Truyen3h.Co

choran | bạn đời [CV]

7

t1win2026


Thôi Huyền Tuấn bị đẩy ra khỏi phòng, cũng không có ý định muốn vào lại. Đại khái anh đã có đáp án trong lòng rồi.

Cố ý tiết ra một lượng lớn pheromone của bản thân, khiến Trịnh Chí Huân lập tức rơi vào trạng thái bị kích tình tố*.

Trước đây khi ở một nơi đồng dạng cùng rất nhiều các Alpha và Omega, có lần Thôi Huyền Tuấn đã thử tiết ra một ít pheromone, kết quả có không ít Alpha bị ảnh hưởng, nhưng không phải ai cũng đủ tỉnh táo nhận ra mùi hương đó phát sinh từ Omega nào.

Bạn tình đầu tiên của Huyền Tuấn, cũng là bạn học của anh, một Alpha ưu tú, sau khi ra trường trở thành giảng viên đại học. Tính cách trầm ổn, đối với anh hết mực ân cần. Thôi Huyền Tuấn trong vòng tay bạn trai, được nâng niu như ngọc.

Nhưng rốt cuộc Alpha của anh lại bị hấp dẫn bởi một Omega khác, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.

Đó gọi là nhìn trúng "phiên" *.

Khi pheromone, hormone và cảm giác quyện hòa, thì tâm thức của cả hai cũng sẽ tương tác với nhau.

Thôi Huyền Tuấn mất đi bạn tình đầu tiên, không phải vì anh và người đó không yêu nhau, mà là anh nhận ra người đó không phải Alpha thuộc về mình.

Người thứ hai bên cạnh anh, là chuyện của ba năm sau đó.

Thôi Huyền Tuấn trưởng thành rạng rỡ tựa đóa mẫu đơn trong nắng sớm, cả người lấp lánh dương quang, khuôn mặt xinh đẹp khiến bao người vừa gặp đã nảy sinh tình cảm. Lúc u buồn cũng thập phần diễm lệ, tựa ráng chiều bâng khuâng bên rèm cửa, cường điệu đầy thảm thương, nhưng lại yêu kiều đến không thể rời mắt. Cả người anh lúc nào cũng toát ra vẻ mị lực đầy dịu dàng, làm dấy lên bao tham vọng muốn được tận tay chiếm hữu.

Bạn trai thứ hai của Huyền Tuấn lớn hơn anh bốn tuổi, là một nhà văn. Người khiến anh lạc mình trên mặt sóng, thả hồn trôi theo những con chữ, rót vào tim anh bao lời mật ngọt, khiến anh thoáng chốc say tình mà ngủ quên.

Người đó yêu thương anh, nhưng chưa từng muốn tiến xa hơn những cái hôn đơn điệu. Cho dù bị pheromone của Thôi Huyền Tuấn hành hạ đến khổ sở, thì vẫn chọn cách tự làm tổn thương chính mình để khống chế cơn thèm khát của bản thân.

Người đó bị bóng ma tâm lý cùng sợ hãi phương thức kết giao, chưa sẵn sàng cùng anh hòa làm một.

Người đó tuổi thơ tràn đầy mất mát. Thuở bé phụ mẫu ly hôn, gia đình tan vỡ, được cha giành lấy quyền nuôi dưỡng. Dựa vào bối cảnh của bên nhà nội lúc đó, có lẽ mang đến cho người nọ cuộc sống sung túc hơn, thế nhưng chuỗi ngày trưởng thành lại là những hồi ức đáng sợ không bao giờ muốn nhắc lại, khi mỗi lần đi học về đều thấy cha mình cùng thân ảnh phụ nữ loã lồ đang quấn chặt lấy nhau, cả hai say sưa đến mức không phát hiện đứa con trai đã đứng đó từ bao giờ.

Thôi Huyền Tuấn dùng đủ mọi cách trị liệu tâm lý, cố gắng giúp người yêu thoát khỏi bóng đen quá khứ. Đến lúc tưởng chừng như sắp thành công, Thôi Huyền Tuấn còn chưa kịp vội mừng, đã nghe người nọ nói một câu muốn chia tay.

Lấy lý do không muốn tiếp tục là gánh nặng đối với anh, nên muốn rời khỏi anh.

Thôi Huyền Tuấn chỉ nhớ sau đó chính mình khóc đến khàn cả giọng, mệt mỏi không còn muốn níu kéo nữa.

Năm lần bảy lượt, hết người này đến người khác, đều không phải thuộc về anh.

Thôi Huyền Tuấn nảy sinh ý định, tự chính mình tìm ra người đó.

Bạn thân từ nhỏ của Thôi Huyền Tuấn, Phác Đáo Hiền, nhân tài trong ngành sinh – hóa học. Có thiên bẩm đối với các môn tự nhiên, chả bù cho Thôi Huyền Tuấn lại chỉ đam mê toàn các môn xã hội.

Nói không ngoa, năng lực của người bạn này có thể sánh ngang với các nhà khoa học. Có thể điều chế thuốc súng, thuốc nổ, các loại đạn dược mà không ở đâu có được chức năng tương tự. Sau này còn vấn sâu tìm hiểu về tâm sinh lý của Alpha và Omega, tự phát minh ra một số loại thuốc ức chế đặc biệt, song song đó còn nghiên cứu thêm không ít thực phẩm chức năng có tác dụng bồi bổ cực kỳ tốt cho cơ thể.

Nhưng Phác Đáo Hiền lại không muốn đầu quân vào các tổ chức lớn, bảo rằng thân thủ bất phàm như hắn không thể lãng phí ở những nơi đầy giả dối như thế. Cuối cùng chọn phương thức trở thành vũ khí ngầm của trụ sở cảnh Trung ương này, bên cạnh hỗ trợ cho Thôi Huyền Tuấn.

Lại nói, người bạn này còn là Alpha. Lúc nhỏ Phác Đáo Hiền luôn tìm cách tiếp cận Thôi Huyền Tuấn, có thời gian anh còn nghĩ Đáo Hiền theo đuổi mình. Nhưng không, tên kia chính là dùng tính chất bắc cầu, là tiếp cận anh để tán tỉnh em họ anh.

Chuyện về Trịnh Trí Huân xuất hiện, anh mang thuật lại toàn bộ với Phác Đáo Hiền.

Tên thú tính kia sau khi nghe anh kể chuyện, chỉ nói gọn một câu, Thôi Huyền Tuấn nghe xong chỉ muốn một phát bắn chết hắn.

"Đắn đo như vậy làm gì, trực tiếp bò lên giường cậu ta xem, nhưng nhớ cẩn thận tuổi già, thiếu niên người ta sung mãn lắm".

Phác Đáo Hiền đưa cho Thôi Huyền Tuấn một cái ống nhỏ, bên trong chứa một ít thứ bột màu trắng mịn.

"Trực tiếp cho vào đồ ăn hay nước cậu ta uống".

"Đây là thứ gì?"

"Thuốc kích dục".

Thôi Huyền Tuấn giơ lên toan ném đi.

"Này này khoan, nóng cái gì, ném đi rồi ngồi đó mà hối hận khóc lóc !"

"Nói, này là thứ gì?"

"Thằng nhóc nào có thể khiến Thôi Cục trưởng tâm huyết thế này chắc cũng phải ngon lắm nhỉ? Ấy đừng đừng, nói chuyện nói chuyện động tay làm gì, dụng cụ trong này đều phải mua từ nước ngoài về, tôi săn mệt lắm đấy. Đại khái thuốc này có thể kích ứng một chút đến hormone Alpha, không cần lo lắng vì sẽ không ảnh hưởng gì nhiều đến quá trình phát triển của thằng nhóc. Cái lo lắng là nếu dùng cách này, lỡ như kích tình tố của thằng nhóc quá mãnh liệt, chỉ sợ cậu chịu không nổi này này, còn chưa nói xong, động thủ cái gì..."

Thôi Huyền Tuấn nhớ lại, mặt không tự giác nóng lên, anh chính là dùng cách bỉ ổi này để kiểm tra Trịnh Chí Huân.

Bất chợt giọng của thiếu niên gào lên đầy thống khổ, kèm theo tiếng thủy tinh đổ vỡ, làm Thôi Huyền Tuấn hoảng hốt muốn quay lại.

Nhưng nếu bây giờ bước vào trong đó, khẳng định sẽ không còn đường bước ra.

Alpha trời sinh cường đại, Thôi Huyền Tuấn mặc dù so với các Omega khác không cùng một dạng yếu đuối nhu nhược, anh tự tập luyện bản thân trở nên rất cứng cỏi, nhanh nhẹn, thoạt nhìn đều không đoán được Thôi Huyền Tuấn là một Omega. Nhưng thể chất giống nòi lại vốn mỏng manh, trong khi Trịnh Chí Huân còn là một đại thiếu niên cường hãn, anh tuyệt nhiên không có cách nào áp chế.

.

.

.

Sáng hôm sau Trịnh Chí Huân thức dậy, thấy đau nhói ở khủy tay.

Nhớ lại đêm qua, chính mình đập vỡ chiếc cốc sứ trong phòng, tự dùng mảnh thủy tinh cứa vào tay mới có thể tỉnh táo một chút.

Trịnh Chí Huân điều chỉnh hô hấp, dùng sức đứng dậy, xử lý vết thương còn vương đầy máu khô bết đầy trên người.

Trong đầu hiện hữu hình ảnh Thôi Huyền Tuấn bị chính mình hôn đến bát thần điên đảo, toàn thân mềm nhũn, gương mặt bị hôn đến đỏ ửng mê man, con ngươi đen nhánh nhuốm đầy nước mắt, thân thể mạnh mẽ chống cự, bộ dạng làm Trịnh Chí Huân nghĩ đến càng muốn mang anh ra chà đạp.

May mà cậu còn khống chế được bản thân, không làm đến bước cuối..

.

.

.

Mấy ngày sau đó Thôi Huyền Tuấn không cần nghĩ cũng hiểu được, Trịnh Chí Huân đang tránh mặt anh.

Gọi không nghe máy, nhắn tin không trả lời, hoàn thành xong huấn luyện thì đến thẳng nhà ăn, tối đến đều khóa trái cửa phòng đi mất, cũng không còn thấy bén mảng qua phòng anh.

Thôi Huyền Tuấn một mình đi dạo đến chỗ lần đầu anh gặp Trịnh Chí Huân.

Còn nhớ ngày ấy lần đầu anh nhìn thấy thiếu niên, gương mặt đẹp đẽ nhìn chằm chằm vào anh đầy vẻ tò mò, lông mày khó chịu nhíu lại ở giữa, như đang suy nghĩ vấn đề gì rất khó cho ra đáp án.

Bộ dạng Trịnh Chí Huân thiếu niên thanh thuần, tràn đầy sức sống, gương mặt trầm ổn hài hòa giữa nam hài và nam nhân, từng chút vỗ vào tâm trí anh.

Anh không phải đối với Trịnh Chí Huân vừa gặp đã yêu, mà là nảy sinh một thứ cảm xúc mờ mịt.

Trịnh Chí Huân xuất hiện, cảm nhận được một cách rõ ràng tin tức tố của anh, cứ thế để bản thân tiếp cận anh, quấy rối cuộc sống nhàm chán của anh.

Thiếu niên lớn lên được dạy dỗ và rèn luyện thật tốt, sạch sẽ không nhuốm bụi trần. Vừa cường hãn ương ngạnh, vừa ngây ngô đơn thuần, làm anh không biết từ lúc nào lay động tâm can.

Thế nên, Thôi Huyền Tuấn muốn minh chứng thứ xúc cảm đó thật rõ ràng.

.

.

.

"Rồi giờ em tính sao, đâu có trốn mãi được. Quỷ nhỏ, lúc đến tìm em thì không có em, lúc không tìm thì ngày nào cũng bị em đến lôi đi. Mà có bao giờ nói được hơn năm câu đâu, làm ông đây buồn ngủ muốn chết."

Giọng của Phác Tại Hách đánh tan không gian tĩnh lặng, khiến Thôi Huyền Tuấn giật mình. Tiếng nói cũng không phải ở khu vực ngoài này..

Là ở phía bờ hồ..

Trong khuôn viên trụ sở Cảnh sát Trung ương, có một hồ nước nhân tạo, diện tích khá lớn, phần lớn dùng để các cảnh binh tập luyện và thư giãn.

Thôi Huyền Tuấn đi về phía giọng nói, thấy hai thân ảnh đang ngồi trên ghế đá ven bờ hồ.

Một người đang luyên thuyên không ngớt là Phác Tại Hách, còn người kia.. đương nhiên là Trịnh Chí Huân.

Muốn tránh mặt anh đến triệt để như vậy...

"Tại Hách, tối an".

Chàng trai đang hướng Trịnh Chí Huân nói không ngừng, giật mình quay lại, liền thấy Huyền Tuấn cười rạng rỡ đi đến.

"A.. Chào Thôi Cục trưởng, tối an, trùng hợp quá, tôi đang dẫn Chí Huân đi chơi.."

Phác Tại Hách nói xong mới cảm thấy mình tùy tiện đưa ra đại một lý do cũng quá mức củ chuối.

"Ngại quá, tôi mượn cậu ấy một lát được không?"

Thôi Huyền Tuấn trong đáy mắt tràn đầy ý cười, hướng Phác Tại Hách nháy mắt một cái, bộ dạng không thể khiến người khác chối từ.

Trịnh Chí Huân nghe thấy Thôi Huyền Tuấn nói, trong lòng run lên, quay sang ngước nhìn anh.

"Được được, Thôi Cục trưởng, vậy tôi xin phép đi trước".

Trong lòng Trịnh Chí Huân thầm mắng Phác Tại Hách mang con bỏ chợ.

*Kích tình tố : Kích tình tố xảy ra ở A, và tương tự như tiết dục tố ở O, là một chất thôi tình với cả O và bản thân. Khi A tiếp xúc với tiết dục tố của O trong kđd, bọn họ sẽ cương lên và tiết ra kích tình tố, khiến bọn họ chỉ muốn đâm vào người O ngay lập tức. Điều này có thể dẫn tới bạo lực, và nhiều hành vi xâm phạm tình dục.

*Phiên : Đại loại là khi A và O gặp nhau lần đầu tiên đã có thể bị ảnh hưởng lẫn nhau, trong lòng đều ngầm nhận ra người kia chính là A ( O ) của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co