Truyen3h.Co

Cho Tớ Cắn Miếng!

Tập 9

trustfriendtran

Hoàng Tinh dẫn Khâu Đỉnh Kiệt đánh một ván thường, đi đường dưới.

Khâu Đỉnh Kiệt: "Lớp trưởng ơi, cụ thể tôi phải phối hợp với cậu như thế nào?"

Hoàng Tinh chỉ con trỏ chuột vào bụi cỏ: "Cậu trốn ở đây, khi Hạc Vọng Lan tới bắt tôi, cậu sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ tôi."

Khâu Đỉnh Kiệt: "Wào!"

Nhân vật game mặc giáp vạm vỡ cục súc đi theo con trỏ chuột tới nơi Hoàng Tinh chỉ định, không chệch một phân.

Hoàng Tinh yên lặng đứng bên cạnh dùng đao đâm chém.

Sau một thời gian, y nhận ra Support của mình (Khâu Khâu) luôn canh đúng lúc đám lính chỉ còn lại một chấm máu cuối cùng thì xông ra khỏi bụi cỏ, chạy tới cướp.

Thậm chí, cậu còn sợ mình chạy không đủ nhanh nên dùng cả kỹ năng để cướp.

Hoàng Tinh buồn cười, quay sang gọi cậu một tiếng.

Khâu Đỉnh Kiệt nghiêng đầu qua, khuôn mặt không giấu được sự vui vẻ.

Hoàng Tinh nhắc nhở: "Hàng lính này là của tôi mà."

"A..." Khâu Đỉnh Kiệt giật mình, lo lắng lầu bầu: "Hóa ra tôi không thể cướp sao?"

Cậu còn tưởng mình đã phát hiện quy luật ngầm của game này, liên tục tính toán sát thương bản thân gây ra, so sánh với lượng máu của đám lính, cảm thấy mình đã tiến bộ hơn nên vội vàng chạy tới giúp đỡ.

Hoàng Tinh không trả lời, quay về tiếp tục điều khiển nhân vật, Khâu Đỉnh Kiệt cũng ngoan ngoãn quay lại ngồi xổm trong bụi cỏ. Không còn việc gì để làm, vừa nhàn rỗi vừa nhàm chán, cậu liền lấy đề Vật lý trong cặp sách ra.

Vì không có người điều khiển, nhân vật của cậu trồng cây chuối bằng một tay trong bụi cỏ. Thấy vậy, Hoàng Tinh không khỏi liếc nhìn xem cậu đang làm gì.

Y không thể ngờ cậu lại đang làm bài.

Không hẳn là làm bài, nói đúng hơn, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ đang cầm một đề thi lên nhìn.

Cậu nhìn đề thi cẩn thận một lượt từ trên xuống dưới nhưng không hề động bút viết, vẻ mặt mãn nguyện.

Tận đến câu trắc nghiệm thứ hai đếm ngược từ dưới lên, cậu mới lấy bút ra, viết vài chữ rồi điền thêm vài con số.

Khoảng 20 giây sau, mặt cậu sáng bừng lên.

Cậu khoanh vào đáp án D, sau đó không chút lưu luyến nhìn tiếp xuống dưới.

Hoàng Tinh đã từng làm đề thi này.

Bọn họ mới học lớp 11, tuy ngày thi đại học còn xa, nhưng đề cương ôn tập vừa nhìn đã khiến học sinh cảm thấy hốt hoảng. Đề cương của trường Trung học Hoàng Cương và một vài trường cấp 3 ở vùng lân cận được lan truyền rộng rãi. Các dạng bài nói ít không đúng mà nói nhiều cũng chẳng phải. Khả năng trùng rất cao, làm tới làm lui, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài câu như vậy.

Trong bộ đề này, câu trắc nghiệm gần cuối là dạng mới, cách giải rất khác biệt.

D là đáp án đúng.

Hoàng Tinh không khỏi nhìn Khâu Đỉnh Kiệt lâu hơn một chút. Tốc độ làm bài của cậu còn nhanh hơn y.

Hoàng Tinh nhớ ra, hình như Khâu Đỉnh Kiệt thuộc đội Olympic Vật lý.

Ở bên kia, Khâu Đỉnh Kiệt đã úp bài xuống. Xét tổng thể, đề thi này khá đơn giản, chỉ như đề kiểm tra đọc hiểu với cậu, hầu hết đều là dạng câu hỏi cũ liếc qua đã biết đáp án, chỉ có hai câu cuối cùng tương đối thú vị.

Cậu đã thương lượng ổn thỏa với thầy giáo Vật lý về đặc quyền âm thầm làm bài trong đầu.

Những bài học trên lớp quá đơn giản với cậu, việc làm đi làm lại những thứ quá dễ hàng ngày khiến Khâu Đỉnh Kiệt có chút băn khoăn: "Em sợ những bài này không phù hợp với trình độ của mình."

Thầy giáo Vật lý nói: "Em cần làm cả những câu đơn giản khái quát, không thể quá đào sâu nghiên cứu vào một thứ được."

Cuối cùng, sau một hồi cò kè mặc cả, hai người quyết định nếu gặp dạng bài mới, Khâu Đỉnh Kiệt sẽ lấy bút ra tính toán, với những câu còn lại, cậu chỉ cần nhìn qua là được. Dù sao cậu cũng thừa trình độ đạt điểm tuyệt đối, thầy giáo Vật lý đành mở một mắt nhắm một mắt, châm chước cho qua... Giống như lúc người ta còn đang học đếm 123, thì Khâu Đỉnh Kiệt đã biết giải toán phương trình rồi.

Không chỉ giỏi, thầy Vật lý còn biết rõ tính tự giác của Khâu Đỉnh Kiệt, cậu nhất định sẽ không lười biếng.

Từ trước tới giờ, ông chưa từng gặp một học sinh nào kiên định với việc mình muốn làm trong tương lai đến vậy. Ông vô cùng ngạc nhiên, lên đến cấp 3 rồi nhưng vẫn còn một đứa trẻ mong ước trở thành nhà nghiên cứu khoa học, đã vậy hướng đi và suy nghĩ cũng vô cùng rõ ràng.

Khi Khâu Đỉnh Kiệt tới tìm ông tâm sự, nói cho ông biết định hướng phát triển sau này của cậu, thầy Vật lý chỉ biết kêu meow meow... Ông như được quay trở lại ngồi đối diện với giáo sư hướng dẫn của mình.

Nhưng ngay sau đó, ông đã nhận ra Khâu Đỉnh Kiệt không chỉ nói suông. Cậu có hiểu biết nhất định về toàn bộ kiến thức nền tảng của môn Vật lý, lựa chọn đicủa cậu là kết quả của quá trình suy nghĩ kỹ lưỡng.

Tuy giáo viên trong văn phòng Khoa học Tự nhiên không nói, nhưng tất cả đều thừa nhận một sự thật, trong toàn khối 11, thậm chí cả trường Trung học phía Nam thành phố, học sinh thông minh nhất chính là Khâu Đỉnh Kiệt đạt 150 điểm.

Sự thông minh của cậu hoàn toàn khác, không ở cùng một đẳng cấp với những người khác.

Sự thông minh của người khác chỉ khiến họ có thể trả lời câu hỏi trong đề thi. Còn Khâu Khâu, cậu muốn sau này tên mình được ghi lại trong sách giáo khoa.

Đây là đứa trẻ được sinh ra cho sự nghiệp nghiên cứu học thuật.

Theo như lời cậu kể, từ khi còn rất nhỏ, Khâu Đỉnh Kiệt đã cảm nhận được định mệnh của mình.

Giáo viên Vật lý là Thạc sĩ Vật lý nổi tiếng, từ khi về giảng dạy tại trường trung học khá có tiếng này, ông vẫn luôn có cảm giác hơi buồn bực, không vui. Nhưng đến khi gặp Khâu Đỉnh Kiệt, ông không khỏi cảm thán mình đã chọn quá đúng.

Không thể phủ nhận, chỉ có thiên tài như vậy mới đủ sức đảm nhận nhiệm vụ đột phá biên giới tri thức của nhân loại.

Khâu Đỉnh Kiệt được xếp vào đội Olympic Vật lý, giành giải Nhất toàn thành phố, sắp tới sẽ tham gia cuộc thi toàn tỉnh rồi cả nước. Nếu có thể giành được thứ hạng cao, cậu sẽ có cơ hội được tiến cử trực tiếp vào khoa Vật lý của đại học Q. Nếu không, với thành tích tiếng Anh của cậu, điểm thi đại học của Khâu Đỉnh Kiệt chỉ vừa đủ để vào một trường tầm trung nào đó. Khi đó, không biết đến đời nào nhân loại mới đạt được bước ngoặt trong nghiên cứu!

Thầy Vật lý sắp xếp tài liệu Vật lý hồi đại học đưa cho cậu. Đến tuổi trung niên, tư duy không còn nhanh nhạy như trước nữa, đề Vật lý cấp Trung học mỗi năm lại thêm khó, đôi khi gặp bài không giải được, ông còn gọi Khâu Đỉnh Kiệt tới giúp. Khâu Đỉnh Kiệt nói rõ mình không muốn mất thời gian vào những vấn đề đơn giản này, thầy Vật lý cũng chẳng đành ép buộc.

------

Khâu Đỉnh Kiệt đang ngồi trong quán net giải đề, đột nhiên nghe Hạc Vọng Lan chửi đổng thành tiếng.

Chuyện có thể khiến Hạc Vọng Lan kích động đến vậy, chắc chắn liên quan tới Hoàng Tinh. Quả nhiên, khi vừa ngẩng đầu, cậu đã nhìn thấy ba người đàn ông lực lưỡng đi từ hướng bờ sông lao vào đánh hai người bọn họ!

Khâu Đỉnh Kiệt sợ tới mức tim như ngừng đập, lao ra khỏi bụi cỏ chạy trốn.

Khâu Khâu xông lên!!!!

Bởi vì chạy trốn rất nhanh, còn dùng cả chiêu thức, nhân vật mặc giáp béo lùn vạm vỡ thành công chạy về tới tháp.

Nhưng hình như còn thiếu cái gì đó...

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn về phía sau mình, lớp trưởng chết rồi.

"Thằng khốn, mày chết đi!" Hạc Vọng Lan muốn tiếp tục hành hạ xác chết.

Hoàng Tinh không để ý tới Hạc Vọng Lan, chỉ gõ bàn Khâu Đỉnh Kiệt: "Cậu hứa bảo vệ tôi cơ mà?"

Khâu Đỉnh Kiệt quy củ để hai tay lên đầu gối, rũ mắt nói xin lỗi. Nhiều kẻ thù ập tới như vậy, xuất phát từ bản năng tham sống sợ chết, cậu bỏ rơi lớp trưởng da mỏng máu ít không thể thoát thân ở lại.

Cậu đáng chết.

Một bàn tay to rộng luồn vào tóc cậu, xoa nhẹ hai cái.

Lòng bàn tay người kia rất ấm, lực tay cũng rất thoải mái.

Ngón tay thon dài rút ra khỏi lớp tóc mềm mại, khiến mái tóc không còn gọn gàng như lúc đầu nữa.

Beta phạm lỗi nhận lời chỉ dạy từ ba ba, lén lút cất đề Vật lý đi, thề thốt hôm nay sẽ không làm Vật lý nữa, phải hết sức tập trung bảo vệ ba ba yếu đuối của cậu.

Nhưng chẳng bao lâu sau, hai người bọn họ đều nhận ra, chuyện này không liên quan tới việc tập trung hay không. Cho dù Khâu Đỉnh Kiệt không làm cùng lúc hai việc, cậu vẫn sẽ bỏ lại Hoàng Tinh để chạy trốn.

Đây chính là số trời rồi!

"... Cậu là đồ thỏ đế." Lý Ngộ đánh đường rừng, ba lần suýt chết cùng hai người ở đường dưới đến sắp bị nhồi máu cơ tim luôn: "Tôi không mắng nổi cậu... Cậu là tiên phong mà, cậu phải đi trước!"

"Tôi sợ chết mà."

"Cậu gọi chiêu ra đi, mua cái này... Đm, sao 15 phút rồi mà cậu có ít tiền thế này?"

"Tôi nghèo lắm." Khâu Đỉnh Kiệt rên rỉ.

Mọi người thương lượng rồi bàn tới bàn lui, với tính cách của Khâu Đỉnh Kiệt, cậu thật sự không hợp làm quân tiên phong, vì vậy, mọi người đành để cậu đảm nhận vị trí tấn công từ xa. Rốt cuộc, Khâu Đỉnh Kiệt cũng được cầm nhân vật với bộ ngực to nhất như ý nguyện, khoác lên người bộ quần áo quyến rũ nhất, là một trái tim thủy tinh đẹp nhất đấu trường.

Bởi vì gan bé lại tay dài, cậu ngoan ngoãn bám theo nhân vật của Hoàng Tinh chui vào bụi cỏ lấm lem, thế mà cuối cùng cũng đánh ra ngô ra khoai.

Hạc Vọng Lan bị bọn họ tập kích giết chết hai lần, đạp Khâu Đỉnh Kiệt một cước thật mạnh dưới bàn: "Cmn, có phải mày cố ý không thế?"

Lúc đi theo hắn, Khâu Đỉnh Kiệt chẳng khác gì con gà mờ, khi theo phe Hoàng Tinh lại có thể giết người thành thần. Cậu dám không để hắn vào mắt sao?!

Khâu Đỉnh Kiệt vội rụt chân về, ngoan ngoãn nhìn sang Hoàng Tinh. Hoàng Tinh bâng quơ thả một câu: "Kẻ này thua không dậy nổi, đừng chơi với cậu ta nữa."

Dứt lời, Hạc Vọng Lan liền nhìn thấy một đôi hồ ly và khỉ (nhân vật game của Khâu Khâu và Hoàng Tinh) cùng chui ra từ trong bụi cỏ ở bờ sông, nghênh ngang rời đi.

Tụi mày gọi đây là chơi với tao ấy hả? Rõ ràng đây là gặt đầu lấy mạng tao, đồ ti tiện!

-----

Chơi đến mười giờ, hai vị đại ca không ai có ý định nghỉ tay, cùng lúc, bữa khuya đã được giao tới.

Thẩm Thư Ý chạy về: "Tinh ca gọi đấy à?"

Đinh Mặc Phàm: "Con cám ơn ba ba!"

Lý Ngộ: "Ôi có trai nướng!!! Mau mau đưa tớ bát cơm!"

Khâu Đỉnh Kiệt đang định bê bát cơm lên: "..."

Hoàng Tinh gọi đồ nướng, cơm là phần tặng kèm. Khâu Đỉnh Kiệt vừa ngồi tính toán lượng máu, lại còn giải mấy đề, giờ đã đói đến chóng mặt. Cậu đoán sẽ không có ai bỏ thịt để ăn cơm, nào ngờ giữa đường lại xuất hiện thùng cơm Lý Ngộ.

Lý Ngộ: "Đưa cơm cho tôi!"

Lý Ngộ ngồi cùng bàn với Hoàng Tinh, quan hệ rất thân thiết, gia thế hai nhà cũng tương xứng, đều là con ông cháu cha. Khâu Đỉnh Kiệt không dám đắc tội, đành đưa cơm cho hắn.

Thẩm Thư Ý liếc nhìn Hoàng Tinh theo bản năng, Hoàng Tinh vẫn đang chơi máy tính, không phản ứng gì.

Tinh ca vẫn xử lý mọi chuyện công bằng như cũ, không hiểu vì sao, Thẩm Thư Ý nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Tầm mười phút sau, lại có người giao đồ ăn tới, đồ ăn lần này là cơm Nhật tinh xảo, đựng trong hộp khắc hình sóng.

"Ai gọi cơm lươn thế?" Người giao đồ nhìn quanh một vòng.

"Ở đây." Hoàng Tinh cong ngón tay, gõ lên bàn Khâu Đỉnh Kiệt.

Khâu Đỉnh Kiệt đang tranh xiên thịt thăn với Lý Ngộ, cậu ngậm một xiên thịt vào miệng, dựng thẳng tai nghe ngóng.

Người giao đồ ăn đặt hộp cơm xuống trước mặt cậu.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn qua cũng biết hộp cơm này rất đắt tiền, cậu quay sang nhìn Hoàng Tinh đầy nghi hoặc.

Hoàng Tinh ưu nhã mở hộp cơm ra.

Cơm lươn được đặt trong một hộp gỗ đàn hương, óng ả mọng nước thơm ngon, hạt cơm trắng mẩy được rắc thêm vừng đen, đồ ăn kèm có thêm xúc xích chiên hình bạch tuộc, tỏi xắt lát phi, tempura vàng xốp giòn và súp miso xương cá.

"Cho tôi hả? Tôi đang ăn đồ nướng mà." Khâu Đỉnh Kiệt vừa tranh được không ít thịt.

"Cái này ngon." Ngón tay thon dài tự nhiên đưa hộp cơm lươn tới trước mặt cậu, mời một cách đầy tinh tế.

Thẩm Thư Ý: "*beep* *beep* Tinh ca!"

Đinh Mặc Phàm: "*beep* *beep* Tinh ca!"

Lý Ngộ: "*beep* *beep* Tinh ca!"

Bát cơm lúc nãy hắn ăn cực kỳ cứng đấy!

Đây rốt cuộc là sao?

Thẩm Thư Ý biết vì sao, theo bản năng liếc mắt nhìn Hạc Vọng Lan.

Giờ này hắn chỉ muốn biết, hôm qua cậu Beta Khâu Đỉnh Kiệt này đã khiến Hạc Vọng Lan thảm đến mức nào mà để Tinh ca phải cúi đầu nghe theo, lịch sự có thừa đến vậy.

Lẽ nào bề ngoài Khâu Đỉnh Kiệt vừa rén vừa nhát, nhưng sâu bên trong lại là người cuồng chiến trời sinh sao?

Hạc Vọng Lan chưa đặt đồ ăn đêm, thấy bên kia bắt đầu ăn, hắn lại thắc mắc: "Ngài hot boy số một của trường thân mến, sao không có phần của tao thế?"

"Có đấy." Hoàng Tinh bảo Thẩm Thư Ý lấy một hộp đồ nướng chưa mở cho hắn.

Hạc Vọng Lan nhận lấy, âm trầm cười, mở thùng rác: "Hoàng Tinh chết dẫm!"

Hoàng Tinh ngước mặt.

Hạc Vọng Lan ném hộp đồ ăn cái "uỳnh" vào thùng rác, cười hả hê: "Thấy không? Mày có cho tao cũng không thèm ăn! Ha ha ha ha ha ha ha!"

Thẩm Thư Ý: "..."

Đinh Mặc Phàm: "..."

Lý Ngộ: "..."

Hôm nay Lan Lan vẫn lên cơn như bình thường.

"Đừng nhìn, ăn của cậu đi." Hoàng Tinh nhắc nhở Khâu Đỉnh Kiệt.

Khâu Đỉnh Kiệt gẩy hộp cơm lươn, đau lòng nhìn chằm chằm vào hướng thùng rác.

-----

Ăn nhậu chơi bời chán chê, hai bên đều có thắng có thua, kết quả cuối cùng xem như không tệ chút nào. Ngoại trừ việc trước khi rời đi, Hạc Vọng Lan để lại một câu "Mày chết chắc rồi" với Khâu Đỉnh Kiệt, tất cả mọi chuyện đều tốt đẹp.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên cạnh lớp trưởng, lá gan to hẳn ra, thấy dáng vẻ nhe răng trợn mắt của Lan Lan không còn đáng sợ như vậy nữa, càng chẳng để tâm tới những người khác.

Mấy Alpha dẫn theo một Beta lười biếng ra về, một lúc sau, chỉ còn lại Hoàng Tinh và Khâu Đỉnh Kiệt.

Về gần đến nhà, Khâu Đỉnh Kiệt nói lời tạm biệt với Hoàng Tinh ở ngã rẽ: "Cảm ơn lớp trưởng!"

Cảm ơn y đã dẫn cậu cùng chơi game, còn mời cậu ăn đêm nữa.

Beta cao gầy ngượng ngùng cong mắt, ý cười tràn qua đuôi mắt đến tận điểm cuối cùng của đường viền mi thanh tú, niềm vui tuy nhỏ bé vụn vặt nhưng lại tràn đầy.

Ánh mắt Hoàng Tinh như tan ra.

"Lớp trưởng?" Có vẻ do thấy y mãi không đáp lại, Khâu Đỉnh Kiệt lên tiếng gọi.

Hoàng Tinh lấy lại tinh thần, hơi vuốt cằm: "Có thể cướp."

Y nói không đầu không đuôi, nhưng lạ thay, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn hiểu.

Vừa nãy, khi cướp đám lính của lớp trưởng, cậu đã lầm bầm: Chẳng lẽ tôi không thể cướp sao?

Khi ấy, lớp trưởng không nói gì, giờ mới đưa ra câu trả lời.

Cho dù hiểu nhưng vẫn không rõ ý của lớp trưởng, Khâu Đỉnh Kiệt khó hiểu gãi mặt.

Hoàng Tinh lấy ra một tờ giấy nhớ trong ví tiền, viết số của mình lên, đưa cho Khâu Đỉnh Kiệt: "Add tôi đi, sau này cậu muốn cướp sao cũng được."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co