậy, ở hộp đêm, không lựa chọn ai khác mà chọn trúng mẹ Tiểu Đỗ Tử, dù thế nào thì nhất định người phụ nữ mà hắn coi trọng phải có chỗ nào đó hơn người.

"Cậu muốn biết chuyện này làm gì?" Chính Quốc nhướn mày, khó hiểu nhìn anh. Từ trước đến nay hắn vẫn không thích có người hỏi thăm và bình luận chuyện gia đình mình, nhưng khi nhìn thấy nỗi đau ẩn hiện trong mắt anh, hắn chỉ dừng một chút rồi cuối cùng vẫn nói ra

"Tôi không nhớ nữa, hình như người phụ nữ kia cũng bình thường thì phải."

Không nhớ nữa.

Hình như, cũng bình thường.

Chí Mân đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nhận một đòn cảnh tỉnh, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu trả lời hời hợt không đến nơi đến chốn như vậy. Anh có thể nghe hiểu từng chữ một, nhưng ghép thành một câu thì anh hoàn toàn không hiểu.

Hình như cũng bình thường, vậy Điền Chính Quốc, cậu lên giường với cô ta làm gì? Cậu còn không nhớ rõ ngoại hình người phụ nữ kia ra sao, cậu có thực sự coi người phụ nữ kia là vợ cậu hay không? Nếu thế thì vì sao còn muốn kết hôn?

"Trước kia tôi từng mất trí nhớ." Trông dáng vẻ khiếp sợ của Chí Mân, không hiểu sao hắn đột nhiên muốn giải thích tất cả với anh.

"Rất kỳ lạ, sau khi tôi tỉnh, tất cả người nhà đều vây quanh tôi, một người tôi cũng không thể nào nhớ nổi."

"Họ nói với tôi rất nhiều chuyện, nhưng tôi vẫn không nhớ ra, đầu tôi trống rỗng, luôn cảm thấy mình đã quên một chuyện rất quan trọng, nhưng làm thế nào cũng không nhớ ra được. Cảm giác này rất khó chịu, giống như tự nhiên cắt đi một nửa cơ thể vậy, đã thế làm cách nào cũng không lấy lại được, chỉ có thể sống tiếp với nửa cơ thể trống rỗng còn lại."

"Tôi cảm thấy mình rất đau khổ, nhưng bác sĩ lại nói với tôi đây là hiện tượng bình thường, chỉ cần thích ứng là sẽ ổn thôi, đúng là nói láo."

"Tôi không biết mình đã vượt qua quãng thời gian đó bằng cách nào, tôi chỉ cảm thấy... cảm thấy... con mẹ nó tôi trống rỗng đên sắp phát điên rồi."

Anh lặng yên nghe hắn nói, rõ ràng biết chuyện mình còn khổ hơn hắn gấp mấy chục lần, nhưng Chí Mân vẫn thấy thương Chính Quốc, anh vẫn căm hận mình không hề hay biết gì khi hắn xảy ra tai nạn.

Anh cảm thấy mình phải hận Chính Quốc, trên trái đất này có bảy tỷ người, tại sao vừa đúng chỉ có mình anh là bị hắn trói buộc một đời, nhưng cho đến tận bây giờ, Chí Mân vẫn không biết nên hận Chính Quốc như thế nào.

"Sau đó tôi đến hộp đêm tìm phụ nữ để lên giường, không ngờ lại làm to bụng người ta." hắn nhếch môi cười cười, như đang tự giễu cợt chuyện lố bịch mà mình đã từng làm: "Thật ra đến bây giờ tôi vẫn không hiểu, vì sao trước đây tôi lại lên giường với một người phụ nữ không có một chút hấp dẫn nào như vậy."

"Sao thế, bị chuốc thuốc mê à?" Giọng của anh lạnh xuống, cũng nhìn hắn với ánh mắt trào phúng.

"Chắc là thế." Thấy ánh mắt châm chọc của Chí Mân, Chính Quốc cũng không giận, trái lại còn hơi tán thành: "Nghe tên của cô ta, tôi như bị chuốc thuốc mê vậy."

Anh ngẩn ra, hoảng hốt nhìn về phía hắn, dường như đột nhiên nhận ra điều gì: "Tên cô ấy là gì..."

"Chí Mân."

Chỉ hai chữ, mà như đã cướp đi tất cả nghĩa lí của những dày vò mà anh phải chịu trong suốt bao nhiêu năm nay.

Anh cảm thấy yết hầu mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, lồng ngực đau đớn khó có thể khống chế, đó là nỗi đau không thể che lấp dù đã giấu dưới tất cả trói buộc và đè nén.

Phác Chí Mân nở nụ cười, cứ thế đột nhiên cười phá lên.

Ôm bụng cười không thành tiếng, như thể nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm mà không thể nào nhịn được. Cười mãi cười mãi, cười đến nỗi một người đã chết như anh cũng có thể cảm nhận được dạ dày mình quặn thắt đau đớn, ngay cả nước mắt cũng bị truyện cười quá mức buồn cười này ép tràn ra ngoài.

"Cậu làm sao thế?" hắn không biết xảy ra chuyện gì, không hiểu sao đang yên đang lành hồn ma này lại cười phá lên như vậy, mà trông cũng không giống như đang cười, ngược lại càng giống như... không thể nén nổi đau thương mà khóc.

Làm sao thế?

Điền Chính Quốc, cậu nói xem tôi làm sao thế?

Ban đầu chính là cậu nói với tôi, không yêu thì sẽ không lên giường, là cậu nói cậu muốn có một đứa con, tên của đứa bé ấy phải là Điền Duy Mân, cũng là cậu bỏ tôi để đến thành phố khác sống một cuộc sống không liên quan gì đến tôi.

Tôi cho rằng cậu yêu người phụ nữ kia, tôi cho rằng cậu sẽ rất hạnh phúc mà kết hôn sinh con với người phụ nữ cậu yêu, tôi cho rằng dù không có sự tồn tại của tôi, cậu vẫn sẽ nhận được tất cả hạnh phúc mà đàn ông trên thế giới này cần có.

Kết quả cậu con mẹ nó nói cho tôi biết, chỉ vì quá cô đơn trống trải nên cậu mới tuỳ tiện tìm một người phụ nữ để lên giường, mà điều duy nhất cậu để mắt đến ở người phụ nữ kia lại chính là cái tên Chí Mân này!

Cậu nói xem làm sao mà tôi không cười cho được, chuyện này thực sự là buồn cười đến phát điên!

"Được rồi, tên cậu là gì?" Hắn thấy cơ thể anh bắt đầu dần dần biến mất, đột nhiên nhớ ra chuyện mình muốn hỏi, không để ý đến phản ứng kỳ lạ của anh nữa mà vội vàng truy hỏi.

Chí Mân dần dần ngưng cười, chậm rãi thẳng lưng, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Chính Quốc, cuối cùng lạnh nhạt nói:

"Xin lỗi, tôi quên rồi."

Tôi đã... không còn là Chí Mân của Chính Quốc nữa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co