Truyen3h.Co

[ChoDeft] | Rivals

Chương 8

birdwithoutlegs

Kim Hyukkyu nhìn thoáng qua đôi hoa tai lấp lánh bọc đầy kim cương, có lẽ, là tiểu thư nhà giàu nào đó lại ưng Jeong Jihoon rồi.

"Gặp cô ở đây đúng là có duyên thật chứ."

Hắn niềm nở chào hỏi, sau đó giới thiệu Kim Hyukkyu cho người trước mặt.

Anh đã nghĩ, hẳn là sẽ ngượng ngùng lắm, nhưng Jeong Jihoon chỉ vừa dứt lời, Leslie đã không thể nhịn được mà bật cười.

"Này Jihoon, cậu làm tôi buồn cười quá, mặt anh ấy cũng đơ luôn rồi kìa." Cô gái bật cười, giọng lanh lảnh nhưng êm tai.

"Cô cũng biết hùa đấy."

Hắn bĩu môi, lắc lắc đầu, bàn tay nãy còn lịch sự chào mời đã khua khoắng loạn xạ, ra chiều ghét bỏ.

Kim Hyukkyu ngạc nhiên, anh cảm thấy như mình mới chính là người lạ trong câu chuyện này. Sự thân thiết giữa tiểu thư Grace và Jeong Jihoon không còn ở mức xã giao thông thường, giống như bạn bè lâu năm. Thậm chí anh còn cảm thấy bản thân không thể xưng hô thoải mái với Jeong Jihoon như cách cô gái kia gọi tên hắn.

Anh nhìn ra được sự gần gũi Grace dành cho Jeong Jihoon.

Kim Hyukkyu không quen biết cô gái trước mắt này, Jeong Jihoon chưa từng kể với anh rằng hắn có người bạn nào khác ở Monaco.

"Xin chào tay đua Kim, bên ngoài trông anh đẹp trai quá đi mất."- Cô cười.

"Rất vui được gặp cô."

Jeong Jihoon nhìn ra sự ái ngại của anh.

"Đây là Lina, Lina Grace, cô ấy là bạn em, anh không cần khách sáo đâu"

Kim Hyukkyu lần đầu nghe thấy cái tên này, anh thử cố lục lại ký ức nhưng hoàn toàn không có, hầu hết những người bạn hắn thân quen chỉ có các tay đua và một vài vận động viên khác. Đối với các mối quan hệ xã giao cũng chưa từng có ai được xưng hô bằng tên thân mật như vậy

Anh đoán đây là một cô gái đang tìm hiểu Jeong Jihoon, nhìn cô ấy rất xinh đẹp, trẻ trung, trông không giống một người để hắn có thể làm bạn. Kim Hyukkyu biết hắn không phải là người thích làm bạn tâm giao với phái nữ, hắn lịch sự nhưng không tới mức tử tế, anh khá chắc hắn là kiểu người cả thèm chóng chán.

Kim Hyukkyu không thích những suy nghĩ cuộn lên trong đầu mình, nhưng anh không thể ngừng cảm thán về những mối quan hệ xung quanh Jeong Jihoon. Anh có cảm giác rằng bất cứ cô gái nào ở gần hắn đều đem lại sự thân thiết cởi mở, đặc biệt là những người trông xinh đẹp rực rỡ như ánh mặt trời. Kim Hyukkyu không thể phủ nhận rằng hắn thật sự rất hợp với những người có vẻ ngoài như thế.

Jeong Jihoon im lặng nhìn Kim Hyukkyu, hắn có cảm giác anh đang chìm trong đống suy nghĩ chất chồng nơi tâm trí. Hắn không biết được, anh đang nghĩ về hắn hay về người bên cạnh hắn.

"Với người khác cậu cũng ít nói thế này sao?"- Lina hỏi

Jeong Jihoon giật mình, hắn quay sang lườm cô gái.

"Do cô nhiều chuyện ấy."- Hắn phản bác.

Lina bĩu môi nhìn Jeong Jihoon, cô thấy buồn cười cái dáng vẻ đạo mạo chững chạc của hắn, chỉ có ở bên Kim Hyukkyu hắn mới trưng ra bộ dạng trưởng thành này.

"Cậu cũng nhiễu sự lắm."

Jeong Jihoon cười khẩy, hắn vênh mặt nhìn cô gái.

"Chị không thèm chấp công tử bột."

Jeong Jihoon vốn là đứa trẻ bướng bỉnh khó chiều, nhưng từ ngày gặp Lina mọi thứ lại hoàn toàn ngược lại. Cô bé 8 tuổi vô tình biết được Jeong Jihoon rất sợ dưa chuột, liền nghĩ ra cách lừa hắn ăn dưa chuột hết lần này đến lần khác, Jeong Jihoon bị chơi khăm nhiều tới nỗi tức phát khóc, có lần hắn đã suýt đốt tóc Lina nếu bố mẹ hắn không ngăn cản kịp lúc.

Hai người lớn lên cùng nhau, thân thiết như anh chị em trong nhà, nhưng Jeong Jihoon cảm thấy hắn với cô nên là mối quan hệ thù địch thì hơn, bởi lẽ chỉ cần gặp nhau là sẽ ngay lập tức lời qua tiếng lại.

Jeong Jihoon thoải mái nói cười với Lina, không để ý có người vẫn luôn nhìn mình. Kim Hyukkyu ngồi đối diện Jeong Jihoon, dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn, không bỏ sót một ánh mắt nào,

Đây hẳn là một người bạn quan trọng với hắn, mối quan hệ bạn bè đơn thuần như vậy không dễ bắt gặp ở các tay đua, nhất là Jeong Jihoon. Nhưng Kim Hyukkyu lại không hề biết Grace, anh cảm thấy hơi bối rối, anh tưởng rằng mình đã hiểu hết những mối quan hệ thân thiết xung quanh hắn

Lina nhìn Jeong Jihoon, tên nhóc này vẫn vô tư như thế. Cô tiểu thư vô tình bắt gặp đôi mắt Kim Hyukkyu, ánh mắt anh nhìn hắn lại hoàn toàn khác biệt. Lina biết điều này nghĩa là gì, cô hiểu tất cả chúng đều chỉ cần một câu trả lời.

Kim Hyukkyu nhìn Jeong Jihoon, cảm thấy có chút lạ lẫm, anh chưa từng bắt gặp một Jeong Jihoon như thế này trước đây, một Jeong Jihoon thoải mái nói cười, một Jeong Jihoon không thuộc về F1, cũng chẳng thuộc về anh, tất cả đều vô cùng xa lạ đối với Kim Hyukkyu.

Jeong Jihoon mà anh biết dù là trong hay ngoài trường đua đều mang dáng vẻ điềm đạm ít nói, hắn không thích phải giao tiếp quá nhiều, ngoại trừ với anh.

Kim Hyukkyu nhận ra một điều, Lina biết những điều mà anh chưa bao giờ được biết, dù hai người đã quen biết cả thập kỉ, nhưng dường như vẫn là quá ít ỏi.

Lần đầu tiên anh có cảm giác ghen tị với một người xa lạ, khi mối quan hệ anh tưởng rằng mình hiểu rõ nhất, hóa ra lại chỉ giống như một vũng nước nhỏ bên cạnh biển lớn

"Cậu ta từng làm hỏng xe tôi, anh biết là chiếc nào không, Ferrari luôn đó."

"Cô đừng kể xấu tôi nữa."- Jeong Jihoon lườm nguýt.

"Tôi nói sự thật thôi."

Jeong Jihoon sợ anh sẽ nghĩ xấu về mình, bao nhiêu công sức tạo ấn tượng tốt với anh chỉ vì Lina mà giờ thành công cốc.

Ngay khi hắn muốn tìm cách kéo cô đi thì chuông điện thoại reo, Lina có việc gấp phải về trước. Cô vội vàng chào tạm biệt hai người rồi rời khỏi nhà hàng, trước khi đi còn không quên cổ vũ Kim Hyukkyu.

"Anh nhất định phải đồng ý đấy nhé." nói rồi Lina ngay lập tức chạy đi.

Chỉ còn lại hai người trên bàn ăn, bầu không khi ngượng ngùng làm Jeong Jihoon bối rối, nhưng Kim Hyukkyu thì cứ nghĩ mãi về câu nói của cô gái.

Hắn đưa anh về nhà, suốt dọc đường cả hai đều không nói chuyện, Jeong Jihoon vừa lái xe vừa nhìn người bên cạnh, nhưng Kim Hyukkyu dường như không để tâm đến hắn.

"Này."

"Ơi, em đây."

"Cô gái kia..."- Kim Hyukkyu ngập ngừng.

"Bố cô ấy là bạn của bố em, có một thời gian bố em sang làm việc ở chi nhánh bên châu âu nên cả gia đình em đều đến đó sống. Em được học cùng trường với Lina. Tính từ lúc mới quen đến nay có lẽ cũng phải mười bảy năm rồi."

"Ra là vậy."

Kim Hyukkyu gật gù, hóa ra hai người họ đã quen biết lâu như thế, chẳng trách Jeong Jihoon trước mặt cô gái kia lại có thể thoải mái nói cười.

Kim Hyukkyu không khỏi có chút ghen tị, anh thử so sánh với mối quan hệ giữa mình và Jeong Jihoon. Rõ ràng là cũng ngót nghét mười năm trời, nhưng lại giống như chẳng biết gì về nhau. Kim Hyukkyu nhận ra, từ trước tới nay những gì anh biết về hắn chỉ xoay quanh chuyện đua xe. Những lần nói chuyện ngắn ngủi hay những câu cổ vũ động viên đều chỉ xuất hiện trong trường đua. Có thể có nhiều lần gặp gỡ khác, nhưng chưa bao giờ có lấy một lần thoải mái tâm sự giữa cả hai.

"Em chưa từng kể với anh về cô ấy."

"Anh biết mà, em bị soi mói nhiều lắm, nếu lộ ra Lina thì không biết đám phóng viên sẽ thêu dệt mối quan hệ của bọn em thành cái gì nữa. Em cũng không nghĩ có ngày cô ấy sẽ gặp anh nên không định giới thiệu, không phải em muốn giấu anh đâu, thật đấy."

"Ban đầu anh còn tưởng đó là bạn gái mới của em."- Kim Hyukkyu nói đùa.

Jeong Jihoon có chút bối rối, vội vàng giải thích.

"Không, Lina với em không có tình cảm gì hết"

Kim Hyukkyu thở dài, anh hạ cửa kính xe, để gió hút vào bên trong, mái tóc được chải chuốt cẩn thận bị thổi đến rối mù, nhưng anh không để tâm.

Từng đợt gió lớn cuốn suy nghĩ anh đi xa khỏi hiện thực, Kim Hyukkyu muốn gió biển gột rửa hết những cảm xúc kì lạ ngày hôm nay. Có thể là do rượu, cũng có thể là do anh quá lạ lẫm với người bạn của Jeong Jihoon, nhưng những suy nghĩ chất chồng trong đầu anh thì đều là thật lòng.

Kim Hyukkyu đoán rằng tất cả chỉ là cảm xúc nhất thời.

Jeong Jihoon không biết điều ấy, giá mà hắn có thể biết Kim Hyukkyu đang dần đối diện với hắn bằng một thứ cảm xúc mới lạ hơn, một thứ tình cảm mà anh vẫn luôn nghi ngờ liệu nó có thật sự còn tồn tại. Giá mà hắn biết được điều đó, hắn sẽ không để anh phải đợi lâu đến thế.

Buổi hẹn ở Monte Carlo hôm ấy không làm xáo trộn những thứ vốn có, nhưng đã mở ra một tương lai khác cho cả hai.

Chặng đua Qatar ngày càng đến gần, cùng với sự háo hức chờ đợi của hàng triệu khán giả trên khắp thế giới. Gần như tất cả mọi người đều mong chờ Jeong Jihoon có thể nâng cao chiếc cúp vô địch ở trường đua Lusail.

Kim Hyukkyu đi đến Trung Đông bằng máy bay tư nhân, mất bảy tiếng đồng hồ để đặt chân tới đất nước xinh đẹp này.

Nhiệt độ nơi đây rất khác Monaco, nếu Công quốc luôn duy trì khí hậu ấm áp vừa phải, thì Qatar lại nóng hơn nhiều, khí hậu nóng ẩm khiến các tay đua phải chật vật để thích nghi

Nằm ở vùng ngoại ô thành phố Lusail, phía Bắc thủ đô Doha, trường đua quốc tế Lusail được xây dựng năm 2003 với 1000 nhân công và tổng chi phí hết 58 triệu đô la. Sau nhiều lần cải tạo và xây dựng thêm cơ sở vật chất, năm 2021 trường đua có lần đầu được tổ chức một chặng F1.

Về mặt kĩ thuật, Lusail được trải lớp nhựa đường mới, hệ thống kerb được điều chỉnh cho phù hợp hơn. Thay vì giữ nguyên hình tam giác gồ ghề thì FIA đã yêu cầu cải tạo kerb sao cho phẳng hơn, không gây khó khăn trong việc vào cua.

Chặng đua Qatar là một thử thách lớn về lốp xe mà tất cả các đội đua đều phải tính toán cẩn thận. Bởi lẽ trường đua được thiết kế có khá nhiều khúc cua ở tốc độ trung bình như sector 2 và những khúc cua tốc độ cao như sector 3.

Việc phải vào cua liên tục với tốc độ trung bình và cao tạo nên áp lực cực lớn cho lốp xe, dẫn đến lốp bị mài mòn nhanh hơn, từ đó đòi hỏi tay đua phải có kỹ năng đua tốt, biết cách đánh giá tình huống cũng như khả năng giữ lốp so với đối thủ.

Một yếu tố khác khiến chặng đua Qatar trở nên thách thức hơn đối với nhà cung cấp lốp Pirelli cũng như các tay đua và các đội đua là sự trở lại của thể thức Sprint. Tất cả chỉ có một giờ tập luyện và thu thập dữ liệu vào thứ sáu để xác định cách thiết lập xe và đánh giá hoạt động của lốp trong thời gian dài.

Kim Hyukkyu chiến thắng ở Sprint năm ngoái với thành tích không hề tệ, nhưng anh lại không thể duy trì chiến thắng tới vòng đua chính vì chiến thuật lỗi của Ferrari.

Năm nay hầu hết mọi người đều tin Ferrari sẽ cải thiện kết quả so với chính họ tại chặng Las Vegas khi có lợi thế về nhiệt độ, và Kim Hyukkyu là người được kì vọng có thể mang về podium cho đội đua nước Ý.

Không ngoài dự đoán, khi cả Arthur và Kim Hyukkyu đều thể hiện rất tốt ở vòng luyện tập đầu tiên. Nhưng khi họ bắt đầu phiên đua phân hạng Sprint vào ban đêm, nhiệt độ ở Lusail đột ngột giảm mạnh, hai chiếc xe Ferrari dần bộc lộ những điểm yếu rõ ràng, tốc độ không đủ nhanh, lốp xe không đủ nóng. Kim Hyukkyu cố gắng hết sức cũng chỉ dừng ở vị trí thứ sáu, trong khi Arthur có được vị trí thứ năm chung cuộc.

Về phía ngược lại, Jeong Jihoon đang liên tục phàn nàn về chiếc RB20 ở chặng này mỗi khi hắn bị thừa lái, thậm chí xe còn phải chịu tình trạng xóc nảy. Hắn không có được một vị trí xuất phát đẹp khi chỉ lấy được P7.

Sau vòng phân hạng Sprint, các đội đua nhanh chóng bàn bạc lại chiến thuật, đa số họ đều hướng tới phiên đua chính, nhưng Ferrari không thể coi thường phiên đua Sprint, đó là vì đội đua màu đỏ đang trong cuộc chiến cạnh tranh chiếc vô địch thế giới cùng với McLaren, họ chỉ còn cách vị trí đầu tiên chưa đến 20 điểm, việc có thành tích tốt ở Sprint sẽ giúp họ có cơ hội vượt mặt đội đua màu đu đủ.

Không chỉ Ferrari và McLaren cạnh tranh, phía Redbull cũng đang cố hết sức để Jeong Jihoon có thể giành chiếc vô địch toàn mùa giải.

Kim Hyukkyunhìn thành tích của mình, anh thở dài, cố gắng thuật lại tình trạng xe cho kỹ sư, thiết lập downforce của họ không cho thấy kết quả khả thi hơn McLaren ở chặng này.

"Cậu đừng than thở nữa Kim, cậu phải xem thử cái máy cày của tôi kìa."

Dylan, tay đua nhà Aston Martin vỗ vai Kim Hyukkyu. Anh chàng người Đức bằng tuổi anh, hai người quen biết từ hồi còn thi đấu Karting tại châu Âu, một trong số những người bạn hiếm hoi đồng hành với Kim Hyukkyu thuở mới bắt đầu sự nghiệp.

"Cậu vẫn đua tốt còn gì?"- Anh cười.

"Ôi dào, xóc nảy đau hết lưng tôi, chặng này xe vẫn chẳng ăn thua gì."

Dylan bực bội nói, anh chàng bày tỏ sự thất vọng với chiếc xe của mình

"Hôm nay tay đua nhà Redbull không đi cùng cậu nữa à?"

"Ai cơ?"

"Jeong Jihoon ấy, đâu rồi?"- Elias, người đồng đội của Dylan lên tiếng

"Tôi chịu."

Kim Hyukkyu lắc đầu, anh làm sao biết được, anh có đến trường đua để trông trẻ đâu.

Jeong Jihoon giờ này có lẽ vẫn đang ở phòng nghỉ của đội đua, hoặc đâu đó ngoài kia với bộ đồ thi đấu vẫn chưa cởi cùng chiếc mũ lưỡi trai xanh đậm, tay hắn hẳn là đang cầm một lon Redbull.

Kim Hyukkyu không để tâm lắm đến Jeong Jihoon, anh thấy bản thân không cần thiết phải chú ý đến hắn nhiều như vậy.

Vẫn còn rất nhiều việc phải làm trước khi vòng đua tiếp theo diễn ra, Kim Hyukkyu ngồi bàn bạc với Arthur, tập trung vào những khúc cua có thể giúp cả hai giành điểm, đội muốn họ hợp tác để lấy chiếc vô địch năm nay, đối với cá nhân Kim Hyukkyu, anh rất hi vọng có một kết quả tốt làm quà tạm biệt trước khi Arthur kết thúc hợp đồng với Ferrari.

Còn Jeong Jihoon, hắn vẫn nên ở đâu đó ngoài những ưu tiên hiện tại của anh thì hơn.

"Kim?"

"Sao vậy?"

"Kết thúc chặng sau tôi muốn mời anh đi ăn."- Arthur nói

Kim Hyukkyu suy nghĩ vài giây, quyết định đồng ý, dù sao người đồng đội này cũng đã ở cạnh anh suốt ba năm.

Bỗng từ phía xa có bóng dáng quen thuộc đi tới, Jeong Jihoon mặc bộ đồ thi đấu trên người, đầu đội mũ lưỡi trai xanh đậm, tay hắn cầm lon nước tăng lực quen thuộc.

Khuôn mặt hắn trông như đang có chuyện vui, miệng cười lớn, ánh mắt liên tục hướng về người đi bên cạnh, là một cô gái.

Cô gái bị dáng người cao lớn của hắn che mất, chỉ lộ ra đôi tay trắng trẻo đeo chiếc đồng hồ da sang trọng.

Đến khi Jeong Jihoon quay người lại, Kim Hyukkyu mới nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của người nọ, mái tóc vàng cùng đôi mắt xanh biển và sống mũi thẳng tắp, rực rỡ như một mặt trời nhỏ, cô ấy quả thực rất thu hút.

lily cole

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co