Truyen3h.Co

Chocolate & Matcha

8

winanhnemngo

"Đau đau...'

"Ngồi yên!"

"Nhẹ nhẹ thôi đau quá Amie , cái thứ thuốc quái quỷ gì mà rát vậy?"

"Bôi cái này mới không để lại sẹo."

"Nhưng mà....A!"

"Nói nhiều quá, ngồi yên coi!"

Em đang bôi thuốc cho Jungkook , ban đầu tưởng chỉ bị trầy xước một số chỗ thôi, ai ngờ bên bả vai hắn bị xước một đường khá sâu do bị va trúng chỗ nào đó mà bản thân Jungkook cũng chẳng hay. Nhưng mà cái tên này cứ uốn éo rên la làm em không thể bôi thuốc được.

"Đau----"

Jungkook bất động tại chỗ khi em ngồi bên cạnh vòng chân quấn quanh hông hắn để giữ hắn ngồi yên, cứ như em đang ôm hắn vậy. Đúng như Amie suy nghĩ, cách này rất hiệu quả, hắn ngồi yên không quậy nữa, tim thì đánh trống loạn nhịp cả lên.

"Khó quá, cậu cởi áo ra đi Jungkook."

"Hả?"

"Cởi áo ra dễ bôi thuốc hơn. Nhanh lên."

Hắn im lặng cởi áo ra, còn mỉm cười gian xảo nhìn em.

"Cậu có lên kế hoạch trước không đấy. Lần trước thì thấy thân dưới, hôm nay lại thấy thân trên, chưa cưới nhau mà đã nhìn ngắm 'hết' của người ta rồi. Cậu lời lớn......Ui da đau!"

"Nói nhiều, ngậm mồm lại."

Jungkook bĩu môi ngoan ngoãn ngồi yên không quậy nữa, đột nhiên một luồn gió nhè nhẹ thổi vào bả vai hắn.Amie chu chu môi nhỏ vừa bôi thuốc vừa thổi nhẹ vào vết thương cho hắn, đến khi ngước mắt nhìn hắn cũng vừa lúc bắt gặp Jungkook đang nhìn mình. Mặt đối mặt nhìn nhau say đắm, tim em cũng chợt đập 'thịch' một cái.

Nhịp tim của em lúc này, còn nhanh hơn cả khi đứng trước thầy Hun Byung nữa... Lẽ nào...

"Hai đứa xong chưa?! Ra ăn cơm!"

Amie giật mình, lúng túng muốn đứng lên. Còn hắn vẫn ngồi đó say mê nhìn em, không hề có ý định đứng dậy, cứ như bị thôi miên mà nhắm nhìn em không rời mắt.

"Cậu sao vậy? Ra ăn kìa."

"Amie!"

"Gì?"

"Tôi yêu cậu!"

Amie khựng lại, quay sang vỗ nhẹ vào môi hắn.

"Nhảm nhí, đi ra ăn nhanh rồi về giùm cho." Nói xong hờ hững quay lưng bỏ ra ngoài.

Jungkook nhìn theo chỉ biết cười khổ, lí nhí nói chỉ đủ cho một mình hắn nghe.

"Anh yêu em thật mà."

...

Amie bĩu môi giận dỗi nhìn mẹ Kim đang chuyên tâm gắp đồ ăn cho hắn, hoàn toàn bỏ quên em rồi.

"Mẹ, con cũng muốn ăn mà."

"Gắp ăn đi con. Jungkook ăn nhiều vào nhé!"

Hắn bật cười nhìn em phụng phịu bên cạnh, gắp miếng trứng bỏ vào bát cho em.

"Của cậu đây."

"Không thèm!"

Nói không thèm mà tay vẫn gắp miếng trứng bỏ vào miệng nhai nhai.

...

Bữa cơm ấm cúng cứ thế diễn ra trong yên bình, ăn xong cả hai liền bị ba Kim đuổi về không cho phụ dọn hàng chung. Ông bảo hôm nay Jungkook làm hết rồi nên ông vẫn khỏe và có thể tự dọn được nên bảo Amie đưa hắn về đi.

"Mẹ cậu nấu ăn ngon thật đó."

"Ăn như heo."

"Ơ này, người ta vì cậu nên mới làm việc mệt như vậy đó."

"Ai mượn."

"Cậu vô tình quá đi, trái tim tôi đang tổn thương đó."

Amie nhếch môi cười khẩy, ai rảnh quan tâm.

Nhưng phải nói cũng nhờ hôm nay mà em có cái nhìn khác về Jungkook , hắn cũng không phải quá tệ, nói thật Amie chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ vì mình mà chịu làm những công việc nặng nhọc bốc mùi tanh như này đâu, nhưng hôm nay quả thật là em có cảm động thật.

Jungkook trở về nhà, miệng cười toe toét chào ba mẹ Jeon.

"Ui, ở đâu chui ra vậy? Người sao toàn mùi cá thế này, con rơi vào hồ cá nhà ai à?"

"Dạ không, rơi vào lưới tình." Nói xong quay người đi lên phòng, vẻ mặt vui vẻ như lâng lâng trên mây.

...

Sau ngày hôm đó, Jungkook càng bám lấy em nhiều hơn, Amie cũng không bài xích hắn như trước nữa, nhưng cũng không hẳn là quan tâm đến hắn. Cứ mặc kệ Jungkook muốn làm gì thì làm.

Cho đến một buổi chiều đẹp trời, như thường lệ em sẽ chờ hắn tập bóng rổ xong thì cùng về nhà để kèm học, nhưng lí do chính vẫn là để ngắm thầy Hun Byung. Nhưng có vẻ hôm nay đặc biệt hơn thì phải.

"Cậu nói....chúng ta sẽ về cùng thầy Hun Byung?" Amie ngạc nhiên tròn mắt hỏi hắn.

"Ừm, anh ấy muốn tới thăm ba mẹ Jeon một chút."

"Anh ấy?"

"À cậu chưa biết nhỉ, thầy Hun Byung là anh họ của tôi."

Lời vừa dứt cũng là lúc chiếc xe oto màu xám tiến lại chỗ hai người.

"Lên xe đi hai đứa."

Không khí trong xe trở nên ngượng ngùng đến lạ,Jungkook ngồi ghế phụ lái nói chuyện vui vẻ với thầy Hun Byung, còn em ngồi phía sau yên lặng lắng nghe, trong đầu vẫn còn đang sốc vì thông tin vừa rồi.

"Amie dạy kèm cho Jungkook chắc là bất lực lắm nhỉ?"

"Dạ...cũng không khó khăn lắm ạ."

"Có gì em cứ thẳng tay trừng trị nó, thầy bảo kê cho."

Em ngượng ngùng cúi đầu.

"Dạ."

"Anh em thế đấy, em mách chị dâu cho xem."

"Mày dám, thử xem vợ anh tin anh hay tin mày."

Amie ngập ngừng hỏi.

"Chị...chị dâu? Thầ----"

"Anh ấy sắp lấy vợ rồi. Hôm nay qua báo cho ba mẹ tôi này."

Em chấn động một phen, nước mắt cũng chực chờ muốn rơi nhưng rồi lại phải nuốt ngược vào trong. Nếu bây giờ em bật khóc thì sẽ khó hiểu lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co