Trà ngọt, đào đắng
Như tên nước, thức uống duy nhất tôi mua lúc còn nghiện Phê La.
(Nếu hết Lụa Đào sẽ là Tấm, nhưng tôi không thích lắm, 0% đường vẫn quá ngọt).
Về cơ bản, khi mới nhận nước, hơi ấm bên trong chưa bị chút đá lạnh bao phủ, cái ấm yếu ớt truyền qua chiếc cupholder mỏng dính, nhưng chẳng được bao lâu đã mát lạnh. Lẫn trong hơi ấm đó, hương đào dù cách một tầng nắp đậy vẫn dâng lên, mùi hương ngòn ngọt bao quanh cánh mũi làm người ta lầm tưởng đây là thức quà ngọt ngào.
Nhưng không, hớp trà đầu tiên khi ống hút xuyên qua lớp foam sữa xuống tận đáy, vạch ngang tầng trà trong trẻo một vết trắng mờ. Ngụm đầu tiên, vị trà chát, nhạt dần về sau khi lớp sữa hoà với trà, vị béo xuất hiện nhưng nhẹ nhàng chẳng làm mờ đi cái đặc trưng của trà. Mùi vẫn ngọt, hương vẫn thơm nhưng vị lại là hỗn hợp giữa beo béo của sữa, nhẫn nhẫn của trà.
À, thêm thạch đào ngòn ngọt, nhưng thỉnh thoảng chúng ngọt đến rùng mình, tôi rất không thích chúng, nếu không mặc định thạch kèm theo, Lụa Đào là ly nước hoàn hảo (trong phạm vi menu) theo ý tôi.
Tóm lại, với cảm nhận của tôi, tôi thích sự đối lập này, nhưng những người nếm qua lại bảo đó là sự lừa dối - bởi vì vị giác đem lại trải nghiệm trái ngược hoàn toàn với mong đợi từ thị giác và khứu giác mang lại.
Ồ, đó là thứ giữ chân tôi đấy.
Chưa chắc mọi sự mắt thấy, tai nghe đều là bản chất thật của vấn đề.
Và, hết rồi.
Lời cảm ơn chân thành nhất đến:
@Eiri vì lời mời của cổ, em rất vinh hạnh khi nhận được lời mời tham gia ^^
@peaceful957 đã cho phép tôi sử dụng plot được cả hai lên ý tưởng trong đoạn chat vu vơ (dù lúc đó bạn chửi tôi rất nhiều về cái kết nhưng vì tôi là mặt trời nhỏ nên tôi sẽ bỏ qua) ( ^◡^)っ✂╰⋃╯
Cuối cùng là chị artist @gekkmiii vì chiếc bìa, staff đã hỗ trợ em rất nhiều trong Cups of Love, em rất mong có lần hợp tác tiếp theo.
Ngày an,
lf;
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co