5
Mất cả chì lẫn chài, Triệu Huệ Lâm xám xịt về nhà.
Bà ta càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng đau, hậm hực ngồi ở phòng khách hồi lâu rồi vào phòng vỗ vỗ Nguyễn Quang Mạnh đang ngủ.
"Thanh Pháp học ngành nào vậy?"
Bà ta chỉ biết Thanh Pháp thi đậu đại học Bắc Kinh là trường tốt nhất thủ đô, lúc nhận được giấy báo trúng tuyển, bà ta chỉ chụp hình phong bì đăng lên vòng bạn bè để khoe, thật ra trong lòng cay cú ghen ghét nên không thèm nhìn ngành học của cậu.
"Mày tự đi làm kiếm tiền đóng học phí đi." Triệu Huệ Lâm ném giấy báo trúng tuyển vào người Thanh Pháp, "Tao chẳng bỏ đồng nào đâu."
Giờ nhớ lại Triệu Huệ Lâm hối hận gần chết, biết thế đã mở ra xem rồi!
"Ai biết." Nguyễn Quang Mạnh đang ngủ ngon nên trả lời cụt ngủn rồi ngủ tiếp.
"Ông còn ngủ được nữa à!" Triệu Huệ Lâm tức mà không biết trút vào đâu, "Thằng quỷ vô ơn Thanh Pháp chạy rồi kìa!"
"Cút sớm đi ——" Nguyễn Quang Mạnh lập tức choàng tỉnh ngồi bật dậy, "Chạy đi đâu? Tiền còn chưa trả mà."
Triệu Huệ Lâm trợn trắng mắt, "Làm sao tôi biết được, lúc nãy tôi vừa bị nó ức hiếp thậm tệ, còn ông chỉ biết ngủ thôi."
Nguyễn Quang Mạnh hời hợt nói, "Nó thì chạy đi đâu được, mấy ngày nữa lại mò về ấy mà."
"Ông thì biết cái gì!" Triệu Huệ Lâm dí tay vào trán lão, "Nó đi tìm Trần thiếu gia, ở nhà rộng ăn ngon uống sướng thì có chịu về nữa không? Tôi thấy nó vui quên hết trời đất thì có!"
Nguyễn Quang Mạnh lập tức tỉnh ngủ, xoay người xuống giường tìm giày, đây là bốn triệu chín của lão mà! "Nó đi hướng nào? Để tôi đuổi theo!"
"Đuổi cái đếch gì! Nó đi lâu rồi, cho ông chừa cái tật suốt ngày nằm ườn!" Triệu Huệ Lâm hầm hừ, "Nhưng chạy trời sao khỏi nắng được, tôi không tin nó có bản lĩnh xin chuyển trường đâu."
Thanh Pháp là sinh viên đại học danh tiếng, ngày mai Triệu Huệ Lâm sẽ tới trường quậy một trận, bà ta không tin Thanh Pháp không cần mặt mũi!
——
Thanh Pháp về chỗ trọ, tay xách mấy túi rau và hủ tiếu, cậu vẫn chưa ăn cơm chiều.
Vào nhà thay giày xong, cậu đi thẳng vào bếp.
Ngày xưa còn nhỏ quá nên không thể đi làm thuê, cậu rửa chén cho quán cơm nhỏ ở đầu cư xá, chủ quán sẽ cho cậu ít tiền.
Có ai tới kiểm tra thì nói cậu là con chủ quán.
Tài nấu nướng của Thanh Pháp học được từ quán cơm này.
Chẳng bao lâu sau, cậu bưng ra một chén cơm và một đĩa khoai tây xào chua cay.
Chỉ có một phòng, một nửa kê giường, nửa còn lại đặt ghế sofa và bàn nhỏ, tất cả đều là đồ của chủ nhà, tuy hơi cũ nhưng chất lượng cũng không tệ lắm.
Thanh Pháp mua một tấm vải bọc ghế và một tấm khăn trải bàn màu vàng nhạt.
Trên bàn còn chưng mấy cành lay ơn đỏ, bình hoa là chai nước suối cắt ngang.
Ánh sáng vàng cam bao phủ chiếc bàn nhỏ làm đồ ăn đơn giản trở nên hấp dẫn.
Thanh Pháp vùi đầu ăn cơm, cậu ăn vừa yên tĩnh vừa nhanh, đây là thói quen tập được sau nhiều năm làm công.
Ăn hết cơm và khoai tây xào, Thanh Pháp gom bát đũa vào bếp rửa.
Rửa bát xong, Thanh Pháp mở ba lô soạn sách vở, lấy ra một chiếc laptop và một chiếc điện thoại.
Laptop và điện thoại mua ở chợ đồ cũ, tổng cộng hai ngàn tệ, chức năng cơ bản đều có đủ, mặc dù điện thoại không phải loại cao cấp nhưng tốt xấu gì cũng là điện thoại thông minh.
Thanh Pháp bật máy tính lên làm bài tập.
Bình thường cậu hay đến thư viện xài ké máy tính để làm bài, lần đầu tiên có máy tính riêng của mình, không cần giành giật từng giây nên học đến gần mười hai giờ khuya.
Một cú điện thoại reo lên cắt ngang.
Màn hình hiện tên Oxygen.
Oxygen là quán bar Đăng Dương thỉnh thoảng sẽ tới.
Ánh mắt Thanh Pháp lóe lên, cậu nghe máy, "Xin chào."
"Thanh Pháp đấy à?" Đầu dây bên kia là một người đàn ông.
"Vâng."
"Ông chủ đồng ý mấy điều kiện của cậu rồi, thứ Sáu thứ Bảy hàng tuần làm từ tám giờ tối đến hai giờ sáng, có vấn đề gì không?"
"Không ạ."
"Được rồi, ngày mai tới làm đi."
Cúp điện thoại, Thanh Pháp lưu lại bài tập rồi đóng máy tính đi tắm.
......
Đăng Dương đang xem báo cáo thì Phạm Bảo Khang gọi điện tới, Đăng Dương bật loa ngoài.
"Trần tổng, đến Oxygen uống rượu đi." Giọng Phạm Bảo Khang vang vọng trong văn phòng yên tĩnh, "Đức Duy về rồi."
"Không rảnh." Đăng Dương di chuột.
"Đừng nói cậu còn làm việc đấy nhé? Gần nửa đêm rồi còn gì." Phạm Bảo Khang tập mãi thành quen, "Chừa đường sống cho tụi tớ với chứ, năm ngoái doanh thu Trần thị đã đứng hàng top rồi, cậu còn liều mạng như vậy thì tụi tớ uống gió Tây Bắc à."
Đăng Dương hờ hững nói, "Có gió Tây Bắc để uống là may lắm rồi."
Phạm Bảo Khang vui vẻ nói, "Đức Duy còn dẫn theo mấy người bạn, hình như có bạn nhỏ của cậu nữa đấy, cậu thử đoán xem là ai nào?"
"Cúp đây." Đăng Dương không thèm để ý lời trêu chọc của Phạm Bảo Khang.
"Khoan khoan, để tớ tự nói." Phạm Bảo Khang vội nói, "Đỗ Bình An đúng không? Cậu bé lần trước Quốc Anh dẫn đến ấy, ánh mắt nhìn cậu cứ như chỉ hận không thể nuốt chửng cậu vậy."
Đăng Dương nhíu mày, "Đừng giỡn."
Anh có chút ấn tượng với cái tên Đỗ Bình An này, con út nhà họ Đỗ, hình như còn vị thành niên.
"Thôi, Trần tổng của chúng ta nghiêm quá, tiểu nhân lui xuống trước đây!" Phạm Bảo Khang lẩm bẩm, "Chẳng biết lúc còn sống tớ có thể thấy cậu yêu đương với ai không nữa."
Sợ bị mắng nên Phạm Bảo Khang cúp máy trước.
Hắn vừa cúp thì cửa phòng mở ra, Hoàng Đức Duy và Thẩm Hùng bước vào, theo sau còn có hai người.
Phạm Bảo Khang nhận ra một người trong số đó là Đỗ Bình An, người còn lại là anh trai y, Đỗ Hải Đăng.
Hoàng Đức Duy vừa vào đã hỏi ngay: "Dương ca có tới không?"
Đỗ Bình An lập tức mong đợi nhìn sang.
Phạm Bảo Khang huýt sáo, "Lão Dương không tới đâu."
Đỗ Bình An phút chốc như quả bóng xì hơi, cả người ỉu xìu, y nghe lén Đỗ Hải Đăng gọi điện hẹn bạn Đăng Dương đi uống rượu nên nhõng nhẽo năn nỉ hắn dẫn mình theo.
Đỗ Hải Đăng ngồi xuống gọi nước trái cây cho Đỗ Bình An, "Em tớ còn nhỏ, đêm nay các cậu tém tém chút đi."
Hoàng Đức Duy gọi mấy minh tinh người mẫu đến hầu rượu, chỉ chốc lát nữa sẽ đến.
Đỗ Bình An lập tức cãi lại, "Tháng trước em thành người lớn rồi mà!"
Y cực ghét bọn họ xem mình như con nít.
Đỗ Hải Đăng cưng chiều xoa đầu y, "Biết rồi, bé bự."
Hoàng Đức Duy bốc một hạt thông, "Đừng bôi nhọ thanh danh của tớ trước mặt em nhỏ chứ. Anh đây là người đứng đắn đấy nhé."
Đỗ Bình An hiếu kỳ nhìn Hoàng Đức Duy, Trần Quốc Anh từng nói Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang là bạn thân với Đăng Dương, ba người chơi chung từ nhỏ đến lớn.
Bọn họ nói chuyện thật thú vị.
Phạm Bảo Khang đạp Hoàng Đức Duy một cái. "Ba chục tuổi đầu rồi còn không biết xấu hổ."
Hoàng Đức Duy cười hì hì né tránh, "Đàn ông ba mươi như hoa trên cành, càng già càng đẹp mà."
Phạm Bảo Khang làm động tác nôn mửa, đúng lúc này bartender bước vào.
"Phạm tổng." Bartender là người quen cũ của họ nên hỏi ngay, "Hôm nay muốn uống gì ạ?"
Phạm Bảo Khang nhìn sang Đỗ Bình An, "Bé Bình An muốn nếm thử không? Chú Dương của em thích nhất là rượu do Tiểu Triệu pha. Ngôi sao của Oxygen đấy."
Tiểu Triệu là bartender, hắn khiêm tốn nói: "Em còn chưa đủ trình đâu, bartender mới cao siêu hơn nhiều, hôm phỏng vấn pha Negroni làm mấy quản lý khen không ngớt miệng."
Đỗ Bình An chớp mắt, "Chú Dương ấy ạ?"
Phạm Bảo Khang biết mình đoán đúng rồi, cậu bé này thật sự thích Đăng Dương.
Hắn cười, "Đúng vậy."
Đỗ Bình An lập tức gật đầu, "Muốn ạ!"
Phạm Bảo Khang hất cằm bảo Tiểu Triệu, "Pha cho ẻm một ly Negroni đi."
Nhân tiện hỏi hắn, "Bartender mới hả?"
Tiểu Triệu gật đầu, "Mai sẽ đi làm ngày đầu tiên đấy ạ."
Phạm Bảo Khang tỏ vẻ hào hứng, "Vậy gọi tới góp vui đi."
Nói chuyện xong với Thẩm Hùng, Đỗ Hải Đăng quay sang thấy Đỗ Bình An bưng một ly nước, ánh đèn trong phòng không sáng lắm, hắn tưởng là nước trái cây nên không để ý.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Bình An uống rượu, y tò mò nhấp thử mấy ngụm, mới đầu hơi chua, sau đó ngọt dần, còn có vị cam, không thể nói là ngon nhưng rất khó cưỡng, Đỗ Bình An uống một hơi cạn sạch chỗ còn lại.
Khi Trần Quốc Anh nghe tin chạy đến thì Đỗ Bình An đã say, y lẳng lặng nằm trên ghế salon, lạc lõng trong gian phòng sang trọng.
Trần Quốc Anh suýt cắn nát răng, hắn không thèm để ý mấy người Phạm Bảo Khang mà bế Đỗ Bình An đi.
Ra ngoài, Đỗ Bình An ngẩng đầu lên, gò má ửng đỏ như đào mật chín mọng, đôi mắt nâu nhạt long lanh nước, y mơ màng chớp mắt nhìn Trần Quốc Anh hồi lâu, đột nhiên kích động giãy giụa đòi ôm hắn.
Trần Quốc Anh vừa mở cửa xe thì bị Đỗ Bình An đập vào trán.
"Bốp" một tiếng, đau đến nỗi hắn kinh ngạc há hốc.
Hắn dở khóc dở cười, "Luyện Thiết Đầu Công hay sao mà cứng quá vậy."
Đỗ Bình An không nói gì mà dụi dụi vào má Trần Quốc Anh, hơi thở nóng hổi xen lẫn mùi cocktail thơm ngọt phả lên mặt hắn.
"Đăng...... Đăng......"Dương......
Bờ môi thiếu niên vừa đỏ vừa mọng, thỉnh thoảng sượt qua má Trần Quốc Anh làm cổ họng hắn khô khốc.
Nhưng hắn phải cố sức kiềm chế, bảo bối của hắn quá ngây thơ thuần khiết, yếu ớt quý giá, hắn không thể gây tổn thương cho y được.
Trên giường Trần Quốc Anh chơi rất lớn, đám bạn giường của hắn mỗi lần xuống giường ít nhất phải dưỡng gần nửa tháng.
"Ừ, anh đây." Hắn dịu dàng nói rồi nhẹ nhàng đặt Đỗ Bình An nằm ở ghế sau, "Đừng sợ, anh đưa em về nhà ngủ, sẽ hết khó chịu ngay thôi."
Chẳng biết Đỗ Bình An có nghe hay không mà náo loạn một lúc rồi ngủ say sưa.
Lửa bị khơi lên không cách nào dập tắt.
Trần Quốc Anh đóng cửa lại rồi dựa vào xe rút một điếu thuốc, chợt nhớ tới Thanh Pháp.
Nửa tháng nay đi theo giúp Đỗ Bình An làm quen với trường học nên suýt quên mất còn có một vật thay thế hoàn hảo.
Trần Quốc Anh tiện tay vứt điếu thuốc vào thùng rác, sau đó gọi một cú điện thoại.
"Tìm đứa nào khoảng mười tám, lanh lợi biết diễn một chút, sáng mai đưa tới đây."
Thanh Pháp đã muốn tìm em trai thì hắn sẽ đưa em trai tới cho cậu.
Lần đầu tiên ngủ giường rộng mét rưỡi, Thanh Pháp không cần nằm co ro nên ngủ hết sức thoải mái, một đêm không mộng, tỉnh dậy trong nắng mai.
Phòng thuê này có một ưu điểm là nằm ở hướng Nam, buổi sáng có thể phơi nắng.
Thanh Pháp xuống giường nấu bát mì trứng, trứng lòng đào vừa chín, nước dùng thanh đạm, còn có mấy cọng rau xanh mướt.
Nửa tháng nay cậu ăn cơm đúng giờ, mỗi bữa có thịt có trứng nên mặt hơi tròn lên, khí sắc cũng tốt hơn, da dẻ láng mịn.
Cậu còn mua hai chiếc áo khoác mới.
Mặc dù không phải hàng hiệu nhưng so với quần áo trước kia đã khá lắm rồi, vừa ấm vừa cản được gió.
Đầu tháng Mười hai, dạo này nhiệt độ ban ngày khoảng năm độ, Thanh Pháp định ra ngoài, bên trong mặc áo hoodie màu đen, bên ngoài khoác áo lạnh màu xanh đậm.
Cạnh tủ giày đặt một cái ba lô cỡ lớn căng phồng, Thanh Pháp đeo lên lưng rồi đi ra cửa.
Tàu điện ngầm tuyến số ba đến đại học Bắc Kinh, tuyến số năm ra ngoại thành, Thanh Pháp lên tuyến số năm.
Sức khỏe cậu rất kém nên đến bệnh viện có thể dễ dàng lấy giấy chứng nhận, cậu đã xin trường cho nghỉ ốm hai tháng, cuối kỳ lại trở về thi.
Cậu biết vợ chồng Triệu Huệ Lâm sẽ tới trường tìm mình.
Đích đến hôm nay của cậu là —— Hồ chứa Điền Sơn
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co