Tập 12:Cơn Ác Mộng Và Liều Thuốc
*Cơ thể cô bắt đầu mệt mỏi rã rời sau một ngày dài căng thẳng. Cô kéo một tấm nệm cũ từ góc kho ra, trải xuống sàn bê tông lạnh. Ánh đèn pin vàng vọt treo lủng lẳng trên trần chiếu xuống khuôn mặt cô – đôi mắt xanh biển đỏ hoe vì thiếu ngủ, mái tóc vàng dài rối bù xõa xuống vai. Cô nằm xuống, kéo chăn mỏng lên kín người, thì thầm một câu như van xin vũ trụ:*
**Chitoge (giọng yếu ớt, mệt mỏi):**
“Mong sao tối nay mình có ngủ ngon giấc…”
*Cô nhắm mắt, hơi thở dần đều hơn. Mệt mỏi tích tụ từ việc rèn sắt, chế tạo bộ đồ, căng thẳng khi đối đầu Cornelia, và nỗi lo cho Nunnally khiến cô chìm vào giấc ngủ nhanh hơn dự đoán. Ban đầu giấc ngủ yên bình, chỉ có tiếng gió biển ngoài cảng vọng vào.*
*Nhưng rồi ác mộng ập đến – nặng nề, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Có lẽ vì Geass, vì căng thẳng suốt ngày, hay vì nỗi đau sâu thẳm trong lòng cô chưa từng nguôi ngoai.*
*Trong mơ, cô lại quay về những ngày đầu bị trục xuất. Cô 10 tuổi, Nunnally 6 tuổi. Hai chị em bị quăng xuống một khu đất hoang cách Tokyo hàng trăm cây số. Không nhà cửa, không thức ăn, chỉ có đám cực đoan Nhật Bản đang căm hận Britannia sau khi bị xâm lược. Chúng treo hai chị em lên một cây cột gỗ cũ kỹ bằng dây thừng thô ráp, da thịt rách toạc vì dây siết chặt.*
**Tiếng gào thét vang vọng:**
“ĐÁNH NÓ ĐI!”
“TRA TẤN NÓ ĐI!”
“ĐÂY LÀ VÌ GIA ĐÌNH TAO! LŨ BRITANNIA HÃY CHẾT ĐI!”
*Từng cú đấm, cú đá giáng xuống như mưa. Chitoge cố dùng cơ thể che chắn cho Nunnally, nhưng chúng kéo cô ra, đánh vào mặt, vào bụng, vào lưng. Máu miệng cô chảy ra, vị mặn chát lan đầy lưỡi. Cô không được phép bất tỉnh – mỗi lần cô nhắm mắt, chúng lại quay sang Nunnally. Tiếng xương chân em gái “rắc” gãy vụn vang lên trong đầu cô như tiếng sấm. Nunnally khóc thét, đôi mắt bé nhỏ đỏ hoe vì đau đớn, đôi chân nhỏ xíu teo quắt, không còn cảm giác. Máu chảy lênh láng trên đất. Chitoge gào khóc, cố bò lại gần em, nhưng chúng lại đá cô ngã xuống, tiếp tục đánh.*
*Cảnh chuyển sang năm 13-14 tuổi. Hai chị em lang thang trên phố Tokyo. Chitoge đẩy một chiếc xe đẩy tự chế bằng gỗ vụn và bánh xe cũ, Nunnally nằm trên đó, đôi chân teo quắt, đôi mắt nhắm nghiền không mở nổi. Bụng hai chị em đói meo, tiếng kêu réo vang trong ruột. Cô quỳ dưới đất, giọng khàn đặc cầu xin từng người qua đường:*
**Chitoge (trong mơ, giọng trẻ con run rẩy):**
“Xin… xin bác cho cháu và em gái cháu một miếng ăn… chỉ một miếng thôi… em cháu bị bệnh…”
*Nhiều người Britannian nhổ nước bọt vào mặt cô. Một số Eleven thì chửi rủa: “Lũ Britannia thối nát! Mày và em mày đáng bị như vậy!” Cô cố trộm một ổ bánh mì từ quán ăn ven đường, nhưng bị bắt quả tang. Chúng đánh cô hội đồng ngay giữa phố, giày da đạp lên lưng, tay chân giáng xuống như búa. Cô ôm đầu, co ro, máu mũi chảy ra, nhưng cô vẫn cố cắn răng không khóc to vì sợ Nunnally nghe thấy.*
*Sau đó là những đêm Nunnally bị sốt nặng. Em nằm trên xe đẩy, cơ thể nóng ran, môi tím tái, thở hổn hển. Chitoge ngồi bên, lau mồ hôi cho em bằng tay áo rách, nước mắt lăn dài:*
**Chitoge (khóc trong mơ):**
“Em… em đừng bỏ chị… Chị xin lỗi… chị xin lỗi em Nunnally… Chị không cứu được em…”
*Cô lay Nunnally không ngừng, cầu xin em tỉnh dậy, nhưng em chỉ nằm im thin thít. Bụng cô đói meo, cơ thể trầy trụa, sức cùng lực kiệt. Cô quỳ dưới mưa, hai tay chắp lại, khóc lóc van xin trời đất:*
**Chitoge (giọng tuyệt vọng):**
“Tại sao… tại sao lại là chúng con? Con đã cố gắng làm điều tốt… con đã cố gắng đấu tranh cho hòa bình… con chỉ muốn mọi người hạnh phúc… sao chúng con phải chịu cảnh này? Đừng cướp em gái con… đừng cướp em gái con…”
*Ác mộng không dừng lại. Nó lặp đi lặp lại, chi tiết hơn, đau đớn hơn, như Geass đang khuếch đại mọi ký ức. Cô nghe rõ tiếng xương gãy, tiếng khóc của Nunnally, mùi máu tanh, vị mặn của nước mắt và mồ hôi.*
*Chitoge giật mình tỉnh dậy. Cô ngồi bật dậy trên tấm nệm, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, co ro như một đứa trẻ nhỏ bé giữa kho lạnh. Miệng cô lặp đi lặp lại một câu, giọng khàn khàn, đứt quãng, nước mắt lăn dài trên má không ngừng:*
**Chitoge (giọng run rẩy, lặp lại liên tục):**
“Chị xin lỗi… chị xin lỗi em Nunnally… chị không bảo vệ được em… chị xin lỗi…”
*Cô ôm chặt đầu gối, cơ thể run lên từng cơn. Mồ hôi lạnh toát ra, hòa lẫn với nước mắt. Ác mộng vẫn còn đó, như đang bám riết lấy cô. Tiếng lò rèn vẫn kêu rè rè ở góc kho, nhưng giờ đây nó chỉ làm cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.*
*Chitoge co ro trên tấm nệm mỏng, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, thân hình run lên bần bật như một đứa trẻ nhỏ bé giữa kho tối om. Miệng cô lặp đi lặp lại một câu duy nhất, giọng khàn khàn, đứt quãng, như con rối bị hỏng dây:*
**Chitoge (thì thầm, lặp lại không ngừng):**
“Chị xin lỗi… chị xin lỗi em Nunnally… chị xin lỗi… chị xin lỗi…”
*Nước mắt lăn dài trên má, thấm ướt áo thun. Cô không còn nhận thức được xung quanh. Trong đầu cô, ác mộng vẫn đang diễn ra sống động – những cú vung tay giáng xuống người cô, những cái tát, những cú đấm, những tiếng chửi rủa. Mỗi lần ai đó vung tay lên trong ký ức, cơ thể cô lại giật nảy, bản năng sợ hãi tràn ngập. Cô nhớ rõ từng cơn đau, từng tiếng xương gãy của Nunnally, từng giọt máu nóng hổi trên da.*
*Cửa kho cũ kỹ bị đẩy mạnh, tiếng kim loại ken két vang lên trong đêm. Ba tên côn đồ lang thang – những gã hay lảng vảng quanh cảng để kiếm chác – bước vào. Chúng mặc áo khoác rách, tóc tai rối bù, mùi rượu và thuốc lá nồng nặc. Ban đầu chúng chỉ định tìm chỗ ngủ qua đêm, nhưng khi ánh mắt quét qua góc kho, chúng dừng lại, mắt sáng lên.*
*Tên dẫn đầu – gã cao lớn, mặt sẹo, cười để lộ hàm răng vàng khè – liếm môi khi nhìn thấy Chitoge đang co ro trên nệm, áo thun mỏng dính sát vào cơ thể vì mồ hôi, quần short ngắn lộ ra đôi chân trắng muốt.*
**Tên sẹo (cười khẩy, giọng thô tục):**
“Ê… nhìn kìa. Một em nhỏ xinh đẹp nằm đây một mình. Đêm nay may mắn rồi anh em.”
**Tên thứ hai (gầy gò, mắt lé, cười dâm đãng):**
“Trắng trẻo thế này… chắc là con nhà lành. Hay là… bị bỏ rơi? Để anh em mình “an ủi” cho.”
**Tên thứ ba (béo ú, tay cầm chai rượu):**
“Đừng có làm ầm ĩ. Con bé đang run như cầy sấy kìa. Để tao lại gần xem sao.”
*Chúng bước lại gần hơn, tiếng giày nặng nề trên sàn bê tông. Chitoge vẫn không nhận ra. Trong đầu cô, ác mộng vẫn đang tiếp diễn – những cú đánh, những tiếng la hét, những giọt máu. Cô chỉ co ro chặt hơn, miệng vẫn lặp lại câu xin lỗi, nước mắt rơi không ngừng. Cơ thể cô run lên từng cơn, không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi sâu thẳm từ ký ức đang tràn ngập.*
**Tên sẹo (cúi xuống, tay chạm nhẹ vào vai Chitoge):**
“Này em… sao khóc? Anh em tới chơi với em đây…”
*Chitoge giật nảy người như bị điện giật. Cơ thể cô run lên bần bật, mắt mở to đầy hoảng loạn. Cái chạm ấy như chạm thẳng vào vết thương cũ – da thịt rách toạc, xương gãy, tiếng la hét của Nunnally vang vọng trong đầu. Mắt trái cô đột ngột lóe lên hình xoắn ốc đỏ rực của Geass, kích hoạt vô thức, mạnh mẽ đến mức không thể kiểm soát.*
**Chitoge (giọng trẻ con, đứt quãng, đầy sợ hãi):**
“CÁC NGƯƠI… HÃY ĐÁNH NHAU… ĐẾN CHẾT ĐI!!!”
*Ba tên côn đồ cứng đờ như bị đóng băng trong khoảnh khắc. Đồng tử chúng giãn ra, khuôn mặt méo mó. Geass đã ăn sâu vào tâm trí chúng. Chúng lập tức quay sang nhau, gào thét như điên, lao vào đánh đập không thương tiếc. Tiếng đấm thịt vang lên “bốp bốp”, tiếng xương gãy răng rắc, máu bắn tung tóe lên tường kho. Chúng cắn, xé, đạp, gào những câu chửi rủa hỗn loạn, như thể nhau là kẻ thù không đội trời chung.*
*Chitoge không quan tâm đến chúng nữa. Cô hoảng loạn trườn người ra sau, lưng đập mạnh vào tường kho lạnh. Hai tay ôm chặt lấy đầu gối, co ro thành một khối nhỏ xíu trên sàn bê tông. Miệng cô lặp đi lặp lại không ngừng, giọng khàn khàn, đứt quãng, như một con rối bị hỏng:*
**Chitoge (thì thầm, run rẩy):**
“Đừng đánh nữa mà… xin đừng đánh nữa… chị em tôi vô tội mà… xin đừng đánh nữa… chị em tôi vô tội mà…”
*Trong tâm trí cô, ác mộng không dừng lại. Cô bé 10 tuổi khóc lớn, quỳ dưới đất, nhìn lên Zero đứng im lặng bên cạnh. Xung quanh là những hình ảnh năm đó: hai chị em bị treo lên cột gỗ, dây thừng siết chặt da thịt, những cú đá giáng xuống như mưa. Máu chảy lênh láng. Nunnally khóc thét. Tiếng xương gãy “rắc” vang lên rõ mồn một.*
**Chitoge 10 tuổi (khóc nức nở, van xin Zero):**
“Xin hãy chấm dứt cơn đau này… Giết em đi… Dùng Geass xóa trí nhớ em đi… Làm ơn… bất cứ điều gì cũng được… em không chịu nổi nữa…”
*Zero chỉ lặng lẽ nhìn xuống, giọng trầm thấp nhưng kiên định:*
**Zero:**
“Nếu vậy chúng ta sẽ quên mất lí do đã chiến đấu. Vì Nunnally… xin hãy chịu đựng.”
*Chitoge 10 tuổi bất lực khóc lớn hơn, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô chỉ có thể co ro, chịu đựng cơn ác mộng này mỗi ngày. Đây là địa ngục – không ngủ ngon, không mơ đẹp, không cười nổi dù có muốn. Mỗi đêm là những cú đánh, những tiếng chửi rủa, những giọt máu nóng hổi.*
*Trong thực tế, Chitoge gục xuống sàn kho, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Cô gào lên đầy bất lực trong tâm trí, tiếng khóc vang vọng trong đầu: “Đừng cướp em gái chị… đừng…” Cơ thể cô run lên từng cơn, mồ hôi lạnh toát ra, hòa lẫn với nước mắt thấm ướt sàn. Cô lúc này chỉ mong muốn ai đó thật lòng ôm cô, ai đó cứu cô đi, an ủi cô và nói rằng mọi việc sẽ ổn thôi. Nhưng chẳng ai ở đây. Chẳng có bàn tay nào đến xoa tóc cô. Chỉ có tiếng đánh nhau điên cuồng của ba tên côn đồ và tiếng kim loại va chạm khi chúng giết nhau.*
*Chiếc mặt nạ Zero rơi xuống sàn kế bên cô, va nhẹ vào chân. Giọt nước mắt của Chitoge rơi xuống đúng vào khe mắt mặt nạ, lăn dài trên lớp kim loại đen lạnh lẽo, như đang khóc thay cho cô.*
*Cô vẫn co ro, miệng lặp lại không ngừng, giọng nhỏ dần, yếu ớt:*
**Chitoge (thì thầm, tuyệt vọng):**
“Chị xin lỗi… chị xin lỗi em Nunnally… chị xin lỗi…”
*Nhà kho tối om, tiếng đánh nhau của ba tên côn đồ dần tắt ngấm. Máu chảy lênh láng trên sàn. Chitoge vẫn ngồi đó, một mình, như đứa trẻ 10 tuổi năm xưa – sợ hãi, đau đớn, và cô đơn đến mức không thể chịu nổi.*
*Chitoge khóc đến sáng. Nước mắt cô không ngừng rơi, thấm ướt tấm nệm mỏng và sàn kho lạnh lẽo. Cơ thể cô co ro, hai tay ôm chặt đầu gối, miệng lặp đi lặp lại câu xin lỗi dành cho Nunnally như một lời nguyền không bao giờ kết thúc. Tiếng khóc của cô bé 10 tuổi trong đầu vang vọng, hòa lẫn với tiếng xương gãy, tiếng la hét, mùi máu tanh nồng. Cô không ngủ được nữa. Cô chỉ ngồi đó, run rẩy, như một đứa trẻ sợ sệt giữa bóng tối.*
*Khi bình minh le lói qua khe cửa kho, cô mới ngừng khóc. Mắt cô đỏ hoe, khuôn mặt sưng mọng, nhưng không còn nước mắt. Cô đứng dậy, bước chân trần lê trên sàn bê tông lạnh. Mắt cô vô hồn quét qua ba cái xác nằm la liệt trong vũng máu – ba tên côn đồ đã tự giết nhau đến chết vì Geass của cô. Máu khô đen đặc, mùi tanh nồng lan tỏa khắp kho.*
*Cô cúi xuống nhặt chiếc mặt nạ Zero rơi bên cạnh. Tay cô run run cầm nó lên, nhìn chăm chăm vào lớp kim loại đen lạnh lẽo, vào khe mắt đỏ và xanh vẫn còn đọng lại giọt nước mắt của chính mình từ đêm qua. Chiếc mặt nạ nặng trĩu trong tay cô, như đang nhắc nhở cô về con đường đã chọn. Cô nhìn nó vài giây dài, ánh mắt mệt mỏi, đau đớn, rồi thản nhiên đặt nó xuống bên cạnh bộ đồ Zero, không một lời nói.*
*Cô bước qua vũng máu bằng đôi chân trần, máu khô dính vào da thịt, nhưng cô không quan tâm. Khuôn mặt cô lúc này vô hồn, như một cái xác biết đi. Cô vào góc kho rửa mặt, rửa chân đơn giản bằng nước lạnh từ vòi, chỉ để không mang mùi máu về nhà cho Nunnally ngửi thấy. Cô không khóc nữa, không run nữa. Chỉ có sự trống rỗng.*
*Cô nấu ăn sáng một cách máy móc – hai lát bánh mì nướng, không bơ, không mứt. Động tác chậm rãi, không cảm xúc. Cô ngồi xuống sàn, chỉ cách ba cái xác vài cm, máu khô vẫn còn vương vãi xung quanh. Cô cắn bánh mì, nhai chậm, nuốt xuống mà không cảm nhận được vị gì. Không một tiếng thở dài, không một suy nghĩ, không một lời nói. Cô chỉ im lặng ăn, như một cái máy.*
*Ăn xong, cô thay đồng phục Ashford một cách vô hồn. Áo blouse trắng, cà vạt xanh dương, áo vest xanh dương, váy xếp ly xanh dương, tất trắng cao đến gối, giày da đen. Mỗi nút áo cô cài đều đặn, không vội vã, không run rẩy. Khuôn mặt cô lúc này là người đã chết ở bên trong. Nếu không có Nunnally, cô có lẽ đã chết tại chỗ này cho rồi.*
*Cô bước ra khỏi kho, khuôn mặt vẫn vô hồn. Cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi ngang qua cảng – một tên lao động bình thường,có tội? vô tội?. Cô không quan tâm hắn là ai. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, mắt trái lóe lên Geass đỏ rực.*
**Chitoge (giọng đều đều, không cảm xúc):**
“Các ngươi sẽ dọn sạch ba cái xác trong nhà kho phía sau. Lau hết máu, giặt sạch quần áo ta đảm bảo không có máu. Mang xác đi chôn càng xa khỏi nơi này càng tốt. Sau đó… đi đến đâu mà ngươi muốn đến nhất và tự sát đi. Bỏ lại di thư ghi rằng ngươi đã giết chúng, tuyệt đối không liên lụy đến ta.”
**Người đàn ông (máy móc):**
“YES MY LORD.”
*Hắn bước vào kho mà không do dự. Chitoge quay đi, không nhìn lại. Cô bước ra ngoài cảng, gió biển thổi mạnh vào tóc, nhưng khuôn mặt cô vẫn không một chút biến đổi.*
*Chitoge đứng trước cửa nhà, khuôn mặt cô vô hồn như một cái xác biết đi. Đôi mắt xanh biển đờ đẫn, không còn chút ánh sáng nào. Da cô tái nhợt, môi mím chặt, vai hơi khòm xuống vì mệt mỏi và đau đớn từ đêm qua. Cô đã chết một nửa từ bên trong – chỉ còn lại cái vỏ ngoài đang cố gắng giữ cho Nunnally không nhận ra.*
*Ngay khi cửa mở và Sayoko đẩy Nunnally ra, Chitoge chạy tới như một phản xạ. Cô quỳ xuống, ôm chặt em gái vào lòng, siết mạnh đến mức như muốn hòa quyện hai người thành một. Trong khoảnh khắc ấy, hàng ngàn lời muốn tuôn ra khỏi miệng cô: “Chị xin lỗi đã không bảo vệ được em”, “Cảm ơn em vẫn còn sống”, “Chị đau quá… chị không muốn sống nữa… xin em cứu chị đi…” Nhưng tất cả chỉ là tiếng thì thầm trong tim, không một chữ nào thoát ra khỏi môi.*
*Chitoge ép má mình vào má Nunnally, giọng cô cố gắng vui vẻ, nhưng nghe hơi khàn và gượng gạo:*
**Chitoge:**
“Ah… Nunnally của chị hôm nay dễ thương quá đi mất…”
*Đó là một chút tình cảm thật lòng từ trái tim người chị luôn yêu thương em gái hết mực, xen lẫn với dối trá để Nunnally yên lòng. Cô mỉm cười, vuốt nhẹ tóc em, cố làm ra vẻ chị gái vui vẻ, mạnh mẽ như mọi ngày. Không ai nhận ra điều gì lạ – trừ Nunnally.*
*Nunnally ngồi trên xe lăn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nghiêng về phía chị. Cô bé nhạy cảm hơn ai hết. Từ những ngày hai chị em còn ăn xin ngoài đường, Nunnally đã quen với nụ cười gượng gạo của chị – nụ cười che giấu vết thương, che giấu nỗi đau, che giấu những đêm chị khóc một mình. Giờ đây, cô bé cảm nhận rõ ràng: chị mình đang không ổn.*
**Nunnally (giọng nhỏ nhẹ, lo lắng):**
“Chị… hôm nay chị có chuyện gì sao? Chị ôm em chặt quá… và tiếng thở của chị… hơi run run.”
*Chitoge bẹo nhẹ má Nunnally, cười tươi hơn một chút, nhưng nụ cười không chạm đến mắt:*
**Chitoge:**
“Em lại tưởng tượng linh tinh nữa rồi. Chị chỉ nhớ em quá thôi mà. Ăn sáng rồi học thôi, hôm nay chị sẽ đẩy em đi, được không?”
*Nunnally im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, nhưng tay nhỏ bé siết chặt tay áo chị một chút, như muốn nói “Em ở đây, chị đừng giấu em nữa”. Sayoko đứng bên, mỉm cười ấm áp, không hay biết gì, chỉ nghĩ hai chị em lại đang đùa vui như mọi ngày.*
*Chitoge đẩy xe lăn của Nunnally vào bếp, từng bước chân đều đặn nhưng lòng cô nặng trĩu như chì. Khuôn mặt cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng quen thuộc, nhưng đôi mắt xanh biển đã mất đi chút ánh sáng – vô hồn, mệt mỏi, như một cái xác biết đi đang cố gắng che giấu vết nứt sâu trong tim. Cô dặn Sayoko bằng giọng nhẹ nhàng, ấm áp như mọi ngày, không để lộ ra một chút rung rẩy nào:*
**Chitoge:**
“Chị Sayoko, chị kêu C.C dậy đi, sắp đến giờ đến trường rồi.”
*Sayoko mỉm cười vui vẻ, gật đầu rồi đi về phòng Chitoge mời C.C dậy. Cô không nhận ra gì bất thường – vì Chitoge luôn che giấu rất giỏi trước mặt mọi người, chỉ trừ một người duy nhất có thể cảm nhận được là Nunnally.*
*Cô và Nunnally bắt đầu bữa sáng. Chitoge nhẹ nhàng bế Nunnally ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm chặt lấy em gái như sợ rằng buông ra là em sẽ biến mất. Cô đút cho cô bé từng miếng bánh mì nướng giòn tan, từng miếng nhỏ, từng cử chỉ chậm rãi, đầy yêu thương. Cô dựa vào Nunnally, cần điều này hơn bao giờ hết. Nụ cười của Nunnally, hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé của em, là tất cả những gì giữ cô lại với cuộc sống. Với Chitoge, Nunnally là tất cả – lí do để cô sống, lí do để cô tiếp tục chiến đấu, lí do để cô mơ về một thế giới hòa bình nơi cô có thể chữa trị cho đôi chân và đôi mắt của em. Cô sẵn sàng giết cả thế giới chỉ để Nunnally hạnh phúc, chỉ để em được cười, được chạy nhảy, được nhìn thấy ánh nắng mà không phải chịu đựng thêm một ngày đau đớn nào nữa.*
*Nunnally há miệng ngoan ngoãn, cắn miếng bánh, mặt mỉm cười hạnh phúc dù mắt vẫn nhắm nghiền. Cô bé biết chị mình đang không ổn – từ những ngày hai chị em còn ăn xin ngoài đường, Nunnally đã quen với nụ cười gượng gạo của chị. Cô bé nắm chặt tay chị như mong chị chia sẻ với mình, như muốn nói “chị hãy tâm sự với em đi”.*
*Chitoge biết Nunnally đang lo cho mình. Cô cười nhẹ, vì ngoài cô bé ra thì không ai hiểu cô hơn. Hai chị em đã cùng trải qua địa ngục, cùng khóc, cùng chịu đựng những đêm mưa lạnh, những cú đánh, những lời chửi rủa. Chitoge nhẹ nhàng hôn lên trán Nunnally, như lời nói thầm “Chị không sao đâu”.*
*Nunnally biết chị đang nói dối. Cô bé bắt đầu kể, giọng trong trẻo, đầy niềm vui chỉ mong chị mình có thể cùng cười với mình như ngày xưa:*
**Nunnally:**
“Hôm qua em mơ về thời thơ ấu của chúng ta ấy chị… sau khi hai chị em chúng ta được gia đình anh Suzaku nhận nuôi. Em mơ thấy anh Suzaku và Kaguya dẫn chúng ta chạy nhảy ngoài vườn, chị ôm em cười rất to, trời nắng ấm, không có ai đánh chúng ta nữa… em thấy chị mặc váy trắng đẹp lắm, còn em thì được chị bế đi hái hoa, anh Suzaku và Kaguya kế bên cũng cười đùa chung với chúng ta… thật hạnh phúc.”
*Chitoge lắng nghe, mỉm cười khi thấy Nunnally cười rạng rỡ. Nhưng trong lòng cô có một chút buồn và một chút ghen tị nhẹ – ghen tị với những giấc mơ đẹp mà em gái mình còn giữ được, trong khi cô chỉ có ác mộng. Cô dựa vào Nunnally, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo nỗi buồn không giấu nổi:*
**Chitoge:**
“Haa… ghen tị thật đấy… giá như chị có thể mơ được những giấc mơ đẹp như em thì thật sự tốt biết bao nhỉ.”
*Nunnally vội hỏi chị mơ gì, cô bé nắm chặt tay chị, mong câu trả lời không phải những gì cô bé đang nghĩ – những đêm chị khóc một mình, những ký ức đau đớn mà Nunnally biết rõ vì đã cùng chị trải qua.*
*Chitoge chỉ đơn giản đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng cố che giấu nỗi đau:*
**Chitoge:**
“Chị không mơ gì nhiều, chỉ vài chuyện cũ thôi.”
*Nunnally tính hỏi thêm thì Sayoko đã dẫn C.C ra.*
*C.C bước vào bếp, ánh mắt vàng hổ phách quét qua Chitoge một cách sắc bén. Cô cảm nhận rõ ràng có gì đó không ổn – qua giao ước Geass, qua sự kết nối vô hình giữa hai người. C.C không nói gì ngay, chỉ khẽ nhíu mày, ngồi xuống bàn ăn như mọi ngày, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Chitoge, như đang chờ một lời giải thích thầm lặng.*
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co