1
Tôn Thượng mê chết cái le đĩ của Đại Hán.
Hạt le ửng hồng, tròn vo, lại cứng cứng như hòn bi. Mỗi lần Tôn Thượng đá le là một lần Đại Hán giật nảy mình, nước dâm từ lồn phun dầm dề, tưới sâu vào khoang miệng Tôn Thượng, làm hắn bú mãi không xuể. Những lúc le đĩ cùng lồn dâm thi nhau cao trào, nước dâm phun như thuỷ triều sóng vỗ, Tôn Thượng bú mãi không ngớt, tiếng "chẹp chẹp" vang vọng khắp một gian phòng. Nước dâm nhiều quá, đầy quá, làm Tôn Thượng bú rớt mấy giọt, rơi tòng tòng xuống rãnh mông, rồi xuống bàn làm việc của Tôn Thượng. Tôn Thượng tiếc chứ, tiếc lắm, nhưng hắn đâu thể bỏ đi công việc bú lồn nhiều nước của mình, lỡ mình cúi xuống liếm nước lồn vương trên bàn thì sóng thần nước lồn ở trên tính sao. Thôi thì Tôn Thượng đành ngậm ngùi đặt việc trọng lên đầu, điên cuồng mà bú bướm, mà đá le.
"Em đặt cái giếng trong này hả? Sao ta bú mãi không hết nước."
Nước lồn tanh tanh, ngọt nị lại dinh dính, khiến Tôn Thượng hắn ta mê quắc cần câu. Ai bảo tại le đĩ dâm quá, lồn đĩ bót quá, cứ bấu lấy cái buồi hừng hực của Tôn Thượng mà liếm láp, nhấm mút. Bên trong lồn dâm nóng hôi hổi, làm đầu hắn sướng ong ong, hạ thân lúc nào cũng ra vào giã như máy địt chạy bằng nước lồn. Mũi Tôn Thượng bây giờ toàn mùi lồn của Đại Hán, trên chóp mũi còn vương chút nước lồn vừa nãy bú dở, mà Tôn Thượng chỉ hận không thể dùng tay quẹt sạch vào miệng liếm cho kỳ hết, tại hai tay hắn bận sờ đít sờ vú Đại Hán mất rồi. Những lúc như vậy, đại nhân cao quý nhà ta lại muốn mọc thêm đôi cánh tay nữa, để hắn có thể vừa móc lồn, vừa bóp vú bóp đít Đại Hán cho đã thèm, chứ hai tay là không đủ. Mà Đại Hán cũng thật kỳ, người gì đâu không những lồn dâm, mà vú, mà đít cũng dâm, cũng múp mẩy đến thế, làm Tôn Thượng sờ mãi vẫn nghiện.
Thực ra hồi trước Tôn Thượng đâu có cái tính thích bú lồn, hắn còn ngại bẩn ngại tanh khó chịu ra mặt. Nói đến vết bẩn thông thường thôi, hắn đã mặt nặng mày nhẹ mà chửi mắng người hầu trong nhà, cho rằng họ biếng nhác, làm không ra đâu vào đâu, đâu như bây giờ hục mặt vào lồn người ta mà bú lấy bú để như thế này. Người hầu bị chửi mắng, nhưng cũng chỉ ngậm ngùi diếm hết trong lòng, không dám nói ra, có lẽ do họ sợ cái tính nắng mưa thất thường của tôn thượng đại nhân nhà họ. Nói ra hắn lại chửi thêm tràng nữa thì mệt lắm, chi bằng cứ nhịn cho khoẻ, một điều nhịn chín điều lành. Cũng đã từng có mấy người bất bình trước lời mắng của Tôn Thượng mà cãi lại hắn, bọn họ chỉ nhớ, khi đó mặt Tôn Thượng tối sầm, sát khí toả ra lạnh cả một góc phủ, ai cũng sợ muốn chết. Mãi đến khi Đại Hán ra dỗ, đại nhân mới nguôi giận mà úp mặt vào vú to của Đại Hán.
Còn một phần, có lẽ do trời sinh gánh được cái nết siêu kỳ của Tôn Thượng là bản mặt khuynh quốc khuynh thành của hắn. Tôn Thượng mắt phượng, mũi cao, da trắng nõn, lại điểm thêm đôi lệ chí ở đuôi mắt, khiến hắn thêm thập phần câu nhân, thế mới cứu được cái tính trời ơi đất hỡi. Người hầu trong phủ trải lòng, mỗi lần họ bị chửi, cay thì cũng cay, nhưng chỉ cần khẽ liếc khuôn mặt đại nhân, nhìn thấy chân mày hắn khẽ nhăn, môi đỏ hồng khẽ mở, họ lại thấy nguôi giận vạn phần, lòng lại khoan khoái đi làm việc tiếp.
Bất quá, đẹp cũng là một loại tài năng.
Đại Hán cũng là người làm trong phủ Tôn Thượng. Anh bằng tuổi Tôn Thượng, nhưng sinh kém tháng, nên Tôn Thượng cứ bắt anh một tiếng anh hai tiếng em mà gọi hắn, mà không gọi vậy thì hắn dỗi, rồi lại mang le đĩ ra tét, làm anh vừa đau vừa nứng, chọc cho nứng rồi chỉ móc lồn bú le, khiến Đại Hán cả người đỏ lựng, xấu hổ muốn chết mà phải nỉ non mời hắn địt vào lồn dâm. Anh vừa rên vừa cầu, trông dâm điên, mà hắn cũng chỉ cắm có một nửa, người gì đâu mà xấu tính thế không biết. Mọi hôm anh chỉ cần nói ngọt một chút, là hắn như được tiêm máu gà, hung hăng mà nện cả gốc vào sâu vách lồn Đại Hán, địt anh văng nước lồn tứ tung, địt suýt chút bắn đầy một bụng tử cung, làm lồn Đại Hán muốn khép cũng không khép lại được, chín rục đỏ hồng siêu dâm siêu nứng. Thế mà mỗi lần dỗi, là y như rằng dù có nứng nổ não thì nửa cây cũng không vào, Đại Hán phải dỗ mãi hắn mới miễn cưỡng địt điểm nứng. Hứ, nứng đỏ cả mắt vẫn cố làm giá, Đại Hán lại thèm vào con cặc xấu của Tôn Thượng. Có khi Đại Hán phải khâu bướm vào, không cho hắn chơi nữa.
Mà chỉ hơn có 2 tháng 13 ngày chứ nhiêu, làm như nhiều lắm không bằng. Xuỳ xuỳ, Đại Hán không thèm chấp trẻ con.
Đại Hán lớn lên trong phủ Tôn Thượng, là người hầu đáng tin cậy, cũng như là người bạn duy nhất Tôn Thượng. Do tính Tôn Thượng xấu quá, không ai muốn chơi cùng, mà hắn cũng chẳng muốn chơi với ai, chỉ chơi với mình Đại Hán, nên từ bé đến tận năm hắn 17 tuổi, cũng chỉ quanh quẩn có mình Đại Hán bầu bạn tâm sự. Mãi đến 3 năm sau, hắn mới miễn cưỡng kết thêm bằng hữu - một vị thầy lang (băm) lang thang dẻo mép, tướng tá cũng rất được. Tuy y không phải kiểu da cổ đồng cơ bắp xắt múi, vú to mông vểnh, ngực tấn công mông phòng thủ lồn bóp chặt như Đại Hán, nhưng lại mang vẻ thư sinh hiền hoà thanh tú, nếu không mở miệng ra là đòi tiền thuốc giá cắt cổ xong đoán sai bệnh thì so với Tôn Thượng nhà anh thì cũng chị Thuý Kiều em Thuý Vân.
Đại Hán thật thương Tôn Thượng, lúc nào cũng lủi thủi chơi với mình anh, mà Đại Hán là người hầu lại lắm công nhiều việc, nào là giặt giũ, rồi quét sân lau nhà, xong thì lại đốn gỗ chẻ củi, có lúc nào ngơi tay. Nói là chơi cùng nhau, cũng chỉ là Tôn Thượng ngồi một bên đọc sách, lâu lâu lại ngẩng lên nhìn chăm chăm Đại Hán đang cúi xuống cắt cỏ, mắt dán chặt vào mông mẩy của Đại Hán. Đại Hán lại chẳng hề biết mình bị gian dâm, cứ cúi người mà vẩy vẩy mông múp, núng na núng nính mà lắc qua lắc lại trước mặt Tôn Thượng.
Đại Hán thương đại nhân nhà mình là thật, vì thế mà có dịp nhàn rỗi là Đại Hán lại kể hết cho Tôn Thượng những gì anh biết, anh thấy, anh nghe. Hồi trước Tôn Thượng đâu thích chơi với Đại Hán. Người Đại Hán đen nhẻm do phơi nắng, tóc thì ngắn cũn cỡn, lại to đùng, kém tháng Tôn Thượng mà người nở nang, cao vống hơn hẳn Tôn Thượng cả cái đầu. Tôn Thượng hay mắng hắn trông như con gấu, mồ hôi mồ kê nhễ nhại vì đốn củi lau nhà, xong cứ dán dán vào người Tôn Thượng, hắn ta chê bẩn, cứ tránh Đại Hán hoài. Chạy như chạy giặc, tránh như tránh tà.
Dần dà lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Tôn Thượng dần quen với việc Đại Hán cứ hết việc là chạy lại chỗ hắn, ríu ra ríu rít kể mấy chuyện linh tinh trên trời dưới biển, vài lúc còn cười phụ hoạ cho mấy câu chuyện hạt nhài của Đại Hán. Đại Hán sợ cậu chủ buồn chán, nên cứ bi bô liến thoắng, anh cứ kể, cứ kể cho đến khi hết chuyện để kể, lại mệt lả díu hết cả mắt, rồi rúc đầu vào lòng Tôn Thượng mà ngủ một mạch. Có lẽ do tính cứ thấp thỏm lo sợ tôn thượng đại nhân buồn chán, nên Đại Hán không thể giữ bất cứ bí mật nào với Tôn Thượng, kể cả việc anh có lồn dâm bướm đĩ.
Cái lồn của Đại Hán, từ lúc sinh ra anh đã có rồi. Mẹ anh dặn không được để cho ai thấy lồn, ai thấy lồn Đại Hán sờ sờ lồn Đại Hán là phải đánh phải chạy đi ngay. Mẹ bảo lồn Đại Hán không giống với người khác, tuyệt nhiên không được cho ai biết, Đại Hán vâng lời răm rắp, quyết bảo vệ lồn trinh trong trắng. Đại Hán cũng không dị nghị cái lồn nhỏ của anh, nam nhân bình thường mà mọc lồn dưới háng, có khi sẽ cảm thấy dị dạng mà ghê tởm cái lồn, nhưng lồn nhỏ thì cũng là con người mà, nó bị hắt hủi suốt thế, nhỡ buồn thì sao. Huống chi, lồn nhỏ của Đại Hán cũng có làm gì Đại Hán đâu, chi bằng cứ để lồn xinh sống yên ổn cùng Đại Hán là được rồi.
Đại Hán có lồn, nhưng anh cũng có chim, bất quá chim của Đại Hán lại bé tí, chỉ bằng ngón tay cái một tẹo, bé như trẻ con, lúc đầu Đại Hán cũng chằng để ý, chỉ là càng lớn chim càng không to lên, ít nhiều hình như còn hơi bé đi, chỉ có lồn dâm như hút hết dinh dưỡng của chim bé, ngày qua ngày càng nộn càng múp, hồng hồng xinh xinh. Mà chẳng hiểu sao, Đại Hán da thịt chỗ nào cũng nhẵn bóng, đến lồn đến chim cũng không có một cọng lông tơ. Đại Hán thấy mấy chú người hầu cũng có nhiều lông nên cũng thích lắm, anh thấy càng nhiều lông lại càng đàn ông, nhưng Đại Hán lại chẳng có một cọng lông trên người, buồn rười rượi. Thôi thì tôn thượng đại nhân đẹp như thế, trên người cũng không có lông, cũng là an ủi được vài phần.
Đại Hán chỉ coi cái lồn múp là vật để đấy, tại anh cũng có dùng đến lồn đâu, đi tiểu thì có chim bé, đi nặng thì có lỗ hậu, Đại Hán cũng chẳng thích cô nương nhà nào, nên chim bé chỉ cần dùng để tiểu là được rồi. Nhưng mẹ anh chỉ dặn anh bảo vệ lồn, chứ có bao giờ chỉ anh là đến tuổi dậy thì thì lồn sẽ đổ máu đâu. Sáng sớm tinh mơ, Đại Hán tỉnh giấc, toan dậy làm việc khởi động ngày mới, mở chăn lại thấy chỗ mình dinh dính nhớp nhớp, nhìn xuống hạ thân thì lại thấy mình tứa ra một búng máu, chảy từ xương chậu xuống vách đùi, loang lổ trên mặt giường, mà thủ phạm đổ máu lại chính là cái bướm dâm. Đại Hán hoảng lắm, ai đời hôm trước ăn no ngủ kỹ hôm sau lại bị rút nửa người huyết thế này đâu. Không chỉ lồn chảy máu, mà bụng Đại Hán cũng quặn đau, không giống với những lần đau bụng bình thường khác của Đại Hán, lần đau này như kim đâm, chọt từng cú từng cú vào thành bụng Đại Hán. Đau chết, Đại Hán nằm ì trên giường, hai tay ôm bụng, miệng phát ra tiếng rên rỉ đầy thống khổ.
Vậy là Đại Hán sắp chết rồi sao, gặp bệnh nan y rồi sao, Đại Hán mà chết thì ai chơi với Tôn Thượng, ai kể chuyện cho Tôn Thượng nghe, ai chăm sóc cho Tôn Thượng bây giờ. Đại Hán vừa nghĩ vừa khóc chít chít, Tôn Thượng của ta đáng thương quá, ta chết rồi không ai chơi với Tôn Thượng, Tôn Thượng sẽ cô đơn chết già một mình, huhu nhưng bụng cũng đau quá.
Đại Hán càng nghĩ càng buồn, anh muốn gặp tôn thượng đại nhân, nhưng bụng đau quá, không muốn đứng dậy. Căng não mà suy nghĩ trằn trọc, Đại Hán cuối cùng chọn đi gặp Tôn Thượng lần cuối. Đại Hán phải dặn dò Tôn Thượng khi mình chết đi, phải không được xấu tính nữa mà kết bạn, nếu không thì không những không có bằng hữu mà cả bạn lữ, tôn thượng đại nhân cũng không có, thế thì sao có người thừa kế phủ Tôn Thượng. Tôn Thượng đại nhân đẹp người xấu nết, lỡ có ai thích ngài ấy thì lại bị cái tính dở dở ương ương doạ cho chạy mất dép thì lại khổ. Nhất là mấy cô nương yếu liễu đào tơ, mỏng manh yếu đuối, Tôn Thượng đại nhân chỉ cần liếc xéo mấy cô, là lại một trận khóc rống vang phủ.
Mà Tôn Thượng cũng kỳ, người gì đâu mà đẹp quá, đẹp hết cả phần nam nhi nữ tử, làm cho ai trong mắt tôn thượng đại nhân cũng không vừa mắt. Tôn thượng đại nhân một tay bóp mông Đại Hán đang lau bàn, một tay chỉ mấy nàng, hắn chê cô này trắng quá, chê cô kia gầy quá, chê cô nọ không biết đốn củi, chê cô khác không biết quét nhà, làm mấy cô nương có ý nên tơ nên duyên đều bị Tôn Thượng làm cho mắt mũi tèm lem mà chạy về. Vì thế mà dù đại nhân có đẹp, có quyền, có thế, cũng không có ai dám tơ tưởng đến hắn, đến quà vải lụa thêu cũng không dám tặng, mà có tặng thì cũng bị Tôn Thượng chê xấu không dùng, lại vứt cho Đại Hán tuỳ ý sử dụng, nên dù là người hầu, nhưng Đại Hán lại có một đống vật dụng đáng ra không thuộc về người hầu. Cậu chủ tính xấu như vậy, người còn không dám đến gần, nói chi đến chung sống một đời.
Lết cái thân tàn từng bước đến phòng Tôn Thượng, phòng sinh hoạt của người hầu nằm cách biệt hẳn so với phủ chính - nơi tôn thượng đại nhân ở, gần ven mương, chỗ có cái giếng cổ. Mà đặt xa vậy cũng đúng, đại nhân cao quý như thế, mà lại phải ở gần với mấy tên người hầu thì lại xúc phạm đại nhân quá, hiểu lẽ, nên trong đám người hầu chưa một ai oán thán chặng đường dài lê thê dậy sớm tinh mơ để đến phủ Tôn Thượng. Có đi mệt chỉ than với nhau, chứ cấm ai dám than trước mặt đại nhân.
Nhưng mà!
Với thể trạng của một người sắp chết (hụt) như bây giờ của Đại Hán, thì chặng đường này lại thập phần chông gai.
Đại Hán một tay ôm bụng, một tay chống tường, chậm rì rì mà lết từng bước thận trọng. Mỗi lần bước đi là một lần lục phủ ngũ tạng như bị thắt lại, đau chảy nước mắt. Mà máu vẫn tòng tòng chảy ra từ lồn dâm, dinh dính nhép nhép bám lên đùi trong của Đại Hán, vài giọt còn chảy xuống tận đầu gối Đại Hán, Đại Hán sợ bắn mình, trong lòng lại càng tuyệt vọng. Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi Đại Hán, máu lồn tràn ra quần vải, loang lổ một đám trên hạ thân Đại Hán, làm anh nhíu mày. Đầu đau như búa bổ, lại khiến Đại Hán khóc càng to hơn, anh sợ. Đại Hán lúc đi ra ngoài đã thay quần mới, tiện lau sạch vết máu trên giường rơm. Anh không biết làm gì với cái quần dính máu, định bụng giữ lại để giặt sạch, nhưng lại nghĩ mình sắp chết, nên cứ vứt đại ra cái mương sau nhà. Nhưng quần mới vẫn bị máu lồn tưới cho ướt đẫm, Đại Hán lết một bước, máu lồn vẩy thêm một chút. Lúc đi quần sạch, chưa được nửa đường mông quần đã dính nhơm nhớp máu. Đại Hán khóc chít chít sụt sùi, nhưng vẫn gắng gượng đi về phía trước. Nếu bây giờ có ai đi qua, sẽ thấy một con gấu mình mẩy to tướng, lông tóc ngắn cụt, mắt mũi tèm lem mà khóc vống lên, dưới háng còn có vết máu đỏ hỏn tanh tanh, nom rất đáng sợ.
Mãi mới lết được đến phủ chính, Đại Hán vừa sợ vừa lo. Loạn xạ mà chạy vào phòng ngủ tôn thượng đại nhân, vừa chạy, quần lại loang thêm một búng máu, hại Đại Hán vừa phải bụm quần vừa chạy, suýt thì trượt chân.
Khi ấy mới là sáng sớm, nhưng tôn thượng đại nhân đã dậy rồi. Tóc đại nhân buông thõng, đen nhánh, vài sợi tóc mềm còn thả xuống da trắng nõn. Tôn Thượng đang nằm trên giường đọc sách. Không gian yên tĩnh như tờ, gió se pha phả từ cửa sổ, làm vạn vật trông như một bức tranh, mà nhân vật trung tâm là Tôn Thượng. Đại Hán ngẩn ngơ một khắc, quên cả khóc, cứ thế giương mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Tôn Thượng. Máu lồn trên đùi Đại Hán lại chảy tong tong, dọc theo mép đùi, khiến Đại Hán bừng tỉnh khỏi cơn mê, hai mắt lại ngấn nước mà gọi Tôn Thượng.
"Tôn Thượng," Đại Hán mắt ầng ậc nước, chạy lại bên cạnh giường Tôn Thượng mà tru tréo, kêu ai oán như ai vừa lấy mất sổ gạo nhà anh. À, anh làm gì có sổ gạo, là sổ gạo phủ Tôn Thượng. "Tôn thượng đại nhân..."
Tôn Thượng vẫn nhắm mắt, thở đều đều mà đáp lại Đại Hán. "Gọi anh," Nói đoạn, tay Tôn Thượng ngừng lật trang sách, trở mình quay sang đối mặt với Đại Hán, mắt vẫn nhắm. "Sáng sớm còn không đi làm việc, đến gặp ta làm gì?"
Đại Hán nhìn thấy mặt Tôn Thượng, lại càng gào khóc thương tâm hơn. "Tôn Thượng, em...em mắc... mắc bệnh nan y rồi." Đại Hán vừa sụt sùi, vừa nấc mà nói với Tôn Thượng. Khóc nhiều quá, hai mắt Đại Hán sưng húp, Đại Hán lại dùng tay thô ráp để lau nước mắt, không lưu tình mà chà xát cánh tay vào mắt, làm hai mắt Đại Hán vốn đã sưng vì khóc, nay lại sưng to hơn. Vành mắt lại hồng hồng đỏ đỏ, trông vừa dễ thương vừa ngốc, khiến người ta muốn thơm thơm, lại muốn bắt nạt.
Đến lúc này Tôn Thượng mới mở mắt. Mắt đại nhân dài, lông mi cũng dài, cong vút, tròng mắt lại mang màu lục bảo, trông hút hồn chết người. Mà giờ đây, hai mắt Tôn Thượng lại mở to, nhìn chằm chằm Đại Hán. "Bệnh? Bệnh gì?"
"Em không biết, chảy nhiều máu lắm, đau lắm. Tôn thượng đại nhân, em sắp chết rồi, tôn thượng đại nhân phải sống thật tốt nhé, tôn thượng đại nhân không được mắng người khác nữa nhé, tôn thượng đại nhân mà mắng người khác là không ai chơi với tôn thượng đại nhân đâu, không ai chịu làm thê của tôn thượng đại nhân đâu. Tôn thượng đại nhân," Đại Hán như được mở vòi, khóc chít chít mà rống, luôn miệng dặn dò đại nhân của anh đủ điều. "Tôn thượng đại nhân, ngài phải nhớ kỹ lời em nói đấy nhé, không là tôn thượng đại nhân sẽ cô đơn cả đời, Đại Hán sắp chết rồi, không chơi với đại nhân được nữa." Càng nói, Đại Hán khóc càng to, mấy âm cuối đặc dính giọng mũi mà nhão hết với nhau. Cũng may hiện giờ đang là sáng sớm, phủ chính không ai ngụ trừ tôn thượng đại nhân, nếu không người ngoài mà nghe được mấy lời dặn dò của Đại Hán, lại sợ Tôn Thượng thẹn quá hoá giận, vừa mắng vừa tụt quần đánh mông mềm của Đại Hán mấy đốn bép bép.
Sợ Đại Hán khóc mệt, Tôn Thương vươn tay, bóp lên hai má Đại Hán. "Nói xằng, em sao mà chết được," Âu yếm mà hôn lên má, lên trán, lên chóp mũi sụt sịt đo đỏ của Đại Hán, hôn lên mí mắt sưng húp ửng hồng. "Ta đã cho em chết đâu." Vừa thơm má Đại Hán, tay tôn thượng đại nhân cũng không yên phận, mà sờ soạng khắp người Đại Hán. Từ vú mẩy, mông múp. Đại Hán lúc này vẫn bù lu bù loa mà khóc, nước mắt nước mũi từa lưa, không thèm để ý đến tay hư đang gian dâm thân thể mình. "Đại Hán, em yêu, đừng khóc, ta xót."
"Nhưng...nhưng chảy nhiều máu lắm.." Tôn Thượng nhíu mày, hai tay sờ loạn nãy giờ mới để ý đến đũng quần loang lổ máu lồn của Đại Hán. "Ý em là cái này?" Tôn Thượng vừa nói, vừa vuốt ve quanh đùi Đại Hán, tay lần theo vết máu bám trên quần. Khác với đôi tay dâm loạn lúc trước, giờ đây ngón tay Tôn Thượng vân vê mà nhẹ nhàng, mang theo mấy phần an ủi, như rót vào đại não Đại Hán một làn nước nóng hôi hổi, như rủ rỉ mấy lời trấn an vào trái tim đang run lẩy bẩy đầy lo sợ của Đại Hán, hắn sợ rằng chỉ cần ghì nhẹ, gấu nhỏ nhà hắn sẽ vỡ tan, tựa như bọt biển giữa lòng đại dương, sâu thăm thẳm, mênh mang và lo sợ.
Đại Hán cả người tê rần, tim anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vạm vỡ, mà nhảy lên, quây quanh Tôn Thượng, muốn hắn vỗ về cái nơm nớp lo sợ dâng trào trong tâm can Đại Hán. Hắn sợ chết lắm chứ, sợ lắm. Có ai mà không sợ chết, nếu họ bảo rằng họ không sợ chết, thì có nghĩa là họ đang nói dối, chỉ đến khi họ đối mặt với cái chết, họ mới sợ chết, con người mà, ai cũng vậy. Mà lúc này, Đại Hán như nhũn theo từng đợt vuốt ve của Tôn Thượng. Hai chân bị Tôn Thượng vuốt như muốn rệu rã, bủn rủn mà ngã vào lòng tôn thượng đại nhân, mặt dán vào hõm vai Tôn Thượng khóc nấc, nước mắt nước mũi trộn ướt một mảng cầu vai. Tôn Thượng cũng nhanh tay mà bắt lấy em lớn nhà hắn, nhẹ nhàng ôm trọn Đại Hán vào lòng, tách hai chân Đại Hán ngồi lên đùi mình, mặc cho máu lồn từ đũng quần Đại Hán dính lên vạt áo hắn.
"Em ngoan, không khóc," Tôn Thượng hôn lên tai Đại Hán, vừa gặm vành tai, vừa rỉ rỉ từng lời trầm ấm, như rót mật lên tai gấu nhỏ. "Ta biết bệnh của em rồi. Không chết, không chết được." Nói đoạn, Tôn Thượng đỡ lấy gáy Đại Hán, lại dịu dàng mà vuốt lên cái đầu ngắn tóc cưng cứng của Đại Hán. Một tay ôm eo Đại Hán mà xoa xoa, một tay vuốt đầu Đại Hán. Tôn Thượng không dám ghì mạnh, hắn sợ nếu dùng lực thì con gấu nhà hắn đau, lại khóc, thế thì hắn cũng đau, cũng buồn lắm. Hắn hôn lên gáy Đại Hán, lên sườn mặt Đại Hán, từng cái hôn phớt lớt êm ả, dường như mang theo nặng trĩu những tình yêu. Từng cái hôn nóng bỏng, lại dịu dàng, như cành cây đầu xuân, khoan khoái mà nở rộ trên từng thước da, tấc thịt thô kệch của Đại Hán, từng cành lá nặng nào hoa, nào trái, ngọt lịm mà tươi tốt, từng đợt, từng đợt mà vỗ về gấu nhỏ.
Đại Hán nghe được tôn thượng đại nhân biết bệnh của anh, mà lại không chết, thì mừng quýnh. Hết cả khóc mà bật ra khỏi vai Tôn Thượng, mắt anh mở to, như chất chứa mênh mang nỗi vui mừng khôn xiết, bồng bềnh là sự ngây ngô, xen lẫn chút kỳ vọng. Nếu nhìn kỹ, nơi đáy mắt ấy vẫn chất chứa chút cỏn con nỗi lo sợ, tôn thượng đại nhân biết bệnh của anh, nhưng lỡ ngài không biết cách giải thì sao. Tôn Thượng lớn lên cùng Đại Hán, ít nhiều cũng hiểu Đại Hán hơn những người khác, và Đại Hán cũng hiểu hắn nhiều hơn những người khác, nên tất cả những gì Đại Hán đang nghĩ, từ nỗi vui sướng bất ngờ, đến cả sự mông lung lo lắng kia, cũng được tôn thượng đại nhân đặt vào trong đôi mắt lục bảo, dịu dàng mà nhìn lên khuôn mặt Đại Hán. "Ngài...ngài biết bệnh em thật ạ?!" Khuôn mặt Đại Hán giờ nom thật buồn cười, cũng thật dễ thương. Tôn Thượng muốn cắn em quá.
Tôn Thượng phì cười. "Ừ, ta biết," lại nhìn thẳng vào khuôn mặt hiếu kỳ của gấu nhỏ. "Biết cả cách chữa bệnh cho em nữa." Đại Hán mở to hai mắt sưng phù, ú ớ không cất lên câu, đầu anh giờ loạn quá, cứ nhảy tưng tưng, anh mừng quá, mừng quá. Vậy là Đại Hán không chết, vẫn có thể ở bên tôn thượng đại nhân, tôn thượng đại nhân sẽ không vì cô đơn mà đột tử chết sớm, vui quá.
"Vậy đại nhân có thể chữa bệnh cho em không?" Hai mắt Đại Hán sáng quắc, dán chóp mũi lên mũi Tôn Thượng cọ cọ, mà đại nhân cũng sướng rơn mà mân mê cùng cái chóp mũi ửng hồng của Đại Hán. Việc cọ mũi này là do Đại Hán học từ mấy người hầu trong phủ, họ bảo rằng, Đại Hán chỉ cần mặt dán mặt tôn thượng đại nhân, lấy mũi cọ qua cọ lại, là tôn thượng đại nhân dù có tức giận đến mấy, cũng nhũn như bún mà mắt nhắm mắt mở tha thứ hết mọi lỗi lầm của lũ người hầu, mà Đại Hán bé ngoan, lại không phụ lòng họ bao giờ, cứ ai làm sai là Đại Hán cọ cọ, rồi nỉ non mong tôn thượng đại nhân không mắng họ. Bất quá Tôn Thượng cái gì cũng tốt, cái gì cũng hay, mỗi tội điểm yếu duy nhất lại là Đại Hán, lúc nào cũng như quả hồng mềm mà dốc hết lòng chiều chuộng gấu nhỏ.
Tôn Thượng không trả lời, mũi vẫn cọ qua cọ lại với Đại Hán, hai tay đã bế xốc Đại Hán, đặt anh ngồi lên giường. "Em ngoan, cho ta cởi quần nhé, có thế ta mới chữa cho em được." Đại Hán gật gù, lại nhớ tới lời mẹ dặn, không cho người lạ xem lồn sờ bướm, nhưng đây là tôn thượng đại nhân cơ mà, có phải người lạ đâu, mà huống hồ tôn thượng đại nhân còn đang giúp mình chữa bệnh, không cho tôn thượng đại nhân xem bệnh, thì biết làm sao mà chữa. Nghĩ đến vậy, Đại Hán cũng nâng eo, giúp tay Tôn Thượng đang kéo cạp quần khố của anh cũng dễ dàng hơn. Tôn Thượng tay cởi quần, tay đặt lên bụng Đại Hán, xoa xoa tạo ma sát, cố gắng giúp cho phần bụng của Đại Hán ấm hơn đôi chút, để gấu nhỏ không bị đau bụng khó chịu. Phối hợp nhịp nhàng, vợ nâng chồng cởi, chẳng mấy chốc mà quần vải của Đại Hán đã kéo xuống tận bắp chân, dần dà tuột ra khỏi người anh, rơi cái bộp trên nền nhà.
Bắp đùi trong của Đại Hán nhoe nhoét máu lồn, giọt khô giọt ướt dính chặt lên thịt non mềm, lồn trinh của Đại Hán cũng bị máu lồn bôi cho đỏ chót, môi lồn nộn nộn múp múp, va chạm với khí trần mà run rẩy khe khẽ. Đại Hán tự dưng ngại , ai đời người hầu lại đem lồn đầy máu lên trước mặt chủ nhân như thế này. Mặt mũi đỏ lựng, nóng hổi, lan xuống tận gáy. Toan khép hai chân lại, lại bị Tôn Thượng một tay ghì chặt. Mà Đại Hán cứ ngại, một bên Tôn Thượng ghì không cho đóng, một bên Đại Hán cứ muốn khép chân lại, hai người giằng co một lúc, ta ghì em đóng, ta banh em khép. Mất hết kiên nhẫn, cái tay vừa lúc nãy vẫn còn xoa bụng Đại Hán, giờ đã mò xuống, Tôn Thượng dùng cả hai tay mà banh chân Đại Hán ra, lực mạnh làm gấu nhỏ giật bắn mình. "Ngoan, mở ra, ta còn xem bệnh." Tôn thượng đại nhân ngoài miệng dỗ ngọt, hai tay lại hung hăng banh chân Đại Hán, khiến môi lồn Đại Hán vốn đang dính vào nhau, lại "póc" một tiếng mà tách ra, để lộ vách thịt non mềm bên trong.
Thịt lồn mấp máy, hồng hồng lại xinh xinh, vách thịt nộn nộn, giờ đây lại dính bên ngoài chút máu lồn đỏ tươi, run rẩy khe khẽ theo từng nhịp thở của Đại Hán, cùng với cơ thể đang dần đỏ lựng vì xấu hổ, sự tương phản giữa màu đồng nơi đáy chậu, với sự hồng hào không nên có ở vách lồn, lại khiến cái lồn nguyên trinh vốn đã dễ thương, giờ lại thêm phần dẫn dụ. Như muốn hút hết tâm can Tôn Thượng vào trong, tôn thượng đại nhân nóng đỏ mắt mà nhìn chằm chằm vào lồn Đại Hán. Người Đại Hán ướt đẫm mồ hôi, một phần do xấu hổ, một phần do anh đã đi bộ một đoạn dài tới phủ chính. Làn nước nhơm nhớp, dinh dính kết trên người Đại Hán, ướt một mảng lưng. Vài giọt mồ hôi khẽ lăn trên cặp vú no đủ, lại trượt xuống cơ bụng, khe khẽ, nhẹ nhàng, mà câu mất hồn phách Tôn Thượng.
Tôn Thượng ngắm muốn lòi con mắt, lại nói. " Bệnh của Đại Hán là do trúng độc, phải hút ra mới chữa được." Miệng nói, tay Tôn Thượng lại sờ xuống môi lồn, nuốt nước bọt cái "ực". Câu trước nói chữa bệnh, tay sau đã thọc vào lồn nhớp máu của Đại Hán, vừa chọc vừa ngoáy. Tay hư mà cố moi le đĩ, làm Đại Hán thấy vừa ngứa vừa đau, muốn kêu oai oái, nhưng lại nghĩ Tôn Thượng đang chữa bệnh, lại ghì chặt miệng, không dám phát ra tiếng, mặc cho Tôn Thượng vọc lồn kéo le.
"Ta chữa bệnh, nhưng không phải thầy lang, chỉ chữa tạm thời. Bệnh của em mỗi tháng phát tác một lần, lần nào thấy có máu, phải đến gặp ta ngay, để chữa. Em hiểu chưa?" Tôn Thượng vừa nói, ngón tay lại đâm càng sâu, hắn kệ máu lồn tứa ra, tưới lên tay hắn.
Đại Hán vẫn mụ mị, đầu óc lâng lâng mà gật đầu. Anh nghĩ, tôn thượng đại nhân quả thật là người tốt, bận trăm công nghìn việc mà vẫn bớt thời gian chữa bệnh cho một kẻ hầu vô danh tiểu tốt. Có ai trên đời vừa xinh đẹp, lại vừa tốt bụng độ lượng như đại nhân nhà anh. Đại nhân có thể hơi độc miệng, chứ tính tính lại rất tốt rất tốt, tuy lời mắng lời chửi của hắn ngoa, nhưng đại nhân vẫn luôn lo lắng cho gia nhân trong nhà. Cái này người ta gọi là gì nhỉ? Khẩu xà tâm phật? Gọi là gì cũng được, Đại Hán chỉ cảm thấy thật cảm động, chỉ thấy yêu quý tôn thượng đại nhân thêm thôi, nguyện dâng hết lòng thành mà phục vụ Tôn Thượng, bồi hắn quyết mãi không rời.
Tôn Thượng một tay móc lồn, một tay giữ đùi Đại Hán banh sang hai bên. Nếu đại nhân có thể nghe thấy tiếng lòng gấu nhỏ nhà hắn ngay lúc này, chỉ hận không thể bắt Đại Hán về làm thê ngay lập tức, hung hăng mà bắt Đại Hán mở lồn, dập nguyên cây lút cán vào tử cung Đại Hán mà địt. Địt đến mê man trời đất, địt đến khi lồn đỏ chín rục, địt đến khi Đại Hán khóc lóc xin tha. Đến lúc đấy, Tôn Thượng sẽ bắt Đại Hán bú cho bằng sạch tinh trên cặc thì hắn mới tha, gấu nhỏ cố bú mãi vẫn bị hắn chê không sạch mà lại phải mở lồn cho hắn chơi. Chỉ mong Đại Hán mang bầu, lồn nhỏ phải mở to để đẻ con cho hắn. Liền tù tì đẻ nguyên đội bóng, mẹ Âu Cơ dù có bọc trứng trăm mang, cũng không sánh bằng tốc độ Đại Hán đẻ con cho đại nhân. Cả số lượng lẫn chất lượng đều được chu toàn đảm bảo. Tôn Thượng giã lồn bắn tinh, đến mức mà lồn Đại Hán có rộng thêm mấy phần, tôn thượng đại nhân vẫn sẽ không chán mà vạch lồn ra mà dập cặc, như biến gấu nhỏ thành bồn ngậm tinh của hắn. Gấu nhỏ về làm thê làm vợ, cả ngày không cần làm gì, chỉ cần cho hắn hì hục cày cấy, dập cặc vào lồn, vào đít, rồi đẻ con đàn cháu đống cho hắn là được.
Tôn Thượng hiện tại đang rất kích động, cả người sướng rơn mà nương theo tiếng "nhép nhép" của ngón tay đang chơi lồn. Sớm bảnh mắt, mắt nhắm mắt mở tỉnh dậy đã thấy gấu nhỏ khóc bù lu bù loa mà sà vào lòng ôm chặt hắn, giờ còn tự vạch lồn ngon lồn đẹp cho hắn chơi, thì ra vua chúa cũng chỉ đến thế này thôi. Bỏ qua mấy lời dặn dò linh tinh của Đại Hán phía trước, thì đây đúng là phúc mười đời của Tôn Thượng. Thế mới nói, ở hiền gặp lành, tôn thượng đại nhân ở hiền như thế, ắt cũng sẽ có ngày húp được vợ yêu.
Nhớ hồi trước, hắn bật đèn xanh lè, chói lọi cho gấu nhỏ, ta ở đây chờ em tới rước nè nè ta vã lắm rồi đồ ngốc nhỏ ơi, khổ nỗi gấu nhỏ ngốc quá, như đeo kính râm chống loá mà mù loà trước tôn thượng đại nhân, hại đại nhân ngày nào cũng đau đầu khổ não theo đuổi người thương. Rõ ràng là hắn đã làm đến như thế, đã rờ mông bóp vú, đã từ chối kịch liệt tiểu tam mà một lòng thuỷ chung hướng về gấu nhỏ, đã chiều gấu nhỏ hết mình hết lòng, mà gấu nhỏ vẫn cứ coi hắn là bạn, làm hắn tức chết. Vừa tức vừa thấy đáng yêu, giận mà không làm gì Đại Hán được, gấu nhỏ dễ thương quá, hắn không dám đụng vào em lớn nhà hắn. Ngày qua ngày chỉ cố nhịn mà hùa chơi với gấu nhỏ, hắn mấy nay còn đang sợ nhịn nhiều quá, lỡ hắn liệt dương thì sao? Hắn mà liệt dương là Đại Hán mất chồng đó!
Đũng quần đã cộm một mảng lớn, Tôn Thượng dưới háng ngạnh đau mà không dám mò xuống sục cặc, hắn đang bận chữa bệnh cho gấu nhỏ. Thấy chơi lồn nãy giờ cũng đã đủ, Tôn Thượng lưu luyến mà rời tay, "póc" một tiếng kéo ngón tay khỏi lồn ấm của Đại Hán, trên còn dính thêm nước lồn đặc đặc, đỏ hồng trộn lẫn tơ máu. Đại Hán cả người mơ màng, chỉ thấy Tôn Thượng đứng dậy, đi ra bàn, mặc cho đũng quần ương ngạnh khó chịu, tay với lấy chén nước, tiện lấy luôn khăn lụa bên cạnh để lau lồn lau đùi cho Đại Hán. Hắn muốn bù nước cho Đại Hán, gấu nhỏ khóc nhiều quá, mà từ lúc bấy đến giờ vẫn chưa được giọt nước vào miệng. Hắn sợ cổ họng Đại Hán khô, mà thiếu nước thì người sẽ yếu, dễ mắc cảm mạo, huống hồ cả thân dưới Đại Hán đang loã lồ trước không khí, người có khoẻ đến mấy cũng sẽ mắc bệnh.
Ngồi xuống cạnh Đại Hán, Tôn Thượng nhẹ nhàng đặt chén nước lên môi Đại Hán, bảo anh uống hết. Đại Hán khô cổ, uống một mạch, lại muốn thêm nữa. Tôn thượng đại nhân vừa rót nước, vừa mớn cho Đại Hán, cứ hết một chén lại thêm một chén, tới mức Đại Hán giờ đã uống no một bụng nước. Thấy gấu nhỏ không còn uống được nữa, Tôn Thượng liền lấy chút nước, thấm vào khăn lụa, lau đùi cho Đại Hán. Nước man mát, đổ lên khăn mềm,
rồi chạm vào thịt đùi nhạy cảm của Đại Hán, làm anh giật mình đôi chút, Tôn Thượng thấy gấu nhỏ khẽ run, động tác cũng chậm lại, khe khẽ mà vuốt lên đùi Đại Hán. Hai người chẳng nói chẳng rằng, chỉ im lặng mà bên cạnh nhau, mắt đưa theo từng nhịp khăn lụa lướt vụng về trên da thịt.
Chẳng mấy chốc mà đùi cũng đã sạch mà về lại nguyên trạng, Đại Hán lần đầu rụng kinh, máu chảy nhiều quá, làm Tôn Thượng phải giặt khăn lụa những ba lần mới lau hết sạch máu khô. Còn phần cái quần dính máu của Đại Hán, thôi thì cứ vứt đi, tí Tôn Thượng cho Đại Hán mấy cái quần khác. Đại Hán thấy tôn thượng đại nhân vì mình mà không ngại bẩn, lại dịu dàng lau đùi chữa bệnh, trong lòng lại dâng thêm mấy phần ngọt ngào, ấm áp, những cảm xúc mới lạ như đâm chồi, nảy mầm khoan khoái trong trái tim Đại Hán.
"Bây giờ ta hút độc chữa bệnh, em đau thì bảo ta." Tôn Thượng để Đại Hán ngồi lên mép giường, mình thì nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất mà cúi mặt xuống lồn xinh của Đại Hán. Chóp mũi lâu lâu lại chạm lên môi lồn, cảm nhận từng nhịp thở hắt, từng cái giật bắn mình của Đại Hán. Đại não Đại Hán tê rần, gật đầu ra hiệu cho đại nhân chữa bệnh. Tôn Thượng nhận được sự đồng ý, nhanh như cắt mà hục đầu vào bướm nhỏ của Đại Hán, hít lấy hít để. Hắn vừa lau sạch lồn cho Đại Hán, nên mùi tanh máu chỉ còn lại nhàn nhạt, bay nhảy trên khoang mũi Tôn Thượng. Tôn Thượng phê tận óc, hít hà rồi lại lấy mũi cọ cọ, làm Đại Hán ngại gần chết. Hắn tơ cái lồn của gấu nhỏ lâu lắm rồi, giờ mỡ để miệng mèo, chỉ có yếu sinh lý mới không húp vội, mà chắc chắn tôn thượng đại nhân không yếu sinh lý rồi.
Vươn lưỡi nhẹ liếm lên môi lồn. Đầu lưỡi thô ráp, lại nóng hôi hổi, khiến Đại Hán cả người rùng mình, hai chân vô thức giật mình mà khép lại, ép đầu đại nhân đang hành sự vào gần hơn. Tôn Thượng thuận đà, đem đầu lưỡi đang chơi đùa mơn trớn thịt ngoài của Đại Hán cắm thẳng vào trong, thành công lấy được từ Đại Hán tiếng rên cao vút. Lưỡi vừa nhập động, Tôn Thượng đã cảm nhận được một mùi tanh tanh, lại hơi vị sắt ngập trên vị giác. Máu lồn Đại Hán, Tôn Thượng nghĩ bụng mà tiếp tục bú liếm. Vừa bú vừa hút, lưỡi Tôn Thượng đảo quanh vách thịt mềm, lâu lâu lại rút lưỡi mà liếm quanh môi lồn hồng hồng múp múp, làm lồn Đại Hán nhoe nhoét nước bọt. Lưỡi Tôn Thương như đang hiếp dâm lồn Đại Hán, cứ thọc ra thọc vào như máy dập, hết chọc thì chuyển sang bú le cắn le. Chẳng hiểu đại nhân chữa bệnh kiểu gì, mà lôi được cả hạt le của Đại Hán ra ngoài, vừa gặm vừa cắn, làm Đại Hán ngứa râm ran, lại như muốn tiểu mà không dám tiểu.
Đại Hán sướng rơn, hai mắt ngấn nước mà ú ớ vừa rên nỉ non, vừa gọi tên đại nhân. Đại nhân chữa bệnh thần kỳ quá, không những không đau mà còn thích thích sướng sướng, lồn bé chỉ hơi ngại ngơi ngứa xíu thôi. Chắc sau này gặp bệnh cũng không cần đến thầy lang nữa, để đại nhân chữa bệnh là được rồi. Đại nhân cứ bú đến le là Đại Hán giật mình, bất quá đại nhân chữa bệnh cũng lạ quá, làm Đại Hán cứ buồn tiểu không thôi. Chắc đây là cách chữa mới, mình lại khù khờ ngốc nghếch, đâu như đại nhân học rộng biết nhiều, tinh thông vạn vật, mình thấy lạ nhưng chắc đại nhân đã biết quen. Đại Hán tự thuyết phục mình thế, lại không nghĩ nữa, để Tôn Thượng kịch liệt bú bướm.
Tôn thượng đại nhân càng bú càng hăng, vùi đầu vào lồn Đại Hán mà gặm mút. Hai chân lúc trước còn đang quỳ dưới sàn, giờ đã đứng lên thẳng tắp, đẩy Đại Hán lưng nằm xuống giường, hai chân đặt lên vai đại nhân. Tôn Thượng miệng bú, mũi hít hà mùi lồn thơm quyện với mùi sắt máu, bên tai lại được rỉ lên tiếng rên ngọt lịm trầm thấp của Đại Hán gọi tên mình, liếc mắt lên một chút là thấy cặp vú múp rụp của Đại Hán đung đưa bên trong vạt áo khẽ hở. Hắn bây giờ như thú hoang động dục, mắt gằn tơ máu mà bú lồn bú le. Lồn gấu nhỏ giờ đã dính một bụng nước bọt, ngoài nước bọt ra chẳng thấy gì, có lẽ có bao nhiêu máu lồn đại nhân hút hết rồi.
"Đại...đại nhân...em buồn...buồn tiểu." Đại Hán thở dốc, vú to nương theo nhịp thở mà đong đưa, đỏ lựng nom thích mắt vô cùng. Tôn Thượng không nói gì, miệng lại bú quyết liệt hơn, như muốn khích lệ gấu nhỏ của hắn cứ tiểu đi, đại nhân hắn húp hết, chan cơm ăn còn ngon. Miệng một bên bú lồn, tay một bên xoa nắn mông mềm của Đại Hán, càng sờ càng nghiện. Mông gấu nhỏ mềm mềm mụp mụp, cầm vào thịt mông lại tràn khỏi tay, thích vô cùng. Khắp gian phòng bây giờ chỉ vang tiếng "lép nhép" bú lồn, hoà với tiếng rên dâm mỹ của Đại Hán. Phòng đại nhân không phải hỉ phòng, nhưng lại dâm gấp hỉ phòng vạn lần.
Đại Hán sướng mãi, không chịu được mà phun nước. Một tiếng "A" cao vút, chỉ thấy hai mắt Đại Hán trợn to, lưỡi thè ra khỏi miệng, nước miếng tràn ra từ khoé môi. Nước mắt sinh lý tràn ra bên khoé mắt, giọng nhỏ nhỏ mà kêu rên. "Tiểu...tiểu rồi..." Mà tôn thượng đại nhân phía dưới, như mặt đất khô cằn hạn hán gặp mưa rào, khoang miệng được tưới nước lồn Đại Hán, húp sùm sụp. Không phụ công khi nãy bắt gấu nhỏ uống nhiều nước, giờ lồn nhỏ như van xả lũ, từng đợt từng đợt như thuỷ triều mà đập vào khoang miệng đại nhân. Nước lồn thơm thơm, trộn lẫn máu kinh tanh tanh, lại kích thích con cặc đại nhân lớn thêm một vòng, cộm đau như muốn phát nổ dưới háng.
Đại nhân bú nước lồn ừng ực, như muốn hút hết bao nhiêu nước trên người Đại Hán. Nước lồn cứ đến, là đại nhân nhà ta đón đầu, bú hết vào bụng. Đại Hán xụi lơ mà mặc cho đại nhân nhà anh bú lồn, môi dày chỉ biết rên ê a, cái lồn bên dưới lại hung hăng mà phun nước, tưới hết lên lưỡi, lên mặt Tôn Thượng. Đại Hán lên đỉnh xong thì ngại lắm, muốn kiếm cái lỗ nào mà chui xuống, bất quá bây giờ não anh mềm nhũn như đậu, khó mà hình thành được bất cứ thứ gì ngoài việc đại nhân đang hục mặt bú lồn anh. Đợi đến khi tỉnh táo xem, Đại Hán mà biết tôn thượng đại nhân cao quý trọng vọng, lại điên cuồng ừng ực bú nước từ lồn mình, thì có khi chột dạ mà tránh mặt đại nhân mấy tháng.
Tôn Thượng bú cho thoả thuê, mới lưu luyến rời khỏi cái lồn mê người của Đại Hán. Gấu nhỏ lần đầu được bú lồn, bú nhiều quá lại sợ gấu nhỏ sợ mà tránh mặt hắn. Bước đầu cứ đi nhẹ nhàng tình cảm thôi, đợi khi nào hắn rước được gấu nhỏ về dinh, thì bú lồn đá le cũng chỉ là dạo đầu chuồn chuồn lướt nước.
"Đây không phải nước tiểu, mà là độc," Tôn Thượng đặt Đại Hán nằm xuống giường mà hôn hôn thơm thơm lên môi gấu nhỏ, tiện liếm sạch nước bọt trên khoé môi Đại Hán. "Ta hút độc cho em mà, em quên hả?"
"Ưm ưm, không phải nước tiểu, là độc, là độc."Thấy Đại Hán mê mê man man, Tôn Thượng không những không tức giận, lại cảm thấy đáng yêu, muốn cắn cắn. A, Tôn Thượng lại muốn bú lồn Đại Hán thêm phát nữa rồi, khi nãy bú chưa đã thèm. Cặc hắn cứng đau quá, muốn lồn dâm Đại Hán an ủi cho bớt đau.
"Em nhớ ta nói gì chưa? Một tháng một lần, cứ khi nào đau bụng thấy máu là phải đến gặp ta," Tôn Thượng vừa nói, vừa vuốt ve vú to phập phồng của Đại Hán. "Ta chữa bệnh cho em, nhé." Sao mà đại nhân nhà ta lại khôn quá, ép vào cái tính sợ chết của Đại Hán, làm gấu nhỏ run lên, lẩy bẩy mà đáp ứng Tôn Thượng.
Tôn thượng đại nhân lừa được người vào tròng, trong lòng như nổ pháo rang, bắn ầm ầm vui sướng tột độ. Giờ chỉ còn nhờ vào thời gian, cùng kỹ năng bú lồn tuyệt đỉnh của đại nhân, thì kiểu gì chẳng mấy chốc gạo cũng thổi nên cơm, cặc cũng về với lồn. Đến lúc đấy thì rèn sắt thành thép, ta đem gấu nhỏ về cưới liền tay cho nóng, để đấy lỡ có thằng nào nhăm nhe bế gấu nhỏ đi thì đại nhân lại tức nổ phổi mất.
Tôn Thượng vừa nghĩ vừa cười hì hì, tay lại không yên phận mà gẩy gẩy le đĩ của Đại Hán, làm gấu nhỏ vừa cao trào, giờ lồn lại ngứa râm ran, muốn đại nhân chữa ngứa.
Kể từ đó, câu chuyện Đại Hán bị tôn thượng đại nhân vạch lồn bú bướm, nấc cặc dầm dập như máy địt, vang khắp một phủ Tôn Thượng.
[END]
Bonus:
Tôn Thượng tên Tôn Thượng. Nghề chính là chồng Đại Hán, nghề phụ là làm tôn thượng đại nhân.
Đại Hán tên Đại Hán. Nghề chính là làm người hầu, nghề phụ là làm vợ Tôn Thượng.
"Ai bảo? Nghề chính của em là vợ ta."
"Nhưng mà..."
"Hửm?"
"Dạ..."
Đại Hán tên Đại Hán. Nghề chính là vợ Tôn Thượng, nghề phụ là làm người hầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co