Truyen3h.Co

chơi em han maru.

6

kwemeii

NẶNG, ngoại truyện, ngắn, 3p (Seonwoo x Maru x Junghwa), sữa, hành hạ, tra tấn tình dục, có yếu tố gây ảnh hưởng đến tinh thần và nhận thức, thuần hóa, làm tình thô bạo, dụng cụ y tế play, chiếm hữu, tư duy lệch lạc, ntr, đau đớn, kết ngoại truyện

Bữa tiệc đầy tháng của đứa trẻ không có hoa, không có khách khứa họ hàng.

Trong căn phòng ăn sang trọng của biệt thự, ánh nến lung linh hắt lên bộ đồ sứ xương trắng muốt nhưng thứ được bày biện trên bàn lại là một "món ăn" sống động: Han Maru.

Em quỳ trên một tấm thảm nhung ngay cạnh ghế của Seonwoo. Thay vì mặc lễ phục, Seonwoo bắt em diện một bộ váy lụa trắng cắt xẻ táo bạo, để lộ hoàn toàn hai bầu ngực căng mọng, bóng bẩy vì được thoa một lớp dầu massage đắt tiền.

Hai chiếc máy hút sữa không dây vẫn đang "vù vù" hoạt động, ép chặt vào đầu nhũ hoa đỏ ửng, liên tục rút tỉa những dòng sữa non quý giá vào bình chứa gắn trên người em.

"Chào mừng cậu đến với tiệc đầy tháng của con và bình sữa nhà tôi"

Seonwoo nhấp một ngụm vang đỏ, ánh mắt ra hiệu cho Junghwa ngồi xuống đối diện.

Bác sĩ Junghwa hôm nay không mặc áo blouse. Anh ta ngồi xuống phía đối diện hai vợ chồng và luôn nhìn chằm chằm vào Maru người vừa trải qua cơn vượt cạn kinh hoàng nhưng cơ thể lại càng trở nên màu mỡ, hừng hực sức sống của một sản phụ dâm đãng.

"Vợ cậu hồi phục tốt đấy, Seonwoo. Nhìn cái lỗ lồn đang bị bỉm kẹp chặt kia kìa, nó đang run rẩy vì thèm khát đúng không?"

Junghwa vừa nói vừa thô bạo dùng nĩa xiên một miếng bít tết đẫm máu.

Seonwoo cười nhạt, anh dùng chân đá nhẹ vào giữa hai háng Maru, nơi chiếc bỉm tẩm thuốc kích dục đã ướt đẫm dịch nhầy.

"Maru, vợ ngoan của anh mau mời bác sĩ uống rượu mừng đi em"

Maru run rẩy, em bò đến bên chân Junghwa. Tiếng máy hút sữa vẫn vang lên đều đặn.

Em tháo một bên bình sữa đã đầy ắp, đưa lên bằng hai tay, gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã nhưng ánh mắt lại dại đi vì nứng.

"Bác sĩ…...hức….mời anh…..sử dụng….sữa của đĩ bầu…..vừa mới vắt xong…..còn nóng lắm..."

Junghwa không đón lấy bình sữa. Hắn nắm lấy tóc Maru, ép em ngửa mặt lên, rồi hắn trực tiếp ngậm lấy bầu ngực đang run rẩy của em, mặc cho máy hút sữa vẫn đang kẹp chặt phía bên kia.

"Hức…..ư…vú bị bác sĩ….mút…ư…đau vú….quá…bác sĩ….a….mút mạnh…hư…..a”

Hắn mút mạnh, nuốt ừng ực dòng sữa ngọt lịm hòa lẫn với mùi mồ hôi dâm dục.

"Ngon lắm…..Seonwoo ạ. Cái bồn này không chỉ chứa tinh tốt, mà sản xuất sữa cũng thật tuyệt vời"

Bên trên, Junghwa đang điên cuồng liếm mút ngực Maru. Lúc này Seonwoo buông dao nĩa xuống, chậm rãi bước về phí hai người.

Bên dưới, Seonwoo thản nhiên thọc tay vào trong chiếc bỉm của vợ, dùng hai ngón tay thô bạo khuấy đảo cái lỗ lồn vừa mới khép miệng sau sinh, khiến Maru thét lên một tiếng dâm mị, sữa từ bầu ngực còn lại bắn tung tóe lên mặt bàn tiệc.

Seonwoo bước lại gần, dùng đôi giày da đắt tiền di nhẹ lên khuôn mặt đẫm lệ và sữa của Maru. Anh nhìn Junghwa, nhếch mép:

"Cậu dùng hơi 'hao' đấy, Junghwa. Nhìn kìa, cái lồn đĩ của vợ tôi giờ cứ mở ra là không khép lại được nữa rồi"

"Tôi chỉ đang bảo trì giúp cậu thôi. Nhưng phải công nhận, khả năng chịu đựng của đĩ dâm vợ cậu vượt xa những gì chúng ta tưởng tượng"

Maru trong cơn mê sảng vì thuốc kích dục và những cơn co thắt tử cung liên hồi, nhìn thấy chồng mình thì như thấy cứu cánh cuối cùng. Em thều thào, giọng khàn đặc.

"Chồng…..Seonwoo ơi…..cứu em…..bác sĩ làm em đau quá…..bụng em sắp nổ tung rồi…..hức..."

Nhưng thay vì bế em lên, Seonwoo lại thô bạo nắm lấy tóc em, kéo ngược đầu em ra sau để em phải nhìn thẳng vào gương mặt của Junghwa.

"Đau sao? Anh thấy em đang cười trông rất nứng kia mà? Để anh giúp cậu một tay nhé, Junghwa. Chúng ta hãy thử xem cái 'bồn chứa' này có thể đựng được bao nhiêu tinh dịch cùng một lúc"

Seonwoo và Junghwa bắt đầu một cuộc chơi bệnh hoạn chưa từng có. Họ không coi Maru là người, mà là một món vật phẩm để họ thi thố bản năng đàn ông.

Seonwoo giữ chặt hai tay Maru bị treo trên giá, trong khi Junghwa dùng một bộ kẹp điện y tế kẹp vào hai đầu vú đang rỉ sữa và hạt hột le sưng đỏ của em.

Mỗi lần họ nhấn nút, cơ thể Maru lại giật nảy lên, sữa bắn ra tung tóe nhuộm trắng cả mặt bàn khám.

Seonwoo và Junghwa cùng lúc tấn công Maru. Seonwoo thúc mạnh từ phía sau, trong khi Junghwa ép em phải ngậm lấy dương vật của mình.

Hai người đàn ông cười nói về công việc ngay trên cơ thể đang oằn oại của Maru, như thể em chỉ là một chiếc ghế sofa hay một món đồ vật vô tri.

"Nhìn đi Maru! Một bên là chồng em, một bên là bạn thân của chồng. Em có thấy mình là người đàn bà hạnh phúc nhất thế giới không?"

Seonwoo gầm lên, dập hông điên cuồng vào cái lỗ lồn đã bị nới rộng đến mức đỏ loét.

"Hức…..á…..sướng…..em là đĩ…..em là đồ chơi của hai anh…..đâm mạnh nữa đi…..lấp đầy đĩ bầu đi…..á…..á!"

Maru hoàn toàn sụp đổ. Não bộ em bị phá hủy bởi khoái cảm cực đoan, em bắt đầu chủ động phối hợp, vắt sữa từ ngực mình để bôi trơn cho hai người đàn ông.

Trận chiến kéo dài đến cuối bữa tiệc nhưng điều mà họ dừng chỉ là việc ăn uống những món ăn trên bàn.

Khi cả Seonwoo và Junghwa đã thỏa mãn, họ để mặc Maru nằm đó, cơ thể em run rẩy không ngừng, vùng kín sưng vù và không thể khép lại, liên tục rỉ ra một hỗn hợp trắng đục nồng nặc mùi tinh trùng và sữa.

Seonwoo ký vào một tờ giấy ủy quyền mà Junghwa đưa ra. Chẳng phải loại giấy tờ ủy quyền cao sang gì mà chỉ là bản giao hẹn của hai người đàn ông đang ra sức hành hạ Maru.

"Từ giờ, ba ngày mỗi tuần, tôi sẽ gửi em ấy đến chỗ cậu. Nhớ chăm sóc cái tử cung này cho tốt, đừng để nó nguội lạnh"

Maru nằm đó, đôi mắt trợn ngược, miệng vẫn lẩm bẩm tên của cả hai người đàn ông trong cơn mê sảng. Em không còn là Maru của ngày xưa nữa.

Em đã chính thức trở thành một sản vật chung, một nô lệ tình dục bị kẹt giữa tình bạn bệnh hoạn của hai kẻ điên loạn.

Junghwa tiến lại gần, bàn tay thô ráp của hắn miết mạnh lên những vết rạn da nhạt màu trên hông Maru là minh chứng cho sự tàn phá của thai kỳ mà hắn vừa là người theo dõi, vừa là kẻ gián tiếp hành hạ.

Hắn không dùng bất kỳ chất bôi trơn nào ngoài dịch nhầy hỗn loạn đang rỉ ra từ chiếc bỉm bị vứt sang một bên.

"Seonwoo, cậu có thấy không? Sự nhục nhã chính là thứ gia vị tốt nhất cho vợ cậu đấy"

Junghwa một tay ấn chặt gáy Maru xuống mặt bàn đá lạnh lẽo, tay kia thô bạo lấn tới.

Một tiếng "phập" khô khốc vang lên hòa cùng tiếng thét xé lòng của Maru. Cơn đau từ những mũi khâu tầng sinh môn chưa lành hẳn như bị xé toạc ra lần nữa.

Maru không còn nhận ra chính mình giữa những cơn co thắt đau đớn đến lịm người, một luồng điện từ thuốc kích dục chạy dọc sống lưng khiến cơ thể em phản bội lại lý trí.

Ánh nến trên bàn ăn nhảy múa thành những hình thù quái dị. Em nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên chiếc đĩa bạc: Một người đang trần trụi, sữa chảy ròng ròng hòa lẫn với nước mắt, đang bị hai kẻ điên loạn xâu xé.

Tiếng cười nhạt của Seonwoo vang lên bên tai như tiếng búa gõ vào dây thần kinh.

Anh ta không hề ghen tuông, ngược lại còn nhàn nhã nhấm nháp nốt ly vang, ánh mắt đầy thỏa mãn khi nhìn thấy vợ mình bị biến thành một món đồ chơi công cộng.

Dù đau đớn, nhưng tử cung vừa trống rỗng sau sinh lại đang co bóp điên cuồng.

Mỗi cú thúc của Junghwa như muốn nghiền nát chút tự trọng cuối cùng của em, khiến dòng sữa từ hai bầu ngực bị kích thích lại tiếp tục bắn ra, vương vãi trên khăn trải bàn trắng muốt.

"Bác sĩ……đ-đau…..quá…rách mất…..hức…..Seonwoo cứu em..."

Maru rên rỉ, những ngón tay em cào cấu vô vọng vào mặt bàn gỗ quý, để lại những vết xước dài.

Seonwoo cúi xuống, dùng môi liếm đi những giọt sữa bắn trên má em, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng.

"Cứu? Em đang được tận hưởng đặc ân mà bao nhiêu người thèm khát đấy, Maru. Nhìn xem, sữa của em chảy ra nhiều thế này, chứng tỏ em đang rất vui vẻ mà?"

Junghwa phía sau càng lúc càng điên cuồng hơn. Hắn ghé sát tai Maru, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm.

"Đừng giả vờ nữa. Cái lỗ này của em đang mút chặt lấy tôi đấy. Có phải vì chồng em không làm em thỏa mãn bằng tôi không?"

Căn phòng ăn sang trọng giờ đây biến thành một hiện trường của sự đồi bại.

Maru hoàn toàn buông xuôi, đôi mắt dại đi, miệng lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa khi ý thức dần chìm vào bóng tối của sự nhục dục và đau đớn tột cùng.

Trong ánh nến chập choạng, tiếng rên rỉ của Maru hòa cùng tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo.

Seonwoo không chịu đứng ngoài cuộc chơi lâu hơn nữa. Anh ta không ghen tuông theo cách thông thường mà sự ghen tuông của anh ta là biến vợ mình thành một vật phẩm trưng bày mà anh ta toàn quyền định đoạt.

Seonwoo nắm lấy lọn tóc đẫm mồ hôi của Maru, ép em phải ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên để nhìn thẳng vào gương mặt thỏa mãn của Junghwa đang thúc mạnh từ phía sau.

"Maru, nhìn cho kỹ kẻ đang dày vò em đi. Em thấy không? Cả thế giới này chỉ có tôi mới cho phép kẻ khác chạm vào em như thế này"

Seonwoo thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy sự đe dọa.

Anh ta rút từ túi áo ra một chiếc vòng cổ bằng da đen bóng, có gắn một ổ khóa nhỏ tinh xảo.

Seonwoo thô bạo quấn nó quanh cổ Maru, siết chặt đến mức em nghẹn họng, hơi thở trở nên đứt quãng.

"Từ giờ phút này, ngay cả hơi thở của em cũng thuộc về tôi. Từng giọt sữa, từng giọt mật dịch này……Junghwa chỉ là kẻ đang mượn dùng thôi. Hiểu chưa?"

Junghwa nghe vậy thì cười sằng sặc, hắn dừng lại một chút, nhưng không phải để buông tha mà để lấy ra từ chiếc túi xách y tế đặt ngay cạnh ghế một bộ mỏ vịt chuyên dụng bằng inox sáng loáng, lạnh toát.

"Seonwoo, cậu đã đánh dấu chủ quyền xong chưa? Để bác sĩ đây
kiểm tra xem cái tử cung vừa mới hoàn thành nhiệm vụ này đã sẵn sàng cho đợt 'gieo giống' tiếp theo chưa nhé"

Mặc cho Maru đang nấc nghẹn vì đau và thiếu oxy do chiếc vòng cổ siết chặt, Junghwa thô bạo đẩy hai chân em dang rộng ra sát mép bàn ăn.

Tiếng kim loại của mỏ vịt vang lên lách cách ghê người khi hắn đưa nó vào sâu trong lỗ lồn đang sưng tấy của em.

"Dừng…..hức…..bác sĩ…..lạnh quá…..em…hức….đau..."

Maru rú lên khi Junghwa xoay chốt, mở rộng mỏ vịt đến mức tối đa, phơi bày toàn bộ sự đỏ hửng, nát bấy bên trong của một sản phụ chưa kịp hồi sức.

"Nhìn này Seonwoo, nó đang co thắt đẹp tuyệt vời. Sữa của em ấy bắn cả vào dụng cụ của tôi rồi"

Junghwa vừa nói vừa dùng một chiếc kẹp y tế khác, kẹp lấy một miếng bông thấm đẫm loại thuốc kích dục nồng độ cao, trực tiếp ấn sâu vào cổ tử cung đang mở của Maru.

Sự kích thích hóa học từ bên trong cùng với sự thô bạo từ bên ngoài khiến Maru hoàn toàn sụp đổ.

Seonwoo cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đầu vú đang phun sữa của em, mút mạnh như muốn rút cạn cả sinh lực của vợ mình.

Junghwa không ngừng dùng những dụng cụ y tế lạnh lẽo khuấy đảo, tra tấn vùng kín nhạy cảm nhất.

Maru treo mình giữa hai người đàn ông, cơ thể em cong lên như một cánh cung, đôi mắt trợn ngược chỉ còn thấy tròng trắng.

Sữa từ bầu ngực còn lại bắn thành tia, hòa cùng rượu vang đỏ trên bàn tạo thành một thứ hỗn hợp màu hồng nhạt kinh tởm, chảy dài xuống tấm thảm nhung đắt tiền.

"Seonwoo…..tha cho em đi...hức…..xin anh….đó….làm ơn..."

Tiếng van xin yếu ớt của em bị nuốt chửng bởi tiếng cười khoái trá của hai kẻ săn mồi.

Bữa tiệc đầy tháng không có tiếng trẻ thơ khóc, chỉ có tiếng xích sắt va chạm và tiếng da thịt bị giày xéo đến tan nát.

Trong căn hộ cao cấp của mình, Junghwa ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh lè từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt góc cạnh đầy dục vọng của anh ta.

Trên màn hình là góc quay cận cảnh từ camera ẩn mà hắn và Seonwoo đã lắp đặt trong phòng sinh ngày hôm đó.

Junghwa tua đi tua lại phân cảnh đầu đứa bé đang tụt xuống, trong khi dương vật của Seonwoo vẫn đang đâm sâu vào tử cung Maru.

Tiếng rên rỉ của Maru qua hệ thống loa surround vang lên chân thực đến mức khiến Junghwa cảm thấy da thịt mình tê dại.

"Đồ đĩ bầu dâm đãng..."

Hắn thì thầm, bàn tay luồn vào trong quần, thô bạo sục cặc theo nhịp rên của em.

Trong tủ kính bên cạnh bàn làm việc của Junghwa là một bộ sưu tập kỳ quái.

Một chiếc mỏ vịt inox vẫn còn vương những vệt khô của tinh dịch và máu từ lần kiểm tra đầu tiên.

Một lọ thủy tinh nhỏ chứa mẫu sữa non đầu tiên của Maru mà hắn lén giữ lại.

Và hàng ngàn tấm ảnh chụp cận cảnh vùng kín sưng tấy, đỏ mọng của em dưới ánh đèn mổ.

Junghwa nhớ lại cảm giác khi ngón tay hắn miết lên hột le của Maru trước mặt Seonwoo.

Đó là sự kích thích tột độ của một kẻ phản bội y đức. Hắn không chỉ yêu thích cơ thể của Maru mà hắn tôn thờ sự hủy hoại mà Seonwoo đang áp đặt lên em.

Hắn mở một tệp tin bí mật có tên "Bệnh án của đĩ bầu". Trong đó, hắn ghi chép tỉ mỉ từng phản ứng của tử cung Maru khi bị vật lạ xâm nhập, sự biến đổi của tuyến sữa khi bị kích thích điện và cả độ mở của âm đạo em sau mỗi trận đụ điên cuồng của Seonwoo.

"Sớm thôi, Maru…..khi Seonwoo chán ngấy cái bồn chứa này, tôi sẽ là người tiếp nhận nó. Tôi sẽ biến em thành một tiêu bản sống, mãi mãi nằm trên bàn khám của tôi….."

Junghwa gầm lên, bắn luồng tinh dịch đặc quánh lên tấm hình Maru đang khóc lóc trong tư thế bị xích treo cao.

Hắn liếm môi, ánh mắt tối sầm lại đầy toan tính. Với hắn, Maru không phải là vợ của bạn thân, em là một kỳ quan của sự dâm dục mà hắn khao khát được chiếm hữu trọn vẹn.

Tiếng thở dốc của Junghwa dần ổn định lại trong không gian nặc mùi tinh dịch và ám ảnh.

Hắn với tay lấy một chiếc khăn lụa, chậm rãi lau đi vết bẩn trên màn hình, hành động nâng niu như thể đang vuốt ve làn da thực sự của Maru.

Ánh mắt hắn dừng lại ở dòng ghi chú cuối cùng trong tệp tin bí mật "Kế hoạch cho giai đoạn hậu sản".

Kế hoạch của kẻ biến thái
Junghwa không chỉ muốn cơ thể Maru mà hắn muốn kiểm soát toàn bộ chức năng sinh học của em.

Hắn nhấc điện thoại, ngón tay lướt trên danh bạ đến tên Seonwoo. Một nụ cười vặn vẹo xuất hiện trên môi.

Hắn biết rõ điểm yếu của bạn mình, sự chiếm hữu cực đoan và cơn nghiện cảm giác hành hạ được hành hạ Maru.

"Seonwoo à"

Junghwa lên tiếng khi đầu dây bên kia bắt máy, giọng hắn lấy lại vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp giả tạo của một bác sĩ sản khoa hàng đầu.

"Cậu nên đưa Maru đến phòng khám riêng của tôi vào sáng mai. Tôi vừa nghiên cứu một liệu trình hồi phục đặc biệt. Nó sẽ giúp thắt chặt cơ vòng âm đạo của em ấy sau ca sinh vừa rồi, thậm chí còn khít hơn cả lúc còn trinh đấy"

Hắn dừng lại một nhịp, lắng nghe tiếng thở nặng nề đầy hứng thú của Seonwoo ở đầu dây bên kia, rồi bồi thêm.

"Nhưng liệu trình này cần sự kích thích liên tục bằng xung điện và hóa chất. Em ấy sẽ đau đấy và có lẽ sẽ tiết sữa không kiểm soát... Cậu có phiền không nếu tôi giữ em ấy lại vài đêm để theo dõi biến chứng?"

Sáng hôm sau, tại phòng khám biệt lập của Junghwa, mùi thuốc sát trùng nồng nặc không che giấu được sự u ám của những âm mưu bẩn thỉu.

Maru, với gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt vô hồn, bị đẩy vào phòng tiểu phẫu.

Junghwa đeo găng tay cao su, tiếng cao su miết vào nhau nghe chát chúa.

Hắn tiến lại gần, cúi sát vào tai Maru trong khi Seonwoo đang mải mê kiểm tra đống thiết bị tra tấn mới ở góc phòng.

"Em biết không, Maru..."

Hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai run rẩy của em.

"Chồng em tưởng rằng tôi đang giúp hắn giữ chân em. Nhưng thực tế, tôi đang chuẩn bị để biến em thành món quà của riêng tôi. Tôi sẽ cướp em từ tay chồng em đấy, haha"

Bàn tay hắn luồn xuống dưới lớp áo bệnh nhân, không phải để thăm khám mà để bóp mạnh vào bầu ngực vẫn còn căng tức sữa của em, khiến Maru khẽ rên lên vì đau đớn và nhục nhã.

Bước chuẩn bị cuối cùng
Junghwa lấy ra một ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu hồng nhạt là một loại hormone thực nghiệm mà hắn tự điều chế để kéo dài trạng thái nhạy cảm của tử cung.

Hắn ta muốn khiến cơ thể Maru luôn trong trạng thái "đói khát" cực độ nhưng không bao giờ được thỏa mãn.

Hắn chuẩn bị một vòng khóa âm vật có gắn chip định vị và điều khiển từ xa qua điện thoại của hắn.

Hắn nhìn vào camera giám sát đang ghi lại mọi góc độ của Maru trên bàn khám. Trong đầu Junghwa, một kịch bản mới đã thành hình.

Hắn sẽ để Seonwoo chơi đùa cho đến khi gã kiệt sức, và ngay khi Seonwoo lơ là nhất, hắn sẽ dùng chính những "bệnh án" này để tống khứ người bạn thân, chính thức biến Maru thành tiêu bản sống trong lồng kính của riêng mình.

"Bắt đầu thôi"

Junghwa nói lớn, mắt nhìn thẳng vào Seonwoo nhưng tâm trí đã đặt trọn vào sự sụp đổ hoàn toàn của người đăng nằm trên bàn mổ.

...

Căn phòng giờ đây tràn ngập mùi hương đặc trưng là mùi sữa nồng, mùi dung dịch sát khuẩn inox và mùi tinh dịch không bao giờ được tẩy rửa sạch sẽ.

Hai bầu ngực của em, do bị máy hút công nghiệp tác động liên tục, giờ đây to lớn một cách bất thường và luôn trong trạng thái rỉ sữa không kiểm soát.

Seonwoo đã lắp đặt một hệ thống ống dẫn trực tiếp từ nhũ hoa của em vào những bình chứa bằng thủy tinh sang trọng để thưởng thức hằng ngày.

Để phục vụ cho thú vui của Seonwoo và Junghwa, cổ tử cung của Maru được gắn một vòng kim loại vĩnh viễn để giữ cho lỗ lồn luôn mở rộng, sẵn sàng đón nhận bất cứ thứ gì hai người đàn ông muốn tống vào.

Vào ngày kỷ niệm một năm ngày Maru trở thành món đồ chơi chung, Seonwoo và Junghwa cùng xuất hiện. Họ nhìn tác phẩm của mình với sự tự hào tột độ.

"Nhìn kìa Junghwa"

Seonwoo cười, tay cầm một ly sữa vừa mới được hút ra từ ngực vợ.

Để ăn mừng, Seonwoo và Junghwa thực hiện một hành động tàn bạo nhất.

Họ bơm một loại nhựa silicone y tế đặc biệt vào tử cung của Maru, đúc theo hình dạng dương vật của cả hai, buộc em phải mang khối nặng đó bên trong như một sự chiếm hữu tuyệt đối ngay cả khi họ không có mặt.

Maru không thét lên. Em chỉ nấc lên một tiếng khô khốc, sữa từ ngực bắn ra theo nhịp co giật của cơ thể.

Cuộc đời của Maru đã gắn liền với việc trở thành một mắt sản xuất sữa, một bồn chứa tinh vĩnh cửu, bị giam cầm trong hầm tối của những kẻ nhân danh tình yêu để thực hiện những gì họ muốn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co