Oneshot
Căn phòng chìm trong một màu đen đặc quánh, như nuốt chửng mọi vật thể tồn tại, chỉ còn lại một vệt sáng vàng yếu ớt hắt qua khe cửa hẹp. Ánh sáng ấy như từ một thế giới khác, một nơi bình yên, tự do thứ mà Hoàng đã vĩnh viễn đánh mất. Khói thuốc lá quện trong không khí, lẫn vị kim loại tanh nồng của máu khô, tạo nên một lớp màng nặng trĩu, bám chặt vào lồng ngực, khiến từng nhịp thở đều trở nên khó nhọc, căng tràn sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Không gian ngột ngạt, mỗi vật thể dường như đang sẵn sàng vỡ vụn, như thể chỉ một cử động nhỏ cũng đủ làm sụp đổ tất cả.
Hoàng ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tiếng cót két vang lên theo từng cử động, xé nát sự im lặng. Vết thương trên cánh tay rỉ máu, thấm qua lớp băng quấn vội, nóng rát như lời nhắc tàn nhẫn về trận chiến vừa qua. Gã không còn cảm thấy đau; chỉ còn trống rỗng, tê dại. Điếu thuốc trong tay còn phân nửa, như một lời hứa dang dở, một hơi thở chưa kịp hồi phục.
Tiếng bước chân vang lên, đều đều, không nhanh cũng chẳng chậm, nhưng đủ để Hoàng nhận ra. Vinh. Gã không cần nhìn, chỉ cần lắng nghe nhịp điệu đôi giày va vào sàn gạch nhịp điệu đã ám ảnh gã suốt thời gian qua.
“Anh vẫn ổn chứ?” Giọng Vinh hạ thấp, thận trọng, không còn chút khinh khỉnh thường ngày. Ánh sáng từ hành lang hắt lên gương mặt hắn, lộ rõ nỗi lo lắng và căng thẳng không thể che giấu.
Hoàng ngước mắt, chậm rãi. Đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen quét qua gương mặt Vinh, dừng lại lâu hơn một nhịp. Ánh nhìn đầy phức tạp lạnh lùng, nghi ngờ, nhưng xen lẫn một tia thất vọng mong manh, chỉ những người thực sự thân cận mới nhận ra.
“Ổn hay không… thì em quan tâm làm gì?” gã bật ra, giọng mỉa mai, như muốn vứt bỏ tất cả. “Chẳng phải em đến đây để báo cáo cho tụi nó sao?”
Vinh khựng lại. Bàn tay giấu sau lưng siết chặt. Lời buộc tội của Hoàng không chỉ là câu chữ, mà như lưỡi dao găm thẳng vào lồng ngực. Trong thế giới ngầm này, niềm tin là thứ hàng xa xỉ, mà cả đời người cũng không đủ khả năng mua. Bóng dáng phản bội luôn rình rập, sẵn sàng nuốt chửng tất cả.
“Em không phản bội anh.” Từng lời Vinh gằn ra từ lồng ngực, nặng trĩu, như thể tự răn mình trước chính sự sợ hãi. Hắn muốn gã tin, muốn gã nhìn thẳng vào đôi mắt mình. “Ít nhất… không phải bây giờ.”
Hoàng cười, một tiếng khàn đục như đá dăm vỡ nát. Gã đứng dậy bất chợt, kéo mạnh Vinh lại gần. Khoảng cách giữa họ xóa nhòa, khiến Vinh cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ cơ thể gã, mùi thuốc súng phảng phất trên lớp áo sẫm màu. Tim hắn loạn nhịp, đập mạnh đến mức hắn sợ Hoàng sẽ nghe thấy.
“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh, Vinh à.” Hoàng thì thầm, hơi thở nóng hổi sát bên tai. Bàn tay siết chặt vai hắn, không để gây đau, chỉ là lời cảnh báo, là lời đe dọa thầm lặng. “Một khi đã ở cạnh anh, thì không có lối thoát: chết cùng… hoặc đừng bao giờ phản bội.”
Vinh nuốt khan, đồng tử co lại. Hắn biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Tình thế lúc này không còn chỉ là sống hay chết. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt bạo liệt của Hoàng và nhận ra thứ khiến hắn run rẩy không phải sợ hãi, mà là một cảm giác cuồng loạn, một xúc cảm không tên mà hắn chưa bao giờ muốn thừa nhận.
Ngoài hành lang, một tiếng súng vang lên, khô khốc và chói tai. Một, hai, ba. Cả hai đồng loạt quay đầu; mọi cảm xúc phức tạp lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự cảnh giác và bản năng sinh tồn. Nguy hiểm đã đến, sớm hơn họ tưởng.
Tiếng súng ngoài hành lang vang lên kéo dài, như một khúc nhạc tử thần xé nát sự tĩnh lặng, nuốt trọn mọi suy tưởng. Ánh đèn chập chờn, tắt bật thất thường, những chớp sáng lạnh lẽo hắt lên, phơi bày những bóng hình lao tới. Hoàng im lặng, như đã mặc định bản năng làm chủ mọi giác quan. Gã bật dậy, tay siết chặt cổ tay Vinh, lực siết không phải để che chở, mà là quyền kiểm soát tuyệt đối. Gã kéo hắn vào góc khuất nhất, nơi bóng tối như nuốt chửng tất cả.
Tin đồn lan khắp tổ chức, lan nhanh như một đám cháy khô cằn trên thảo nguyên. Vinh cái tên giờ đã bị dính chặt với từ “phản bội” trôi nổi trong mọi lời xì xào, ánh mắt nghi ngờ và dè bỉu lặng lẽ bám theo từng bước chân hắn. Mỗi cử chỉ, mỗi động tác đều bị soi mói, bị bóp méo. Vinh vẫn giữ vẻ bình thản, lạnh lùng, nhưng bên trong, một sự bất an âm ỉ lan tỏa. Hắn biết, chỉ một nghi ngờ nhỏ cũng đủ lấy mạng một người trong thế giới này.
Đêm không trăng, không sao. Hoàng nhận được tin nhắn từ cấp trên, ngắn gọn như một bản án “Nếu thằng Vinh dám phản bội, mày phải tự tay xử nó.”
Bàn tay gã siết chặt điện thoại, khẽ run. Gã không trả lời, nhưng đôi mắt tối sầm lại, những mâu thuẫn đè nặng trong lồng ngực: một bên là luật lệ thép của tổ chức, là sự sống còn; bên kia là giao kèo mới hình thành, bằng máu và súng đạn.
Trong căn phòng kín, không một âm thanh. Hoàng đặt khẩu súng lạnh lẽo lên bàn gỗ cũ kỹ, tiếng cạch vang lên nặng trĩu giữa khoảng không tĩnh lặng, như một lời thách thức.
“Người ta bảo em phản bội tôi.” Giọng gã chậm rãi, khàn đặc, từng chữ như nghiền nát từ cuống họng. Không một cảm xúc rõ ràng, nhưng Vinh cảm nhận được cơn bão dữ dội ẩn dưới lớp vỏ bọc ấy.
Vinh đứng im, đôi mắt nhìn thẳng Hoàng, không né tránh. Hắn không thanh minh, không giải thích, chỉ thốt ra một câu
“Nếu anh tin, thì bóp cò đi.”
Im lặng bao trùm, nặng nề đến mức dường như có thể nghiền nát không khí. Hoàng nắm súng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại lan vào tay. Ngón tay đặt lên cò chỉ một lực siết nhỏ thôi, tất cả sẽ kết thúc. Trái tim Vinh đập mạnh, từng nhịp như tiếng trống trong lồng ngực. Hắn đứng yên, kiêu hãnh và bất cần, nhưng sự run rẩy mỏng manh lộ ra trong từng cơ mặt, từng nhịp thở.
Một giây…
Hai giây…
Thời gian dường như ngưng đọng. Trong đầu Hoàng, từng hình ảnh trong thời gian trước vụt lướt qua. Những mảnh ghép của sự tin tưởng dần lắp lại.
Cạch. Tiếng khóa súng được đẩy ra. Hoàng thở ra, buông súng, đẩy sang phía Vinh. Hành động này nói thay tất cả.
“Nếu em phản bội, anh đã giết rồi.”
Giọng gã khàn, mệt nhọc nhưng nhẹ nhõm. Rồi bất chợt, Hoàng túm vạt áo Vinh, kéo hắn lại gần. Đôi môi gã ghì chặt lên môi hắn, dữ dội và cuồng dại, trút hết giận dữ, nghi ngờ và những khao khát bị dồn nén.
Vinh choáng váng. Hắn không đẩy ra. Hắn nhận ra rằng trước khoảnh khắc súng nổ, mình đã sẵn sàng chấp nhận cái chết. Khi cảm nhận nụ hôn của Hoàng, hắn hiểu rõ đứng cạnh gã không chỉ vì nhiệm vụ, không chỉ vì giao kèo, mà vì một thứ cảm xúc phức tạp, sâu sắc, chưa từng dám thừa nhận.
Hoàng rút nhẹ cánh tay ra, mắt không rời Vinh, hơi thở gấp gáp. Hắn khẽ run, nhưng không lùi bước. Đôi mắt hai người gặp nhau, sự căng thẳng vừa tan, vừa được thay thế bằng một thứ kết nối không lời, mạnh mẽ hơn bất cứ giao kèo nào.
Hoàng cúi xuống, giọng trầm “Nếu đã chọn đứng cạnh anh, thì chỉ còn hai con đường: chết cùng anh… hoặc đừng bao giờ quay lưng.”
Vinh nuốt khan, đôi môi mấp máy, nhưng chỉ khẽ đáp “Thì em đã ở đây rồi, đúng không?”
Một giao kèo không lời chính thức hình thành giữa họ. Một giao ước được viết nên bằng máu, súng đạn, và sinh tử. Kể từ giây phút đó, con đường của họ giao nhau, vĩnh viễn không thể tách rời.
Sau nụ hôn dữ dội ấy, mọi nghi ngờ bỗng tan biến. Tổ chức cuối cùng cũng lộ diện kẻ phản bội thật sự, nhưng sự thật lại trở thành một cái bẫy tinh vi. Chúng cần một lời giải thích cho thất bại, và cách dễ nhất là biến Hoàng và Vinh thành những con tốt thí, gánh chịu mọi tội lỗi. Họ trở thành mục tiêu bị săn đuổi. Cuộc truy lùng bắt đầu.
Đêm mưa, bến cảng trở nên lạnh lẽo và mờ ảo dưới ánh đèn pha. Từng giọt mưa như hàng ngàn viên đạn nhỏ, đập vào bê tông, nổ lách tách và bắn tung những vệt nước sáng lấp lánh. Hàng chục tay súng vây quanh họ, tạo thành một vòng tròn chết chóc. Súng trong tay Hoàng và Vinh lạnh lẽo, nặng trĩu, nhưng trái tim họ lại bừng cháy như hai ngọn lửa song song.
“Em có hối hận không?” Hoàng hỏi, giọng lẫn vào tiếng mưa, trầm và sắc. Gã không cần câu trả lời hối hận là xa xỉ trong thế giới này.
Vinh cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng nhưng kiêu hãnh “Hối hận vì… không gặp anh sớm hơn.” Không trách móc, không hối tiếc, chỉ là sự chấp nhận trọn vẹn. Nếu được chọn lại, hắn vẫn sẽ đứng đây, bên Hoàng, giữa cơn mưa và nguy hiểm.
Trận đấu súng bùng nổ. Tiếng nổ xé tan màn mưa, chói tai và tàn bạo. Ánh sáng lóe ra từ nòng súng, vẽ những đường cong chết người, xuyên thủng bóng tối. Máu văng lên nền gạch, hòa vào mưa, tạo thành những vệt loang lổ, như một bức tranh trừu tượng về sự sống và cái chết.
Hoàng trúng đạn ở vai, cơn đau buốt rát chạy dọc xương tuỷ khiến gã loạng choạng. Nhưng gã vẫn gào lên “Chạy đi, Vinh!”
“Không!” Vinh hét, ép sát Hoàng vào chiếc thùng container lớn, đỡ lấy gã. Hắn bật dậy, khom lưng, mắt quét nhanh từng đối thủ, tay siết cò, từng viên đạn rít qua không trung. Từng hơi thở cậu gấp gáp, từng nhịp tim đập thình thịch, nhưng không chút do dự. Đây không còn là nhiệm vụ mà là tình yêu, là sự hy sinh tuyệt đối.
Hoàng lùi lại, mắt nhắm hờ, cố giữ thăng bằng. Gã dùng vai hất một tên tấn công sang bên, tay cầm dao găm quét ngang, lưỡi thép lóe lên dưới ánh đèn, chạm vào cánh tay đối thủ, máu văng lên mặt gã, lạnh buốt trên da, nhưng gã không chùn.
Vinh rút khẩu súng từ thắt lưng, động tác thuần thục. Hắn cúi thấp, lùi sát Hoàng, che lưng cho gã, mắt quét khắp bến cảng, từng chuyển động nhẹ nhàng nhưng đầy quyết liệt. Mỗi phát bắn là một nhịp tim, mỗi hơi thở là một nhịp sống và cái chết hòa lẫn.
Họ phối hợp hoàn hảo, không lời nào cần nói. Hoàng là mũi kiếm, dứt khoát và lạnh lùng; Vinh là tấm khiên, âm thầm che chở, kiên định. Máu vung vãi, mùi thuốc súng nồng nặc, hoà với mưa lạnh, tạo thành một hỗn hợp thấm vào từng lỗ chân lông. Khi kẻ cuối cùng gục xuống, Vinh quay lại nhìn thấy bàn tay Hoàng run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì cơn đau từ vết thương rách lại.
Một sự dịu dàng không tên trỗi dậy trong lòng Vinh. Hắn khuỵu gối, cúi người chăm sóc vết thương, tay cẩn thận quấn băng quanh vai gã. Giọng hắn run rẩy, dịu dàng “Để em băng lại cho.”
Hoàng nhìn hắn, ánh mắt nghi hoặc, bực dọc xen lẫn đau đớn, nhưng vẫn đưa tay ra, khẽ chạm vào ngón tay Vinh. Cảm giác lạ lùng vừa bỏng rát, vừa như dòng nước mát lạnh tràn qua, dịu đi cơn đau thể xác và cảm xúc.
“Nghe này, Vinh,” Hoàng hạ giọng, ánh mắt kiên định, sắc bén như thép “Nếu còn muốn sống… em chỉ có một lựa chọn: đứng cùng tôi.”
Vinh ngẩng lên, đôi mắt bừng lên ngọn lửa bướng bỉnh, kiêu hãnh “Thì em vẫn ở đây mà, đúng không?”
Một tuần sau, ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, xa rời thành phố. Tin tức vang lên “Tổ chức lớn tan rã, kẻ cầm đầu bị tiêu diệt, nhiều thành viên biến mất không dấu vết.”
Trong căn phòng tràn ngập ánh nắng, Hoàng ngồi dựa vào ghế, vai vẫn còn băng bó. Ánh sáng rót qua khung cửa sổ, ấm áp và bình yên trái ngược với lạnh lẽo của những đêm mưa gió.
Vinh bưng ly cà phê nóng, đặt trước mặt anh. “Chúng ta chính thức là kẻ vô danh rồi,” hắn khẽ cười, thật sự.
Hoàng liếc nhìn, ánh mắt dịu dàng, thoát khỏi sắc lạnh và bạo liệt trước đó “Từ giờ… em không còn giả vờ nữa chứ?”
Vinh ngồi xuống cạnh gã, bàn tay lồng vào tay Hoàng, vuốt ve các ngón tay gã, cảm nhận sự ấm áp và bình yên.
Hoàng kéo hắn lại, đặt một nụ hôn lên trán dịu dàng, trân trọng. Ngoài kia, bình minh rực sáng, hy vọng tràn ngập.
Họ sống sót. Họ có nhau. Tự do không còn là giấc mơ xa vời, mà là thực tại, nằm gọn trong vòng tay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co