Truyen3h.Co

Code geass Au

Tập 3:Sự Tra Tấn

RakuDau

*Chitoge đứng giữa lều chỉ huy, mắt trái vẫn lóe lên ký hiệu Geass đỏ rực. Cô liếc nhanh 12 tên lính đang đứng nghiêm như tượng, chờ mệnh lệnh tiếp theo. Không do dự, cô ra lệnh bằng giọng lạnh lùng, rõ ràng.*

**Chitoge:** 
“9 tên tiếp tục thực hiện phần 2 của mệnh lệnh. 3 tên ở lại với ta.”

**12 tên lính (đồng thanh, giọng máy móc tuyệt đối):** 
“YES MY LORD.”

*9 tên lập tức quay ngoắt, rút súng và di chuyển ra ngoài lều một cách lặng lẽ, chuẩn bị khử sạch đám lính còn lại theo kế hoạch. 3 tên còn lại đứng sát bên Chitoge như ba bức tường sống.*

**Chitoge (ra lệnh tiếp, giọng bình thản):** 
“Hai tên đặt Viktor ngồi lại chỗ cũ. Một tên khống chế lão cố vấn bên cạnh.”

*Hai tên lính nhanh chóng túm vai Viktor, ấn mạnh hắn ngồi phịch xuống ghế chỉ huy. Tên thứ ba lao đến sau lưng Rudo Kazarnov, bẻ tay lão ra sau và dí súng vào gáy. Cả hai kẻ quyền lực đều bị khống chế hoàn toàn, không thể nhúc nhích.*

*Chitoge bình thản bước đến xác một tên cận vệ hoàng gia vừa bị bắn chết, cúi xuống rút khẩu súng ngắn từ bao đai của hắn. Cô kiểm tra đạn, rồi thong thả bước lại đứng ngay trước mặt Viktor, cách hắn chỉ hai bước chân. Nụ cười giả tạo hiện trên môi cô – nụ cười của một công chúa đã chết từ lâu, nay sống lại để đòi nợ.*

**Chitoge (giọng ngọt ngào, giả tạo):** 
“Lâu rồi không gặp anh trai của em…”

*Viktor ngỡ ngàng, mắt trợn tròn. Khuôn mặt hắn đỏ bừng vì tức giận, giọng gầm gừ như thú dữ.*

**Viktor (quát lớn, giọng giận dữ):** 
“Con đĩ lai Eleven nào dám xúc phạm hoàng gia? Ngươi là ai mà dám gọi ta là anh trai?!”

*Chitoge giả vờ đau lòng, mắt long lanh nước, giọng run run như bị xúc phạm nặng nề.*

**Chitoge:** 
“Anh trai gì mà kì thế… Anh không nhớ cô em gái mà anh và đám hoàng tử hay ăn chơi kia mê mệt hay sao? Mê đến mức muốn em làm vợ các anh à…”

*Viktor bàng hoàng. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô – mái tóc dài vàng óng với phần đuôi hồng nhạt đặc trưng, đôi mắt xanh biển sâu thẳm, gương mặt thanh tú dù đang rách nát. Ký ức ùa về như lưỡi dao. Hắn lắp bắp, giọng run rẩy như nhìn thấy người chết sống lại.*

**Viktor (thì thầm, kinh hãi):** 
“Chitoge… vi Britannia…?”

*Chitoge chắp hai tay trước ngực, giả vờ vui mừng khôn xiết, giọng reo lên.*

**Chitoge:** 
“A… anh nhớ em rồi à!”

*Viktor ngồi chết lặng trên ghế, mặt tái mét, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn nhìn cô như nhìn ma quỷ – công chúa thứ 17 mà cả hoàng gia đã tuyên bố chết từ tám năm trước. Lời tuyên án của cha hắn Charles vẫn còn vang vọng trong đầu hắn: “Chúng sẽ nhận án tử hình theo hình thức lưu đày… nếu còn sống, bất kỳ ai cũng có thể giết chúng ngay…”*

**Rudo Kazarnov (lão cố vấn, giọng run rẩy, hoảng loạn):** 
“Hoàng tử… cô ta là ai? Sao lại có tên hoàng gia?”

**Viktor (giọng vẫn chưa tin nổi, lắp bắp giải thích):** 
“Cô ta là… một trong 17… à không, 19 công chúa. Chitoge vi Britannia… công chúa thứ 17 của Hoàng gia. Cô và Nunnally vi Britannia bị cha tuyên án lưu đày từ tám năm trước… đáng lẽ phải chết từ lâu… không thể nào còn sống…!”

*Lão Rudo Kazarnov trợn mắt, miệng há hốc. Hắn từng nghe tin về hai công chúa bị xóa tên khỏi hoàng tộc, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp một người trong số họ ở đây, giữa khu ghetto đang bị thanh trừng.

*Chitoge đứng thẳng người, nụ cười lạnh lẽo trên môi ngày càng rõ. Cô siết chặt khẩu súng trong tay, Geass vẫn lóe đỏ trong mắt trái. 3 tên lính Geass đứng sát bên, súng chĩa thẳng vào Viktor và Rudo, chờ mệnh lệnh tiếp theo. Không khí trong lều chỉ huy nặng nề đến ngột ngạt – máu của 6 tên cận vệ vẫn còn nóng trên sàn, mùi khói súng bay khắp nơi.*

*Viktor ngồi chết lặng trên ghế chỉ huy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hình ảnh cô gái trước mặt khơi dậy những ký ức cũ trong cung điện hoàng gia – những buổi chiều dài lê thê khi hắn còn là hoàng tử 14-15 tuổi. Hắn nhớ rõ những lần cùng XiaoMui, Brath và đám hoàng tử khác lén lút tiếp cận Chitoge khi cô mới 9-10 tuổi. Họ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp sớm nở của cô – mái tóc vàng óng với đuôi hồng nhạt, đôi mắt xanh biển trong veo, nụ cười ngây thơ chưa bị thế giới cướp mất. Họ thì thầm những lời dâm đãng, cố tình chạm tay, cố kéo cô vào góc khuất hành lang cung điện. Nhưng mỗi lần như vậy, một bóng nam cao lớn dưới ánh đèn chùm vàng vọt lại xuất hiện, lặng lẽ chặn đường, giọng trầm lạnh bảo vệ cô và Nunnally. Brath – tên luôn có xu hướng bạo lực – từng cãi nhau gay gắt với bóng người đó, suýt vung nắm đấm, nhưng bóng người chỉ cần đứng yên một chỗ đã đủ khiến cả đám hoàng tử ăn chơi phải lùi bước. Không ai dám động vào Chitoge khi bóng người ấy ở bên. Đó là đội trưởng đội hộ vệ riêng của hai chị em – một bức tường thép vô danh mà Viktor giờ mới nhận ra đã cứu cô khỏi vô số lần bị xâm phạm.*

*Chitoge mỉm cười giả tạo, đôi môi cong lên nhưng không chạm đến mắt.*

**Chitoge:** 
“Anh vẫn còn nhớ rõ nhỉ…”

*Viktor cố lấy lại bình tĩnh, kiêu ngạo gằn giọng, giọng nói vang vọng trong lều đầy mùi máu.*

**Viktor:** 
“Đáng đời! Cô và con bé Nunnally bị phạt là xứng đáng. Cha đã tuyên án lưu đày, hai con lai yếu đuối không xứng đáng với dòng máu Britannia. Giờ cô ở đây chắc con bé Nunnally đã chết từ lâu rồi nhỉ? Tốt… ít ra cũng bớt một cái gánh nặng cho hoàng gia.”

*Chitoge cười che giấu sự giận dữ đang sôi sục trong lòng, giọng vẫn ngọt ngào giả tạo.*

**Chitoge:** 
“À không… con bé còn sống. Nó hiện đang sống với em đó. Con bé còn khỏe mạnh lắm.”

*Viktor mắt sáng lên, nụ cười tham lam trở lại. Hắn nghĩ ngay đến cơ hội: dùng Nunnally làm con bài thương lượng. Với tình yêu thương điên cuồng của Chitoge dành cho em gái, hắn có thể ép cô làm bất cứ gì – thậm chí quy phục hắn để cứu Nunnally. Hắn đã tưởng tượng cảnh hai chị em bị hắn khống chế, dùng làm công cụ leo thang quyền lực.*

*BANG!*

Một phát súng vang lên, viên đạn sượt qua cánh tay Viktor chỉ vài centimet, để lại vệt cháy xém trên da. Viktor giật bắn, mặt tái mét.

**Chitoge (giọng vô cảm, lạnh tanh):** 
“À… em nói sai rồi. Con bé bị liệt đôi chân và mắt, không bao giờ đi hay nhìn được nữa.”

*Viktor hoảng sợ nhìn vết đạn vừa bay qua, mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn nuốt nước bọt đánh ực.*

*Chitoge trầm giọng xuống, từng lời từng chữ đều toát lên sự tức giận kìm nén bao năm, giọng run nhẹ vì căm hận.*

**Chitoge:** 
“Nè anh biết lão già… cha của chúng ta khốn nạn đến mức nào không? Lão không muốn chúng em chết nhanh. Lão có thể ra lệnh xử bắn hay xử trảm tụi em một cách nhanh gọn, ít ra hai chị em em được chết bên nhau… nhưng lão già đó…”

*BANG!*

Phát súng thứ hai vang lên, viên đạn găm sát chân Chitoge, bụi bê tông bắn tung tóe, nhưng cô không nhúc nhích, không quan tâm đến nguy hiểm.

**Chitoge (giọng càng lúc càng lớn, đầy phẫn nộ):** 
“Lão già đó muốn chúng em cảm nhận sự tra tấn chết đi sống lại! Lão cố tình ném chúng em tại khu vực mới bị lão đánh chiếm chỉ để bọn cực đoan Nhật Bản đánh đập, tra tấn em và Nunnally! Bắt em mỗi đêm không thể nào ngủ được, em không được ngất khi chúng đánh đập… vì như vậy chúng sẽ làm tổn thương em gái của em! Chỉ vì lão xem em và Nunnally là kẻ mềm yếu không xứng đáng với cái tư tưởng ‘kẻ mạnh kẻ tiến hóa’ của lão!”

Viktor (giọng run rẩy, hoảng loạn):
“Ngươi… ngươi muốn gì?! Nói đi! Ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì… chỉ cần tha mạng cho ta!”

**Chitoge (giọng lạnh lùng, không chút dao động):** 
“Trả thù.”

*Viktor mặt cắt không còn giọt máu, cố gắng ngoi lên khỏi ghế, giọng run rẩy van xin.*

**Viktor:** 
“Chịt… Chitoge! Chuyện hai đứa em bị trục xuất hoàn toàn không liên quan gì đến ta! Ta chỉ là hoàng tử, cha quyết định hết! Tha mạng cho ta… ta sẽ giúp em trả thù! Ta có quyền lực, có quân đội, ta có thể làm bất cứ gì em muốn!”

*Chitoge nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh lùng.*

**Chitoge:** 
“Ngươi nhớ ngươi và đám ăn chơi đã nói gì về ta và Nunnally vào ngày hai chị em ta bị trục xuất không?”

---

*Cảnh tượng quay ngược về tám năm trước, sảnh cung điện hoàng gia Pendragon – nơi ánh đèn chùm pha lê khổng lồ chiếu sáng rực rỡ, sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu bóng dáng những bóng người sang trọng. Không khí nặng nề, ngột ngạt như trước một cơn bão. Chitoge lúc ấy mới mười tuổi, mái tóc vàng dài óng ả với phần đuôi hồng nhạt buông xõa, mặc bộ váy trắng tinh khôi của hoàng gia, đang ôm chặt Nunnally sáu tuổi vào lòng. Nunnally khóc nức nở, đôi chân nhỏ bé run rẩy, khuôn mặt ngây thơ đầy sợ hãi.*

*Toàn bộ mười bảy anh chị em hoàng tộc đứng hai bên sảnh, mỗi người đều có đội trưởng đội hộ vệ riêng đứng sau lưng. Schneizel mỉm cười nhạt, Cornelia siết chặt nắm đấm, Euphemia mắt đỏ hoe. Clovis, Brath, XiaoMui, Viktor… tất cả đều có mặt. Chỉ thiếu bóng người đội trưởng đội hộ vệ của hai chị em – một bóng nam cao lớn dưới ánh đèn chùm vàng vọt, lặng lẽ đứng che chắn cho họ trong mọi lúc trước đây, giờ hoàn toàn vắng mặt.*

*Charles zi Britannia ngồi trên ngai vàng, giọng lạnh như băng vang vọng khắp sảnh.*

**Charles:** 
“Đội hộ vệ của các ngươi đã từ bỏ các ngươi rồi. Họ chấp nhận một vị trí tốt hơn và tránh xa hai đứa phiền phức.”

*Chitoge giật mình, ôm Nunnally chặt hơn, giọng the thé vì không tin.*

**Chitoge:** 
“Không thể nào! Anh ấy rất thương hai chị em con! Anh ấy sẽ không bỏ mặc chúng con!”

*Charles chỉ cười khẩy, không thèm giải thích thêm. Lời tuyên án vang lên, từng chữ như lưỡi dao cắt vào tim.*

**Charles:** 
“Ta tuyên bố án tử hình theo thể chế trục xuất cho Chitoge vi Britannia và Nunnally vi Britannia. Chúng sẽ bị đuổi ra khỏi Britannia, bị ném vào vùng đất mới bị chinh phục. Nếu chúng còn sống, bất kỳ ai cũng có thể giết chúng ngay lập tức mà không mang trọng tội, thậm chí còn được thưởng hậu hĩnh. Ta chỉ còn mười bảy người con, người trẻ nhất là Euphemia li Britannia.”

*Chitoge quỳ sụp xuống, ôm Nunnally khóc nức nở, giọng tuyệt vọng.*

**Chitoge:** 
“Phụ thân… Người muốn làm gì khi dẫn tụi con ra đây? Xin đừng trừng phạt Nunnally! Con sẽ chịu phạt một mình! Để Nunnally ở lại với Cornelia hay Euphemia cũng được! Con xin cha… con sẽ làm bất cứ điều gì cha muốn, thậm chí kết hôn chính trị cũng được! Chỉ cần tha cho em gái con!”

*Nunnally khóc òa, ôm chặt chị gái, giọng non nớt run rẩy.*

**Nunnally:** 
“Onee-sama… đừng… em không muốn chị phải chịu khổ một mình…”

*Charles không chút dao động. Ông vẫy tay, lính áp giải hai chị em. Euphemia khóc muốn lao ra, nhưng Cornelia nắm chặt tay em gái, giọng trầm thấp.*

**Euphemia:** 
“Nhưng chị Chitoge sẽ chết!”

**Cornelia:** 
“Em nghĩ Chitoge muốn em ngăn à?”

*Chitoge nhìn Euphemia và Cornelia lần cuối, cố mỉm cười yếu ớt dù nước mắt giàn giụa. Cô không mong ai nói giúp – chỉ lo cho Nunnally và tương lai mịt mù phía trước.*

*Khi hai chị em bị dẫn ra khỏi sảnh, từ hai bên hành lang bỗng vang lên những lời nói khiếm nhã, dâm dục, bẩn thỉu.*

**Brath (cười man rợ):** 
“Con nhỏ Chitoge kia, body non nớt thế kia mà bị đuổi ra ngoài… tiếc thật, tao còn muốn thử xem nó chặt khít đến mức nào…”

**Viktor (cười lớn):** 
“Không chỉ Chitoge, con bé Nunnally cũng đáng thử. Hai chị em lai mà xinh thế, ra ngoài chắc chắn bị lũ Eleven cưỡng hiếp đến chết… ha ha, nghĩ thôi đã thấy sướng!”

**XiaoMui (liếm môi):** 
“Chitoge với Nunnally… hai con nhỏ đó mà bị lũ man rợ Nhật Bản đụ đến rách cả lồn thì hay biết mấy. Tao tiếc là không được xem trực tiếp…”

*Chitoge đứng hình, tay vội bịt chặt tai Nunnally. Cornelia lập tức bịt tai Euphemia, mặt tối sầm, chửi thầm.*

**Cornelia:** 
“Bọn chúng điên rồi à…”

*Nunnally và Euphemia không nghe được, chỉ ngẩng lên hỏi chị.*

**Nunnally:** 
“Onee-sama… họ nói gì vậy?”

**Euphemia:** 
“Chị Cornelia… chuyện gì xảy ra với chị Chitoge?”

*Chitoge nhìn đám hoàng tử ăn chơi, ánh mắt cô lúc ấy đã lộ rõ con người thật – lạnh lùng, đầy sát khí. Cô thề thầm trong lòng: “Nếu có cơ hội… ta sẽ giết hết. Giết sạch những kẻ dám nói xấu hay tổn hại đến Nunnally.”*

*Hai chị em bị lính áp giải ra khỏi cung điện, cánh cửa sảnh đóng sầm lại sau lưng.*

---

*Quay lại hiện tại, Chitoge đứng trước Viktor, khẩu súng vẫn lăm lăm trong tay, giọng lạnh lùng không chút cảm xúc.*

**Chitoge:** 
“Ngươi nhớ chứ? Những lời dâm dục mà ngươi và đám ăn chơi đã thốt ra về ta và Nunnally ngay ngày hai chị em ta bị trục xuất.”

*Viktor mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy. Hắn giờ mới nhận ra sai lầm khủng khiếp của mình – người em gái mà hắn tưởng đã chết từ tám năm trước*

Từ bên ngoài lều, tiếng súng vang lên lẻ tẻ nhưng đều đặn – những phát “BANG! BANG!” ngắn gọn, không ồn ào, không la hét. Chín tên lính Geass đang thực hiện phần hai của mệnh lệnh một cách lặng lẽ và hiệu quả: khử sạch đám lính còn lại của Viktor mà không để bất kỳ ai kịp ra hiệu hoặc liên lạc. Mỗi phát súng đều chính xác, không thừa thãi.

Trong lều, ba tên lính còn lại đứng sát bên Chitoge như ba bức tường sắt, súng chĩa thẳng vào Viktor và Rudo Kazarnov.

Viktor mặt cắt không còn giọt máu, cố gắng ngoi người lên, giọng run rẩy van xin.

**Viktor:** 
“Chịt… Chitoge! Đó chỉ là đùa thôi! Chúng ta chỉ nói đùa! Lúc đó còn nhỏ, ai cũng nói linh tinh mà! Tha cho ta… ta là anh trai của em! Ta sẽ giúp em trả thù! Ta có quyền lực, có quân đội, ta có thể làm bất cứ gì em muốn!”

Chitoge nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh lùng, giọng cô đột nhiên trở nên trẻ thơ, ngọt ngào một cách ma quái.

**Chitoge:** 
“Đùa à…? Vậy để em đùa với anh một chút nha~”

*BANG! BANG!*

Hai viên đạn găm trọn vào bàn chân phải của Viktor, xuyên qua mũi giày da bóng loáng, máu bắn tóe lên tấm thảm sang trọng. Xương vỡ vụn, thịt nát ra. Viktor gào lên thảm thiết, cơ thể giật giật như bị điện giật.

**Viktor:** 
“AAAAAHHHHH!!!”

**Chitoge (giọng lạnh lùng):** 
“Giữ hắn lại. Cấm để hắn động đậy.”

Hai tên lính Geass lập tức lao tới, bẻ tay Viktor ra sau, ấn mạnh hắn ngồi phịch xuống ghế. Máu từ bàn chân chảy thành dòng, thấm ướt ghế chỉ huy.

**Viktor (gào lên đau đớn, nước mắt nước mũi giàn giụa):** 
“Em điên rồi à?! Ta là anh trai em đấy!!!”

Chitoge cười khúc khích, giọng trẻ con mỉa mai, như đang chơi trò đùa vô hại.

**Chitoge:** 
“Anh mau quên thế. Anh làm gì có công chúa nào tên Nunnally hay Chitoge, trong sách ghi thế á~ Để xem nào… em nên đùa vào đâu nữa đây ta…”

*Cô cố tình bắn hụt một phát, viên đạn sượt qua vai Viktor chỉ vài centimet, để lại vệt cháy xém trên áo choàng hoàng gia.*

**Chitoge:** 
“Á… hụt rồi.”

*BANG! BANG! BANG!*

Ba phát súng nữa vang lên liên tiếp, mỗi phát đều cố tình bắn hụt – một viên bay sát tai Viktor, một viên găm vào ghế ngay giữa hai chân hắn, một viên sượt qua má lão Rudo Kazarnov khiến lão hét lên kinh hãi. Viktor thở hổn hển, tim đập thình thịch như muốn nổ tung, mắt trợn trừng đầy kinh hoàng, không biết viên đạn tiếp theo sẽ trúng đâu. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, toàn thân run bần bật.

**Chitoge (vẫn giọng trẻ con, nhưng ánh mắt lạnh lùng):** 
“Thấy chưa anh? Đùa vui thật mà… anh không thích à?”

Ngoài lều, tiếng súng của chín tên lính vẫn đều đặn vang lên – “BANG… BANG…” – mỗi phát đều kết liễu một mạng lính Britannia một cách im lặng, sạch sẽ. Không ai kịp kêu cứu, không ai kịp bấm radio báo động.

Ba tên lính trong lều vẫn đứng im thin thít, súng chĩa thẳng vào hai kẻ quyền lực, chờ lệnh tiếp theo từ Chitoge.

Viktor và Rudo giờ chỉ còn biết run rẩy, nhìn cô gái trước mặt như nhìn quỷ dữ đội lốt công chúa.

*Chitoge nhắm bắn thêm một phát nữa nhưng chỉ nghe tiếng “click” khô khan. Khẩu súng trống rỗng. Cô nũng nịu khó chịu như một đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi, lắc lắc khẩu súng, môi cong xuống, má phồng lên, giọng trẻ con bực bội.*

**Chitoge:** 
“Không vui nữa… hết đạn rồi…”

*Ngay lập tức, một tên lính Geass cúi xuống, rút khẩu súng của chính mình đưa ra hai tay, giọng máy móc nhưng trung thành tuyệt đối.*

**Tên lính Geass:** 
“Công chúa, xin hãy tiếp tục chơi.”

*Chitoge mắt long lanh vui vẻ, nhận lấy khẩu súng, giọng ngọt ngào giả tạo.*

**Chitoge:** 
“Anh thưởng cho em thật sao?”

**Tên lính Geass:** 
“YES MY LORD. Đây là vinh dự của thuộc hạ.”

*Chitoge cười khúc khích, mắt lóe lên ý nghĩ tàn nhẫn. Cô liếc sang lão Rudo Kazarnov – kẻ từng hại biết bao người vô tội – và ra lệnh bằng giọng nhẹ nhàng.*

**Chitoge:** 
“Thưởng cho anh một lúc. Lôi lão già cố vấn ra góc kia, vui vẻ với lão đi. Xem lão có thích không.”

*Tên lính Geass lập tức tuân lệnh, lôi Rudo ra một góc lều tối om. Tên lính thứ ba thay vào vị trí, siết chặt Viktor không cho hắn nhúc nhích. Viktor vô tình đưa mắt xuống ngực hở và cặp mông đầy đặn của Chitoge dưới lớp váy rách. Dù đang sợ hãi tột độ, cơ thể hắn vẫn phản xạ, thứ dưới quần bắt đầu cương lên rõ rệt.*

*Chitoge để ý thấy ngay. Cô mỉm cười dâm đãng, giọng trở nên ngọt ngào, quyến rũ một cách ma quái, cố tình chườm người lại gần chỉ cách Viktor vài centimet, hơi thở nóng hổi phả vào mặt hắn.*

**Chitoge:** 
“Ara… trong tình huống thế này mà anh vẫn nứng à? Anh không kiềm được khi nhìn em à? Anh thật sự muốn quan hệ với em thế cơ à… Mà không trách anh được, hoàng tộc chúng ta làm gì có quy định anh em không được yêu nhau.”

*Cô ra hiệu cho hai tên lính thả Viktor ra một lúc. Hắn ngồi đó, run rẩy, mắt không dám nhìn thẳng vào cô.*

**Chitoge (giọng dâm đãng, đưa ngực ép sát mặt Viktor):** 
“Anh Viktor có muốn bóp nó không? Nó cũng khá to đó…”

*Viktor thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra, cơ thể vừa sợ vừa dục vọng. Từ góc lều, tiếng rên rỉ đau đớn của Rudo Kazarnov vọng lại khi tên lính Geass bắt đầu “vui vẻ” với lão theo đúng mệnh lệnh.

Chitoge vẫn đứng sát trước mặt Viktor, khẩu súng mới trong tay, nụ cười lạnh lùng trên môi, chờ hắn phản ứng.

*Viktor không kiềm được. Dục vọng thắng cả nỗi sợ, hắn đưa tay run run về phía ngực Chitoge, mắt long sòng sọc, trong đầu hiện ra đủ thứ hình ảnh dâm đãng: hắn tưởng tượng mình xé toạc váy cô, bóp mạnh đôi ngực đầy đặn, đẩy cô ngửa ra bàn chỉ huy, đâm sâu từ phía sau trong khi dirty talk tục tĩu “Con đĩ hoàng gia… anh sẽ đụ nát lồn em…” Rên rỉ của cô, tiếng da thịt va chạm, hắn tưởng tượng cảnh threesome với lão Rudo – hai người đàn ông lớn tuổi luân phiên xâm chiếm cơ thể cô, làm cô khóc lóc van xin…*

*Khi đầu ngón tay hắn chỉ còn cách vài centimet thì —*

**BANG!**

Một tiếng súng nổ khô khan ngay trước mặt. Viktor khựng lại, tay giơ giữa không trung, cơ thể đông cứng. Mắt hắn mở to, đồng tử co rút, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Hắn nhìn Chitoge — vẫn còn cười nhẹ nhưng nụ cười đó không hề tốt chút nào. Cô vẫn ngồi vắt vẻo trên mép bàn, súng còn bốc khói nhẹ. Nhưng điều khiến hắn không tài nào cử động được không phải vì sợ… mà là vì đau. Một loại đau âm ỉ, nóng rát lan từ hạ bộ lên tận óc.

*Một vệt máu đen đỏ chảy dài từ giữa hai đùi, nhuốm ướt lớp vải lót và thấm xuống ghế chỉ huy. Viên đạn đã xuyên qua quần, bắn trúng đúng giữa hạ bộ hắn.*

**Viktor (gào lên thảm thiết, giọng vỡ òa):** 
“AAAAAAAAAAAAAHHHHHHHH!!!”

*Chitoge cười nhẹ mỉa mai, giọng ngọt ngào giả tạo.*

**Chitoge:** 
“Sao thế anh? Không bóp à?”

*Cả hai cùng nhìn xuống. Máu vẫn chảy không ngừng từ chỗ Viktor, vết thương rách toạc, thịt nát, dương vật bị bắn thủng một lỗ lớn. Viktor la lên trong sự đau đớn tột độ, cơ thể giật giật như bị điện giật, nước mắt nước mũi giàn giụa.*

**Chitoge (giọng lạnh lùng):** 
“Giữ hắn lại. Không cho hắn vùng vẫy.”

*Hai tên lính Geass lập tức lao tới, bẻ tay Viktor ra sau, ấn chặt hắn xuống ghế. Hắn vẫn gào thét, cơ thể co giật dữ dội, máu chảy thành dòng nhỏ giọt xuống sàn.*

**Chitoge (cười khẽ, giọng mỉa mai):** 
“Đừng tưởng tượng bậy bạ thế chứ anh. Anh nghĩ em sẽ để anh chạm vào à? Anh chỉ là một con lợn háo sắc thôi.”

*Viktor thở hổn hển, mặt tái mét, nước mắt giàn giụa, miệng lắp bắp van xin.*

**Viktor:** 
“Đau… đau quá… em… em điên rồi… tha cho anh… anh sai rồi…”

*Chitoge ngồi vắt vẻo trên bàn, chân đung đưa nhẹ nhàng như đang chơi trò đùa, khẩu súng vẫn còn khói trong tay. Cô liếc nhìn vết máu đang lan ra dưới ghế Viktor, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh lùng.*

*Chitoge bình thản đi xung quanh lều chỉ huy, giày da đen lạo xạo trên tấm thảm thấm máu. Cô lật giở đống tài liệu trên bàn Viktor một cách thong thả, như đang xem sách báo thường ngày. Tay cô lướt qua từng tờ giấy, mắt xanh biển quét nhanh từng dòng chữ. Phần lớn là báo cáo về “vũ khí sinh học” – thứ mà Kallen đã đánh cắp từ xe tải. Không có dòng nào nhắc đến C.C. Chỉ toàn thông số kỹ thuật, vị trí cất giữ, và kế hoạch vận chuyển bí mật. Cô khẽ cười khẩy.*

**Chitoge (lẩm bẩm, giọng mỉa mai):** 
“Heh? Chỉ nhiêu đây thôi sao? Nè đừng nói là lão già đó không tin anh đến mức mà không nói anh sự thật thứ đó có chứa gì nha…”

*Viktor nằm co quắp trên ghế, bàn chân phải nát bấy, hạ bộ rỉ máu không ngừng, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn thở hổn hển, nước mắt nước mũi giàn giụa, cố gắng ngẩng đầu lên nhưng hai tên lính Geass vẫn siết chặt vai hắn.*

**Chitoge (bình thản, giọng lạnh lùng, cầm vài tờ giấy lên xem kỹ hơn):** 
“Chắc là vậy rồi nhỉ. Lão già đó không đời nào tin một kẻ ăn chơi như anh để mà nói mọi thứ. Mà thôi, em sẽ giữ những thứ này.”

*Cô gấp gọn đống tài liệu, nhét vào túi áo blouse rách của mình. Trong đầu cô suy nghĩ nhanh, logic sắc bén dù vừa nhận Geass chưa đầy một giờ.*

**Chitoge (thầm nghĩ, giọng nội tâm lạnh lùng):** 
*Chắc chắn lão già Charles cũng biết về C.C nên mới sai Viktor đến đây tìm thứ gọi là “vũ khí sinh học”. Tên Viktor chắc chắn chỉ nghĩ đơn giản hắn tìm một vũ khí chứ không phải đi tìm một cô gái bất tử. May mắn thật… nếu là Schneizel thì kế này đã thất bại từ lâu. Mong rằng chúng sẽ không đến nữa. Mình phải tìm một chỗ để giấu C.C thôi… Không biết lão ta có năng lực giống mình không nhỉ. Mình khá chắc 70% C.C đã từng lập khế ước với những người khác… Mụ phù thủy đó chả nói rõ gì hết, bắt mình phải đoán mò. Geass của mình là Absolute Obedience, nhưng nếu lão già Charles cũng có Geass thì… mình phải cẩn thận. Dù sao thì giờ phải xử lý Viktor trước đã.*

*Cô cũng tiện tay lấy luôn thiết bị liên lạc vô tuyến cầm tay – một chiếc radio nhỏ gọn như điện thoại, màn hình đơn giản, anten ngắn. Cô lật qua lật lại xem.*

**Chitoge:** 
“Thứ này dùng được bao xa và khoảng cách tối đa là bao nhiêu và có bị theo dõi nếu sử dụng không?”

**Một tên lính Geass (giọng máy móc, không cảm xúc):** 
“YES MY LORD. Khoảng cách tối đa an toàn là 15 km trong khu vực thành phố. Nếu dùng tần số mã hóa thì khó bị theo dõi, nhưng nếu dùng tần số công khai thì dễ bị định vị trong vòng 5 phút.”

**Chitoge:** 
“Vậy ta sẽ chôm vài cái vậy.”

*Lúc này, radio trên bàn Viktor kêu lên inh ỏi, giọng sĩ quan gấp gáp vang ra.*

**Sĩ quan (qua radio, giọng hoảng loạn):** 
“Hoàng tử Viktor! Hoàng tử Viktor! Khu Shijuku Ghetto có báo động lớn! Một kho bỏ hoang gần đó phát nổ kinh hoàng, hai Sutherland của chúng ta bị mất liên lạc, có dấu hiệu Knightmare lạ xuất hiện! Lính tuần tra ngoài lều cũng mất tín hiệu một phần… Hoàng tử, ngài có an toàn không?! Chúng tôi đang điều thêm lực lượng đến!”

*Chitoge ngồi dậy, giọng con nít nũng nịu, môi cong xuống giả vờ tiếc nuối.*

**Chitoge:** 
“Heh, vậy là hết giờ chơi rồi à… chán quá đi.”

*Cô ra hiệu cho một tên lính Geass.*

**Chitoge:** 
“Nè ai đó liên lạc với mấy tên bên ngoài hỏi chúng dọn dẹp xong chưa để ta đi ra.”

*Tên lính lập tức cầm radio, giọng máy móc báo cáo.*

**Tên lính Geass:** 
“Đội dọn dẹp báo cáo: đã hoàn tất. Không còn dấu vết sống. Chờ lệnh tiếp theo.”

*Chitoge mỉm cười hài lòng, mắt lóe lên Geass đỏ rực. Cô liếc Viktor đang co quắp vì đau, hạ bộ vẫn rỉ máu không ngừng, rồi nhìn sang lão Rudo Kazarnov đang bị tên lính khác “vui vẻ” ở góc lều. Không khí trong lều lúc này chỉ còn mùi máu, khói súng và nỗi kinh hoàng tột độ.*

*Chitoge cầm con dao gần đó lên, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn lều. Khuôn mặt cô đột nhiên lạnh tanh, không còn chút biểu cảm nào.*

**Chitoge:** 
“Nghiêm túc vậy… đến lúc giết ngươi rồi Viktor.”

*Geass trong mắt trái cô lóe đỏ rực. Hai tên lính Geass lập tức lao tới, bẻ mạnh đầu Viktor ra sau, ép hai mí mắt hắn mở to, buộc hắn phải nhìn thẳng vào mắt cô.*

**Chitoge (giọng uy quyền, lạnh lùng, từng chữ rõ ràng):** 
“Chitoge vi Britannia ra lệnh: Ngươi nói với chúng không được truy sát Knightmare lạ đó và phải ngừng cuộc thanh trừng lại. Không được tàn sát thêm bất cứ ai. Ưu tiên cứu chữa cho những người bị thương dù là Eleven hay Britannian, cung cấp thức ăn, y tế cho họ. Ai kháng lệnh bắn ngay tại chỗ. Lệnh thứ hai: Khi ngươi ra lệnh xong việc ngưng thanh trừng Khu Shijuku Ghetto, cơ thể ngươi sẽ ngất đi trong vòng 20 phút. Hết 20 phút ngươi sẽ tỉnh lại như bình thường. Lệnh thứ ba: Cơ thể ngươi cảm nhận đau đớn gấp 10.000 lần so với người khác và mỗi giây sẽ tăng thêm 20.000 lần. Lệnh thứ tư: Ngươi sẽ không bao giờ được nhắc đến ta hay Nunnally. Chỉ cần ngươi cố gắng nói, nghĩ đến hay viết, cơ thể ngươi tự động co giật vì đau đớn. Lệnh thứ năm: Ngươi sẽ không được ngất dù đau thế nào, ngươi sẽ phải tỉnh để trải nghiệm từng giây của cơn đau ta sắp gây ra cho ngươi.”

*Viktor cố gắng giãy giụa nhưng hai tên lính giữ chặt như kìm sắt. Geass ăn sâu vào tâm trí hắn. Hắn bắt đầu làm theo lệnh, giọng vô hồn qua radio.*

**Viktor (giọng máy móc, vang khắp tần số chỉ huy):** 
“Ta ra lệnh… ngừng ngay cuộc thanh trừng Khu Shijuku Ghetto. Không được truy sát Knightmare lạ. Ưu tiên cứu chữa cho tất cả người bị thương, dù Eleven hay Britannian. Cung cấp thức ăn và y tế. Ai kháng lệnh… bắn ngay tại chỗ.”

*Có vài sĩ quan từ chối, giọng hoài nghi vang lên qua radio: “Hoàng tử? Đây là lệnh gì vậy?!”*

**Viktor (xác minh lại, giọng vẫn máy móc):** 
“Ta là Viktor vi Britannia. Đây là lệnh chính thức. Ai kháng lệnh thì giết.”

*Tiếng súng “BANG! BANG!” vang lên từ các vị trí khác – những tên không nghe lệnh bị hạ ngay lập tức. Viktor hoàn thành mệnh lệnh, mắt trợn trắng, ngất lịm đi đúng như Geass quy định.*

*Chitoge ném năm cái thiết bị liên lạc vô tuyến nhỏ gọn cho hai tên lính Geass.*

**Chitoge:** 
“Các ngươi hãy bắt đầu tìm cách không để bị theo dõi hay xác định vị trí khi xài. Tìm cách làm nội bộ chỉ năm cái này có thể nghe và liên lạc với nhau thôi.”

**Hai tên lính Geass:** 
“YES MY LORD.”

*Chúng lập tức bắt tay vào việc tháo anten, chỉnh tần số mã hóa. Tên lính thứ ba vẫn ở góc lều, tiếp tục “vui vẻ” với lão Rudo Kazarnov theo lệnh trước đó.*

*Chitoge cầm dao, bước lại gần cơ thể ngất lịm của Viktor. Cô cúi xuống, lưỡi dao lướt nhẹ trên da hắn.*

**Chitoge (giọng lạnh lùng, thì thầm):** 
“Nào anh trai… em sẽ vui đùa với anh trong năm phút sau đó em sẽ rời đi.”

*Chitoge cầm con dao lên, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn lều. Khuôn mặt cô lạnh tanh, không một chút rung động. Cô bước lại gần Viktor đang ngất lịm, máu từ hạ bộ và bàn chân vẫn rỉ ra không ngừng.*

Cô bắt đầu bằng việc cắt đứt từng ngón tay hắn một cách chậm rãi, chính xác. Lưỡi dao sắc bén lướt qua da thịt, cắt gọn từng đốt ngón như cắt giấy. Máu phun ra, nhỏ giọt xuống sàn. Cô không run tay, không do dự – mỗi nhát cắt đều là một lời nhắc nhở về những đêm hai chị em cô phải chịu đựng những trận đòn roi, những cú đá vào bụng, những lần bị lũ người Nhật kéo tóc lôi ra khỏi hẻm tối.

Cô nhớ lại ba năm sau ngày bị trục xuất – năm Chitoge mười ba tuổi, Nunnally chín tuổi. Lúc ấy họ đã bị thất lạc khỏi nhà Kururugi sau khi chiến tranh nổ ra lần thứ hai. Tokyo lúc đó vẫn chưa bị Britannia chiếm hoàn toàn, nhưng tin tức về thất bại của Nhật Bản lan khắp nơi. Người Nhật xung quanh họ trút hết nỗi căm hận lên hai cô bé Britannia nhỏ bé. Không ai cho chúng vào trại mồ côi, không ai chìa tay giúp đỡ. Hai chị em chỉ có thể sống trong bãi rác ẩm mốc hoặc những con hẻm tối om, co ro trong đống rác thối rữa, hy vọng có ai đó ném cho miếng bánh mì thừa hoặc ít ra không ai phát hiện ra chúng.

Chitoge từng lén đưa Nunnally vào thư viện công cộng – nơi duy nhất hai chị em cảm thấy an toàn. Thư viện đóng cửa lúc chín giờ tối, nhưng trước đó họ ngồi thu mình trong góc tối, Nunnally dựa vào vai chị, đôi chân không đi được, đôi mắt mù lòa. Chitoge tự học cách đọc Braille từ những cuốn sách cũ kỹ, dạy em gái từng chữ một. Nunnally luôn cố động viên chị, giọng non nớt nhưng kiên cường: “Onee-sama, em ổn… chị đừng khóc… chúng ta sẽ qua thôi.” Những đêm đói meo, hai chị em ôm nhau run rẩy trong hẻm, nghe tiếng người Nhật chửi rủa “Britannia khốn kiếp” vọng lại. Chitoge học y tế từ những lần lén xem bác sĩ cấp cứu cho Nunnally và chính mình sau những trận đòn khi đi ăn xin – cô bé mười ba tuổi lén vào trạm xá, quan sát cách băng bó vết thương, cách khâu da, cách cầm máu. Cô học chỉ vì một mục đích: chữa trị đôi chân và đôi mắt cho Nunnally, chữa trị cho bản thân sau mỗi lần bị đánh đập chỉ vì là “con lai Britannia”.

Bây giờ, lưỡi dao trong tay cô rạch sâu vào đùi Viktor, chặt đứt gân chân hắn để hắn không thể di chuyển. Máu phun mạnh hơn. Cô rạch bụng hắn một đường dài, cẩn thận tránh các mạch máu chính – kiến thức y tế cô học được từ những đêm đau đớn năm xưa giờ được dùng để kéo dài cơn đau. Ruột hắn trào ra, nóng hổi và nhớp nháp. Cô lôi dài ruột ra hết cỡ, đặt lên mặt hắn – thứ đầu tiên hắn sẽ thấy khi tỉnh dậy.

Cô rạch da hai cánh tay hắn, lộ ra xương trắng. Cô cắt động mạch cá chân để máu chảy chậm nhưng không ngừng, đủ để hắn tỉnh dậy và cảm nhận từng giây đau đớn gấp 10.000 lần, rồi tăng dần theo mỗi giây theo Geass.

Cô cố tình không cắt lưỡi hắn – cô muốn hắn phải cố gắng nói tên cô, phải cố gắng nghĩ đến cô, để cơn đau nhân lên gấp bội.

**Chitoge (thì thầm, giọng lạnh lùng):** 
“Nào anh trai… em sẽ vui đùa với anh trong năm phút sau đó em sẽ rời đi.”

Cô cắm dao nhẹ vào cánh tay hắn, xoay một vòng, rồi rút ra. Máu chảy ra, Viktor vẫn ngất lịm theo Geass. Cô lau dao sạch sẽ trên áo hắn, đứng dậy nhìn cơ thể anh trai mình một lần cuối – máu me be bét, ruột lòi ra ngoài, xương lộ rõ.

Bên ngoài lều, radio vang lên liên tục từ các đơn vị khác:

**Sĩ quan 1 (qua radio):** 
“Hoàng tử Viktor ra lệnh ngừng thanh trừng! Ưu tiên cứu chữa tất cả người bị thương! Ai kháng lệnh… bắn ngay!”

**Sĩ quan 2:** 
“Xác nhận lệnh! Đang rút quân… cứu chữa Eleven và Britannian… có kẻ kháng lệnh đã bị bắn!”

**Sĩ quan 3:** 
“Lực lượng hỗ trợ đang đến… thanh trừng dừng hoàn toàn!”

Tiếng súng lẻ tẻ vang lên khi những tên không nghe lệnh bị hạ. Khu Shijuku Ghetto dần yên ắng hơn, khói lửa vẫn bốc lên nhưng tiếng kêu la của dân thường đã giảm bớt.

*Chitoge bình thản đưa con dao dính đầy máu cho tên lính Geass gần nhất, giọng lạnh lùng không cảm xúc.*

**Chitoge:** 
“Lau sạch sẽ đi. Cấm để lại dấu vết hay vân tay. Lau cả bàn hay khẩu súng ta đã dùng.”

**Tên lính Geass:** 
“YES MY LORD.”

*Hắn lập tức quỳ xuống, dùng vải sạch lau dao, lau bàn, lau súng, lau mọi chỗ Chitoge từng chạm vào. Tên lính thứ ba cũng kéo lão Rudo Kazarnov vào trong, bộ dạng lão lúc này đã thảm hại – quần áo xé toạc, thân thể run rẩy, mắt đầy kinh hoàng.*

**Chitoge (cúi xuống nhìn lão, giọng ngọt ngào giả tạo):** 
“Còn ông… nếu giết ông thì không hay. Vậy nên ta sẽ tìm cho ông người chồng.”

*Lão Rudo hoảng hốt, mắt trợn trừng, miệng lắp bắp không thành lời.*

**Chitoge (chỉ vào ba tên lính Geass):** 
“Các ngươi sau khi xong việc các ngươi sẽ quên cuộc sống trước của mình. Các ngươi sẽ mang lão đi thật xa. Các ngươi sẽ nhìn lão là một người vợ. Các ngươi sẽ bắt lão trải qua những gì lão đã làm với các cô gái khác. Hãy mang lão sâu vào rừng và cấm để lão trốn. Mang lão xa khỏi nơi này sau khi xong việc.”

**Ba tên lính Geass (đồng thanh):** 
“YES MY LORD.”

*Ba tên lính lau sạch lều cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết: lau máu trên sàn, lau bàn, lau ghế, lau súng, lau mọi chỗ Chitoge chạm vào. Chúng làm việc máy móc, sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vân tay hay vết máu nào của cô.*

*Chitoge quay lại nhìn Viktor đang nằm bất động vì Geass, máu me be bét khắp người. Cô cúi xuống thì thầm bên tai hắn, giọng lạnh lùng xen lẫn mỉa mai.*

**Chitoge:** 
“Nè để em nói cho anh nghe nha. 15 phút nữa là Geass em hết tác dụng và những vết giải phẫu trên người anh đảm bảo anh sẽ chết nhưng sẽ không chết liền. Anh sẽ chết sau 2 tiếng nữa. Để xem… 17:10 rồi + 15 phút hết Geass + 2 tiếng là anh sẽ chết lúc 19:30. Và anh đừng mong tự kết thúc bản thân. Em đã khiến cho anh cả bò cũng không bò được nữa và khi anh muốn nói tên em hay Nunnally anh sẽ chỉ có thể ú ớ không ra tiếng thôi. Ớ mà anh càng nghĩ sẽ càng đau.”

*Cô đặt thiết bị liên lạc vô tuyến của Viktor lên bàn, chỉnh sang kênh cư dân và kênh quốc tế công khai – đảm bảo mọi người ở Eleven, Britannia, Trung Quốc và Liên Hợp Quốc đều có thể nghe được tiếng kêu thảm thiết của Viktor khi hắn tỉnh dậy.*

**Chitoge (thì thầm nhỏ, nụ cười lạnh):** 
“Món quà cho ông đấy ông già.”

*Ba tên lính Geass hoàn tất việc lau chùi, đứng nghiêm chờ lệnh và lôi lão cố vấn đi.Bên ngoài, radio vẫn vang lên báo cáo từ các đơn vị: thanh trừng đã ngừng hoàn toàn, lực lượng đang ưu tiên cứu chữa dân thường.*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co