1. Retry
Cạch
Jeong Jihoon cẩn thận đẩy cửa vào nhà, mong rằng anh bạn trai của mình đã ngủ.
Ánh sáng phát ra từ chiếc đèn phòng khách và hình ảnh một Lee Sanghyeok tỉnh táo đang ngồi đọc sách trên ghế sofa là điều mà em không hề mong đợi. Trái tim Jihoon thắt lại khi thấy vết quầng thâm hằn rõ dưới đôi mắt của người em yêu khi anh ấy hướng mắt lên để đọc phần tiếp theo của quyển sách. Lee Sanghyeok nhanh chóng hướng sự chú ý của mình sang người con trai cao ráo đang khẽ đóng cửa sau lưng anh.
Anh ấy lại đang đợi.
“Sao anh thức muộn vậy?”
Câu hỏi vụt khỏi môi Jihoon trước khi em kịp nhận ra cái nhìn Sanghyeok trao cho em không chất chứa yêu thương, nó chỉ chứa đựng sự mệt mỏi khô cằn đọng lại dưới đáy mắt của anh.
“Anh chỉ đang đợi em bạn trai tham công tiếc việc của anh đi làm về”. Anh đặt cuốn sách xuống bàn, kèm theo theo tiếng thở dài nặng trĩu.
“Không sao cả, anh gần như đã quen với việc đi làm về muộn của em rồi”, giọng điệu Sanghyeok không tức giận, nó chỉ tràn ngập nỗi thất vọng.
“Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
“Vâng, bây giờ là-” Jihoon nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay trái của em, “-hai giờ sáng. Em đã nói anh đừng đợi em khi em tăng ca ở bệnh viện”.
Sanghyeok không có ý gì quá khắt khe, nhưng nhìn mà xem, thời gian mà Jihoon tăng ca liên tục trong vài tháng qua đang khiến em phải chịu những tổn thất nặng nề về mặt thể chất, đôi mắt thâm quầng, bờ vai rũ rượi và mái tóc bù xù đã và đang thể hiện ngày càng rõ trên người em.
Sanghyeok lên tiếng giữa âm thanh của tiếng thở dài và chế giễu, “Ừ, anh biết, nhưng em không nên liên tục làm việc tăng ca như thế này, Jihoon à. Nó không tốt cho sức khoẻ và-”
Sanghyeok bị cắt ngang bởi một Jihoon mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn.
“Và rồi sao Sanghyeok? Em tự chọn thời gian tăng ca, họ cũng không bắt em làm gì cả. Việc này, tất cả, đều là theo mong muốn của chính em.”
Mình chỉ muốn đi ngủ.
“Nhưng tại sao vậy hả Jihoon? Em không cần phải làm thêm giờ, mức lương của chúng ta cộng lại đủ để tụi mình sống dư dả mà? Tại sao em lại hành hạ bản thân đến mức như vậy chứ? Em đang huỷ hoại sức khoẻ của mình và cách em hành xử cũng đang khiến mối quan hệ của cả hai trở nên căng thẳng”. Sanghyeok thì thầm nửa câu sau với bản thân nhưng Jihoon đã nghe thấy.
Giá như anh biết...
“Nghe này Sanghyeok, bây giờ em không có tâm trạng để bàn luận đến chuyện này. Em sẽ-”
“Không”, Sanghyeok thể hiện sự khó chịu của mình khi anh cắt ngang lời nói của Jihoon. Anh biết cả hai không thể tiếp tục trì hoãn vấn đề và hành động như thể không có chuyện gì xảy ra vào ngày hôm sau được nữa.
Jihoon khựng lại bước chân đang tiến về phía phòng ngủ của mình.
“Sao cơ ạ?”
Sanghyeok hít thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu của mình bình tĩnh.
“Anh sẽ không bỏ qua chuyện này nữa đâu Jihoon à, anh sẽ không như em, trốn tránh và hèn nhát. Em cần phải giải thích với anh chuyện gì đang xảy ra. Ngay tại đây. Ngay bây giờ. Anh đã phát ốm và mệt mỏi khi phải chờ em chơi xong trò chơi ngu ngốc của em rồi. Em coi anh như một trò đùa rồi quay anh như chong chóng đấy à? Khi nào em mới tỉnh dậy và đối mặt với thực tế đây?”
Đôi mắt Sanghyeok mờ đi vì cơn thất vọng vẫn đang tích tụ kể từ khi Jihoon ra sức tránh mặt anh trong vài tháng qua. Sanghyeok mệt. Anh biết cả hai đều rất mệt, nhưng anh cần có câu trả lời thỏa đáng cho toàn bộ sự việc.
Em không thể cho anh biết lý do, xin anh hãy dừng lại đi.
“Tôi chưa bao giờ nói với anh rằng anh phải đối phó với tôi”.
Mày đang nói gì vậy?
Sanghyeok mở to mắt trước câu nói của người trẻ tuổi, “Jihoonie... Em đang ám chỉ điều gì vậy?”
“Cửa”, Jihoon quay lại và ra hiệu về phía khung gỗ hình chữ nhật to tướng mà em đã bước qua vài phút trước, “Luôn rộng mở để anh ra đi.”
Mày không có ý như vậy.
Sanghyeok nhìn em với vẻ hoài nghi, đôi mắt biết cười của anh giờ đã ngấn lệ vì bị tổn thương. Sợi dây thừng mục rữa níu kéo chút lý trí và sự bình tĩnh của Sanghyeok cuối cùng cũng đứt.
“Em đang nói cái quái gì vậy hả Jihoon? Anh sẽ không bao giờ làm thế với em. Và em thật sự là một đứa trẻ ngốc khi nói ra những điều như vậy. Xốc lại bản thân em đi Jihoon à”.
Sanghyeok khoá chặt ánh mắt mình vào Jihoon, nhưng không có phản ứng nào xảy ra sau đó cả.
Sanghyeok hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại và thì thầm sâu sau hơi thở, “Anh thậm chí còn không thể nhận ra em của bây giờ nữa”, giọng anh run run và những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài xuống cằm.
Không hề bối rối trước những giọt nước mắt của người em yêu, Jihoon tiếp tục nhìn chằm chằm vào Sanghyeok. Đôi mắt từng chứa bao hứa hẹn, tựa cả thế giới bao trọn trong ánh nhìn ấy, giờ đây đã bị xoá sổ, chúng chỉ còn lại những mảnh vỡ vụn không thể hàn gắn.
“Nếu anh không muốn thì tôi cũng không muốn ép”, chàng trai trẻ nhìn về phía cửa chính khi Sanghyeok thở dài một hơi, anh không nhận ra mình đã lặng đi một khoảng thời gian.
Làm ơn dừng lại đi Jeong Jihoon. Mày không biết mày đang làm gì đâu.
“Vậy thì tôi sẽ đi”, Jihoon quay về phía cửa trước khi bỏ lại một câu cho Sanghyeok.
“Tạm biệt anh, Lee Sanghyeok.”
Sanghyeok tròn xoe mắt, ngơ ngác ngồi nhìn bóng dáng Jihoon đang nhanh chóng bước qua ngưỡng cửa.
Phải mất vài phút sau tiếng đóng cửa đầy tuyệt tình Jihoon để lại cho anh, Sanghyeok mới bừng tỉnh, anh đứng bật dậy khỏi ghế sofa, với lấy áo khoác, xỏ vội chân vào đôi dép lê, nhanh chóng đuổi theo Jihoon.
Vào lúc anh lao ra khỏi nhà của họ, anh thấy bóng hình cao lớn của Jihoon đang vô thức bước tới con đường hướng ra một ngã tư lớn. Sanghyeok vội tăng nhanh tốc độ, chạy theo bóng dáng đang dần xa kia.
“Jihoonie. Dừng lại đi. Chúng ta cùng về nhà nào.”
Jihoon có thể nghe thấy loáng thoáng giọng nói gấp gáp đang tuyệt vọng gọi tên của em, nhưng em phớt lờ lời cầu xin mà tiếp tục bước đi.
Jihoon không thể đối mặt với người em yêu lúc này. Ít nhất là không phải khi mà anh đòi hỏi một câu trả lời mà em không có khả năng đưa ra đáp án anh mong muốn. Sanghyeok xứng đáng hơn rất nhiều so với những gì em có thể cung cấp cho anh ở thời điểm hiện tại. Mọi thứ đang ngày càng tuột khỏi tầm nắm của em và em chỉ cần một chút không khí trong lành hoặc một chút không gian riêng tư để làm bạn với những suy nghĩ rối ren của mình.
Bị phân tâm bởi cơn bão quay cuồng trong tâm trí, Jihoon vô thức bước chân qua ngã tư khi đèn vẫn còn đang đỏ. Em không nhận ra chiếc xe bán tải đang lao như con thiêu thân về phía em.
Chứng kiến toàn cảnh đó, Sanghyeok lao nhanh về phía người con trai vô tâm kia. Cổ họng anh đau rát vì không khí ban đêm trôi tuột xuống thanh quản. Tim Sanghyeok bắt đầu loạn nhịp và chân tay anh kêu gào mệt mỏi.
Nhưng tất cả đều không quan trọng, không có gì quan trọng hơn việc Sanghyeok có thể chạy tới chỗ Jihoon ngay lúc này.
“JIHOONIE!!”
Tiếng hét đau khổ xé toạc cổ họng Sanghyeok khi một giọt sương lắng đọng trên mí mắt đã lâu bắt đầu chảy dài xuống gò má. Sanghyeok cảm thấy khóe mắt mình cay xè, từng thớ cơ trên dáng người gầy gò của anh đều kêu gào phản đối, nhưng tất cả những gì anh có thể thấy bây giờ là Jihoon và chiếc xe đang nhanh như chớp lao lại gần em mà không có dấu hiệu dừng lại.
Giọng nói của Sanghyeok phá vỡ làn khói mù bao quanh Jihoon. Em rời mắt khỏi mặt đất xám xịt, và những gì em thấy sau đó là ánh sáng chói của đèn pha.
Tiếng rít của lốp xe chưa bao giờ chói tai đến thế.
Jihoon cố gắng né nhưng đã không còn kịp nữa khi tất cả những gì xảy đến với em ngay sau đó là một cơn đau buốt ập đến khắp cơ thể. Em cố gắng mở mắt, em thấy khuôn mặt mờ ảo của một người đàn ông thân quen. Những sợi tóc mái rối tung dính vào khuôn mặt khả ái đẫm nước mắt khi anh nhìn vào em. Đôi mắt anh ấy đỏ ửng và hoảng loạn khi anh ôm lấy khuôn mặt em.
Sanghyeok?
Anh ấy đang nói gì đó, nhưng những tiếng còi hú chói tai át đi giọng nói yếu ớt của anh. Ánh đèn nhấp nháy chói mắt, tai Jihoon ù đi vì tiếng quát và tiếng xe cấp cứu. Đầu em đập thình thịch, và tất cả các giác quan của em đều bị choáng ngợp bởi cơn đau nhói.
Nói chung là Jihoon mệt... và...
Em đen đủi.
-----------------------
Jihoon thức dậy, làm dịu nhịp thở thất thường của mình, em gắng sức gồng mình dựa vào bức tường bên cạnh khi em đứng dậy với đôi chân không vững. Chớp mắt cho đám mây mù tan ra khỏi đáy mắt, em thu tầm mắt nhìn xung quanh. Những bức tường trắng trống trải, những ngọn đèn sáng chói loà, một khung giường lớn bằng kim loại áp vào tường, và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Căn phòng ngập tràn cảm giác u uất và chết chóc len lỏi trong từng kẽ hở.
Bệnh viện. Jihoon đã ở trong bệnh viện, không chỉ là bệnh viện, mà là khu ICU của bệnh viện nơi em làm việc. Bối rối sẽ là cách nói nhẹ nhàng diễn tả cảm xúc em bây giờ, Jihoon nhớ ra là em đã xông ra khỏi nhà sau khi đã tranh cãi với Sanghyeok.
Đó là tháng thứ ba, nhưng chắc chắn đây là tháng tồi tệ nhất.
Jihoon nhìn quanh.
Sanghyeok.
Sanghyeok ở đâu rồi?
Những sợi dây mang tên sợ hãi siết chặt lấy từng bộ phận của Jihoon khi em lao đến giường bệnh, tuyệt vọng xen lẫn hy vọng rằng mình sẽ không nhìn thấy những gì em sợ hãi nhất. Điều em không mong đợi là giờ đây, em đang đối mặt với...
Chính bản thân mình?
“Cái quái gì thế?!?”
Chàng trai cao lớn hét lên, bước lùi dần về phía sau, cho đến khi lưng em đụng phải góc tường. Em nhìn quanh phòng với đôi đồng tử hoảng hốt trước khi kiểm tra lại bản thân. Jihoon thấy máu thấm nhiều vào chiếc áo sơ mi mình đang mặc, nó giờ đã rách nát và dính đầy bồ hóng. Quần jean của em cũng không khá hơn chút nào khi chúng rách tơi tả hơn so với thiết kế ban đầu và đẫm màu máu. Nhưng nhìn chung, cơ thể em không có dấu hiệu bầm tím hay xây xát.
Nếu đây không phải là máu của mình thì là của ai cơ chứ?
“Đó là máu của cậu”, một giọng nói như hát nhẹ truyền đến tai Jihoon.
Em giật mình nhìn về phía phát ra tiếng nói. Một bóng người bất thình lình xuất hiện ở góc đối diện của căn phòng. Cô ta ăn mặc giản dị với màu đen chủ đạo từ cổ đến chân – một chiếc áo phông với chiếc quần jogger và đôi giày sneaker hiện đại. Khuôn mặt nhỏ nhắn toả ra khí chất trẻ con, nhưng đôi mắt lại được tô điểm một khối u sầu ẩn chứa ngọn lửa của sự nghịch ngợm.
Jihoon nuốt nước bọt. Nỗi sợ lan toả đến từng thớ cơ bên trong cơ thể khiến em chết đứng dựa vào góc tường. Em nghi ngờ nhìn người phụ nữ kì lạ khi cô ta bắt đầu đi đến chỗ em. Chàng trai cao lớn cẩn thận liệt kê các cách trốn thoát khác nhau mà em có thể thực hiện nếu cuộc gặp gỡ này trở nên tồi tệ hơn.
Cửa sổ? Không, có vẻ như họ đang ở trên tầng cao.
Đi ra cửa? Có nghĩa là phải đi qua người phụ nữ kia, và điều đó dường như là bất khả thi.
Em không còn đường nào để thoát nữa.
“Thư giãn đi Jihoon, tôi hiểu rằng một người phụ nữ mang vẻ đẹp của cái chết vừa bất thình lình xuất hiện trước mặt cậu nhưng cậu không cần phải cứng nhắc như vậy đâu”.
Giọng nói quyến rũ của người phụ nữ vang vọng vào những bức tường vô hồn, “Cậu như thể vừa nhìn thấy ma”, Cô ta nhìn vào thân hình to lớn nhưng đang cố gắng nép mình vào góc phòng của Jihoon, “Tôi đoán là cậu thật sự nghĩ như vậy.”
Chàng trai nhìn lên người phụ nữ, đôi mắt em lấp lánh pha trộn giữa mệt mỏi và sợ hãi.
“Ý cô là gì?”
Người phụ nữ cao lớn chế giễu Jihoon khi em cố gắng né tránh ánh mắt của cô ta, em trở nên nhỏ bé hơn những gì người ta có thể tưởng tượng.
“Thật sao? Nhìn chằm chằm vào chính bản thân ở kia không phải là một món quà chết chóc đâu”.
Cô ta nhìn Jihoon với ánh mắt tràn ngập hứng thú, nụ cười duyên trên môi cô khiến Jihoon rùng mình.
Coi sự im lặng của chàng trai như một dấu hiệu cho thấy em chưa hoàn toàn hiểu được tình hình hiện tại, cô gái tóc đỏ thở dài và lắc đầu, “Tôi rất vui khi được chứng kiến cảnh cậu chạy loanh quanh trong bối rối và hoảng loạn”, cô ta chỉ vào chiếc giường mà Jihoon đang cố gắng tránh né. “Đó là cậu, và nhịp tim trên đó...”, cô ta chỉ vào những chiếc máy khác nhau được kết nối với cơ thể vô hồn nằm bất động, “có thể phẳng lặng bất cứ lúc nào”.
Đôi mắt tựa hắc diện thạch khoá chặt với đôi mắt đen mang đầy vẻ van nài âm thầm trong đáy mắt. Jihoon không thể tin những gì mình vừa nghe. Vô lý, em cảm thấy bản thân như đang rơi vào ảo giác vì những đêm làm muộn thiếu ngủ.
Em không, không, em không thể-
“Jeong Jihoon, cậu đã chết rồi.”
__
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co