Truyen3h.Co

[Choker] 개세끼야!!!

4

bibabibo3573

Mấy ngày sau đó, Lee Sanghyeok tận dụng bộ não siêu thông minh của mình để tránh mặt Jeong Jihoon một cách triệt để. Dù có là ma hay quỷ cũng dễ dàng nhận ra anh đang cố né Jihoon, huống chi đây lại là công ty gia đình, toàn anh em thân thiết làm chung với nhau. Ai mà không nhận ra thì đúng là người không có mắt.

"Anh Sanghyeok lại trốn mất tiêu rồi kìa," Ryu Minseok, còn biết đến nghệ danh là Keria, họa sĩ đi nét của bộ truyện, đang ngồi thoải mái trong lòng người yêu ăn nho, em chỉ cần há miệng là có gấu bự lo hết. "Anh ấy sợ anh Jihoon thật à, Minhyungie?"

"Chắc chắn có uẩn khúc gì rồi, Minseokie, muốn ăn thêm cam không?" Lee Minhyung, aka Gumayusi, họa sĩ minh họa kiêm người yêu bự của Ryu Minseok, nhẹ nhàng đáp lại. "A~"

"Kiếp trước tao đã làm gì để kiếp này phải chịu cảnh ăn cơm chó của chúng đứa mày vậy hả?" Moon Hyeonjoon càu nhàu, không giấu nổi sự ghen tỵ. 

Minseok ngồi trong lòng người yêu, thoải mái trêu chọc bạn đồng niên rồi cười sằng sặc "Mày đợi Wooje lớn đi! Há há."

Hyeonjoon tự dưng gắt gỏng "Tao không thích ẻm!"

Lee Minhyung liếc Hyeonjoon đầy ẩn ý rồi bế bạn người yêu nhỏ về chỗ làm việc "Chỉ giỏi mạnh mồm!"

Các em hỏi Lee Sanghyeok ở đâu ư?

Tất nhiên là đang trốn một góc trong phòng pha cà phê cho yên thân rồi. Vừa bước chân vào công ty đã đụng ngay mặt ngay ở sảnh chính, làm sao mà chịu nổi? "Mẹ kiếp, cứ nhìn thấy cậu ta là lại nhớ đến cái giấc mơ hôm trước. Ah, chết tiệt!!!!!"

Vừa lầm bầm, vừa đập đầu vào tủ, cái bộ dạng vô cùng ngốc nghếch ấy lọt trọn vào tầm mắt của Jeong Jihoon. Vốn dĩ, ban đầu cậu chỉ định đi lấy thêm nước thôi, ai ngờ lại gặp phải cái người già cứng đầu, ngu ngốc còn đang chơi trò tránh mặt cậu và điều đó khiến Jihoon cực kỳ khó chịu.

"Anh lại định phá hoại tài sản công ty à?" Giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh làm Lee Sanghyeok lập tức hoảng loạn, cả người cứng đờ không dám nhúc nhích dù chỉ một ly.

"Quả thật, vừa già vừa ngốc" Người kia không thèm để ý đến mình, Jeong Jihoon liền nổi quạo, công tắc mỏ hỗn được bật.

"CON MẸ!" Lee Sanghyeok tức giận rồi, vốn còn đang nứng vì cái gương mặt của tên này mà cái mỏ nó làm tắt nứng luôn là sao, anh gằn giọng "Cậu đéo thể nào nói được câu nào tử tể hả thằng chó?"

"Tôi làm gì anh mà anh suốt ngày chạy trốn? Vừa cản trở công việc vừa tạo tiếng xấu cho tôi đấy, biết không tên điên này!" Jihoon cũng chẳng vừa, cậu cũng bực bội nói lại Lee Sanghyeok. Mấy ngày nay rõ lắm việc mà ông anh Hyukkyu đi họp suốt không ai chỉ dẫn cậu khiến mọi thứ ngày càng trì trệ.

Jeong Jihoon lầm bầm "Chết tiệt!"

Lee Sanghyeok nhíu mày nhớ lại câu chửi vừa nãy của Jeong Jihoon "Mà con mẹ nó cậu nói cái gì? Biết bao nhiêu tuổi rồi mà còn dám bảo tôi già hả? Tôi mới có 27 tuổi thôi đấy!"

"Tôi 20 tuổi!" Jihoon đáp lại.

Lee Sanghyeok trợn tròn mắt, cốc cà phê trên tay anh rơi xuống đất, may mà bên trong chỉ là nước lọc nên không bị bỏng. Anh bật cười ha hả"Mẹ kiếp, tôi nhìn cậu còn tưởng cậu hơn tuổi tôi cơ đấy. Há há há há!

"Anh!!" Jeong Jihoon nghiến răng "Thấy tôi lớn hơn cũng đúng thôi ai bảo anh vừa lùn vừa già lại còn ngốc nghếch"

"Cậu bảo ai lùn hả thằng chó?"

"NÀY!" Kim Hyukkyu không biết từ lúc nào xuất hiện trước cửa phòng "Đây là công ty, không phải võ đài nhé! Một lần nữa thì trừ lương!" 

"Hừ" Thấy Hyukkyu tới Jeong Jihoon cũng nén cơn tức giận mà đi về chỗ ngồi. Dù có né tránh cỡ nào cũng không thể nào tránh đụng mặt nhau ở chỗ ngồi vì bàn làm việc của hai người đối diện nhau.

Sanghyeok có thói quen vừa cắn móng tay vừa nhìn vào hư vô để có thể tưởng tượng ra mấy cái cốt truyện hoặc plot hay ho gì đấy. Vì kịch bản người và quỷ lần trước bị tên bạn đồng niên chê nên giờ phải ngồi làm thêm một kịch bản nữa, đang tới cái khúc bí bách thì tên khó ưa đến làm phiền.

"Này! Sao anh cứ nhìn về chỗ tôi vậy? Tôi khó chịu vô cùng đấy!"

"Hả?" Lúc Sanghyeok còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì tên khó ưa đã quay lưng đi về chỗ ngồi rồi lườm nguýt anh một cách đanh đá "Cái đéo gì? Ai mà thèm nhìn cậu chứ?"

"Tôi biết tôi đẹp trai vì vậy anh không cần phải xấu hổ đâu. Thế nhé!" Jeong Jihoon đeo tai nghe, bật max bản nhạc rồi tiếp tục ngồi duyệt tiếp các kịch bản nhỏ lẻ mà Hyukkyu giao phó mặc kệ con mèo đen đang xù lông ở bàn đối diện.

"Mẹ thằng điên!" Lee Sanghyeok tức rồi, rất tức nha "Yah, Minseokie ah~ đi xún tầng mua bánh với anh không?"

"Anh Sanghyeok này, đừng có tức giận mà rủ rê Minseokie của em nhé!" Lee Minhyung ôm cứng nhắc Ryu Minseok khi thấy em chuẩn bị chạy về phía anh lớn. "Minseok còn rất nhiều công việc ở đây đúng không, Cún iu của tớ?"

"Eo ơi, tụi bây hay rồi. Anh mày viết một plot về chuyện tềnh của chúng mày. Lâm li bi đát luôn ha ha ha"

"È hèm. Hình như người duyệt kịch bản mởi là anh Jihoon thì phải?" Lee Minhyung nhìn gương mặt đang dương dương tự đắc chuyển thành xịt keo cứng nhắc của Lee Sanghyeok.

"C-CÁI GÌ CƠ?" Sanghyeok đứng bật dậy, đập mạnh bàn khiến mấy đứa nhỏ xung quanh giật mình. "Nói lại coi!"

"Minhyungie bảo là giờ anh Jihoon sẽ là người duyệt kịch bản!" Chưa dứt lời, một bóng mèo đen vụt qua, lao thẳng sang bàn con mèo cam. Ngó sang thì thấy gương mặt đen thui như vừa trở về từ địa ngục của Jeong Jihoon và bộ dạng vô cùng hoảng hốt của Lee Sanghyeok đang cố gắng cướp lại tập kịch bản trên tay của Jeong Jihoon.

"Cậu... c-cậu... cậu xâm phạm quyền riêng tư của tôi!" Sanghyeok xấu hổ, bật chế độ đổ lỗi dù đúng hay sai.

Jeong Jihoon vẫn bất động.

"T-tôi chỉ viết kịch bản theo yêu cầu thôi!"

Jeong Jihoon vẫn bất động, không nói gì.

"Cậu với người đó giống nhau là trùng hợp!"

Tới đây thì chọc đúng chỗ ngứa của Jeong Jihoon rồi, cậu gầm lên "Cái đéo gì mà trùng hợp? Chắc chắn ngay từ đầu anh có ý đồ bất chính với tôi!"

"Tôi đã nói là trùng hợp rồi cơ mà!"

"Trùng hợp cái đéo gì mà mất đống nốt ruồi cũng giống hệt hả?" Jihoon nghiến răng, mẹ kiếp, dù cho là một người làm về truyện BL thì sao mà chấp nhận cái việc sẽ biến thành nhân vật trong truyện của người khác khi chưa xin phép chứ "Mẹ kiếp, anh còn miêu tả chi tiết cả cậu nhỏ với mấy cuộc làm tình nhỉ? Bộ anh nứng qu.."

Chát!

Cú tát đau điếng giáng xuống má của Jihoon, mấy anh em trong văn phòng ngơ ngác. Cả người Lee Sanghyeok run run, mắt anh đỏ hoe "Tôi đã nói là TRÙNG HỢP rồi, sao cậu không tin tôi?"

"T-tôi.." Jeong Jihoon cũng sững người nhìn Sanghyeok mà nói cũng chẳng lên lời rồi cứ thế mà nhìn người ta ôm kịch bản chạy mất.

"Này, Jeong Jihoon!" Một cú đấm bồi thêm vào chỗ vừa bị tát, Jeong Jihoon ngã xuống ghế đằng sau. Lee Minhyung tóm lấy cổ áo của cậu, gằn giọng "Anh thích chết à?"

"Minhyungie à, không được! Bình tĩnh lại đi!" Ryu Minseok cùng với Park Jaehyuk thấy tình hình không ổn, liền vội can Lee Minhyung lại, tránh một trận bầm dập lên gương mặt của Jeong Jihoon.

"Chuyện gì nữa?" Kim Hyukkyu vừa đi họp về thấy Lee Sanghyeok chạy vội qua, vào đến văn phòng thấy người nọ túm người kia vô cùng hỗn  loạn, Jeong Jihoon thì đang ngồi im trên ghế với một bên má sưng đỏ cũng đoán được một chút về tình hình, liền nói "Jeong Jihoon! Lên văn phòng tôi ngay lập tức!"

Ngồi nghe Kim Hyukkyu thuyết giảng giải đạo lý, nhưng trong đầu Jihoon chẳng lọt nổi một lời nào. Cậu chỉ thấy hình ảnh Lee Sanghyeok hiện lên với đôi mắt long lanh ngấn lệ, khuôn mặt ửng đỏ, đôi má hồng tựa cánh hoa anh đào, đôi môi  mèo đang mím chặt vì chịu ấm ức. 

D-dễ thương quá....


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co