Truyen3h.Co

Chờ em

Nỗi nhớ

nhatnheoOppa

Nayeon về quê cũng đã đc 3 ngày. Trong 3 ngày đó, Jungyeon cứ ngồi thẫn thờ, cậu đi học về, là ngay lập tức bật điện thoại kiểm tra messages, cốt chỉ để xem Nayeon có ib cho cậu không😂😂😂
Khi cậu bật lên, thông báo ib của gr vang lên liên tục. Cậu vào xem, bỗng khóe miệng cậu nở một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng sâu trong đó là niềm vui khó tả.
- Nayeon ahhhhhh...
- Dạ chị. Em nè.
- Em onl đc rồi sao??? Chị nhớ em quá tr😂😂
Mọi người trong gr đều ngạc nhiên, Nayeon cũng vậy. Còn Jungyeon, khi ns ra câu đó, bất giác mặt cậu đỏ lên, chỉ mong Nayeon không để ý đến câu ns đó.
- Em cũng nhớ chị.
- Ủa mà, dưới quê có WiFi hả em???
- Dạ chị. WiFi nhà hàng xóm😂😂
Bây h em có thể onl nch vs mọi người rồi.
Trong lòng Jungyeon như nở hoa. Suốt ngày hôm đó, khi ib vs Nayeon, cậu cười rất nhiều. Điều mà lâu nay bạn bè của cậu ms đc thấy lại.
Càng ngày hai người càng thân nhau. Nhưng vì Jungyeon hay off mà k ns vs Nayeon, nên khi cậu onl, câu đầu tiên luôn là "Chị xin lỗi". Và điều này lại khiến Nayeon không thik chút nào. Vì đó là thói quen của cậu, ns cậu bỏ lm sao cậu bỏ đc đây??? 😑😑😑
- Em vs chị nch vs nhau bao lâu rồi chị????
- Chị không nhớ, nhưng cũng khá thân rồi
- Với em, nếu người đã thân rồi, thì đừng bao giờ xin lỗi. Vì nó lm em thấy xa lạ lắm.
- Chị biết rồi, chị sẽ cố không ns nữa đâu. Hì hì 😂😂
- Chị hứa rồi nha.
- Ừm chị hứa.
Thế mà chỉ đến tối, cậu lại ns xin lỗi cô. ( Cái tính khó bỏ😑😑)
Cô đang nch vui vẻ, bỗng ns rằng off. Cậu nói còn chưa ns chuyện mà, sao off??? Cả gr cũng hỏi. Vì cô là người onl nhìu nhất trong nhóm. Cô cap lại lời xin lỗi của cậu gửi vào gr. Bây giờ Jungyeon ms nhớ lại, liền qua năn nỉ cô hết mức.
- Em, chị quen rồi, khó bỏ lắm. Tha cho chị đi. Không ns nữa đâu mà 😟😟
- Off🙂
Cô giận thật rồi. Jungyeon không hiểu chuyện đó có gì phải giận??
Cậu quen rồi. Vậy là cậu để Nayeon giận, không ns nữa. Nhưng.... Điều khó chịu là, cậu luôn ấn vào cuộc trò chuyện của cậu vs cô, cậu gõ rất nhìu, nhưng không gửi mà xóa đi. Cậu không biết bản thân đang lm gì. Nhưng cảm giác của cậu chỉ là: trống vắng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co