Chap 21 : Cưỡng Hôn
Vốn ban ngày vẫn còn rất vui vẻ tay nắm tay, lại chỉ sau vài tiếng mà mọi ngọt ngào đã trở thành cát bụi vô thường. Na Mẫn thật ra cũng không hiểu nổi, từng nghĩ rằng mình rất hiểu Hiểu Hân, nhưng ngay cả khi Hiểu Hân cứ giận lên thì cô như một cái bao cát mặc cho Hiểu Hân đấm đánh, rồi cũng chẳng hiểu lý do vì sao bị lời nói của Hiểu Hân đánh đau như vậy.
"Khi nào Hân đói, thì hâm đồ ăn lại ăn nha."
Na Mẫn ỉu xìu đi xuống, nghe tiếng bước chân đi dần xa, Hiểu Hân ảo não đi ra lan can cầu thang chống tay vào thanh sắt lạnh cả lòng bàn tay, lạnh cả lòng.
Nhìn xuống mặt đường, Na Mẫn đang lục đục đi ra, trên người phông phanh không có áo khoác, mà lại còn là đi bộ trên đôi dép lào, tóc cột gọn ra phía sau, khoe ra đôi vai gầy cân đối. Thầm nghĩ nàng đã nuôi Na Mẫn ba năm, ăn đều bữa, vậy mà da thịt cũng chỉ dư ra được một chút, thật là phí công sức.
Rồi nàng nhất thời thở dài, cũng bởi vì quá nuông chiều Na Mẫn, mới bị Na Mẫn khiến cho mình ảo giác phát điên. Lần đầu tiên trong đời nàng đã kiểm chứng được câu "nuôi ong tay áo".
Bóng dáng Na Mẫn liêu xiêu bước đi dần trên đường ra ngõ, cứ tưởng chừng cô ấy sẽ đi mất tăm , nhưng lại dần ngược lối đi sâu vào lòng nàng, cắm rễ tỏa đều ra mọi ngóc ngách.
Phong ba lắng xuống không bao lâu thì bão táp khác lại ập tới, làm cho tình thế ngày càng mù mịt không thấy đường đi lối về. Hiểu Hân xuống lầu, cơm nước vẫn còn nguyên, có nghĩa là nàng không ăn, Na Mẫn cũng không động chén.
Không ăn uống gì sao đi làm thêm được ? Muốn mình đau lòng hả, muốn mình tiếp tục mang hình ảnh gầy gò của cô ấy hả, rồi vẫn ngờ nghệch ở bên cạnh cô ấy, ở cạnh một người mang một tình yêu ngang trái ?!
Hôm nay Na Mẫn đi làm về cực trễ, bởi vì hàng ngày còn có Hiểu Hân đón đưa, nhưng hôm nay bị lạnh nhạt, cho nên không có người đưa người đón, mà cũng không muốn chạy xe của Hiểu Hân, dù gì thì sỉ diện của Na Mẫn vẫn rất cao.
Lê tấm thân mệt mỏi vào phòng bếp, mọi thứ chưa từng bị đảo trộn, cô lại thở dài, bụng cô cũng hóp lại thấy xương sườn, mà cũng không muốn ăn. Na Mẫn đi tắm một cái, trở ra sofa vừa lau tóc vừa ngẩn người nhìn vào vách tường trắng. Tự ngẫm lại rốt cuộc là mình sai ở chỗ nào mà để Hiểu Hân phải như vậy. Mắt ngước nhìn lên hướng trên lầu, nhìn phớt qua thấy cái bóng màu đen ẩn nấp, mà chắc không phải Hiểu Hân đang nhìn đâu nhỉ, chị ấy đang giận đến bốc hỏa rồi mà.
Cô lại nhìn về phía phòng ngủ, cô nghĩ vì cô mà Hiểu Hân không chịu ngủ trong phòng, vậy cô có tư cách gì để nằm trong đó hay sao, cho nên cô nằm xuống sofa định ngủ ở đó luôn.
Khi dần thiếp đi, cô có đủ loại cảm giác, lúc thì lạnh cóng tay chân, lúc thì ấm áp như có chăn mền đắp lên người giúp cô không bị muỗi chích và cũng ngủ ngon hơn. Trong cái cảm giác đó, cô muốn mình không tỉnh lại, sợ tỉnh lại thì ấm áp này sẽ không còn nữa, khiến cô đau lòng.
5 giờ sáng, xe rác uỳnh uỳnh chạy vào, Na Mẫn cũng tỉnh giấc, nhưng mà không có cái chăn cái mền nào cả, do cô tương tượng ra mà thôi. Cô đau lòng thật rồi.
Hiểu Hân lúc này cũng bước xuống cùng lúc Na Mẫn rửa mặt đi ra, chạm mặt nhau mà như gió lặng va với tảng băng trôi, Hiểu Hân cũng bước thẳng vào toilet.
"Hân ăn sáng không ? Em..."
"Không ăn đâu."
"Sao lầu trên có toilet Hân không xài, xuống chi cho cực vậy."
"Nhà tôi, tôi ở đâu là quyền của tôi."
"...dạ..."
Nhà Hân, nhà Hân cũng là nhà em.
Nhà của chúng ta.
Nhà của chúng ta.
Nhà của chúng ta.
Lồng ngực Na Mẫn co thắt lại, thoáng chút bóp nghẹn ngực không thở nổi, cố gắng xoay người đi thay đồ, khi ở không gian riêng, cô ôm lại ngực bị đau mà phập phồng kịch liệt. Cố ngăn lệ muốn tràn bờ mi, ngước mặt lên nhìn bình minh màu tím đỏ, suy nghĩ lúc này mờ mịt, mờ đến không biết mình hiện tại đang suy nghĩ cái gì.
Trong khi đó, không chỉ có Na Mẫn, mà Hiểu Hân cũng cả một đêm không ngủ, chăn đắp qua cho Na Mẫn, lại lấy ra, rồi lại đắp, lại lấy ra, cuối cùng lại đắp và sáng thì lấy ra. Ngay cả nghĩ cũng không nghĩ được cái gì gọn gàng, lộn xộn hết lên, làm nàng muốn điên luôn.
Biết Hiểu Hân phát giận, Na Mẫn luôn chọn cách im lặng, vốn cô cũng là tuýp người hay im lặng để giải quyết vấn đề, lần này cũng không hề ngoại lệ, nếu còn trong sức chịu đựng, thì thản nhiên mà chịu đựng, nếu có phát hỏa, thì cũng tự phát hỏa trong cái yên ả của tâm hồn mình mà thôi.
Cô đã tự túc trong việc đi học của mình, bằng cách chưa đợi Hiểu Hân xuống lầu, thì tự mình đi ra khỏi nhà, đi bộ đến trường. Hiểu Hân kịp ra thì cô đã đi được một đoạn xa.
Nàng vội vã dắt xe, vừa chạy vừa ngó xung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy Na Mẫn đơn lẻ đi trên lề đường, trong lòng do dự có nên tiến lên hay không, lại nghĩ hay là mình phải chạy lướt qua như hai người xa lạ, chỉ có như vậy mới có thể khẳng định mình không có tình cảm gì, vừa khẳng định với bản thân mình vẫn rất "bình thường".
Bất quá chưa kịp nghĩ tới đâu, đầu xe nàng đã chặn bước Na Mẫn đứng lại. Lúc này mới phát hiện mình quá mức hồ đồ, nhưng không biết phải nói gì, đành lạnh lùng kêu.
"Lên xe."
Na Mẫn suy nghĩ một chút cũng leo lên, chỉ là ngồi cũng không dám ngồi gần, tay vịnh thanh yên xe mà cố định người mình lại, không để mình bị trúng vào cơ thể Hiểu Hân, sợ Hiểu Hân lại bực bội quăn nàng xuống mặt đường cũng nên.
Sau khi dựng xe vào bãi, Hiểu Hân trực tiếp đưa chìa khóa xe cho Na Mẫn.
"Chiều nay tự về đi, anh Nam đón tôi đi chơi."
Anh Nam hả? Có phải là người sẽ làm chồng Hiểu Hân không. Tuy vậy cô chỉ suy nghĩ trong đầu, không dám hỏi ra miệng, bởi cô làm gì có tư cách mà can thiệp nữa.
Đúng thật là buổi chiều về, anh chàng tên Nam đứng chờ sẵn ở cổng trường, Na Mẫn dắt xe ra đã thấy Hiểu Hân leo lên xe người ta, ngồi chéo chân một bên, tay ôm hông Nam, tay đỡ vai Nam, cười nói thật là vui vẻ.
"Vợ chồng" người ta, mình ghen tị cái gì ?! Sau này không phải sẽ chứng kiến nhiều hơn sao, tập làm quen thôi.
Cô chạy xe về nhà, dựng xe ở nhà, vào nhà nấu cơm, mới đi bộ đi làm, khuya về đến, cũng cùng lúc Nam chở Hiểu Hân đứng trước cửa.
"Anh về đi, về cẩn thận nha."
"Mai anh qua đón em đi học."
"Anh thức nổi không ?"
"Vì em thì cái gì mà làm không được."
"Được rồi, về rồi ngủ sớm, mai thức sớm qua rước em nha."
"Anh sẽ nhớ em, cũng phải nghĩ tới anh nha, bé Hân."
"Biết rồi, thấy ghê quá haha."
Tình qua ý lại trước mặt Na Mẫn mà xem cô như người vô hình, bất quá cô cũng đứng chờ cho người kia đi, thì mới có thể vào nhà. Mà lúc người kia quay đầu xe , còn nhìn ra Na Mẫn, chào một cái.
"Anh về nha Na Mẫn."
Na Mẫn gật gật đầu, ngước lên mới thấy cái liếc mắt của Hiểu Hân, cô lại cúi đầu. Chưa bao giờ như lúc này, ngay cả thở cung khó khăn nữa.
"Hân ăn tối chưa ?"
"Ăn rồi, chi vậy?"
"Để em biết hâm cơm cho Hân."
"Mục đích của em là gì vậy, Na Mẫn ?"
"Mục đích gì ?"
"Mục đích gì ?" – Na Mẫn khó hiểu.
"Mà mục đích cái gì ?"
"Mục đích em quan tâm tôi như vậy."
"Thì tụi mình là...là chị em, quan tâm nhau cũng có gì lạ, cũng 3 năm rồi giờ chị còn hỏi mục đích, chăm sóc người khác cũng là mục đích sao."
"Phải không ? Hay là muốn tôi vì sự quan tâm của em mà ngày càng không tách em ra được, ngày càng yêu thương em, đến nổi...đến nổi tự nghĩ mình không bình thường ?"
"Rốt cuộc là Hân muốn hỏi cái gì ?"
"Sau này em sẽ làm diễn viên sao ?"
"..."
"Em diễn rất tốt."
Hiểu Hân quay đầu bỏ lên lầu, chừa lại Na Mẫn trầm lặng. Diễn ? Có lẽ cô cũng đang diễn rất tốt, diễn tốt khi không để lộ bất cứ sơ hở nào là cô thích nàng, diễn tốt khi hóa thân vào vai một đứa em gái thật là hoàn hảo, diễn thật tốt khi luôn phải mở miệng chúc phúc nàng, thậm chí cô còn diễn với chính bản thân mình nữa kìa, cố diễn rằng mình sẽ không đau đớn, cố diễn rằng mình sẽ không sao, không hề có chuyện gì.
Vài ngày sau, Na Mẫn tự mình đi bộ, lần này thì không còn ai chặn đầu nàng nữa, bởi vừa lướt qua nàng là Hiểu Hân ngồi sau yên xe người ta, trên chiếc xe đạp, trông họ thật vừa trang lứa, lại đẹp đôi. Không như khi đứng với Tám Cảnh, cứ như người đẹp và quái vật.
#%@*#%$%$^@#@!$&^*%$&*(&^%$#@
"Tôi mời chị gái ngồi bàn thứ ba dãy trong cùng đứng lên."
Giọng giảng viên lanh lảnh, mà Na Mẫn vẫn cứ nhìn ra khung cửa sổ, cả lớp yên ắng hẳn ra, vài lần được "mời" , cuối cùng bạn ngồi phía sau khều Na Mẫn một cái, cô mới hết hồn đứng lên.
"Dạ thưa cô."
"Chị tên gì ?"
"Em là Ngô Na Mẫn."
"Tôi mời chị Mẫn từ nay đến tiết của tôi thì không cần nghe giảng nữa."
"Cô...em..."
"Cho nên, mời chị ra ngoài, ra với khung cảnh chị thèm ngắm đến nổi không nghe lời tôi giảng."
"Em xin lỗi."
"RA NGOÀI."
Lủi thủi xách cặp ra ngoài, lần đầu bị đuổi học như vầy, cảm giác tồi tệ càng bốc mùi thối nát. Cơ thể khó chịu, mệt lã muốn nằm ườn ra sân trường luôn. Vuốt mái tóc lên, nhìn hai bàn chân mình, thở dài.
"Ủa Na Mẫn, sao ra giờ này vậy ?"
Người con trai vừa ban sáng cô khen đây mà, cô cười cười, quả thật là điển trai, nên Hiểu Hân không tiếc giao thân mình cũng không phải không có lý do. Mà mình ngày hôm đó kích động, tát cho anh ta bạt tay, nghĩ lại còn xấu hổ.
"Chồng tương lai" Hiểu Hân, cũng là anh trai mình, cho nên Na Mẫn nhanh tạo ra vỏ bọc cực nhanh.
"Cô Thoa khó quá, mơ mộng chút mà đuổi tôi rồi."
"Mơ tưởng ai đây ?"
"Suy nghĩ chút thôi. À mà xin lỗi hôm bữa anh làm anh đau, do tôi không hiểu chuyện."
"Gì mà không hiểu, bé Hân nó...à, bé Hân cũng giải thích dùm em rồi."
Hú hồn, mém một chút nữa là lỡ mồm.
"Hân á...anh nhớ chở Hân đi ăn tối, sức khỏe Hân chưa được tốt lắm."
"Ủa mà em với Hân giận chuyện gì ?"
"Có gì đâu, không có gì để nói thì không nói. Anh nói chuyện với Hân nhiều chút, quan tâm Hân nhiều chút, Hân dạo này học hành căng thẳng."
"Ừ mà..."
"Thôi tôi đi tolet chút."
Na Mẫn vội đi, Nam gãi gãi đầu cũng đi luôn, bất ngờ anh ta lại bị chặn ở đầu vách tường, giống như một cuộc trò chuyện ép buộc.
Chiều nay Na Mẫn như thường lệ về nhà nấu cơm lại đi làm, chỉ là cảm giác về ngày hôm nay có chút lạ, sự nhớ nhung làng quê trổi dậy, hình ảnh bà già còm lưng bán vé vố cũng làm cô nhớ má, hình ảnh con nhỏ bán mía cũng là Na Mẫn nhớ con Ní. Nôn nao tự nhiên như vậy mà khó tả. Khi làm việc còn làm bể tô mẽ ly, bưng bê thì phỏng tay, lúc thì run tay đổ nước lèo ra ngoài. Đã vậy, trên đường về còn bị xe đụng té bò trên đường, cùi chỏ chân tay gì đều là máu.
Ấm ức trong bụng, Na Mẫn không hề khóc, vác thân cà nhắc về nhà, nhà sáng đèn, hôm nay Hiểu Hân sao lại về sớm như vậy ?
Mở cửa vào nhà, cảnh tượng Hiểu Hân ngồi trên đùi Nam, vòng tay ghì qua cổ Nam, đúng lúc hôn lên má Nam một cái rõ kêu.
Da gà Na Mẫn nổi tầng tầng lớp lớp, dám cá nếu có máy đo nhịp tim lúc này, sẽ có người bóc nàng thảy lên xe cấp cứu vì cho rằng nàng hấp hối.
Tháo giày đi vào trong, gật đầu chào Nam một cái, nhìn qua Hiểu Hân một cái, mà Hiểu Hân từ đầu đã không nhìn lấy cô, cho nên lúc này cũng không thèm nhìn, vẫn còn ngồi trên đùi Nam.
"Na Mẫn về rồi hả, cứ tự nhiên nha em, anh không ngại."
"..." thì tôi ngại, cô nghĩ vậy.
Không nói lời nào, chân vững không để Hiểu Hân thấy mình cà nhắc, đóng lại cửa phòng, ngã ngồi trên mặt đất, ứa nước mắt ra tròng. Hận đời sao lúc nãy đụng cô không phải là xe nhà binh hay xe hàng gì đó, để cô ngã xuống thì có thể ngủ một giấc ngủ ngàn thu, như vậy thì không cần chứng kiến người ta âu yếm nhau như vầy. Tập vợt biết bao lần sẽ chứng kiến những cảnh như vầy, nhưng hóa ra là đau đến vậy, cô hiểu rồi.
Muốn vùi mình vào thinh lặng, mặc kệ họ tình tứ ra sao ngoài kia, mà ngoài kia lại cố tình vang lên âm thanh rất lớn, tiếng hôn nhau cũng y như loại âm thanh kinh dị, khiến Na Mẫn sợ hãi thu mình vào một góc giường.
Quơ tay vào gầm giường, để có thể bình ổn tâm tư, chỉ còn cách viết ra cái nặng nhọc lúc này. Có điều, kiếm mãi không thấy cuốn nhật kí, tâm tình đang loạn lại thêm loạn, quyển nhật kí mất rồi ?
Nhà thì chỉ có hai người, cô không giữ, chỉ còn lại Hiểu Hân, mà người trong nhật kí cũng là Hiểu Hân. Không lẽ nào...
Toán loạn nhận ra hành động bao nhiêu ngày qua là do Hiểu Hân kinh tởm mình, thì ra Hiểu Hân đã biết mình có tâm tư không trong sáng này, thì ra tránh mặt mình là vì muốn ép mình rời đi càng xa càng tốt đây mà.
"Cái anh này, cứ hôn người ta."
"Thì em cũng nhéo anh quài đó, hôn em trừ, mà em có lỗ đâu, được hôn sướng chết rồi còn gì."
"Không sướng thì bà đây cho cưng hôn à ?!"
"Nói nhỏ thôi, Na Mẫn nghe bây giờ."
"Nghe thì kệ, tụi mình kém gì vợ chồng đâu. Anh không cần ngại."
"Hay là tụi mình lên phòng đi."
"Thôi, ở đây cho thoáng. Có người nghe mới có người chết tâm tư kia đi."
Cửa phòng mở ra, Na Mẫn mặt nghiêm túc hẳn ra.
"Thoáng hay là cố ý muốn tôi nghe ?"
Hiểu Hân không chần chừ, khoanh tay đứng lên đối mặt.
"Em biết thì tốt rồi."
"Chị muốn gì ?"
"Muốn gì hả ? Muốn em nghe, muốn em phải điên lên."
Na Mẫn bất chợt tiến lên nắm tay Hiểu Hân lôi vào phòng, đóng kín cửa.
"Chị biết rồi phải không ?"
"Biết cái gì ? Giấu cái gì mà sợ tôi biết ?"
"Thật ra thì chị muốn đuổi tôi đi đúng không ? Muốn tôi tránh xa chị thì cứ nói thẳng. Thà chị cứ nói chị kinh tởm tôi, thà chị cứ nói tôi bệnh loạn, xa lánh tôi. Còn hơn ngày lại ngày hành hạ tôi như vậy, khiến cho tôi sống mà như chết vậy."
Giọng nói của Na Mẫn không có ôn nhu, không còn điệu bộ chiều chuộng, trực tiếp như xả vào mặt Hiểu Hân, làm Hiểu Hân cũng có chút hoảng, bất quá vẫn ổn định lại tâm tình, kéo hộc tủ lấy quyền nhật kí, muốn ném vào gương mặt kia của Na Mẫn, lại không đành lòng mà chỉ ném vào ngực cô.
"Ừ, tôi muốn đuổi em đi đó, muốn người như em tránh xa tôi ra, tôi sợ ngày nào đó em lây qua tôi, làm cho tôi cũng như cái thứ bệnh như vậy. Ngô Na Mẫn, tôi không có như vậy đâu, hay là tốt với em quá, em nghĩ tôi cũng Ô Môi như em. Không có đâu."
Nhấn mạnh chữ "Ô Môi" kia làm Na Mẫn như điên lên, lần đầu cô không kiềm chế được xúc cảm của bản thân mình, hai bước tiến lên ghì lấy tay Hiểu Hân áp lên tường, không nói lời nào nhấn môi hôn lên môi nàng.
Nụ hôn bất ngờ, Hiểu Hân cố chống cự kịch liệt nhưng vẫn bị bờ môi mềm mại kia bao lấy khiến nàng choáng váng, mơ hồ cảm nhận được đầu lưỡi Na Mẫn đang liếm môi mình, nàng muốn la lên thì vừa há miệng ra cũng đã bị chiếc lưỡi của Na Mẫn chui vào, phá tung mọi cảm giác của Hiểu Hân, nàng điếng người.
Na Mẫn vẫn giữ gương mặt Hiểu Hân lại, hai chiếc lưỡi chạm vào nhau, cả hai đều bùng nổ, nhưng mà Na Mẫn khổ sở muốn chết, vừa hôn vừa ứa ra nước mắt càng nhiều, vì cô biết, đây là lần đầu cũng là lần cuối...được hôn chị.
Lúc này đây, cảm nhận được mằn mặn của nước mắt, Hiểu Hân vậy mà lại đau lòng không thôi, nàng cũng khóc theo.
Nhưng cuối cùng chờ Na Mẫn đang mơ hồ, nàng vùng ra ra được, cũng là lúc một bạt tay nằm trên mặt Na Mẫn mà nàng rất mực yêu quý. Càng đánh càng hăng, nhớ không lầm thì liên tục, 1 cái, 2 cái, 3 cái...mặt Na Mẫn đỏ gay lên thì nàng mới phun ra nước bọt, lau chùi miệng mình.
"Tôi tốt bụng với em bao năm qua để đổi lại sự tôn trọng như vậy sao Na Mẫn ? Em lợi dụng tôi, em bỡn cợt tôi hả ?"
"Chị hối hận rồi sao ? Thật sự hối hận rồi chứ gì ?"
"Đương nhiên hối hận, khi đọc nhật kí kia, tôi ước minhg bị mù, tôi ước như tôi chưa từng quen em, chưa từng giữ em lại bên mình."
"Hiện tại muốn em đi khuất mắt chị, phải không ?"
"Vô nghĩa."
"Hiểu Hân, em thích chị là sai sao ?"
"Phải."
"Vậy, em sẽ không bao giờ thích chị nữa, không bao giờ."
Cà nhắc gom đồ, sẽ không còn ai nổi điên giữ cô lại nữa, có lẽ rời khỏi lần này, chính là ngàn thu vĩnh biệt.
Vĩnh biệt, Hiểu Hân.
Vĩnh biệt...người thương.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co