Truyen3h.Co

Cờ đỏ cờ xanh-Taekook-

4

viechenny_tks

"Cậu vừa nói gì cậu ấy đúng không?"

"Nói gì?"

"Kim Taehyung, cậu chỉ giỏi chọc người khác khóc thôi"

Hắn liếc mắt nhìn Yoongi nhăn mặt nói:"cậu ta rất phiền phức"

Taehyung lúc này mới ngẫm lại vẻ mặt của Jungkook khi hắn vừa nhắc đến mẹ cậu, tin đồn Jeon Jungkook là cờ đỏ không ai là không biết, nhưng để nhìn thấy Jungkook khóc, là điều hiếm khi. Kim Taehyung chồng tay lên cằm nghiêng đầu nhìn Yoongi

"Jeon Jungkook, cậu ta là người như thế nào?"

Yoongi sặc cơm...anh mở to mắt nhìn Taehyung, lần đầu hắn hỏi về một người, đã thế còn là Jeon Jungkook.

Khi nhắc tới cái tên Jeon Jungkook, ai nấy cũng đều nghĩ rằng cậu ta là một trap boy chỉ biết chơi đùa phụ nữ. Hắn biết điều đó, nhưng thật sự khi nhìn đôi mắt uất ức của cậu hắn lại cảm nhận điều gì đó rất khác xa với cái danh cờ đỏ mọi người đặt cho cậu

"May cho cậu vì người yêu tôi là bạn thân Jungkook nên cũng có biết sơ về cậu ta"

"Ừ"

"Jungkook là con một, ba mất mẹ bỏ đi từ khi cậu ta còn nhỏ, không biết có phải lí do đó hình thành nên nhân cách hiện giờ của cậu ta không..."

"Được rồi, gặp lại sau"

Taehyung chợt đứng dậy, Yoongi lúc này cười khẩy một cái, anh nói nhỏ cho đủ bản thân nghe:

"Cậu không phải là để ý cậu ta chứ?"

...

Kim Taehyung sau khi ăn xong, hắn cất chén dĩa gọn gàng rồi bước ra khỏi phòng ăn, trong đầu hắn lúc này lại có chút rối ren

Ba mất mẹ bỏ đi...một đứa trẻ sao lại có thể chịu được cảm giác đó thế?

Hoá ra thế nên khi nhắc đến mẹ cậu, Jungkook lại rưng rưng muốn khóc đến như thế. Lần này có vẻ hắn hơi quá đáng, hắn không muốn mang danh học trưởng ức hiếp bạn học, lần này Kim Taehyung lại muốn xin lỗi cậu

Hiện tại hắn đang băng qua dãy hành lang để đến phòng hội trường, gần phòng hội trường lại là một nhà khó chứa dụng cụ học thể dục. Kim Taehyung vốn rất tinh ý và tai hắn rất thính, giây phút hắn đi ngang qua phòng thể dục liền nghe lọt vào tai mình một âm thanh, khi nhìn vào cánh cửa nhà khỏ đã bị mở ra, hắn tò mò đẩy cửa mà bước vào

"H...hức"

"..."

Trước mặt hắn là một Jeon Jungkook đang ngồi co rúm dưới sàn mà nấc lên từng đợt, cái quái gì thế?
Jungkook nhận thấy có người bước vào liền ngước đầu lên nhìn, ngay khi biết người đó là Kim Taehyung cậu liền mím môi không phát ra tiếng nấc mà tiến ra phía cửa muốn bước ra ngoài. Lúc này Kim Taehyung lại giữ tay cậu lại

"Xin lỗi"

"...ức"

"Tôi xin lỗi"

"C...cậu có lỗi gì..ực...tôi khóc không phải do cậu"

"Tôi không biết nhưng vừa nảy có lẽ tôi đã nói hơi nặng lời, tôi xin lỗi"

Jungkook lắc đầu, cậu thở hắt một hơi, cảm giác cố gắng kiền đi nước mắt của bản thân thật sự nó rất khó chịu. Biết vậy đã trốn trong nhà kho để giải toả ấy thế mà cái tên này lại không biết vô tình hay cố tình mà bước vào. Jungkook với đôi mắt còn đẫm nước mắt trừng lên nhìn hắn

Kim Taehyung lúc đó lại cảm thấy tâm trạng bản thân có chút lung lay kì lạ, ánh mắt đó là thế nào? Hắn lắp bắp nói:

"N..nếu là do tôi, tôi sẽ bồi thường cho cậu, đừng khóc nữa"

"Học trưởng, cậu đang rất thoã mãn khi nhìn tôi thế này nhỉ?"

"..."

"Tôi không muốn bị cậu đánh giá là người yếu đuối, xin cậu đừng nói chuyện hôm nay cho ai biết"

"Ừm, tôi hứa"

Jungkook cúi đầu, tay nhỏ lúc này lại đưa đến nắm lấy tay áo của Kim Taehyung, cậu ngước lên nhìn hắn

"Tôi có thể ôm cậu một cái không?"

"..."

"Nếu không thì thôi...không có ý gì đâu, chẳng qua tôi chỉ muốn giải toả cảm xúc một chút.."

"Lại đây"

"Hả"

Jungkook chớp chớp đôi mắt nhìn hắn, ngay giây sau cậu liền chậm rãi tiến đến mà vòng tay ôm chặt lấy eo người lớn. Ấm thật, trước giờ chỉ toàn cậu ôm các cô gái khác chứ chưa một lần được ôm thế này. Jungkook ngày càng siết chặt tay hơn. Taehyung cảm thấy tim mình có chút loạn lên, hắn mím chặt môi, tay lớn nhẹ đưa xuống xoa nhẹ lưng cậu

Jungkook trong lồng ngực hắn lại vô tình nở nụ cười mà có lẽ Kim Taehyung sẽ không thể thấy...

"Cảm ơn cậu"

Jungkook buông hắn ra, cậu mỉm cười rồi đẩy cửa rời đi để lại Kim Taehyung vẫn ngơ ngác vì cái ôm khi nảy. Cơ thể Jungkook rất mát và mềm mại, tuy hắn chỉ xoa nhẹ lưng nhưng cũng đủ để thấy được làn da cậu mềm đến thế nào. Taehyung lần này cũng chẳng hiểu vì sao lại cho Jeon Jungkook ôm khi chỉ mới gặp nhau ngày hôm qua, được rồi, chỉ là an ủi mà thôi, sẽ không có lần sau đâu

Taehyung lấy lại tâm trạng, hắn bước ra ngoài đóng cửa nhà kho lại rồi tiến đến phòng hội trường.

Jungkook sau khi rời đi, cậu dựa vào một góc tường lấy giấy lau đi nước mắt của bản thân vừa nảy. Vốn bản thân có thể tự lau đi nước mắt rồi đứng dậy nhưng chẳng hiểu vì sao bản thân lúc đó lại đòi ôm hắn, cậu không dễ chịu thua vậy mà khi bị hắn nhắc đến mẹ cậu lại có chút khó chịu

Nhưng Kim Taehyung đụng chạm đến cậu khiến cậu ấm ức là sự thật. Còn cái ôm đó...là vô thức Jeon Jungkook chợt nghĩ ra thôi, tưởng hắn sẽ từ chối, nào ngờ lại chấp nhận dễ đến thế

Được rồi, trò chơi bắt đầu hay rồi Kim Taehyung à!

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co