Truyen3h.Co

COFFEE LOVE - YULSEO

CHAP 31

yoonhyun__ss

Chỗ ở hiện tại của mẹ con Seohyun, là nhà một bà con xa của cô, mặc dù bọn họ đã sớm chuyển về Island, nhưng mà bọn họ thường xuyên sẽ trở về thăm hàng xóm cũ, cho nên phòng ốc giữ rất tốt, bên trong nhà cũng tương đối sạch sẽ.

Seohyun gọi điện thoại cùng vị chú họ kia nói muốn ở nhờ, chú họ lập tức đồng ý, còn kiên trì không chịu thu tiền thuê nhà của cô, nói phòng có người ở tương đối không dễ dàng hư hại, coi như bọn họ giúp ông trông coi căn nhà.

Chọn nơi này để ở lại, thật ra đều là suy tính tới vấn đề đi học của Yulhyun, bởi vì gần đây còn có trường tiểu học, nên Seohyun không suy tính quá nhiều, quyết định định cư ở chỗ này.

Nhưng mẹ con họ dù sao cũng phải tiếp tục cuộc sống, nguồn kinh tế là một vấn đề, ở vùng này mở quán cà phê không thích hợp, bởi vì tất cả nơi này đều là người tiết kiệm, bọn họ không có thói quen cũng không chịu tốn tiền thưởng thức thức ăn ngon và cà phê.

Cuộc sống ở nơi này vô cùng đơn giản, mà mọi người, chỉ nghĩ đơn giản làm thế nào để sống an nhàn qua ngày.

Nhưng người nơi này rất tình nghĩa, mỗi ngày cho dù không mở cửa, cũng có rất nhiều người khác đưa rau, trái cây. Những thứ rau quả này tất cả đều tự họ trồng trọt, bởi vì ăn không hết, hàng xóm láng giềng đều có thói quen đem cho các nhà xung quanh

Mà sau khi cô đi tới nơi này mấy ngày, cũng bắt đầu học hàng xóm, sửa sang khu vườn hoang bên cạnh xong, trồng vài loại rau, tự cấp tự túc, đồng thời tự hỏi những ngày kế tiếp sẽ sống như thế nào.

Cuối cùng, cô quyết định tìm công việc, nhưng đến nội thành, mua tờ báo muốn tìm xem có vị trí nào thuê người, lại phát hiện trên đường có người chỉ trỏ cô.

Mới đầu cô nghĩ rằng quần áo mình không ngay ngắn hoặc trên mặt có vết bẩn, nhưng sau lại thấy có người cầm tờ báo, cầm lên so sánh với cô, cô mới giật mình thấy có gì không đúng.

Cô vội vã mở tờ báo mua được ra, kết quả bị toàn bộ những tin thông báo tìm người dọa sợ.

Cô lên xe thật nhanh trở về nhà, bắt đầu nhìn nội dung tờ báo.

"Yul sẽ đến tìm em, baby."

Vừa nhìn thấy tựa đề, hốc mắt cô đã khẽ ửng hồng, nội dung làm cô vừa học vừa rơi nước mắt ——

"Hyunie, Yul nhận thua, Yul sẽ đi trại hè cùng các em.

Hyunie, Yul muốn hôn em rồi, ở dưới gốc phong đại thụ lá rơi này.

Hyunie, em là quà tốt nghiệp tốt nhất của Yul.

Sau đó, chính là vợ rồi."

Ban đầu, không có người thân chúc phúc, chỉ ở mấy vị bạn học tốt chứng kiến, bọn họ kết làm vợ chồng. Yuri nói, Yuri còn thiếu cô một hôn lễ lớn, nhưng kỳ thật chỉ cần một nửa kia của cô là Yuri, có hôn lễ hay không cô đều không sao.

Mặc dù không có hôn lễ long trọng, nhưng mà Yuri lại có thể cho em một tuần trăng mật hoàn toàn khác những người khác.

Yuri mua một xe máy hạng nặng, vì muốn tặng cô một lễ trăng mật không giống những người khác, sau đó, bọn họ lên đường, cuộc sống tương lai có nhau làm bạn đời.

"Baby, đừng nữa biến mất trong sinh mệnh của Yul, Yul sẽ không sống nổi, vì để cuộc sống tương lai của Yul thêm tuyệt vời, Yul nhất định sẽ tìm được em.

Em không phải di chuyển, hãy ở yên chỗ hiện tại, Yul nhất định sẽ tuân thủ lời hứa của mình."

Nhìn đến đây, cô biết, Yuri đã nhớ ra, nhớ ra những năm tháng chung sống kia của bọn họ, cũng nhớ ra bọn họ đã từng yêu nhau.

Cô bị những lời kia của Yuri làm cảm động, nhưng Yuri quậy phá thế này, hại cô không dám ra cửa tìm việc làm, liền đi đón Yulhyun tan học, cô cũng đem mình bao bọc thật kỹ, vừa nhìn thấy Yulhyun ra cổng trường, lập tức kéo nhóc chạy về phía xe, hơn nữa nhanh chóng rời khỏi trường học.

Nhưng, khi cô vừa về tới nhà, liền ngây ngẩn cả người.

Đứng ở nơi đó, không phải là cái người đã khiến cô phải lén lén lút lút sao!

Yulhyun vừa nhìn thấy Yuri, lập tức nhào tới, Yuri một tay ôm lấy nhóc, cất bước đi về phía cô.

"Yul . . . . . tại sao biết em ở chỗ này. . . . . ."

"Yul đã nói, em không cần di chuyển, Yu nhất định sẽ tìm được em. Mặc dù chậm mấy năm, nhưng lần này Yul đã giữ lời hứa của Yul, cho nên em sẽ tha thứ Yul chứ? Vợ yêu."

Nước giống như sợi ngọc trai bị đứt, từ mặt cô không ngừng chảy xuống, trừ rơi lệ, cô thật sự không thể nói gì hơn.

Sợ Seohyun lại chạy mất, Yuri nói gì cũng phải đưa cô về nhà mình.

Nhưng bà Kwon vừa nhìn thấy Seohyun, chẳng những không chịu nhận, còn gây sự muốn đuổi cô ra ngoài.

"Hai đứa đã ly hôn, tại sao lại dẫn cô ta trở lại? Umma đã nói rồi, umma không thể nào tiếp nhận người như cô ta làm con dâu, con còn không bảo cô ta để Yulhyun ở lại, bảo cô ta đi đi."

"Ly hôn? Chưa có sự đồng ý của con đã quyết định ly hôn, umma, đó là umma làm đúng không?"

Bị Yuri nói đúng, bà Kwon lập tức im lặng không nói.

Seohyun vốn không muốn tin tưởng bà là người làm bọn họ ly hôn, nhưng lúc nhìn thấy bộ dáng không còn lời nào phản bác của bà, cô mới tin chắc đó là sự thật.

Nghĩ tới ba năm qua, cô chẳng những vẫn hiểu lầm Yuri, còn từng đối với Yuri nói điều ác ý, cô liền cảm thấy thật có lỗi với Yuri.

"Ba năm này, con vẫn không ngừng tự hỏi mình, con là ai? Quá khứ của con có điều gì? Nhưng ngoài umma và appa nói cho, không còn trí nhớ về những người khác, làm sao umma có thể độc ác tước đoạt phần ký ức quan trọng nhất của con?"

"Umma là vì tốt cho con. . . . . ."

"Umma còn không biết rằng mình sai lầm rồi sao?"

Yuri hét lên, bà Kwon lại câm như hến.

"Không nên, đừng nói nữa."

Seohyun giật nhẹ ống tay áo của Yuri muốn ngăn lại Yuri.

Dù sao cũng là mẹ của Yuri, giữa mẹ con không có chuyện gì là không thể nói. Cô thật lòng muốn coi bà Kwon như mẹ của mình, nếu như không phải bà có thành kiến với cô, cô tin tưởng họ có thể sống chung rất tốt.

"Nếu không có sự đồng ý của umma, con sẽ không kết hôn cùng Yuri, nhưng con thật sự vô cùng hi vọng umma có thể cho con một cơ hội, để con có thể cùng Yuri hiếu thuận với umma, con nhất định sẽ hiếu thuận với umma như mẹ đẻ của mình."

Seohyun ánh mắt thành khẩn, mặt kiên định nhìn bà Kwon.

Cô không trách bà sao?

Cô và Yuri bị bà chia rẽ ba năm, ba năm nay cô một mình nuôi cả đứa bé nên chịu không ít cực khổ, chẳng lẽ Seohyun thật sự không trách bà sao?

Nhìn gương mặt của Seohyun vẫn dịu dàng như trước, nhớ tới quá khứ bà luôn gây khó khăn cho Seohyun, còn lừa gạt cô ly hôn với Yuri, hại cô thành bà mẹ độc thân, Seohyun vẫn không trách tội bà, Bà Kwon đột nhiên cảm thấy thật xấu hổ.

"Umma, umma có thể hay không vì con, từ bỏ thành kiến với Seohyun?"

Thấy biểu hiện của Seohyun, thái độ Yuri cũng dịu xuống.

Yuri năn nỉ, làm nũng, khiến bà Kwon giống như trở về khi Yuri còn nhò. Khi đó Yuri cũng như vậy, luôn làm nũng năn nỉ bà.

Lúc con lớn ba mẹ sợ nhất là con vì quá yêu thương vợ con mà quên ba mẹ, nhưng bà lại bởi vì có Seohyun, may mắn có thể ôn lại ký ức ấm áp đó với Yuri.

Lần này, bà thật không thể không thừa nhận, là bà làm sai.

Nhưng muốn bà thừa nhận mình làm sai với bọn trẻ, bà không mở miệng được.

"Được, con đưa quảng cáo lên báo rầm rộ như thế, nếu như umma không gật đầu, người ta còn tưởng rằng umma là bà già ác độc không có tình người, các con muốn làm thế nào thì làm, umma không quản."

Yuri biết mẹ có thể nói như vậy, đã là hạ mình rất nhiều.

Yuri ôm bả vai bà Kwon, hôn lên mặt bà một cái, cực kỳ cảm kích nói:

"Umma, cám ơn umma! Con rất yêu umma, về sau nhất định sẽ cùng Seohyun càng hiếu thuận umma."

"Các con thực sự không trách mẹ sao?"

Bà Kwon chuyển ánh mắt hướng Seohyun, cuối cùng vẫn dừng ở trên mặt Yulhyun sau lưng Seohyun.

"Bà là tấm gương xấu, là một bà nội kỳ cục sao?"

"Dĩ nhiên không trách ạ."

Seohyun đem Yulhyun kéo ra đằng trước, dịu dàng nói:

"Đi ra chào bà nội, nói với bà nội con rất yêu bà."

Yulhyun nghe thấy bà Kwon là bà nội của nhóc , lại thấy vẻ mặt bà trở nên hiền từ, ngay lập tức tiến lên ôm lấy bà, ngẩng đầu nói:

"Bà nội, Yulhyun rất thích bà, Yulhyun cũng sẽ hiếu thuận bà đó."

Tình cảm ruột thịt này xuất hiện muộn, tiếng gọi bà nội này của Yulhyun, khiến kiêu ngạo của bà Kwon cuối cùng cũng tan rã, bà ngồi xổm người xuống, nước mắt lưng tròng ôm lấy nhóc.

"Yulhyun, thật xin lỗi! Bà nội thực xin lỗi con!"

Nếu như, không phải tình cảm của Yuri và Seohyun đủ kiên định, bà cũng không có cơ hội cảm nhận được thời khắc tình thân ấm áp này, hiện tại bà thật sự nghĩ thông suốt, một nhà hòa hợp là quan trọng nhất, những chuyện khác đều không quan trọng.

"Hiện tại umma có thể thông báo appa con về Hàn Quốc rồi, chỉ là không biết thân thể của ông ấy có thể trụ được để lặn lội đường xa về."

Bà Kwon ôm Yulhyun nói:

"Ông nội con rất nhớ con, nếu như ông không tới được, con có nguyện ý về Mĩ thăm ông cùng bà không?"

"Umma, đây là ý gì? Appa làm sao?"

"Appa con ung thư dạ dày, sợ con lo lắng vẫn không để umma cho con biết, lần này cũng vì ông muốn umma trở lại tìm Seohyun và Yulhyun, ông ấy thật sự rất nhớ Yulhyun."

"Chúng ta đi thăm appa thôi."

Seohyun chủ động đề nghị.

"Ừ, chúng ta phải trở về thăm appa của Yul mới được."

Nói xong, Yuri lập tức gọi điện thoại cho Sooyoung , muốn Sooyoung đặt vé máy bay về Mĩ nhanh nhất, bốn tấm vé cũng đã có

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co