CHAP 24
Thật ra đáy lòng của cô sớm đã có đáp án, trước kia mẹ Yuri không chấp nhận mẹ con cô, cô không thể nào vào cái nhà này được nữa. Có lúc nhớ lại cũng không phải không cố gắng, mà không muốn trực tiếp tổn thương đối phương.
Chỉ là kế hoạch biến hóa khó lường, Seohyun mặc dù biết bà Kwon sẽ không chấp nhận cô và Yulhyun vào nhà Yuri, nhưng bởi Yulhyun rất muốn ở nhà appa, cô không cưỡng lại năn nỉ của hai cha con được, còn nhượng bộ một chút, đồng ý sau khi bữa tiệc kết thúc, sẽ ở lại nhà Yuri một buổi tối.
Mặc dù chia tay tất cả các bạn nhỏ và phụ huynh từ sớm, nhưng đến khi bọn họ dọn dẹp xong hết, thời gian cũng đã khuya lắm rồi, cuối cùng Sooyoung phụ trách đưa Sunny về nhà, còn mẹ con cô thì ở lại nhà Yuri qua đêm.
Chơi cả buổi chiều, Yulhyun thật sự đã rất mệt mỏi, sau khi cùng Yuri tắm xong, vừa trèo lên giường đã đi ngủ.
Người lớn dù có mệt chết, cũng không dễ dàng ngủ giống trẻ con như vậy, hơn nữa đáy lòng cô còn có thật nhiều lo lắng, càng không cách nào ngủ say.
Mà không ngủ được cũng không chỉ một mình cô, chủ nhân cái nhà này, Yuri cũng không buồn ngủ.
Seohyun xuống lầu uống nước thì nhìn thấy Yuri ngồi một mình ở quầy bar uống rượu, không kìm được, ân cần đi tới.
"Sao còn chưa ngủ? Ngày mai Yul còn phải đi làm đấy."
Yuri hỏi lại cô:
"Sao em cũng chưa ngủ?"
"Em khát nước, xuống uống nước."
"Để Yul giúp em." Yuri trượt xuống ghế chân cao, muốn rót nước giúp cô.
"Không cần, em tự làm được."
"Em ngồi yên, để Yul lấy."
Yuri mạnh mẽ nhấn cô ngồi xuống ghế, mình đi về phía phòng bếp. Một lát sau, Yuri đưa tới một cốc nước.
"Của em."
"Cám ơn."
Seohyun trượt khỏi ghế, nhận lấy cốc nước, khẽ nhấp một ngụm, hỏi Yuri:
"Yul có tâm sự à?"
"Sao lại hỏi như thế?"
Bị nhìn thấu rồi sao? Yuri tối hôm nay vẫn muốn cô, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cùng ở chung một mái nhà, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới quá khứ bọn họ từng sống cùng nhau trong căn phòng này năm năm, trong lòng Yuri vẫn có một loại cảm giác thật kỳ diệu.
Điều này khiến Yuri ý thức rõ ràng hơn được một chuyện, Seohyun là người phụ nữ Yuri yêu, mà Yuri đã từng hoàn toàn có cô.
Nghĩ đến điều này, tim Yuri không bình tĩnh được, máu giống như đợt sóng mênh mông, không ngừng cuồn cuộn, dâng lên, sôi trào.
Ánh mắt của Yuri chỉ có thể nhìn cô thật chặt, không chút nào dời đi được.
Ánh mắt của Yuri phát sáng, làm lòng Seohyun không khỏi đột nhiên lay động kịch liệt, bởi vì khẩn trương, cô theo bản năng lui về phía sau, bước chân lại lảo đảo một cái, suýt nữa ngã nhào.
Yuri nhanh tay kéo cô lại, cũng thuận thế ôm cô vào ngực của mình.
Thân thể của hai người cứ dán vào thành một khối như vậy, mơ hồ có thể cảm giác được nhịp tim của người kia.
"Em. . . . . . đi. . . . . ."
Cô mở miệng muốn lấy cớ rời đi, làm cho Yuri thừa cơ hội, Yuri nghiêng đầu, nhanh như chớp hôn lên môi cô, kiếm cớ muốn nhiều hơn, thâm nhập sâu vào trong, đến khi hai người không thở nổi mới thôi.
"Trước khi gặp em, Yul cho rằng không nhớ được quá khứ, Yul cũng có thể sống rất tốt, nhưng sau khi gặp lại em và Yulhyun, Yul thật sự hận đầu óc của mình, lại quên mất hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Nhưng cho dù không nhớ được quá khứ, lòng Yul vẫn không chế ngự được mà nhớ em, bị em dụ dỗ."
Ngón tay Yuri nhẹ nhàng chỉnh lại sợi tóc tán loạn của cô, lướt nhẹ qua gò má mềm mại của cô, nhẹ nâng nâng gương mặt của cô, Yuri nhỏ giọng nói:
"Em tin tưởng số mệnh không? Yul cảm thấy được đây chính là ông trời cố ý an bài để chúng ta gặp lại."
"Vâng."
Ánh mắt của Yuri chân thành làm cho cô không cách nào không tin. Sau khi gặp lại biết Yuri bị mất trí nhớ, cô cũng một mực nghĩ, ly hôn có lẽ cũng không phải là ý của Yuri.
Lòng cô đã tha thứ cho Yuri từ lâu.
Nhưng cô phát hiện trong mắt Yuri vẫn thường tràn đầy tự trách, nên cô luôn nghĩ mình có thể làm gì cho Yuri được đây?
Đến khi Yuri hôn cô, cô rốt cuộc biết mình có thể làm những gì cho Yuri rồi.
Cô nên vì Yuri dũng cảm!
Không hề kháng cự nữa mà dựa gần vào Yuri, không sợ hãi lần nữa đem mình giao phó cho Yuri, nếu có thể lại bị thương, nhưng cô không hề sợ nữa, bởi vì cô rất tin tưởng, trong lòng người này hiện tại rất yêu cô.
Yêu, đã từng tồn tại, như vậy là đủ rồi,người vẫn đang chờ đợi cô.
Sáng sớm, Seohyun tỉnh lại trong khuỷu tay Yuri, mở mắt là có thể thấy khuôn mặt đẹp như tượng của Yuri, cảm giác này tựa như trong mơ.
Cô vẫn tưởng rằng đời này sẽ không có cơ hội nữa giống như bây giờ, rúc vào ngực của người mình yêu tỉnh dậy.
Chẳng lẽ đây chỉ là giấc mộng?
Đã lâu không có hạnh phúc thế này khiến lòng cô còn sinh ra suy nghĩ ngốc nghếch như vậy, nên cũng không dám chạm khuôn mặt đang ngủ say của Yuri, sợ khi chạm vào liền tỉnh mộng.
Nhưng lý trí không chiến thắng được tình cảm, tay của cô cuối cùng vẫn không tự chủ được nhẹ nhàng chạm mặt của Yuri.
Không phải là mơ rồi, nhiệt độ của người Yuri từ đầu ngón tay truyền đến, chân thật làm cho người khác cảm thấy chân thực.
Trước kia, thời điểm bọn họ còn là vợ chồng, cô cũng thường len lén nhìn Yuri như vậy, sau đó không nhịn được chạm Yuri, cảm giác Yuri.
Bọn họ kết hôn năm năm kia thường trêu chọc nhau, cũng chưa từng cãi vã, Yuri đối cô dịu dàng vẫn không thay đổi.
Rất ngốc, ba năm nay, cô tại sao vẫn cho rằng, Yuri phụ mẹ con cô đây?
Đau lòng khiến cô như bị hôn mê, cô hiểu Yuri, Yuri không phải người sẽ phụ lòng người khác, tình yêu của Yuri, cô vẫn cảm nhận được.
Trong lúc cô đang nhìn Yuri đến thất thần, Yuri tỉnh, cùng cô nhìn nhau không chớp mắt, Yuri không khỏi cười sảng khoái, hài hước hỏi cô:
"Có phải bị Yul mê hoặc không?"
"Đúng vậy."
Cô thản nhiên thừa nhận.
"Thật hỏng bét, cái người này sao thản nhiên vậy, khiến Yul lại bị kích thích."
"Cái gì?"
Yuri lật người, đè cô xuống dưới, dùng hành động nói cho cô biết đáp án, môi của Yuri lần nữa bắt lấy được môi của cô, khởi động làn sóng kích tình bằng nụ hôn nóng bỏng.
Cô cũng che giấu tình cảm của mình không chút nào, nhiệt tình đáp lại Yuri.
Cảm thụ hô hấp của nhau, cùng chung nhịp tim đập, mỗi một chút đều là cảm động.
Yuri lấy môi làm công cụ, Yuri trên người cô, ngông cuồng lại nóng bỏng, khi Yuri hôn, vuốt ve, cô lần nữa đạt cao triều.
Lần thứ nhất vẫn không thể làm Yuri thỏa mãn, Yuri tinh lực tràn đầy khiến cô không dám tin.
Theo yêu cầu của Yuri, cô thở gấp liên tiếp.
"Hyunie. . . . . ."
"uhm. . . . . ."
Cô mồ hôi đầm đìa, cả người đã vô lực, chỉ có thể hừ nhẹ đáp lại Yuri.
"Yul yêu em."
"uhm."
"Yul yêu em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co