Phần 36:"Em vẫn còn con nít lắm"!
Đêm kéo đến, ngôi sao ló dạng đầy trên bầu trời. Hoa cũng đã thức dậy đang ngồi ở bàn ăn chờ cơm tối. Khánh cũng đã tắm rửa sạch sẽ ngồi chờ những món ăn có 1-0-2 của vợ. My bắt cái nồi cuối cùng xuống bếp, mở găng tay giữ nóng ra rồi mở cái tạp về màu hồng nhạt gắng lên cái móc ở phía cửa bếp. Cô nhìn 2 người đang nhìn những món ăn mà nhẻo nước miếng nói
_ Anh và Hoa đã đợi lâu, em nấu xong rồi đấy ! dù không ngon như cựu tiền bối nấu ăn nhưng 2 người cứ ăn rồi cho em ý kiến !
_ Em nói cái gì thế chứ ? cái này còn ngon hơn cả nhà hàng 5 sao nấu ấy chứ ! ai mà nấu ngon hơn vợ anh chứ ! _ Khánh nhìn vào những đĩa thức ăn mà khen tấm tít
Hoa ngồi bên cạnh nhăn mặt vì những lời khen quá trớn của anh hai mình. Nhưng Khánh nói đúng, Hoa cũng thấy mấy món này ngon lắm ! Đã 4 năm cô không được ăn cơm do chính người thân mình nấu. Một năm giận gia đình rồi bỏ ăn, 3 năm đi ra London chỉ ăn cơm hộp. Hoa thèm được ăn cơm nhà 1 lần. Nhóc xúc động đến gần chảy nước....mũi !
My cười rồi cũng bắt đầu ngồi xuống ăn. Dù những món ăn rất đơn giản, đạm bạt. Nhưng chúng rất ngon đối với 3 người, vì trong những đĩa thức ăn, có tình cảm của My dành cho cả 2, và cũng có tình cảm của cả 2 dành cho cô. Bữa tối ngon nhất mà 3 người này từng trải qua !
Kết thúc bữa ăn ngon lành, Hoa vỗ bụng rồi uống miếng nước, nhìn hai người bảo
_Vậy bây giờ em ra khách sạn đây ! chúng hai người may mắn !
Câu nói của Hoa khiến cả 2 ngạc nhiên
_Ủa ? vậy em không tính về lại London hả ? _ Khánh nhìn Hoa hỏi
Hoa nhăn mặt rồi hua hua tay
_ Thôi dẹp đi ! đừng có bắt tôi đây trở về chỗ đó nữa ! em đã nói với bố mẹ rồi. Hai người bảo sẽ tìm trường cho em ở đây ! nên đừng lo !
_Vậy thì em ở đây cũng đâu có sao ! mắc gì lại phải ở khách sạn làm gì cho tốn tiền thế ? _ My ngạc nhiên hỏi
Hoa liếc nhẹ sang Khánh rồi nói 1 câu hàm ý
_Vốn em cũng muốn ở đây lắm ! nhưng lại sợ làm kì đà cản mũi thì khổ ! thôi bye đây ! _ Nói rồi Hoa phóng nhanh ra nhà bằng chiếc ba tanh cô mang từ London về.
Cả hai đứng bất chừng như trời trồng dài dây rồi nhìn nhau không hiểu gì ! Nhưng Khánh lại thấy vui, Hoa mà ở đây thì mất công lắm !
Khánh thấy My vẫn đang ngơ nghệt thì lập tức bế cô lên ngay lập tức
_Ơ ? Khánh ? anh làm cái gì thế ? thả em xuống nào, em chưa rửa chén !!! _ My hốt hoảng đánh đánh vào tay Khánh bảo
_Chén thì để mai hay mốt rửa có sao đâu ! còn không anh gọi người tới rửa, bây giờ là đến việc của chúng ta ! em đừng hòng chạy thoát khỏi anh đêm nay ! _ Khánh liếm môi đe dọa
My hơi sợ vì lời nói đó, ây dà !!! làm sao bây giờ chứ ?
Đang nghĩ ngợi, thì Khánh đã bế cô lên phòng từ lúc nào, anh đóng cửa bằng chân của mình rồi đặt nhẹ cô xuống dưới giường !
My nhắm mắt lại để xem Khánh muốn làm gì, nhưng vài giây sau chẳng thấy động tĩnh gì ?
Cô lim dim mở mắt, thì thấy Khánh đang đứng ngắm cô mà cười mĩm
My đỏ mặt, mắng
_ Yah ! anh cười cái gì hả ?
Khánh cúi mặt xuống rồi đụng nhẹ vào mũi cô bảo
_ Em vẫn còn con nít lắm !
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co