18.
Dạo gần đây, Yoo Hwanjoong hay nhắn tin cho Choi Hyeonjoon với tần suất nhiều đáng kể, thậm chí là những cuộc gọi dài hơn nửa tiếng, nội dung đều xoay quanh về một vị khách nào đó của nhà Jeong Jihoon.
Chính Hwanjoong cũng không rõ lí do tại sao mình phải nói cho Choi Hyeonjoon vấn đề này, nhưng trực giác của một người làm báo nhắc nhở anh rằng Hyeonjoon nên biết về nó.
Một cô gái nào đó đã ghé thăm nhà Jeong Jihoon, biết cả ba mẹ nó, thậm chí còn vào nhà ăn bánh uống trà như đã thân từ lâu, cùng với một người phụ nữ trung niên khác, Hwanjoong đoán đó là mẹ của cô gái kia. Hwanjoong đi mua thuốc đúng lúc cả nhà Jihoon đang tiếp khách, anh có nán lại chút nên nhìn khá rõ được tình hình.
Cô bé kia dường như có vẻ thích Jihoon vì cứ cách hai phút lại lén liếc nhìn thằng nhóc, còn trông khá bối rối khi nó lại gần mình nữa. Choi Hyeonjoon có hỏi về thái độ của Jeong Jihoon, nhận lại một câu trả lời không rõ ràng mấy.
"Tao thấy nó có vẻ thoải mái. Dù lâu lâu thằng nhóc đó có hơi mất tự nhiên nhưng mà cách nó đối xử với con bé kia không giống với những đứa từng tán nó." Yoo Hwanjoong trả lời, ngay lập tức chọc vào chỗ ngứa của Choi Hyeonjoon.
"Ai tán Jihoon cơ?"
"Cái đó đâu phải trọng tâm đâu thằng này! Chắc nó không kể mày, trước kia có vài người tiếp cận Jihoon, nhưng nó chỉ tỏ thái độ thân thiện đủ dùng thôi, thậm chí tao thấy còn hơi lạnh nhạt nữa là. Còn với con bé kia thì khác luôn, cả ba mẹ lẫn nó đều thân thiện hết á!"
"Lỡ em họ thì sao?"
"Mày phải ở đó rồi thấy, không có đứa em nào nhìn anh họ mình vậy đâu. Mày cũng thấy lúc nhóc Moon nhìn tao rồi mà."
"Ờ ờ coi như vậy đi. Nhưng tại sao mày phải kể với tao?"
"..."
"Không biết."
Choi Hyeonjoon cúp máy, sau đó lại nhận được hàng loạt tin nhắn từ Yoo Hwanjoong, kể về chuyện Jeong Jihoon đã dắt con xe chở cô bé kia đi vòng quanh xóm như thế nào. Anh bỏ qua hết chúng, tắt luôn thông báo tin nhắn để tập trung hoàn thành bài luận. Dù vậy, Hyeonjoon vẫn không thể tránh khỏi việc bị xao nhãng bởi những suy nghĩ cứ dập dìu trong đầu anh.
Mân mê điện thoại, ngón tay Choi Hyeonjoon lượn lờ mãi ở chỗ số điện thoại của Jeong Jihoon, nhưng cuối cùng anh vẫn không ấn gọi.
Cứ như thế được bốn ngày, Choi Hyeonjoon lần nữa nhận được cuộc gọi từ Jeong Jihoon. Nó vẫn dặn dò anh như cũ, nhưng lần này còn kèm theo cả lời mời nhắc anh cuối tuần về nhà ăn tiệc. Hỏi ra mới biết, Jeong Jihoon đã chấp nhận dời sinh nhật của mình lùi lại một ngày để có thể đợi Choi Hyeonjoon về tham gia. Và tất nhiên là anh đồng ý ngay tức khắc.
Vì hôm đó có việc nên đến đầu giờ chiều, Choi Hyeonjoon mới sắp xếp xong để về nhà. Lúc anh đến đầu ngõ, Moon Hyeonjoon đang đứng trước tạp hóa nhà Park Dohyeon hỏi mua bong bóng, thấy anh, thằng nhỏ la toáng lên rồi chạy đến ôm chầm, phải đợi Dohyeon càu nhàu trả tiền thối mới chịu buông ra. Anh để ba lô ở nhà, mặc nguyên si bộ đồ sang tiệm thuốc ăn tiệc.
Nói là tiệc cho sang, thực chất chỉ là một bữa ăn nhỏ cho đám nhóc trong xóm cộng thêm Yoo Hwanjoong ham vui và cả cậu bạn quen mặt Ryu Minseok. Lee Minhyung mang một cái bàn gấp to bự từ nhà sang để đảm bảo là cả bọn ngồi thoải mái, đặt nó trong phòng Jeong Jihoon rồi cả đám chen chúc nhau ngồi xuống.
Choi Hyeonjoon ngồi cạnh Jeong Jihoon, suốt cả buổi nó cứ nhìn mãi làm anh mất tự nhiên, thành ra lại lườm nguýt Jihoon cả buổi. Cô bé mà Hwanjoong kể không có mặt, nên Hyeonjoon nghĩ chắc nhóc ấy chỉ ở đây một vài ngày.
Cả đám lần lượt tặng quà cho Jeong Jihoon, mỗi lần như thế anh lại cảm nhận được nó quay sang nhìn mình nhưng lại cố ý giả vờ không biết rồi cắm mặt vào bàn ăn. Đến khi tan tiệc, Choi Hyeonjoon mới dúi vào tay Jeong Jihoon hộp quà trong lúc nó ngồi trên giường quan sát cả đám dọn dẹp.
"Lúc lựa quà, anh thấy nó là nhớ tới em liền luôn. Nên anh chốt ngay không thèm suy nghĩ." Choi Hyeonjoon bổ sung trong lúc nhìn Jeong Jihoon nhanh nhẹn mở lớp giấy gói quà, tháo sạch băng keo trên hộp và lấy đồ ở trong ra.
Nó cầm món quà bằng cả hai tay, biểu cảm hơi khó nói. Rồi nó nhìn Choi Hyeonjoon, "bộ nhìn em giống con mèo này lắm hả?"
Trên tay Jeong Jihoon là một quả cầu tuyết, bên trong là một chú mèo nhỏ màu trắng ôm đàn, cười mỉm nhìn những hạt kim tuyến rơi chầm chậm.
"Không giống lắm! Anh định tìm con khác lông cam, nhưng chỉ có màu trắng thôi à", rồi anh cười khúc khích nhìn nó, chỉ thấy Jeong Jihoon bĩu môi, coi như tạm thời chấp nhận tấm lòng của anh.
Nó lại ngồi sắp xếp mấy món quà lên tủ cạnh bàn học, trong khi cả bọn trong xóm đã lũ lượt kéo nhau về. Choi Hyeonjoon là đứa ra khỏi phòng cuối cùng, nhưng chưa được mười giây, anh lại đẩy cửa, ló đầu vào trong tìm Jeong Jihoon.
"Sao thế anh?"
Không trả lời ngay câu hỏi của nó, anh bước vào trong rồi nhẹ nhàng đóng cửa, lúc di chuyển đến bên cạnh giường, Jeong Jihoon nghe anh hít một hơi dài, "anh hỏi cái này được không?"
Nó gật đầu, tay vỗ vỗ lên giường để mời anh ngồi xuống. Choi Hyeonjoon chậm rãi làm theo, ngoan ngoãn ngồi cạnh nó.
"Jihoon có bạn mới à?"
Nó ngơ ra một lúc, Choi Hyeonjoon thấy hai đầu mày của đứa em như dính lại vào nhau vì mãi suy nghĩ.
"Ai hả anh?" Sau một lúc thì cuối cùng nó cũng trả lời, nhưng hoàn toàn không có ấn tượng gì về người bạn mới nào đó mà Hyeonjoon nhắc tới.
Giờ thì đến lượt anh ngập ngừng, Choi Hyeonjoon đã cố hết mức để tỏ ra không tọc mạch gì chuyện của nó, nhưng thật sự thì anh tò mò lắm. "Cái cô hôm bữa đến nhà em, em còn chở cổ đi xung quanh nữa."
Jeong Jihoon làm biểu cảm như vừa ngộ ra được gì đó, nó à một tiếng, "anh Hwanjoong kể anh ạ?"
Thấy Choi Hyeonjoon gật đầu rồi mới nói tiếp "Nếu vào cuối tuần trước thì chắc là Yeonwoo."
Dành cho ai không nhớ thì Yeonwoo là cô bé sống cạnh nhà ông bà Jihoon ở quê, và đúng là cô bé có thích Jihoon thật.
Hồi tuần rồi, mẹ và Yeonwoo có lên thành phố rồi tiện đường ghé nhà nó hỏi thăm, đồng thời thông báo rằng năm tới cô bé sẽ lên đây học. Vì vậy nên Jeong Jihoon đã chở em đi tham quan thành phố một chút trước khi Yeonwoo về, chỉ thế thôi.
Nó kể toàn bộ mọi chuyện khi trông Choi Hyeonjoon có vẻ ngơ ngác, mỗi câu còn thầm khẳng định mối quan hệ của mình với cô bé kia chỉ là quen biết.
"Nghe Hwanjoong kể trông em có vẻ thân thiện với Yeonwoo. Em thích ẻm đúng kh-" câu hỏi của anh ngay lập tức bị chặn đứng bởi Jeong Jihoon.
"Không ạ!"
Anh lặng im, còn nó thì lia mắt nhìn quanh, mím môi liên tục. "Em nghĩ là không, vì em đang t-thích một người khác."
"Ai?" Choi Hyeonjoon hỏi ngay tức khắc mà chẳng thèm suy nghĩ. Trái lại với sự gấp gáp của anh, Jeong Jihoon trông có vẻ hồi hộp và lo lắng quá mức. Nó xoa lấy xoa để hai bàn tay, còn không dám nhìn vào mắt anh nữa.
'Á à, cũng biết ngại đồ.' Hyeonjoon nghĩ rồi cười thầm.
"Khi nào tới lúc em sẽ nói. Hyeonjoon không tưởng tượng được là ai đâu." Jeong Jihoon nói, giọng cợt nhả nghe như đang trêu.
Dĩ nhiên là Choi Hyeonjoon có chút thất vọng khi chưa nghe được đáp án mà mình mong muốn, nhưng ít nhất anh vẫn tìm ra thứ để bắt bẻ Jihoon thay vì bối rối.
"Ai cho mày gọi tên anh trống không thế hả?"
Rồi anh nhào vào người nó, đánh liên tục vào cánh tay phải Jihoon. Hyeonjoon chẳng bao giờ đánh tay trái của nó cả, Jihoon đã để ý mấy lần. Nó chạy khắp phòng, anh cũng đuổi theo, trên tay cầm cái gối đập liên tục vào người nó.
"Em cao hơn anh nửa cái đầu rồi á! Em không còn là em nhỏ nữa đâu!" Nó nói trong lúc nấp sau cửa, chỉ hé một chút vừa đủ để xem được phản ứng của Hyeonjoon.
"Cao hơn không có nghĩa là mày được bỏ kính ngữ nha thằng kia!" Anh dùng hết sức bình sinh để kéo cửa, có hơi mệt một tí nhưng ít nhất sau đấy vẫn rượt được Jihoon chạy khắp nhà.
Anh không nhớ rõ được lần cuối cả hai đùa giỡn như thế là lần nào. Jihoon luôn là đứa chọc ghẹo cho anh xù lông, còn Hyeonjoon là người đuổi nó chạy vòng vòng khắp xóm.
Phải chăng là lần Jihoon lỡ tay làm đứt dây đàn của anh, hoặc việc nó trốn học hè để đi đá banh với bộ ba siêu quậy, hay cái hôm nó ép anh ăn cùng lúc ba cái bánh quy khiến Hyeonjoon sặc lên xuống còn mình thì cười ha hả?
Dù sao thì, mọi chuyện chỉ còn trong kí ức. Nhưng chẳng biết từ bao giờ mà trí nhớ của Choi Hyeonjoon lại tốt đến như thế. Việc càng lúc càng trưởng thành khiến cho anh dường như càng ao ước được bé nhỏ lại một lần nữa, dù chỉ là một lát thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co