02.
juhoon quay lại phía bàn bếp, dùng đầu ngón tay cẩn thận cầm lên một viên chocolate hình trái tim nhỏ nhắn, viên kẹo còn hơi mềm do chưa kịp đông cứng hoàn toàn trong tủ lạnh. em đón lấy ánh mắt đầy nghi ngờ của martin bằng đôi mắt to tròn, ngập nước, hàng mi dài chớp chớp đầy vô số tội, như thể em chỉ là một thiên thần nhỏ đang dâng hiến tình yêu. em đưa viên kẹo đến tận môi hắn, giọng nũng nịu:
"há miệng ra anh đút nào. em không ăn là anh lại khóc cho em xem đấy, anh mất cả buổi để làm cho em đấy."
lại là chiêu bài quen thuộc này. martin bất lực thở dài trong lòng. hắn biết rõ juhoon đang dùng vẻ đáng thương, ngoan ngoãn này để thao túng mình, nhưng hắn làm sao có thể từ chối được viên kẹo ngọt do chính tay xinh yêu kiêu kỳ, bướng bỉnh của mình tự tay làm cơ chứ?
hắn há miệng, ngậm lấy viên chocolate từ ngón tay thon dài của juhoon.
vị đắng và ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng hắn, hòa cùng hương đào mật thoang thoảng. martin nuốt xuống, mỉm cười định khen em một câu. thế nhưng, chỉ vài giây sau khi viên chocolate trôi xuống cuống họng, martin chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.
một luồng nhiệt lượng bất thường, nóng rát và mãnh liệt đột ngột bùng lên từ sâu trong bụng, nhanh chóng lan tỏa ra khắp các mạch máu, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. nhịp tim của martin tăng nhanh một cách đột biến, tiếng đập thình thịch, thình thịch vang lên rõ mồn một bên tai. dương vật của hắn lại lập tức cương cứng lên với một tốc độ kinh hoàng, trướng to đến mức làm rách cả đường chỉ quần đùi.
martin trợn to mắt, nhìn thẳng vào gương mặt của juhoon. hắn thấy nụ cười hối lỗi trên môi em đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười đắc ý, ma mãnh và tràn ngập dục vọng tột cùng.
"anh... anh đã bỏ cái gì vào trong đó?!" martin gầm lên một tiếng đầy đau đớn, hắn loạng choạng lùi lại một bước, một tay bấu chặt lấy cạnh bàn bếp để giữ thăng bằng, lòng bàn tay mồ hôi tuôn ra như tắm.
juhoon không hề sợ hãi, em tiến lên một bước, thong thả vòng hai tay qua eo martin, áp sát cơ thể mềm mại, nóng hổi của mình vào người hắn. em ngước khuôn mặt dính đầy bột chocolate lên, đôi mắt híp lại đầy quyến rũ, thì thầm bằng chất giọng dâm đãng:
"chỉ là một chút xuân dược cực mạnh dành riêng cho enigma thôi mà chồng ơi... em không muốn làm, thì cũng phải làm với anh thôi..."
;
luồng nhiệt lượng thô bạo như nham thạch phun trào chạy dọc theo tủy sống, đốt cháy từng tế bào lý trí cuối cùng của martin. hắn cảm nhận được từng thớ cơ trên cơ thể mình đang co rút lại, mạch máu nơi cổ và thái dương giật mạnh liên hồi, nổi lên thành những đường gân xanh rợn người.
pheromone mùi bạc hà vốn dĩ mát lạnh nay bị cái nóng của xuân dược ép cho biến chất, trở nên nồng nặc, đậm đặc và mang theo tính công kích, áp chế cực kỳ khủng khiếp. mùi bạc hà bốc lên hầm hập, như một cái lưới vô hình siết chặt lấy toàn bộ không gian căn bếp.
juhoon đứng ngay sát bên, lập tức bị thứ pheromone nồng độ cao này ép cho chân tay bủn rủn. cái lồn dâm bên dưới vạt áo sơ mi trắng tuôn nước dâm đầm đìa dọc theo bắp đùi, làm ướt đẫm cả một khoảng sàn nhà. nhưng thay vì sợ hãi, sự đắc ý và khao khát tình dục điên cuồng trong kỳ phát tình đã lấn át tất cả. em nhìn thấy dương vật của martin đã trướng to đến mức cực hạn, đẩy cong chiếc quần đùi lên thành một khối to lớn, gân guốc dài ngoằng, đầu khấc chắc chắn đã ướt đẫm dịch.
"martin... nóng lắm đúng không em? cởi đồ ra đi... làm tình với anh... hức... cắm cặc vào lồn anh đi mà..."
juhoon vừa thở dốc vừa đưa đôi tay nhem nhuốc bột chocolate lên, bắt đầu mất kiên nhẫn mà tự cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trên người mình. em tháo phăng chiếc áo, để lộ ra cơ thể trần trụi, quyến rũ chết người. bầu ngực săn chắc với hai đầu vú sưng đỏ vì nứng, vòng eo thon thắt ngặt và đặc biệt là nơi tư mật hồng hào đang mở rộng, liên tục múp míp co thắt, chảy nước nhớp nháp ngay trước mắt hắn.
martin cắn chặt răng đến mức bật máu ở khóe môi, vị chát của máu hòa khiến hắn tỉnh táo thêm được vài phần. hai tay hắn bấu chặt vào mép bàn đá đến mức móng tay muốn lật ngược ra, các thớ cơ ở bắp tay cuộn lên cuồn cuộn. hắn đang dùng ý chí kiên định để đè nén tác dụng của liều thuốc kích dục cực mạnh kia. hắn không thể thua trò nghịch dại này của em được. nếu hắn đầu hàng, nếu hắn mất lý trí và bắn tinh vào cái lỗ dâm tham lam kia, sự nghiệp của juhoon coi như đặt dấu chấm hết.
hắn yêu em, hắn muốn chiếm đoạt em hơn bất cứ ai, nhưng hắn không cho phép mình hủy hoại em.
thấy martin vẫn đứng im như một bức tượng, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào người mình nhưng tuyệt nhiên không hề lao vào xé xác mình như tưởng tượng, juhoon bắt đầu sốt ruột. cơn ngứa ngáy từ sâu trong tử cung cào xé khiến em không thể chịu đựng thêm được nữa. em quyết định tự mình hành động.
juhoon bước tới, hai tay bám lấy bả vai săn chắc của martin, dùng hết sức lực đẩy hắn ngồi sụp xuống chiếc ghế ăn bằng gỗ cạnh bàn bếp. martin lúc này đang bận dồn toàn lực để khống chế cơn co thắt của dương vật và luồng nhiệt trong người, hắn không ngờ juhoon lại táo tợn đến mức này nên tạm thời để em đẩy ngồi xuống.
juhoon đắc ý cười thành tiếng, em lập tức dang rộng hai chân, leo lên ngồi lên đùi martin. vạt mông tròn trịa, mềm mại của em cọ xát trực tiếp lên phần đùi nóng hổi của hắn. em dùng ngón tay thon dài của mình dứt khoát kéo phăng chiếc quần đùi của martin xuống, giải phóng cho cái cự vật khổng lồ, đen sạm và nổi đầy gân guốc đang giật nảy lên bần bật.
"to quá.. cặc của chồng to quá..."
juhoon nhìn cây gậy thịt thô dài trước mắt mà nuốt nước bọt ực một cái, cái lồn nhỏ của em thèm khát đến mức tự động co thắt kịch liệt, nước dâm chảy ra dính đầy trên quy đầu của martin. juhoon hơi nhấc mông lên, một tay nắm lấy thân cọc gân guốc của martin để định hướng, tay kia tự banh hai mép lồn sưng mọng của mình ra, từ từ hạ hông xuống, định bụng sẽ tự mình ấn cặc khổng lồ này ngập sâu vào trong lỗ lồn, đâm rách màng bảo vệ để chạm tới khoang sinh sản.
ngay khi đầu khấc to đùng của martin vừa mới chạm vào cửa mình ướt nhẹp, cảm giác nóng bỏng, nhớp nháp truyền đến dây thần kinh khiến hắn giật nảy mình. lý trí của martin lập tức gióng lên một hồi chuông cảnh báo đỏ chót. hắn không thể để em làm càn.
martin dùng hai bàn tay to bản của mình nắm chặt lấy hai bên hông của juhoon, dùng một lực đạo thô bạo và dứt khoát xô mạnh em ra khỏi người mình. juhoon không kịp đề phòng, cả cơ thể trần trụi bị đẩy lùi về phía sau, ngã ngồi bệt xuống sàn nhà bếp lạnh ngắt.
"martin?!" juhoon ngơ ngác, đôi mắt to tròn tràn ngập sự ngỡ ngàng và uất ức nhìn hắn. em không thể tin được, một enigma đã bị chuốc liều thuốc xuân dược nặng đô như thế, đối diện với người tình của mình đang phơi bày cái lồn dâm chảy nước mời gọi, vậy mà vẫn có thể đẩy em ra.
martin đứng phắt dậy từ trên ghế, quần đùi sập sệ dưới hông để lộ ra phần thân dưới thô thiển, khổng lồ đang giật liên hồi. hắn thở dốc, từng ngụm hơi thở phả ra nóng hổi như lửa đốt. mồ hôi từ trán, từ cổ chảy thành dòng ròng ròng ngực bụng sáu múi săn chắc. hắn cúi đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu, chứa đựng sự tức giận lôi đình và cả sự ham muốn bị kìm nén đến vặn vẹo nhìn chằm chằm vào juhoon đang ngồi dưới sàn.
"em đã nói... không là không!" giọng martin khàn đặc, gầm lên như một con thú dữ đang bị xích chặt.
"kim juhoon, anh điên rồi đúng không? anh dám chuốc thuốc em?!"
juhoon bị cái giọng của martin dọa cho run bắn người. nhưng nỗi uất ức và cơn nứng lồn đang hành hạ khiến em trở nên bướng bỉnh, ngang ngạnh hơn bao giờ hết. em không chịu đứng dậy, cứ ngồi bệt trên sàn nhà, hai chân tách rộng ra để mặc cho cái lồn dâm hồng rực đang liên tục rỉ nước trước mặt martin, nước mắt lại bắt đầu trào ra:
"phải! anh điên rồi đấy! anh thèm cặc của em đến mức phát điên rồi! tại sao em không chịu cho anh chứ? anh muốn mang thai con của em thì có gì sai? hức... em là đồ tồi... em không thương anh... em không muốn chịu trách nhiệm với anh chứ gì? huhuhu..."
juhoon vừa khóc vừa dùng tay đập mạnh xuống sàn nhà, tiếng khóc ầm ĩ vang vọng khắp căn bếp sang trọng. em ấm ức lắm, em đã hạ mình đến mức tự tay vào bếp làm chocolate, tự tay bỏ thuốc, thậm chí chủ động cởi đồ ngồi lên người hắn, vậy mà hắn vẫn chối bỏ em. sự kiêu ngạo của em bị martin giẫm đạp không thương tiếc.
martin nhìn em khóc lóc ăn vạ dưới sàn, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. cặc của hắn đau nhức đến mức mém chút nữa là hắn đã quỳ xuống chịu trói trước em. thuốc đang ngấm sâu, mỗi một lời juhoon nói, mỗi một cái khóc nấc của em đều như một liều thuốc kích thích rót vào tai hắn. cái lồn dâm đang phơi bày ra kia như một hố đen vũ trụ muốn nuốt chửng hắn vào trong. martin phải dùng hết sức bình sinh, tự bấu ngón tay vào lòng bàn tay đến mức chảy máu để không lao đến đâm nát cái lồn của em.
hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình không bị run rẩy vì dục vọng:
"em không thương anh? em không thương anh mà em phải nhịn nhục như một thằng ngu suốt ba ngày qua à? em không thương anh mà em phải tự đi xối nước lạnh, tự sục cặc một mình để giữ gìn cho cái sự nghiệp của anh à?!"
martin tiến lên một bước, juhoon tưởng hắn chịu thua liền nín khóc, ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn. nhưng không, martin chỉ cúi xuống, thô bạo túm lấy chiếc áo sơ mi trắng dưới sàn ném thẳng vào người em, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát chưa từng có:
"mặc áo vào. rồi đi về phòng ngủ cho em."
"không mặc! không về! hôm nay nếu em không đút cặc vào lồn anh, anh sẽ ngồi đây đến chết cho em xem!"
juhoon bướng bỉnh gạt phăng chiếc áo ra, hai tay ôm lấy đầu gối, nghiêng đầu khóc nức nở, bày ra bộ dạng bất cần đời. em biết martin thương em, em tin chắc hắn sẽ không chịu nổi khi thấy em khóc. em đang dùng chính mạng sống và cơ thể mình để đánh cược với lý trí của martin.
nhưng lần này, juhoon đã hoàn toàn sai lầm. martin một khi đã nổi giận và quyết tâm giữ lý trí, hắn sẽ trở nên đáng sợ hơn bất kỳ ai.
hắn nhìn juhoon bằng ánh mắt lạnh lẽo, hoàn toàn không còn sự dung túng, chiều chuộng như mọi ngày. martin cúi xuống, nhặt chiếc áo sơ mi lên, hắn quỳ một chân xuống sàn, thô bạo kéo hai tay juhoon ra rồi ép em phải xỏ tay vào tay áo. juhoon giãy giụa, khóc lóc, dùng nắm đấm nhỏ đánh thụi thụi vào ngực hắn, nhưng martin chẳng mảy may quan tâm. hắn dùng sức mạnh áp đảo, nhanh chóng mặc chiếc áo vào người em, cài bừa vài chiếc cúc để che đi cơ thể xuân sắc kia.
sau đó, không để juhoon kịp phản ứng, martin luồn tay xuống dưới khoeo chân và lưng em, dứt khoát bế bổng juhoon lên theo kiểu công chúa. juhoon bất ngờ bị nhấc bổng, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ hắn, nhưng miệng vẫn không ngừng gào khóc:
"buông anh ra! đồ khốn martin! thả anh xuống! anh ghét em! anh không thèm em nữa... hức... buông ra..."
martin im lặng không nói một lời, gương mặt hắn lạnh tanh như tiền, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng về phía trước. hắn sải bước dài ra khỏi nhà bếp, bế juhoon thẳng về phía phòng ngủ chính.
bước vào phòng, martin dứt khoát ném juhoon xuống chiếc giường king-size lộn xộn. juhoon bị ném đau, định lồm cồm bò dậy thì martin đã nhanh như cắt leo lên giường, hắn dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình đè nghiến lấy juhoon. hai tay hắn ghim chặt hai cổ tay của em lên đỉnh đầu, hai chân dài khóa chặt lấy hai chân đang giãy giụa của juhoon.
"martin... buông... ưm..."
juhoon chưa kịp chửi thề thì martin đã cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang mấp máy của em. đây không phải là một nụ hôn ngọt ngào, chiều chuộng như mọi khi, mà là một nụ hôn trừng phạt đúng nghĩa. martin dùng chiếc lưỡi thô to, nóng rực của mình càn quét khắp khoang miệng juhoon, mút mát đầu lưỡi em đến mức tê dại, thô bạo hút hết toàn bộ mật ngọt và không khí của em. tiếng môi lưỡi giao nhau chùn chụt vang lên.
juhoon bị nụ hôn hoang dại, mang tính áp chế của martin làm cho choáng váng, cả cơ thể mềm nhũn ra dưới thân hắn, cái lồn dâm bên dưới lại theo quán tính dập dờn tiết nước dâm làm ướt một mảng drap giường. em cứ nghĩ martin đã chịu khuất phục trước thuốc, đang định tận hưởng thì martin đột ngột dứt ra khỏi nụ hôn.
hắn thở dốc, nhìn juhoon đang thở hồng hộc, đôi môi sưng đỏ đầy nước bọt. martin ghé sát tai em, giọng nói trầm thấp, chứa đựng thứ uy quyền tối thượng của một enigma khiến juhoon phải run rẩy:
"anh nghe cho rõ đây, kim juhoon. đêm nay em sẽ không đụng vào anh một lần nào nữa. anh muốn chơi chiêu trò với em, thì anh tự mình chịu đựng cái kỳ phát tình này một mình đi."
nói rồi, martin dứt khoát buông juhoon ra. hắn leo xuống giường, nhanh tay vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn. juhoon bàng hoàng nhìn hắn đi về phía cửa phòng ngủ. em hốt hoảng hét lên:
"martin! em đi đâu?! em bỏ anh lại một mình sao?! martin!"
martin đứng ở cửa phòng, hắn quay đầu lại nhìn em một lần cuối. dương vật của hắn vẫn đang dựng đứng lên đầy thô thiển dưới lớp quần đùi, luồng nhiệt lượng của xuân dược vẫn đang hành hạ hắn điên cuồng, nhưng đôi mắt hắn lại tỉnh táo và lạnh lùng đến đáng sợ.
"em ra ngoài sofa nằm. em sẽ khóa trái cửa phòng ngủ từ bên ngoài. đêm nay, anh tự mình dùng tay hoặc dùng đồ chơi mà giải quyết đi. đừng có hòng em bước vào đây một lần nào nữa."
tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại một cách tàn nhẫn. ngay sau đó là tiếng cạch của chốt cửa điện tử vang lên, thông báo căn phòng đã bị khóa chặt từ bên ngoài.
juhoon thẫn thờ nằm trên giường. không gian rộng lớn lúc này chỉ còn lại một mình em cùng với mùi hương đào mật chín mọng đang bốc lên ngùn ngụt. cơn nóng nực và trống trải từ cái lồn dâm ập đến, khiến toàn thân em run rẩy, ngứa ngáy đến mức phát khóc. juhoon ôm lấy chiếc gối còn vương lại chút mùi hương bạc hà của martin, khóc nấc lên đầy hối hận và uất ức.
em không ngờ martin của mình lại có một ý chí kiên định và tàn nhẫn đến mức này. hắn thà chịu đựng sự hành hạ của xuân dược một mình ngoài sofa, chứ tuyệt đối không chấp nhận sự sắp đặt điên rồ của em.
ở bên ngoài phòng khách, martin ngã sụp xuống chiếc ghế sofa dài. hắn ném điện thoại sang một bên, hai tay ôm lấy đầu, tiếng thở dốc gầm gừ đau đớn vang lên trong bóng tối. cây cọc thịt giữa hai chân hắn căng trướng đến mức như muốn nổ tung, luồng nhiệt năng của thuốc kích dục càn quét làm hắn đổ mồ hôi ướt đẫm cả chiếc sofa lụa. martin cắn chặt răng, hắn thà tự hành hạ bản thân mình như thế này, thà chịu đựng cơn đau nhức điên người này, chứ quyết không chịu khuất phục.
_____
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co