Truyen3h.Co

choran | bạn đời [CV]

16

t1win2026

Trịnh Chí Huân ở ngay trước mắt Thôi Huyền Tuấn, vốn chỉ từng nghe cậu nói rất thích motor, cũng từng thấy qua Trịnh Chí Huân đường đường chính chính một thân lái motor lần nào.

Mà thiếu niên bây giờ, đang ở trước mặt anh, điều khiển motor một cách thuần thục, ngạo mạn đến mức buông thả cả hai tay, sử dụng súng đối phó với bọn tội phạm.

Nước mắt Thôi Huyền Tuấn rơi xuống, mà ngay chính anh cũng cảm thấy kinh ngạc.

Người này xuất hiện một cách bấy giờ, là con trai của một quân tướng trong ngành, là phần tử Alpha nổi bật giữa một tập thể của lớp quân binh thế hệ mới. Duyên cớ lại được chú của anh đặc biệt để vào mắt, chọn về chính nơi anh công tác mà bồi dưỡng, sau đó lại cùng anh bén nợ bén duyên.

Người này còn rất trẻ, vì sớm trải qua rèn khắc khổ nên nhìn vào có cảm giác thật đứng đắn. Nhưng hơn ai hết Thôi Huyền Tuấn mới có thể hiểu rõ, Trịnh Chí Huân còn trẻ con thế nào, hiếu thắng ra sao, muốn gì đều sẽ tìm cách làm cho bằng được, bất quá sẽ vì anh mà có đôi lúc chịu nhún nhường. Đứa trẻ mang trong mình sự đơn thuần nhất định, cũng chưa từng va chạm với nhiều loại người, không quá quan tâm đến nhiễu nhương thiên hạ, chỉ có cố gắng vì những người mà cậu yêu thương.

Thiếu niên của anh đều bị người ta đồn rằng băng lãnh vô tình, thẳng thắn nhãn nhẫn. Mãi mãi cũng không một ai khác nhìn thấy được bộ dạng của người này lúc mệt mỏi sẽ chui rúc trong lòng anh làm nũng, lúc tâm trạng vui vẻ sẽ bày trò lưu manh quấy rầy anh, lúc bên nhau cũng sẽ không nói nhiều những lời đường mật, mà sẽ ép anh nói yêu thương mình rồi mỉm cười tự đắc.

Bành Sở Việt nhìn qua gương chiếu hậu trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thấy day dứt. Y vốn có cảm tình với Thôi Huyền Tuấn. Mỗi lần có dịp đến trụ sở Bắc Kinh kiểm tra, làm nhiệm vụ, hay trao đổi các kiến thức phá án, Bành Sở Việt đều canh chừng để có thể tìm không gian nói chuyện riêng với Tiêu anh. Mà lúc nghe Liễu Mẫn Thạc kể về Alpha của Thôi Huyền Tuấn chính là Trịnh Chí Huân, thực sự có cảm giác mất mát một chút, nhưng cũng không muốn đố kỵ với người kia.

Nhìn Thôi Huyền Tuấn lo lắng đến bất an thế này, thực sự cũng không đành lòng nói thêm lời khó nghe nào nữa.

Mọi thứ sau đó chỉ kịp nghe tiếng động cơ ma sát với mặt đường, tạo nên thứ âm thanh chói tai đến sởn ốc, trước khi kết thúc bằng một tiếng nổ lớn.

Thôi Huyền Tuấn chồm người ra cửa xe, thấy motor của Trịnh Chí Huân bốc cháy đến nát vụn, mà cậu lúc này đã leo hẳn lên nóc xe của Trần Phi Vũ. Bên phía Hàn Quang Hạo lúc này cũng không khá hơn, số lượng đàn em của Trần Phi Vũ mang theo thực sự nhiều hơn số người có mặt trong xe anh.

Trịnh Chí Huân lợi dụng sự yểm trợ từ phía Hàn Quang Hạo, khom người ngược vào trong xe, dùng chui súng bất ngờ đánh liên tục thật mạnh vào mặt của Trần Phi Vũ.

Hai bên cửa xe chiếc Tesla của bọn chúng đều đang vắt vẻo mở toang, phía bên kia là bọn đàn em đang chật vật với đám người của Hàn Quang Hạo, bên này là Trịnh Chí Huân đang tìm cách triệt hạ Trần Phi Vũ.

Mà Trần Phi Vũ là ai, chính là thành viên tiêu biểu của tổ hình sự trụ sở cảnh sát khu Tây Bắc Kinh. Tuổi đời tuy còn trẻ, nhưng thành tích đạt được thực sự khiến các trưởng bối phải trầm trồ, vừa thông minh nhanh nhẹn, kỹ thuật lại không thua kém một quân nhân lâu năm nào. Là thành phần rất đáng để trọng dụng của sở cảnh sát phía Tây, tuy nhiên lại là người chất chứa quá nhiều tâm tư.

Trong lúc Trần Phi Vũ còn hơi bất ngờ bởi cú đánh của Chí Huân, thì cậu đã nắm lấy thành cửa xe, lấy đà một phát chui lọt vào trong, lập tức đưa súng bắn hạ mấy tên đàn em.

Nhưng rất nhanh Trần Phi Vũ đã bình tĩnh trở lại, nhanh bắt lấy cổ tay Trịnh Chí Huân ghì chặt, dùng sức níu cậu về phía hắn, dùng đầu mình đập mạnh vào đầu đối phương.

Sau đó, liền rút súng bắn vào tay Trịnh Chí Huân, một phát bẻ ngược lấy hai tay cậu ra sau.

Hàn Quang Hạo ở bên kia thấy tình thế không ổn, vốn đã giao vị trí lái xe lại cho Phồn Tinh, chính mình tham chiến, thế nhưng bọn đàn em mà Trần Phi Vũ mang theo thật đúng là một đám hữu dụng, công phu kỹ thuật đều thực sự tốt, thật vất vả mới có để hạ được.

Thôi Huyền Tuấn từ lúc nhìn thấy Trịnh Chí Huân chui vào bên trong xe kia, đã sống chết xông lên hàng ghế trước, yêu cầu Bành Sở Việt trực tiếp ứng viện.

Mà trong lúc Bành Sở Việt khổ sở tính kế, vừa định nhường lại để người khác thay thế lái xe, quay lại đã thấy Thôi Huyền Tuấn mở toang cửa, dùng hết sức gọi tên Trịnh Chí Huân.

Con mẹ nó điên hết rồi.

"Anh..."

Trịnh Chí Huân vừa mới đảo ngược được tình hình một chút, bất chợt nghe thấy giọng của Thôi Huyền Tuấn.

Trần Phi Vũ nhìn thấy Trịnh Chí Huân mất cảnh giác, còn có dịp nào tốt hơn thế này, lập tức cướp lấy súng xả liên tục về phía cánh cửa xe của Thôi Huyền Tuấn.

Trịnh Chí Huân cảm thấy tất cả mọi thứ trước mắt như đình trệ, bất chấp gào lên một tiếng, muốn nhảy sang bên xe của Thôi Huyền Tuấn thì bị Trần Phi Vũ dùng bệ rồng vàng trang trí trên xe đập mạnh vào đầu.

Trước mắt Trịnh Chí Huân tối sầm, hình ảnh cuối cùng chính là thân ảnh bê bết máu trên y phục của Thôi Huyền Tuấn.

Kế hoạch có phát sinh nên thất bại, vừa bị tổn thất không nhỏ về người, còn bị cướp mất đi một Thiếu Úy.

.

.

Lúc Thôi Huyền Tuấn tỉnh lại, khứu giác bị mùi thuốc sát trùng làm cho khó chịu đến chóng mặt, phía bên trên là dung dịch truyền nước đang ghim vào cơ thể. Ngồi bên cạnh là Liễu Mẫn Thạc cùng Giang Cục trưởng, cùng một số người của tổ tâm lý, còn có cả Bành Sở Việt.

Thôi Huyền Tuấn cảm thấy toàn thân đau đớn tột cùng, anh bị trúng đạn nhiều nơi khác nhau trên cơ thể.

Trúng đạn...

"Chí Huân, Chí Huân đâu, Trịnh Chí Huân đâu..?"

Bây giờ đang là nửa đêm, tất cả đều bị tiếng hét của Thôi Huyền Tuấn làm cho giật mình, mở mắt đã thấy anh chật vật chống một bên tay lành lặn ngồi dậy, hai mắt mở to đầy đầy tơ máu, phần đuôi mắt lại đỏ ậng, biểu tình giận dữ tột độ, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy đáng thương.

"Huyền Tuấn, anh sao rồi, có cảm thấy chỗ nào bị đau không chịu được không?". Bành Sở Việt là người đầu tiên chạy đến bên giường Huyền Tuấn, lập tức bị anh cầm tay siết chặt, gương mặt như nửa mê nửa tỉnh, liên tục hỏi Trịnh Chí Huân đang ở đâu.

"Thôi Huyền Tuấn, Chí Huân bị Trần Phi Vũ bắt đi rồi".

Lý Cục trưởng vừa lên tiếng. Trong phòng thoáng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ.

"Con mẹ nó, nếu không phải do anh không nghe mọi người, tùy hứng hành động thì đã chẳng có gì xảy ra, thằng đó cũng không phải gặp chuyện thế này.."

"Mẫn Thạc, im miệng".

Không khí trong phòng bệnh lúc này hoàn toàn trầm xuống, chỉ còn nghe tiếng khóc nức nở của Thôi Huyền Tuấn, cùng tiếng thở dài của những người khác.

Lý Cục trưởng vừa gửi đi thư kiểm điểm, ông phải đứng ra chịu trách nhiệm về hành vi tùy ý hành động của cấp dưới lần này, đồng thời cũng xin giảm nhẹ hình thức xử phạt cho Thôi Huyền Tuấn. Lúc này ông thực sự mệt mỏi, cũng không biết phải giải quyết từ đâu.

"Tuấn Tuấn, đợi cháu bình tĩnh chúng ta nói chuyện sau!"

Tất cả được lệnh ra ngoài, để Thôi Huyền Tuấn một mình nghỉ ngơi.

Anh ngồi ngẩn người, nước mắt rơi xuống thấm ướt cả vạt áo. Phải làm sao đây, Chí Huân của anh, phải làm sao đây...

Thôi Huyền Tuấn cũng không biết vì sao lúc đó lại kích động đến mức không thể kiểm soát chính mình được nữa, anh không muốn thấy Trịnh Chí Huân gặp nguy hiểm, càng không thể ngồi nhìn cậu một mình đối diện với nguy hiểm.

Đúng vậy, là tại anh mà cậu mới bị Trần Phi Vũ lợi dụng sơ hở, thừa cơ đánh ngất, đến giờ còn không biết sống chết ra sao..

Cơn đau âm ĩ làm Thôi Huyền Tuấn mệt đến không thở nổi, cứ thế nằm nghĩ về Chí Huân, khóc được một lúc lại ngủ thϊếp đi.

.

.

Mấy tuần sau đó, từ lúc Thôi Huyền Tuấn tỉnh lại vài ngày liên tục cảm thấy trong người bứt rứt khó chịu, ăn uống cũng không vào, lại ảnh hưởng đến việc Trịnh Chí Huân bị Trần Phi Vũ bắt đi mất, tính cách ngày càng dễ nổi nóng, lại còn vô cớ kiếm chuyện mắng người, nhiều lúc lại vừa khóc vừa gào đến đáng sợ.

Đợi đến hôm đó, Lý Cục trưởng cũng không chịu nổi, liên hệ cho Phác Đáo Hiền đến trụ sở một chuyến.

Lúc Đáo Hiền bước vào phòng, nhìn Thôi Huyền Tuấn tiều tụy như vậy, muốn trêu ghẹo cũng không mở miệng nổi.

Kết quả từ Lý Cục trưởng đến Liễu Mẫn Thạc sau khi nghe kết luận của Phác Đáo Hiền đều trố mắt nhìn nhau, lại ngó sang Huyền Tuấn biểu cảm nửa vui mừng, nửa sợ hãi đan xen, khiến người ta đau xót đến tột độ.

Thôi Huyền Tuấn có thai, cũng đã gần ba tháng.

Anh trong lòng thầm cảm ơn trời, tai nạn vừa qua đã không gây ảnh hưởng sâu đến đứa nhỏ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co