1
Vào một đêm mưa gió, đường ống trong nhà bạn bị vỡ, và bạn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gọi dịch vụ sửa chữa và yêu cầu họ cử người đến.
Nửa giờ sau, có tiếng gõ cửa - và đứng đó là chồng cũ của bạn, William.
Giờ đây anh ấy là một thợ sửa chữa chuyên nghiệp, cao lớn và vạm vỡ, phải cúi đầu để vừa qua khung cửa.
Anh ấy rất giỏi trong công việc của mình, và việc trạm sửa chữa cử anh ấy đến là điều hoàn toàn hợp lý. Nhưng dù sao đi nữa hai bạn vừa mới cãi nhau một trận lớn và ly hôn cách đây không lâu,
Mưa đập vào cửa kính như từng nhịp gõ dồn dập, kéo dài và lạnh lẽo.
Ely đứng trong căn bếp tối, ánh đèn vàng hắt xuống vũng nước loang lổ trên sàn. Đường ống dưới bồn rửa vừa vỡ, nước chảy không ngừng như thể cố tình phá hỏng sự yên ổn hiếm hoi mà cô đang có.
Cô thở ra, nhìn điện thoại.
“Dịch vụ sửa ống nước… đến càng sớm càng tốt.”
Nửa giờ trôi qua trong tiếng mưa và tiếng nước nhỏ giọt. Rồi có tiếng gõ cửa.
Cộc. Cộc. Cộc.
Ely khựng lại.
Không hiểu sao, nhịp gõ ấy khiến cô thấy quen thuộc đến khó chịu.
Cô mở cửa.
Gió lạnh ùa vào.
Và đứng đó là William.
Áo bảo hộ lao động sẫm màu dính mưa, đôi ủng lấm bùn, vai rộng gần như chắn hết cả khung cửa. Anh phải hơi cúi xuống mới không chạm trán vào khung gỗ. Đôi mắt xanh của anh nhìn thẳng vào cô—không né tránh, không do dự.
Chỉ có một sự im lặng nặng trĩu.
“…” Ely siết chặt tay trên tay nắm cửa. “Anh là người được cử đến?”
William gật đầu.
“Đúng.”
Một chữ thôi. Khô. Ngắn. Nhưng giọng anh trầm hơn trước, như bị mài đi bởi thời gian và những ngày dài không nói ra điều cần nói.
Khoảnh khắc ấy kéo dài như một sợi dây căng.
Ely cười nhạt, gần như tự giễu.
“Thật là trùng hợp.”
William nhìn xuống vali dụng cụ trong tay, rồi bước vào, rất tự nhiên, như thể đây vẫn là nhà của anh. Như thể anh chưa từng rời đi.
“Có rò nước ở đâu?” anh hỏi.
Ely im lặng vài giây rồi quay người.
“Dưới bồn rửa.”
William đi theo. Mỗi bước chân nặng và chắc. Anh ngồi xuống, kiểm tra đường ống. Tay anh làm việc rất thành thạo—nhanh, gọn, không dư thừa một động tác nào.
Nhưng Ely không nhìn vào đường ống.
Cô nhìn vào anh.
Cái cách anh cúi đầu, cái cách bả vai anh căng lên khi tập trung, cái cách anh im lặng đến mức khiến căn phòng trở nên chật chội.
Cô từng quen với tất cả những điều đó.
Và cũng chính vì thế mà cô từng rời đi.
“Em không cần đứng đó nhìn anh,” William đột nhiên nói, mắt vẫn không rời đường ống.
Ely nhíu mày.
“Nhà tôi mà.”
Anh khựng lại một chút.
Rồi, rất khẽ:
“Ừ.”
Chỉ một từ đó thôi, nhưng khiến không khí càng nặng hơn.
Một lúc sau, nước ngừng chảy. William đứng dậy, lau tay vào khăn.
“Xong rồi. Tạm thời sẽ không vỡ nữa.”
Ely gật đầu.
“Cảm ơn.”
Cô tưởng anh sẽ đi.
Nhưng William không di chuyển.
Anh đứng đó, như đang cân nhắc điều gì rất lâu.
Rồi anh nói, giọng thấp hơn bình thường:
“Em có ổn không?”
Ely bật cười nhẹ.
“Anh đến sửa ống nước hay đến kiểm tra tâm lý?”
William cau mày, một phản ứng rất nhỏ nhưng thật.
“Không phải ý đó.”
“Vậy ý gì?” cô hỏi lại, ánh mắt sắc hơn.
Căn phòng im lặng.
Chỉ còn tiếng mưa.
William siết nhẹ bàn tay.
“Anh nghe nói em chuyển nhà. Một mình.”
Ely không trả lời.
Anh tiếp tục, như thể đã cố nhịn rất lâu rồi:
“Anh không thích điều đó.”
Ely khựng lại.
Rồi cô nhìn thẳng vào anh.
“William, chúng ta ly hôn rồi.”
Anh gật đầu ngay lập tức.
“Anh biết.”
Nhưng rồi, ánh mắt anh không hề rời đi.
“Nhưng em vẫn là vợ anh.”
Không phải câu nói xin phép.
Cũng không phải lời thừa nhận nhẹ nhàng.
Mà là một sự thật anh tự đặt ra cho chính mình, từ ngày cô rời đi đến tận bây giờ.
Ely cảm thấy tim mình siết lại—không phải vì rung động, mà vì sự bướng bỉnh quen thuộc ấy.
Cô thở ra.
“Anh không thể cứ nói như vậy mãi.”
William nhìn cô rất lâu.
Rồi anh bước lại gần hơn một bước. Không quá sát, nhưng đủ để cô phải ngẩng đầu nhìn anh rõ hơn.
“Anh không giỏi nói những thứ khác,” anh nói chậm rãi. “Nhưng anh biết em không nên ở một mình trong căn nhà như thế này.”
Ely im lặng.
Anh tiếp tục, giọng trầm xuống:
“Anh không đến để gây rối.”
Một khoảng dừng.
“Anh chỉ… chưa từng học cách không ở cạnh em.”
Câu nói rơi xuống như một chiếc đinh đóng vào không gian.
Ely quay mặt đi, như để giấu cảm xúc vừa trượt qua mắt.
“William…”
Anh không ép.
Chỉ đứng đó.
Như thể chỉ cần cô quay lại, anh vẫn sẽ ở đúng vị trí này.
Ngoài trời, sấm nổ một tiếng rất xa.
Trong căn nhà nhỏ, giữa ánh đèn vàng và tiếng mưa, Ely nhận ra một điều—
Có những người không biết cách yêu đúng cách.
Nhưng lại không bao giờ biết cách buông tay.
Một tiếng sấm nổ rền ngoài trời, mạnh đến mức kính cửa rung lên nhẹ.
Ely giật mình.
Rất nhỏ thôi—nhưng William thấy.
Cô không nói gì, chỉ vô thức lùi nửa bước, ánh mắt lướt nhanh về phía cửa sổ như muốn chắc chắn nó đã được khóa chặt. Bàn tay cô siết lại, móng tay bấu nhẹ vào lòng bàn tay.
Một thói quen cũ.
William nhìn thấy tất cả.
Anh không hỏi ngay.
Chỉ cúi xuống thu dọn dụng cụ, như thể vừa rồi không có gì xảy ra. Nhưng khi đứng dậy, anh đi thẳng đến cửa sổ.
“Để anh kiểm tra khóa.”
Ely nhíu mày.
“Không cần đâu.”
“Có gió.”
Câu trả lời của anh đơn giản đến mức cô không thể phản bác. William kéo chốt cửa, thử lại một lần, rồi kéo rèm che kín hơn.
Trong lúc đó, thêm một tiếng sấm nữa vang lên.
Lần này gần hơn.
Ely khẽ giật vai.
William dừng lại.
Chỉ một nhịp thôi.
Rồi anh bước tới tủ bếp, mở ngăn kéo dưới cùng như thể đã quen thuộc với căn nhà này hơn cả người đang sống trong đó. Anh lấy ra một chiếc khăn nhỏ, đặt lên mặt bàn.
“Em vẫn để cái này ở đây.”
Ely nhìn theo.
“Cái gì?”
William không nhìn cô.
“Cái khăn em hay cuộn lại khi sợ sấm.”
Căn phòng bỗng im hẳn.
Ely đứng bất động.
Cô không nhớ mình đã để lại nó. Hoặc đúng hơn—cô đã quên rằng anh từng biết.
Ngoài trời, mưa vẫn trút xuống.
William tiếp tục, giọng đều đều như đang nói về công việc:
“Và em không thích côn trùng không chân.”
Ely khựng lại.
“Cái gì?”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt rất bình tĩnh.
“Em từng nói chúng trông… sai sai. Em không đập chúng, chỉ gọi anh.”
Một khoảng lặng dài.
Ely cau mày, cố nhớ lại.
“Đó là chuyện từ bao giờ rồi?”
“Trước khi em chuyển ra.”
William nói xong thì quay lại sửa lại đường ống một chi tiết nhỏ, như thể câu chuyện vừa rồi chỉ là thông tin kỹ thuật.
Nhưng Ely thì không.
Trong đầu cô bắt đầu xuất hiện những mảnh ký ức rời rạc.
Căn bếp cũ.
Một con côn trùng lạ bò trên sàn.
Cô đứng chết lặng.
William từ ngoài sân chạy vào, tay còn dính dầu máy, không hỏi gì đã cúi xuống xử lý.
Và một lần khác, sấm lớn đến mức cô không ngủ được.
Anh không nói “đừng sợ”.
Chỉ ngồi ở phòng khách, lưng dựa tường, không bật đèn.
Im lặng như một cái neo.
Ely nuốt khẽ.
“Anh nhớ những chuyện đó… làm gì?”
William dừng tay.
Một giây.
Rồi anh nói rất thấp:
“Anh không quên.”
Không giải thích.
Không thêm thắt.
Chỉ là một sự thật đơn giản, trần trụi.
Ely nhìn anh, cảm giác trong lòng khó gọi tên.
“William,” cô nói chậm lại, “những thứ đó… không phải lý do để anh cứ—”
“Anh biết.”
Anh cắt lời, nhưng không gắt.
Chỉ là… mệt.
Anh đứng thẳng lên, nhìn cô.
“Anh không ở đây để ép em quay lại.”
Một khoảng dừng.
“Anh chỉ đến vì em gọi.”
Ngoài trời lại có tiếng sấm.
Lần này Ely không giật mình rõ rệt nữa, nhưng vai cô vẫn căng.
William nhìn thấy.
Anh im lặng vài giây, rồi kéo ghế ở bàn ăn ra.
“Ngồi đi.”
Ely nhíu mày.
“Anh lại đang làm gì nữa?”
William đáp, rất thẳng:
“Đợi mưa ngớt.”
Cô nhìn anh như muốn phản đối, nhưng cuối cùng lại không nói gì.
Không khí giữa họ không còn là cuộc cãi vã.
Mà giống như một thứ gì đó cũ kỹ bị bỏ quên, nay bị kéo ra khỏi bóng tối.
William đứng ở bếp, vẫn trong bộ đồ lao động, vai rộng chắn gần hết ánh đèn.
Ely ngồi xuống.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi.
Nhưng trong căn nhà đó, lần đầu tiên sau rất lâu, không còn cảm giác mọi thứ đang vỡ ra.
Chỉ còn một người đàn ông đứng yên ở đó—
như thể anh chưa từng học cách rời đi.
Mưa kéo dài đến gần sáng mới chịu thưa dần.
Tiếng nước nhỏ ngoài hiên đã không còn dồn dập, chỉ còn lại những giọt rơi lác đác trên mái tôn, đều đặn như một nhịp thở chậm lại của cả thành phố.
William vẫn đứng ở bếp, sửa nốt phần ống đã ổn định từ lâu. Nhưng anh không rời đi.
Anh chờ.
Không nói, không thúc ép, cũng không tìm lý do để ở lại thêm. Chỉ đơn giản là đứng đó, như thể việc rời khỏi căn nhà này khi trời còn chưa sáng là điều không tự nhiên.
Ely ngồi trên sofa từ lúc nào không rõ.
Ban đầu chỉ là “ngồi chờ mưa tạnh”. Sau đó là im lặng. Rồi im lặng kéo dài đến mức cơ thể cô bắt đầu thả lỏng.
Ánh đèn vàng hạ thấp, không gian ấm hơn sau cơn mưa.
William tắt nước, lau tay lần cuối. Khi anh quay lại, anh thấy Ely đã ngủ.
Không phải kiểu ngủ gắng gượng.
Mà là ngủ thật sự.
Đầu cô nghiêng nhẹ sang một bên, hơi thở đều và chậm. Tay cô buông lỏng, không còn cái siết căng như lúc sấm nổ. Cơ thể cô vô thức tìm một điểm tựa—và rồi dừng lại ở vị trí rất quen thuộc.
Vai anh.
William đứng yên.
Rất lâu.
Như thể chỉ cần anh nhúc nhích, khoảnh khắc này sẽ vỡ.
Ely dựa vào vai anh, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng. Một cảm giác rất cũ tràn về, khiến ngực anh siết lại—không đau, mà là một thứ trống rỗng đã quá quen.
Trước đây cũng vậy.
Những đêm mưa lớn, cô không ngủ được.
Những cơn sấm làm cô giật mình tỉnh giấc.
Và cô sẽ tìm đến anh, như một phản xạ.
Còn anh… luôn không biết phải làm gì ngoài việc ngồi yên để cô tựa vào.
William chậm rãi ngồi xuống mép sofa, giữ nguyên tư thế để cô không bị đánh thức. Anh không dám chạm vào nhiều hơn mức cần thiết, chỉ để vai mình trở thành chỗ dựa đúng như cô từng quen.
Ngoài trời, trời bắt đầu nhạt màu.
Ánh sáng đầu tiên len qua rèm cửa.
Căn nhà dần chuyển từ tối sang xám, rồi sang màu sáng mờ của buổi sớm.
Ely khẽ cựa mình.
William lập tức bất động.
Cô không tỉnh hẳn. Chỉ đổi tư thế một chút, rồi vô thức dựa sát hơn vào vai anh, như thể cơ thể cô nhớ rõ hơn cả ý thức.
William nhìn xuống.
Một sợi tóc của cô rơi lên áo anh.
Rất nhẹ.
Anh không nhấc nó đi.
Chỉ ngồi đó, mắt nhìn thẳng về phía trước, như đang giữ một điều gì đó không được phép biến mất.
Trong khoảnh khắc ấy, William hiểu một điều rất rõ ràng—
Ely có thể rời đi bằng lý trí.
Nhưng cơ thể cô… chưa từng quên anh.
Và anh thì vẫn như cũ.
Không biết cách nói “ở lại đi”.
Chỉ biết ngồi yên để cô tựa vào.
Cho đến khi trời sáng hẳn.
Cho đến khi mưa thật sự kết thúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co