2
Khi Thanh Pháp về nhà đã là bảy giờ tối.
Cậu xếp dù lại, nước mưa chảy từ mặt dù xuống mũi dù, nhỏ tí tách trên nền xi măng.
Nhà cũ nên cách âm rất kém, qua cửa sắt có thể nghe rõ tiếng cười nói rộn ràng của nhà họ Nguyễn.
Thanh Pháp lấy chìa khoá ra cắm vào ổ rồi vặn sang trái, cửa cót két mở ra.
Đây là kiểu nhà xưa nên vừa mở cửa sẽ thấy ngay phòng khách.
Trên bàn trà bày dâu tây to mọng mà lúc Thanh Pháp ở nhà sẽ không bao giờ xuất hiện, còn có lẩu xương dê nữa.
Ngày mưa cuối thu, cả nhà quây quần bên nồi lẩu nóng hổi thật sự rất ấm cúng.
Trên đường về, nội dung tiểu thuyết không ngừng xuất hiện trong đầu Thanh Pháp.
Cảnh tượng này cũng giống hệt trong truyện.
Triệu Huệ Lâm nhận khoản đặt cọc một trăm ngàn từ Trần Quốc Anh, hớn hở mua cho con trai mình dâu tây một trăm tệ một cân, còn mua xương dê nhập khẩu về hầm canh.
Nửa đêm Thanh Pháp lê thân xác chằng chịt vết thương về nhà, Triệu Huệ Lâm thấy dấu vết lộ rõ trên da cậu còn tỏ vẻ khinh thường.
Tiền rất thơm.
Còn Thanh Pháp rất bẩn.
Từ lúc nhận nuôi Thanh Pháp, bà ta đã biết đứa bé này là một con hồ ly tinh trơ trẽn.
Da mịn hơn cả con gái, gương mặt xinh đẹp thanh tú, ngôi sao nhí trên TV còn lâu mới đẹp bằng Thanh Pháp.
Thanh Pháp càng lớn càng đẹp, nhiều lần bà ta còn bắt gặp mấy người đàn ông trong cư xá mua quà vặt cho Thanh Pháp.
Hồ ly tinh!
Còn nhỏ mà đã biết quyến rũ đàn ông rồi!
Triệu Huệ Lâm thấy mất mặt nên đánh Thanh Pháp một trận. Thanh Pháp không chịu nhận lỗi, bà ta nhốt cậu một ngày một đêm, không cho ăn cơm và đi vệ sinh.
Nếu không phải bỏ rơi con nuôi là phạm pháp, ảnh hưởng đến công việc của hai vợ chồng thì bà ta đã đuổi Thanh Pháp ra khỏi nhà từ lâu.
Đúng là của nợ mà! Cứ tưởng bị hiếm muộn, đời này không có con trai nên vợ chồng họ mới đi nhận con nuôi, ai ngờ năm sau lại sinh được một thằng nhóc bụ bẫm.
Sau khi có con ruột, bà ta cực kỳ chướng mắt Thanh Pháp.
Mấy năm nay Triệu Huệ Lâm cấm Thanh Pháp đến gần con mình vì sợ cậu làm hư cục cưng của bà ta.
Trần Quốc Anh tìm tới nhà muốn dẫn Thanh Pháp đi, Triệu Huệ Lâm cười lạnh kiểu như "biết ngay mà".
Bà ta vớ lấy cây chổi muốn đánh đuổi Trần Quốc Anh.
"Một năm ba triệu." Trần Quốc Anh đứng ở cửa, lông mày nhíu lại, không muốn bước vào căn nhà tồi tàn này.
Cây chổi khựng lại, Triệu Huệ Lâm ngây người, "Cái gì?"
"Thanh Pháp là con nuôi của bà đúng không, giao lại cho tôi đi, mỗi năm trả bà ba triệu."
Mắt Triệu Huệ Lâm trợn to như sắp lọt ra ngoài.
Cả đời bà ta còn chẳng kiếm nổi ba triệu nữa! Triệu Huệ Lâm vừa khinh thường lại vừa ghen tị.
Hồ ly tinh đúng là hồ ly tinh, đáng tiền thật đấy.
Nhưng nói thật hay giỡn thế, còn có chuyện tốt vậy sao?
Triệu Huệ Lâm ngắm nghía Trần Quốc Anh, còn trẻ, mặc vest đắt tiền, không giống như đang nói dối.
Vậy tăng giá lên chút nữa chắc cũng trả nổi nhỉ?
Triệu Huệ Lâm đảo mắt một vòng rồi tỏ vẻ khó xử, "Bao năm nay dì nuôi Thanh Pháp cũng chẳng dễ gì, tình cảm sâu đậm, chỉ sợ......"
Bà ta muốn nói lại thôi, lén lút liếc nhìn Trần Quốc Anh.
Trần Quốc Anh đã điều tra tình cảnh nhà họ Nguyễn, hắn cười khẩy, "Ngày mai bảo Thanh Pháp tới tìm tôi, năm triệu."
Triệu Huệ Lâm ngây ra như phỗng, sau khi Trần Quốc Anh về, bà ta mừng rỡ che miệng nhảy cẫng lên rồi đạp tung cửa chạy về phòng gọi điện.
"Ông xã ơi! Mình sắp giàu to rồi......"
Thanh Pháp trở về làm tiếng cười của Triệu Huệ Lâm đột ngột im bặt.
Bà ta kéo hộc bàn ra cất dâu tây vào rồi bực bội hỏi: "Sao về sớm thế?"
Nguyễn Quang Mạnh cũng sợ Thanh Pháp bị trả hàng, năm triệu bay mất nên vội vã đứng dậy hỏi: "Ký chưa? Trần thiếu......"
"Khụ khụ!" Triệu Huệ Lâm ngắt lời Nguyễn Quang Mạnh rồi móc túi ra mấy trăm tệ đưa cho con mình, "Phong Phong ra ngoài chơi đi con."
Bà ta không muốn con trai cưng của mình nghe thấy chuyện đáng xấu hổ của Thanh Pháp.
Nguyễn Phong đã muốn đi chơi từ lâu, "Dạ!"
Nó nhét tiền vào túi quần, hai mắt láo liên, nảy ra một ý định.
Nó rất ghét Thanh Pháp, không phải anh ruột nó mà chỉ là trẻ mồ côi chẳng ai thèm, thế mà điểm số lúc nào cũng cao ngất, bởi vậy mẹ nó không cho nó đi chơi mà cứ bắt ở nhà làm bài tập.
Lúc nãy mẹ nó còn nói Thanh Pháp thi đậu đại học trọng điểm, sau này nó cũng phải vào đại học danh tiếng, đăng ký sẵn trường luyện thi cho nó.
Hại nó không được đi chơi nên nó muốn trả thù!
Nguyễn Phong oán hận trừng Thanh Pháp.
Lần này nó phải đạp sưng chân Thanh Pháp mới được!
Nó thích nhất là đạp chân Thanh Pháp vì cậu không dám tránh, nếu tránh nó sẽ mách bố để ông ta đạp Thanh Pháp, sau khi bị đạp mấy lần cậu đành cam chịu để nó đạp.
Giờ nó nặng hơn bảy chục ký rồi nên dư sức đạp!
Nguyễn Phong đi ra cửa, cố ý mang giày đinh, lúc bước qua cửa nó nhắm ngay mu bàn chân Thanh Pháp đạp mạnh một cái.
Ai ngờ vừa đạp xuống thì Thanh Pháp tránh đi.
Rầm.
Nó đạp trúng ngưỡng cửa.
"Áuuuu!" Nguyễn Phong rú lên một tiếng quái dị, bàn chân đau như sắp gãy đôi.
Nó quay đầu mách, "Bố mẹ ơi——"
Triệu Huệ Lâm chẳng còn lòng dạ nào để ý Nguyễn Phong, thấy nó cứ lề mề thì đi tới đẩy nó ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Nguyễn Phong tức đến nỗi khuôn mặt béo phị rung lên, lại không dám gõ cửa nên hậm hực làm mặt quỷ rồi khập khiễng đi xuống lầu.
Trong nhà, Triệu Huệ Lâm sốt ruột hỏi: "Thanh Pháp mày mau nói đi, ký hợp đồng chưa?"
Thanh Pháp hờ hững đáp, "Chưa."
"Mày bị điên à!" Nguyễn Quang Mạnh đập bàn rồi đứng dậy giơ tay định tát Thanh Pháp, "Tao đánh chết mày!"
Sắc mặt Triệu Huệ Lâm trắng bệch, từ một trăm ngàn kia bà ta đã bỏ ra hơn mười ngàn mua một cái túi xách hàng hiệu, nếu bắt bà ta trả lại thì......
Nước mắt bà ta nói đến là đến, khóc bù lu bù loa, "Thanh Pháp, chẳng phải tối qua mày đồng ý rồi sao? Mẹ nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày mười hai năm, mày phải trả ơn đi chứ!"
Lần đầu tiên Thanh Pháp chụp lấy bàn tay Nguyễn Quang Mạnh, cậu hất ra rồi lạnh nhạt nói: "Năm triệu ít quá."
Nguyễn Quang Mạnh đang sốc nên không để ý Thanh Pháp chống cự, miệng lão há hốc.
Năm triệu còn ít à?! Hơn nữa mỗi năm năm triệu cơ mà! Dù thiếu gia trẻ tuổi có chơi chán Thanh Pháp thì ít nhất cũng trả năm triệu còn gì!
Mặt Nguyễn Quang Mạnh co rúm lại, "Nhảm nhí, quay lại ngay cho tao!" Lão vẫn chưa yên tâm, "Để tao đi với mày." Một tay giao người, một tay nhận tiền!
Triệu Huệ Lâm thông minh hơn Nguyễn Quang Mạnh nhiều, nghe Thanh Pháp nói vậy, bà ta lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Hiển nhiên Trần Quốc Anh không phải dân giàu bình thường, có tiền có thế như vậy, năm triệu chỉ là giọt nước trong biển mà thôi! Đúng là quá ít rồi.
Nhân lúc Thanh Pháp còn đáng giá, phải tranh thủ kiếm thêm một mớ để sau này con trai bà ta còn lấy vợ nữa chứ!
Trên mi Triệu Huệ Lâm còn đọng nước mắt, bà ta đổi sang vẻ mặt tươi cười rồi đon đả mời chào Thanh Pháp.
"Thanh Thanh đói rồi đúng không, ăn cơm trước đi, chuyện khác từ từ nói. Xương dê mới hầm còn nóng lắm, con ăn nhiều vào cho khỏe. Nhìn con gầy quá đi mất."
Nguyễn Quang Mạnh không hiểu toan tính của Triệu Huệ Lâm nên chẳng còn lòng dạ ăn uống nữa, đi tới ghế salon bên kia thở dài thở ngắn, rầu rĩ hút thuốc.
Thanh Pháp ngồi xuống.
18 tuổi, cậu bị suy dinh dưỡng trầm trọng, cao 1m81 nhưng chỉ nặng 51kg nên phải gấp rút bổ sung dinh dưỡng.
(Này cũng là chiều cao hiện tại của bả á )
Thanh Pháp ăn rất tao nhã, mỗi khúc xương dê, mỗi miếng thịt cậu đều gặm sạch sẽ.
Triệu Huệ Lâm bên cạnh nhìn mà tái mặt, tiếc đứt cả ruột.
Tạm thời trấn an Thanh Pháp là một chuyện, tiền lại là chuyện khác.
Xương dê nhập khẩu rất đắt, tổng cộng chỉ mua hai mươi khúc, bà ta không nỡ ăn mà nhường cho con mình, kết quả Thanh Pháp ăn hết cả hai mươi khúc!
Không đợi bà ta đau lòng xong, Thanh Pháp đặt bát đũa xuống rồi kéo hộc bàn ra.
Thấy Thanh Pháp bưng đĩa dâu tây đỏ mọng, Triệu Huệ Lâm suýt la lên, thứ này một trăm tệ một cân lận đấy, bà ta hấp tấp đứng dậy, "Cái này không ——"
Thanh Pháp hời hợt nói, "Không được ăn à?"
Triệu Huệ Lâm cảm thấy hôm nay Thanh Pháp hơi lạ, ngày thường cậu cũng trầm lặng ít nói nhưng không giống hôm nay...... Cứ có cảm giác như bị cậu áp đảo vậy.
Triệu Huệ Lâm nuốt nước miếng rồi cười giả lả, "Không phải, tại chưa rửa thôi." Bọn họ còn chưa ăn quả nào đâu!
Thanh Pháp bưng đĩa đứng dậy, "Để con đi rửa."
Dâu tây vừa đỏ vừa to tỏa ra mùi hương thơm ngát.
Đây là loại trái cây mà Đỗ Bình An thích nhất.
Thanh Pháp chưa bao giờ được ăn dâu, cậu rửa sạch rồi cầm một quả lên cắn.
Chín phần ngọt một phần chua, vị thơm ngọt đọng lại trong miệng.
Thanh Pháp nghĩ thì ra dâu ngon như vậy.
Thảo nào Đỗ Bình An thích ăn.
Cậu rũ mắt cắn thêm một miếng.
Xin lỗi nhé em trai.
Lần này anh cũng muốn nếm thử dâu tây.
......
Một quả, hai quả, ba quả...... Triệu Huệ Lâm nấp ngoài cửa bếp đếm, sốt ruột chạy vào giành lấy đĩa dâu rồi xụ mặt nói: "Chừa cho em con mấy quả đi! Nó còn chưa ăn đâu."
Thanh Pháp không nói gì mà chỉ hờ hững nhìn bà ta.
Không hiểu sao Triệu Huệ Lâm hơi sợ, ôm đĩa dâu nói, "Vài ba quả dâu chứ mấy, sau này con còn nhiều cơ hội ăn mà, Trần thiếu giàu lắm."
Thanh Pháp không lên tiếng, Triệu Huệ Lâm cũng mặc kệ, bà ta vội vã quay lưng ra phòng khách gọi Nguyễn Quang Mạnh về phòng ăn dâu.
Vẻ mặt Thanh Pháp vẫn thờ ơ, cậu vặn vòi nước rửa sạch từng ngón tay rồi trở về phòng.
Nói là phòng nhưng thật ra là một nửa ban công, một nửa phơi đồ, ở giữa được ngăn bằng ván ép, nửa còn lại là phòng Thanh Pháp.
Không gian chật hẹp quây rèm xanh dương, kê chiếc giường nhỏ 1m nên chẳng còn chỗ cho những vật khác nữa.
Thanh Pháp khá cao nên lúc ngủ phải cuộn mình lại mới nằm vừa.
Nhưng thế giới nhỏ bé này được Thanh Pháp dọn dẹp rất sạch sẽ.
Chăn mền phơi xong tỏa ra mùi bột giặt thơm ngát, một chồng sách được xếp ngay ngắn trên mặt bàn ban công, còn có chai cồn cắm một cành lay ơn trắng muốt.
Trong không khí thoang thoảng hương hoa êm dịu.
Thanh Pháp cởi giày leo lên giường, rút ra một quyển sách bìa trắng lật đến trang giữa, bên trong kẹp một tấm thẻ ngân hàng.
Không cần tìm Đỗ Bình An nữa, trong tương lai cậu sẽ dùng số tiền này cho mình một cách hợp lý.
Hôm nay phải tiếp nhận quá nhiều thông tin nên Thanh Pháp mệt rã rời, cậu cất thẻ ngân hàng đi, không thay đồ mà quấn chăn nằm nghiêng, co ro ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, hình như có người gõ cửa.
Cộc cộc cộc.
Chẳng chút kiêng dè mà vang lên ầm ĩ giữa đêm.
"Ai vậy! Đêm hôm khuya khoắt!" Triệu Huệ Lâm khoác áo ra ngoài bật đèn rồi hùng hổ mở cửa.
Cửa mở ra, ánh đèn chiếu xuống người mới đến, trên áo khoác hắn còn dính mùi kem sữa thơm ngọt.
Triệu Huệ Lâm lập tức thay đổi sắc mặt, cố ý hỏi: "Trần thiếu gia, muộn thế này anh còn tới đây làm gì?"
Trong bụng bà ta vui như mở cờ.
Đã quá nửa đêm mà còn tìm đến, chắc là gấp lắm rồi, nhất định phải làm giá mới được.
Năm triệu rưỡi? Sáu triệu?
Trần Quốc Anh phớt lờ Triệu Huệ Lâm rồi ngó qua đỉnh đầu bà ta, nhìn chằm chằm thiếu niên đứng trên ban công.
Ánh đèn lờ mờ rọi vào khuôn mặt thanh tú của Thanh Pháp, nhìn thế này càng giống Đỗ Bình An hơn.
Chỗ nào đó lập tức nổi lên phản ứng.
Trần Quốc Anh không có ý định kìm nén dụ.c vọng của mình, với một món đồ chơi hắn chẳng cần nhẫn nhịn làm gì.
Chỉ có báu vật như Đỗ Bình An mới đáng cho hắn nâng niu mà thôi.
Trần Quốc Anh gần như đang quấy rối tình d.ục Thanh Pháp bằng mắt, hắn móc ví rút ra một xấp tiền quăng lên cao, những tờ tiền đỏ rực bay đầy trời như tuyết rơi lả tả.
Giọng nói khàn khàn tràn ngập lửa dục.
"Thanh Pháp, lập tức theo tôi đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co