Truyen3h.Co

🍡|codylei|

7

dangmannghi

Đình Nam mới duỗi đầu ngón tay thăm dò khe quần ngoài của Phước Thịnh, người trong lòng đã nhanh chóng đè tay anh lại, không đợi cậu mở miệng Đình Nam đã tự giác rút ngón tay ra, sau đó xoa tóc cậu, "Trêu em thôi, ngủ đi."

Dứt lời, ôm Phước Thịnh ấn vai cậu xuống giường, rút cánh tay mình ra rồi trở mình không nói gì thêm.
Phước Thịnh nằm thẳng trên giường, tim đập thình thịch trong căn phòng yên tĩnh. Cậu nghiêng người nhìn tấm lưng Đình Nam, nhất thời muốn hó hé cũng không nói được nửa chữ. Anh ấy thật sự chỉ đùa thôi sao, có phải cậu đã chọc anh mất hứng không?
Cho dù Đình Nam có sờ soạng cũng chẳng có gì, nam sinh giúp nhau mặt đó không phải chuyện lạ kì... Chậc, tóm lại cậu vẫn nghĩ tới mấy ý xấu.
Phước Thịnh dè dặt vươn ngón tay chọt chọt lưng Đình Nam, nhẹ nhàng nói, "Anh giận hả?"
Không ai đáp.
Lần này Phước Thịnh đúng là hoảng rồi, cậu nhích lại gần anh, ngón tay chạm sau gáy ấm áp của Đình Nam, nói lớn hơn, "Này anh đừng im lặng vậy chứ."
Vừa nói xong, đệm giường đột nhiên vang lên một tiếng dữ dội.

Đình Nam đè Phước Thịnh trên giường, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm người dưới thân.
Thật ra đứa ngốc Phước Thịnh không hề nghe thấy âm thanh Đình Nam cố ý khống chế tiếng hít thở, dường như anh trêu hơi quá trớn, trêu tới mức dưới thân đã thức dậy phản ứng, vốn định lờ nó đi để tự hạ nhiệt, ai ngờ đứa nhỏ phía sau một mực dính sau lưng anh cọ cọ, giọng còn mềm mại đáng yêu như khiêu khích anh, thế này thì ông nội ai nhịn được?
"Lê Hồ Phước Thịnh, em cố ý đúng không?" Đình Nam trầm giọng hỏi, cố gắng ép ham muốn đi.
Mà đứa nhỏ giờ đây mơ mơ màng màng, không khỏi căng thẳng nghiêng đầu qua một bên, "Nên... Nên đi ngủ."
Đình Nam nghe vậy tức giận cười thành tiếng, sau đó kéo tay Phước Thịnh đặt lên chỗ đã căng phồng, giọng nói khàn đi mấy phần, "Cục cưng giỏi lắm, ghẹo tôi phản ứng còn định chạy?"
Cục cưng??!!
Mặt Phước Thịnh đỏ bừng, mắc cỡ đến rối tinh rối mù, lần này không những hai má và cổ nóng, ngay cả bàn tay mò JJ của Đình Nam cũng nóng rực.
"Anh anh anh, anh mù tên à." Phước Thịnh lắp ba lắp bắp, ánh mắt chẳng dám nhìn người phía trên.
"Gọi tôi một tiếng, không kêu họ." Đình Nam cúi đầu chặn trán Phước Thịnh.

"Hả?"
"Gọi tên tôi, tôi muốn nghe."
Phước Thịnh dùng sức chớp chớp mắt, trong lúc Đình Nam nói chuyện làm khóe miệng cậu ươn ướt theo. Cậu hé miệng, giọng nói đã run rẩy, "anh.... anh Đình Nam....."
"Gọi thêm lần nữa." Đình Nam nhắm mắt, trong lòng đã loạn cào cào.
"Đình Nam... Đình Nam." Phước Thịnh ngoan ngoãn đáp lời.
Rốt cuộc, Đình Nam kiềm không được vùi đầu vào cổ Phước Thịnh, kéo bàn tay dưới thân mình ấn vào chỗ đó chặt chẽ hơn.
"Làm sao đây, bé cưng, tôi rất muốn hôn em." Đình Nam rầu rĩ nói, giọng điệu vừa đấu tranh vừa bất lực.
Bùm một tiếng, Phước Thịnh cảm giác đầu mình nổ tung rồi. Hôn.... Hôn là chỉ, chỉ miệng đối miệng hôn môi ư?.... Sao, sao người Đình Nam muốn là mình, lại là... đùa dai à?
Ngay lúc Đình Nam định đứng dậy khỏi người Phước Thịnh, bàn tay nhỏ thình lình giữ mặt anh lại, một giây sau, cảm nhận đôi môi mềm mại khẽ chạm má anh.
Phước Thịnh với trái tim đập bồn chồn trốn nhui trốn nhủi trong chăn, ai ngờ Đình Nam bỗng xoay cậu lại, thoáng chốc Đình Nam đã hôn xuống môi cậu.

Không hôn sâu, chỉ nhẹ nhàng chạm một cái rồi thôi.
"Ghét anh không?" Đình Nam dịu dàng hỏi, ngón tay vuốt ve gò má nóng hổi của Phước Thịnh.
Phước Thịnh chớp chớp mắt, dường như đã bị dọa sợ. Nhưng sau khi suy nghĩ câu hỏi đó một lát, cậu rũ mắt xuống không dám nhìn Đình Nam, trung thực đáp, "Không ghét."
Đình Nam lặng lẽ nhếch miệng, "Vậy có thể hôn em lần nữa không? Kiểu với lưỡi ấy."
Phước Thịnh siết chặt chăn mỏng, tuy hiện tại cậu rất hồi hộp nhưng cậu biết rõ vừa nãy lại gần hôn má anh không phải nhất thời kích động, hơn nữa cậu không bài xích, kể cả hôn môi sâu cũng không ghét, thậm chí có thể nói rằng, vì đối phương là Võ Đình Nam, cậu khá chờ mong và căng thẳng.
"Có, có thể." Phước Thịnh nhỏ giọng trả lời.
Được chấp nhận Đình Nam liền kéo  Phước Thịnh ngồi dậy, nương theo sấm chớp chợt lóe ngoài cửa, anh thấy được khuôn mặt ngượng ngùng đỏ ửng của Phước Thịnh .
"Ngẩng đầu, rồi hé miệng." Đình Nam sáp đến chỉ thị.
Phước Thịnh ngoan ngoãn vâng lời, hai mắt nhắm chặt run rẩy hàng mi.
Môi Đình Nam rất mềm, lúc lưỡi anh với vào khoang miệng cậu mang theo hương thơm kem đánh răng dịu mát, đều là thứ cậu thích.

Mùi chanh và trà xanh hòa quyện, đầu lưỡi quấn quýt nhau kèm theo nước bọt ẩm ướt, những âm thanh mút mát xấu hổ giấu kín dưới tiếng sấm vang rền và tiếng mưa lộp độp.
Hai người hôn không tính là hung dữ, nhưng khá gấp gáp. Ban đầu Đình Nam còn nhẹ nhàng, sợ Phước Thịnh không thích ứng kịp, mặt khác đã coi thường sức khống chế của mình, vừa đè người xuống giường nụ hôn liền càng trở nên kịch liệt không thể kiểm soát.
Nụ hôn này, cả hai không ai định nghĩa được. Vì không phải mượn rượu làm càn cũng không phải bị ép buộc, một người muốn một người đáp, cuối cùng cũng sẽ chịu trách nhiệm lẫn nhau. Nhưng cảm giác động lòng và vui vẻ quanh quẩn trái tim hai người là điều chắc chắn, tình cảm cũng dần rõ ràng qua nụ hôn này.
Vừa dứt môi, Đình Nam còn lưu luyến muốn hôn môi Phước Thịnh tiếp, duỗi tay vuốt ve mái tóc sau gáy cậu.
Anh khẽ nhấc cằm, hôn một cái lên trán Phước Thịnh, "Ngoan, em ngủ đi, anh vào phòng vệ sinh giải quyết chút, ngủ ngon."
Nói xong Đình Nam liền vén chăn, mang theo một thân dục hỏa về phòng vệ sinh.
Mà Phước Thịnh nằm trên giường, bây giờ như cá mắc cạn được thả về biển rộng, chưa kịp thích ứng.
Hơi thở cả hai như hoàn lẫn thành vị trà chanh, khoang miệng cậu bị Đình Nam càn quét đến nỗi đầu lưỡi cũng tê dại. Có điều, cậu thật sự rất thích.

Thích nụ hôn này.
Thích Võ Đình Nam.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co