CHAP 16
Yuri vẫn nửa mê nửa tỉnh, khi Yuri nghe được tiếng gọi của Yulhyun, còn tưởng mình lại nằm mơ, hoặc sinh bệnh nên nghe nhầm.
Nhưng ngay sau đó, trán của Yuri được thứ gì đó che lên man mát lành lạnh, cảm giác lạnh lẽo này giảm bớt cơn đau đầu của Yuri, cũng hạ thấp trên nhiệt độ trán Yuri.
Yuri mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, rồi lại không dám xác định, mình là thật sự nhìn thấy hay xuất hiện ảo giác.
"Người nào. . . . . . Cô là ai. . . . . ."
Yuri nhìn Seohyun lẩm bẩm nói nhỏ.
Mới hai ngày không thấy, Yuri liền gầy đi rất nhiều, khuôn mặt tái nhợt, khiến Seohyun sợ hết hồn, lại hết sức đau lòng.
"Cô rốt cuộc là ai. . . . . ."
Yuri lại hỏi lần nữa.
Nghe Yuri lẩm bẩm mê sảng, khẽ vuốt ve lông mi nhíu chặt của Yuri, Seohyun tương đối đau lòng, nhỏ giọng trấn an:
"Nói khổ sở như vậy, vậy đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa."
Yulhyun biết Yuri bị bệnh, im lặng ở một bên đợi, không ầm ĩ làm phiền.
Seohyun thay Yuri nấu cháo trắng, thêm một chút muối ăn, thổi nguội một thìa nhỏ, chậm rãi đút cho Yuri.
Yuri bị động uống xong những thứ cháo kia, người có một chút tỉnh táo, Yuri nhìn chằm chằm Seohyun, cảm giác tình huống như vậy đã từng xảy ra, trong đầu thoáng qua một chút kí ức ngắn mơ hồ.
Yuri hình như cũng giống hiện tại bị bệnh liệt giường, bởi vì thủy đậu kéo dài mà sốt cao, thân thể ngứa ngáy, khi đó một mình Yuri ở tại Hàn Quốc , cho là mình sẽ bệnh chết ở nhà, kết quả, Seohyun giống như thiên sứ xuất hiện.
Giờ khắc này ở trước mắt Yuri ,Seohyun cũng giống như thiên sứ lúc đó.
Nhưng Yuri không xác định được có phải chuyện đó đã từng xảy ra hay không, tựa như Yuri cũng không xác định được hiện tại những điều Yuri cảm thấy tất cả là chân thật hay đang mơ.
Cho nên Yuri không dám chớp mắt mắt, sợ hình ảnh sẽ biến mất, vì vậy, khi Seohyun xoay người phải đi ra ngoài, Yuri lấy hết hơi sức, kéo cô tới gần mình, hôn lên môi của cô.
Một phần của kí ức đã niêm phong bị đào ra, Seohyun còn đắm chìm trong phần ngọt ngào đó, ngây người rồi lại không thèm để ý chút nào thoát người ra.
Yuri sau khi hôn cô, lại ngủ mê man như trước, bình tĩnh giống như không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.
Cô biết, không cần thiết nổi giận với người bị bệnh, căn bản như vậy không có ý nghĩa.
Cho nên cô quyết định ở lại đến sau khi Yuri tỉnh lại, cũng làm bộ như chuyện gì cũng không có xảy ra, nhưng cô quên còn có nhóc con của mình là người chứng kiến.
Lúc trời sáng, Yuri rốt cuộc tỉnh dậy. Yuri đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ có Seohyun và Yulhyun, càng khoa trương hơn, ở trong mơ, Yuri đã hôn cô.
Mà khi Yuri mở mắt ra, thấy Seohyun cùng Yulhyun thật sự xuất hiện tại trước mắt thì Yuri không khỏi nghĩ mình còn đang trong giấc mơ không tỉnh táo.
"Appa, appa thấy sao rồi?"
Yulhyun nhào tới ôm lấy Yuri, rất quan tâm hỏi .
"Appa tốt hơn nhiều. . . . . . Hai người. . . . . . tại sao lại ở chỗ này?"
Tầm mắt của Yuri từ Yulhyun chậm rãi dời về phía Seohyun.
"Yulhyun muốn tới tìm Yuri, tới đây đúng lúc gặp phải trợ lý của Yuri, nói Yuri bị bệnh, nên cho chúng tôi đi vào ."
"Yul bị bệnh sao. . . . . . Yul nghĩ Yul chỉ ngủ thiếp đi, còn mơ một giấc mơ rất dài."
Yulhyun tùy tiện hỏi:
"Appa ở trong mơ có hôn umma không?"
Một câu đồng ngôn đồng ngữ, làm cho Seohyun và Yuri lúng túng.
"Appa nói mớ sao. . . . . ."
Yuri lúng túng hỏi.
"Không phải, appa hôn umma, còn gọi umma là Seohyunie. . . . . ."
Seohyun xấu hổ chỉ muốn chui xuống hố, sợ nhóc sẽ tiếp tục nói ra lời ngoài dự đoán, cô vội cầm túi xách lên, lôi kéo con nói:
"Tốt rồi, appa đã tỉnh, chúng ta cũng nên về nhà."
"Đợi chút, chúng ta nói chuyện một chút có được không?"
Yuri từ trên giường ngồi dậy, nói với con:
"Yulhyun, con đi vào phòng làm việc của appa chơi một chút, để appa và umma nói mấy câu được không?"
"Appa muốn cùng umma nói chuyện yêu đương sao?"
Nhóc cười híp mắt hỏi.
Câu đồng ngôn đồng ngữ này lại khiến hai người rất lúng túng, nhưng vì để không làm mất thời gian, nhóc ngoan ngoãn nhường lại không gian, Yuri gật đầu, nghiêm túc thừa nhận.
"Không sai."
"Không thành vấn đề, vậy con không làm kì đà cản mũi, nhanh chóng rời đi."
Nhóc sảng khoái nhảy xuống giường, chạy như một làn khói ra khỏi phòng.
"Yuri không nên nói với con như vậy, Yulhyun sẽ hiểu lầm."
"Hiểu lầm? Nhưng Yul hôn em không phải sao?"
"Đó là một sai lầm, Yuri bị bệnh. . . . . . cho là mình đang nằm mơ. . . . . ."
Tựa như kí ức bị mở ra, ngay chính cô cũng không phân rõ được rốt cuộc đó là sự thật hay đang trong kí ức.
"Yul giống như nhớ lại một chút kí ức, trước kia luôn có bóng người mơ hồ rất giống em, rất chân thật, cảm giác giống như thật sự đã xảy ra, lại giống như chuyện này xảy ra cách đây chưa lâu."
"Không cần suy nghĩ nữa."
Thấy Yuri lại cau mày suy nghĩ sâu xa, cô không khỏi lo lắng bật thốt lên.
"Có ý gì?"
"Rất khổ sở không phải sao? Yuri không phải bởi vì quá cố nhớ lại kí ức mới khiến bản thân thảm như vậy, hành hạ mình như vậy, thậm chí còn làm mình ngã bệnh, nếu khổ sở như vậy, thì tại sao lại không dừng lại?"
"Là em hi vọng Yul nhớ lại, không phải sao? Bởi vì Yul quên mất, cho nên em vẫn không tha thứ cho Yul, luôn hiểu lầm Yul đang lừa gạt em, đùa bỡn em, không tin Yul thật sự quên mất tất cả mọi chuyện. Mà Yul cũng muốn chứng minh mình không phải người ti tiện như vậy."
Vừa bắt đầu thật sự cho rằng như vậy, cô cho rằng Yuri cố ý giả bộ mất trí nhớ, nhưng khi nhìn thấy Yuri bị bệnh, trong mộng không ngừng hỏi cô là người nào, cô biết là cô hiểu lầm Yuri.
"Tôi tin tưởng Yuri mất trí nhớ, như vậy Yuri có thể ngừng ép buộc mình được không?"
"Không, hiện tại Yul càng cảm thấy không nhớ lại là không thể."
Bởi vì những thứ kia dần dần rõ ràng từng đoạn nhỏ, khiến Yuri càng muốn biết những kí ức ngọt ngào bị Yuri quên lãng kia.
"Yuri cần gì phải tự tìm khổ sở!"
"Nếu như em cũng cảm thấy Yul cực khổ, hãy giúp Yul một chút đi."
Giúp thế nào? Lại không thể đưa Yuri vào trí nhớ của cô. Coi như có thể làm như vậy, đưa vào cũng không phải chính đương sự là Yuri, vẫn không có ý nghĩa.
"Tôi tin tưởng Yuri bị mất trí nhớ, không cần chế tạo áp lực thêm cho mình."
"Em không giúp Yul cũng không sao, Yul sẽ tự mình tìm đáp án."
Xem ra Yuri đã quyết định chủ ý, cô thì sao? Thật sự có biện pháp đối với hành động tự làm khổ mình của Yuri nhắm một mắt, mở một mắt sao?
Bởi vì một nụ hôn, khoảng cách giữa Seohyun và Yuri đột nhiên kéo gần lại, mặc dù Yuri vẫn không muốn tiến thêm như trước, nhưng Yuri càng thêm trở nên tích cực.
Nhưng Yuri tích cực lại khổ Seohyun.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co