3
Ký ức tan đi như bọt nước, trả Tiffany về lại với thực tại nóng bỏng. Cô vẫn đang ở trong hồ bơi, quấn chặt lấy người Jhon, dư vị của cơn cực khoái vẫn còn âm ỉ khắp cơ thể. Dòng tinh dịch ấm nóng của ông vẫn đang đầy ắp bên trong tử cung cô, mang lại một cảm giác viên mãn đến lạ lùng.
Ngâm mình trong làn nước một lúc lâu, Tiffany ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn cha mình với một vẻ nũng nịu đầy tính toán. "Papa ơi," cô thì thầm, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên lồng ngực săn chắc của ông.
"Sao thế, công chúa của papa?" Jhon đáp, giọng vẫn còn khàn đi sau cuộc hoan ái. Ông cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô.
"Con có một ao ước," Tiffany nói, giọng nhỏ dần, "Con muốn... con muốn ngực của mình có thể chảy ra sữa, giống như của mama ngày xưa vậy. Con muốn có thể cho papa bú."
Jhon khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng. "Tiffany, con đang nói gì vậy? Chuyện đó không thể được."
"Được mà papa," cô bé nài nỉ, hai tay ôm lấy cổ ông chặt hơn. "Con đã tìm hiểu trên mạng rồi. Có một loại hormone, chỉ cần tiêm vào là được. Papa là bác sĩ mà, papa có thể giúp con mà, phải không? Con muốn cơ thể mình hoàn toàn thuộc về papa, có thể nuôi dưỡng papa bằng chính dòng sữa của mình."
Jhon nhìn sâu vào mắt con gái. Trong đó là sự khao khát mãnh liệt và một chút điên cuồng mà ông biết rõ là do chính mình tạo ra. Ông thở dài, sự lưỡng lự hiện rõ trên gương mặt. "Tiffany, việc đó có thể nguy hiểm. Nó không phải là chuyện đùa đâu."
"Con không sợ!" Tiffany quả quyết. "Chỉ cần là vì papa, con không sợ gì cả. Đi mà papa, chiều con lần này đi. Con muốn được làm 'mama' của papa."
Hai chữ "mama" cuối cùng đã đánh sập hoàn toàn bức tường phòng ngự của Jhon. Nỗi ám ảnh về người vợ đã ra đi và khát khao chiếm hữu trọn vẹn đứa con gái này đã chiến thắng lý trí. Ông biết đây là một yêu cầu điên rồ, nhưng ông không thể từ chối. "Được rồi," ông thở ra, giọng nói mang theo sự đầu hàng. "Nếu đó là điều con muốn, papa sẽ làm."
Buổi tối hôm đó, trong phòng làm việc riêng của Jhon, không khí trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Dụng cụ y tế được bày ra trên khay inox, trong đó có hai ống tiêm chứa một loại dung dịch hormone màu trắng đục mà ông đã chuẩn bị sẵn.
Tiffany ngồi trên chiếc ghế da, kéo trễ chiếc áo choàng tắm, để lộ bờ vai trần và một phần ngực căng tròn. Tim cô bé đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Jhon cầm lấy một ống tiêm, khử trùng vùng da trên bắp tay cô. "Sẽ hơi nhói một chút thôi."
"Con không sợ," Tiffany lặp lại, ánh mắt cô không rời khỏi gương mặt nghiêm nghị của cha.
Mũi kim sắc nhọn từ từ đâm vào da thịt cô. Jhon chậm rãi đẩy píttông, bơm dòng dung dịch màu trắng vào cơ thể con gái mình. Sau khi xong xuôi, ông rút kim ra và dùng một miếng bông nhỏ để ấn lên vết tiêm.
Tiffany nhìn vết tiêm nhỏ trên tay mình, rồi nhìn lên Jhon, ánh mắt đầy mong đợi. Nhưng Jhon không dừng lại ở đó. Ông cầm lấy ống tiêm thứ hai. Tiffany ngạc nhiên hỏi, "Cái đó... cho con nữa sao ạ?"
Jhon lắc đầu, một nụ cười kỳ lạ thoáng hiện trên môi ông. "Không. Nếu con muốn đóng vai 'mama', thì papa cũng nên là một đứa trẻ ngoan chứ nhỉ?"
Nói rồi, không một chút do dự, ông tự kéo tay áo sơ mi của mình lên và tiêm liều thuốc còn lại vào chính bắp tay mình. Ông muốn cùng con gái mình trải nghiệm sự thay đổi này, cùng con bước vào thế giới điên cuồng mà cả hai đã tạo ra.
Hành động bất ngờ của Jhon khiến Tiffany hoàn toàn sững sờ. Cô bé nhìn chằm chằm vào ống tiêm rỗng trên tay ông, rồi lại nhìn lên gương mặt cương nghị của cha, đôi mắt to tròn mở lớn đầy vẻ không tin nổi. "Papa... sao cha lại làm vậy? Thuốc đó là dành cho phụ nữ mà..."
Jhon rút kim tiêm ra khỏi bắp tay mình một cách dứt khoát rồi ném nó vào khay inox, tạo ra một tiếng "keng" lạnh lẽo. Ông mỉm cười, một nụ cười vừa có chút điên rồ vừa dịu dàng đến lạ. "Ai bảo chỉ phụ nữ mới được trải nghiệm những điều thú vị chứ?" ông nói, giọng trầm ấm. "Nếu con có thể trở thành 'mama' của papa, vậy thì papa cũng có thể trở thành... một thứ gì đó đặc biệt cho con."
Ông bước tới, quỳ một gối xuống trước mặt Tiffany. Bàn tay to lớn của ông nhẹ nhàng nâng niu bầu ngực nhỏ nhắn của cô, cái cách ông chạm vào giờ đây đầy vẻ thành kính và mong đợi. "Chúng ta sẽ cùng nhau thay đổi, công chúa ạ," ông thì thầm, ánh mắt sáng rực. "Chúng ta sẽ cùng chờ đợi dòng sữa đầu tiên. Papa muốn là người đầu tiên được nếm thử, và con cũng vậy, con cũng sẽ được nếm sữa của papa."
Ý nghĩ đó, vừa hoang đường vừa kích thích, khiến Tiffany đỏ bừng mặt. Toàn thân cô bé run lên vì một cảm xúc khó tả. "Nhưng... ngực của papa..."
"Rồi nó cũng sẽ khác thôi," Jhon ngắt lời, sự tự tin trong giọng nói ông không hề lay chuyển. "Giờ thì, trong lúc chờ đợi thuốc phát huy tác dụng, chúng ta làm gì đó để ăn mừng sự khởi đầu mới này nhé?" Ông nhìn cô đầy ẩn ý, con cặc của ông đã bắt đầu cương cứng dưới lớp quần tây, tạo thành một nếp phồng rõ rệt. Không cần đợi câu trả lời của cô, ông bế thốc con gái lên tay và đi về phía phòng ngủ.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong một sự mong đợi đầy hồi hộp và ám muội. Loại hormone mà Jhon sử dụng là một hợp chất đặc biệt, nó chỉ tập trung vào việc kích thích tuyến vú sản sinh sữa non mà không làm thay đổi kích thước vòng một một cách bất thường. Ngực của Tiffany vẫn giữ nguyên vẻ căng tròn, đầy đặn của một thiếu nữ, chỉ có phần đầu ti trở nên sẫm màu và nhạy cảm hơn rất nhiều. Tương tự, ngực của Jhon cũng không có gì thay đổi về hình dáng, vẫn là một lồng ngực vạm vỡ của người đàn ông trưởng thành.
Khoảng một tuần sau ngày tiêm thuốc, những thay đổi đầu tiên bắt đầu xuất hiện.
Buổi tối hôm đó, khi đang nằm trong vòng tay của Jhon xem một bộ phim cũ, Tiffany đột nhiên cảm thấy một cơn ngứa ran và căng tức ở hai bầu ngực. Cô nhíu mày, đưa tay lên xoa nhẹ. "Papa... con thấy hơi lạ..."
Jhon tắt TV, sự chú ý của ông hoàn toàn tập trung vào cô. "Lạ thế nào, công chúa?"
"Nó... nó căng lắm ạ," Tiffany thì thầm, cô cởi bỏ chiếc áo thun rộng đang mặc, để lộ hai bầu ngực trắng ngần dưới ánh đèn ngủ. Phần quầng vú dường như sẫm màu hơn, và khi cô thử bóp nhẹ vào núm vú, một giọt dịch trắng đục, sền sệt rỉ ra.
Cả hai cùng nín thở.
"Nó có rồi..." Tiffany thốt lên kinh ngạc, rồi bật cười khúc khích sung sướng. Cô nhìn giọt sữa đầu tiên của mình như nhìn một kỳ tích. "Papa, nhìn này! Con có sữa rồi!"
Jhon không nói gì, ông chỉ cúi xuống, gương mặt ông là sự hòa trộn giữa kinh ngạc, thành kính và một khao khát cháy bỏng. Ông nhẹ nhàng đẩy tay cô ra, rồi dùng miệng của chính mình bao bọc lấy núm vú đang rỉ sữa. Ông mút nhẹ. Vị sữa non ngọt thanh, béo ngậy và ấm nóng lập tức lan tỏa trong khoang miệng. Nó mang một mùi vị vô cùng tinh khiết, mùi vị của chính cô con gái bé bỏng của ông.
"Ngon quá..." Jhon thì thầm khi dứt ra, khóe miệng còn vương một vệt sữa trắng. "Nó là thứ tuyệt vời nhất mà papa từng được nếm."
Nhìn thấy vẻ mặt say mê của cha, Tiffany cảm thấy một niềm tự hào và hạnh phúc dâng trào. "Cha cũng thử xem," cô nũng nịu, bàn tay nhỏ bé bắt đầu cởi từng chiếc cúc trên áo sơ mi của ông. "Con cũng muốn nếm sữa của papa."
Trái với sự e dè của Tiffany, Jhon hoàn toàn tự tin để cô khám phá cơ thể mình. Ông cởi phăng chiếc áo ra. Tiffany áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của ông, dùng cả hai tay xoa nắn núm vú của cha. Nó cũng cứng và sưng hơn bình thường. Cô kiên nhẫn kích thích một lúc, và rồi, một giọt sữa non tương tự cũng rỉ ra.
Không chút do dự, Tiffany đưa miệng lên bú mút một cách say sưa. Vị sữa của Jhon cũng ngọt ngào, nhưng lại mang một mùi vị nam tính rất riêng của ông. Trong khoảnh khắc đó, vai vế chacon, đàn ôngđàn bà hoàn toàn bị xóa nhòa. Họ trở thành hai sinh thể đặc biệt, ràng buộc với nhau bằng một sợi dây liên kết nguyên thủy và bệnh hoạn nhất: dùng chính dòng sữa từ cơ thể mình để nuôi dưỡng lẫn nhau.
"Từ giờ, đây sẽ là bữa tối của chúng ta," Jhon tuyên bố, giọng ông khàn đặc khi ông lại cúi xuống tiếp tục thưởng thức dòng sữa từ bầu ngực căng tràn của Tiffany. Căn phòng chỉ còn lại tiếng mút mát chùn chụt và tiếng thở dốc đầy dục vọng.
---
Chiều hôm đó, Tiffany ăn vận như một nữ sinh ngoan ngoãn thực thụ. Cô chọn một chiếc áo sơ mi trắng có cổ, cài cúc kín lên đến tận cổ, và một chân váy xếp ly dài qua gối màu xám tro. Mái tóc được tết gọn gàng sang một bên. Nhìn bề ngoài, không ai có thể đoán được bên dưới lớp trang phục kín cổng cao tường kia là một bộ đồ lót ren đen táo bạo, gần như trong suốt.
Cô bắt taxi đến bệnh viện. Dáng vẻ nữ sinh hiền lành, lễ phép của cô nhận được ánh mắt thiện cảm của mọi người. Khi hỏi thăm phòng làm việc của "Bác sĩ Jhon Carter", nữ y tá trực ban còn mỉm cười thân thiện và chỉ đường cho cô một cách nhiệt tình.
Tiffany gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ có tấm biển đồng. Nghe tiếng "Mời vào" quen thuộc từ bên trong, cô bé mới từ tốn đẩy cửa bước vào. Jhon đang ngồi một mình sau bàn làm việc, trông có vẻ mệt mỏi. Thấy con gái, ông mỉm cười ngạc nhiên. "Công chúa, sao con lại đến đây?"
"Con mang chút đồ ăn nhẹ đến cho papa. Con sợ cha làm việc quên cả bữa tối," Tiffany nói, giọng ngọt như mật. Cô bé đóng cửa lại, rồi cẩn thận xoay chốt khóa bên trong. Tiếng "cạch" nhỏ của chốt cửa vang lên trong không gian tĩnh lặng, lập tức thay đổi bầu không khí.
Jhon nhíu mày, nhìn hành động của con gái. "Tiffany, con làm gì vậy?"
Thay vì trả lời, Tiffany đặt hộp thức ăn lên bàn rồi đi vòng ra sau lưng ông. Cô bé vòng tay qua cổ cha từ phía sau, áp đôi môi mềm mại lên thái dương ông. "Con nhớ papa," cô thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai ông.
Jhon nhắm mắt lại, tận hưởng sự gần gũi đột ngột. "Papa cũng nhớ con. Nhưng đây là bệnh viện, không phải chỗ để..."
"Chính vì là bệnh viện nên mới thú vị chứ," Tiffany ngắt lời, bàn tay cô bắt đầu lần mò xuống phía dưới, không hề e dè mà luồn vào bên trong quần tây của ông, nắm lấy con cặc đã bắt đầu có phản ứng. "Con muốn cha ngay tại đây. Ngay trên chiếc bàn làm việc của cha."
Lời tuyên bố táo bạo, kết hợp với hành động khiêu khích của cô con gái khiến Jhon không thể chống cự. Ông kéo cô ngồi vào lòng mình. "Con đúng là một yêu tinh nhỏ hư hỏng."
"Vậy thì yêu tinh này muốn uống sữa," Tiffany khúc khích, hai tay cô đã nhanh chóng cởi bỏ hàng cúc trên chiếc áo sơ mi của chính mình, để lộ ra bộ đồ lót ren đen mỏng tang bên trong. Nhìn thấy cảnh tượng đó, lý trí cuối cùng của Jhon hoàn toàn sụp đổ. Ông vùi mặt vào khe ngực căng sữa của con gái, bắt đầu bú mút một cách vội vã, tham lam, mặc kệ bên ngoài cánh cửa kia có thể có người qua lại bất cứ lúc nào. Tiếng mút mát chùn chụt xen lẫn tiếng rên rỉ khe khẽ của Tiffany tạo thành một bản giao hưởng tội lỗi ngay giữa phòng làm việc trang nghiêm.
Mùi sữa non ngọt ngào quyện với mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện tạo thành một thứ hương thơm kích thích đến điên dại. Jhon ngấu nghiến bầu ngực con gái như một đứa trẻ đói khát lâu ngày, một tay ông vẫn giữ chặt eo cô, tay kia thì luồn xuống dưới lớp váy xếp ly, tìm đến chiếc quần lọt khe mỏng manh. Ngón tay thon dài của ông dễ dàng lướt qua sợi dây ren, trực tiếp chạm vào cửa mình đã ẩm ướt của Tiffany.
"A..." Tiffany khẽ rên lên, cơ thể run rẩy. "Papa... người ta sẽ nghe thấy đó..."
"Vậy thì con phải ráng mà im lặng," Jhon thì thầm, giọng khàn đặc, nhưng hành động của ông thì hoàn toàn ngược lại. Ngón tay ông bắt đầu trêu chọc hạt đậu nhỏ của cô một cách điêu luyện, khiến cô phải cắn chặt môi dưới để ngăn tiếng rên rỉ bật ra thành tiếng.
Dục vọng dâng lên quá nhanh và mãnh liệt. Tiffany không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô trườn khỏi người cha, xoay người lại và chống hai tay lên mặt bàn làm việc rộng lớn, tấm lưng ong và cặp mông tròn lẳn cong lên một cách đầy mời gọi. Chiếc váy bị xốc lên cao, để lộ toàn bộ phần thân dưới được che đậy hờ hững bởi mảnh ren đen. "Từ phía sau đi papa," cô thở dốc. "Nhanh lên... con không đợi được nữa."
Jhon đứng dậy, con cặc của ông đã cương cứng đến cực điểm, lều lên một chỏm lớn dưới lớp quần tây. Ông không vội vàng cởi bỏ quần áo. Ông chỉ kéo khóa quần xuống, để con cặc nóng hổi bật ra ngoài. Ông bước tới sau lưng Tiffany, kéo mảnh ren lọt khe mỏng manh sang một bên, để lộ ra lối vào hồng hào, ướt át.
Không cần thêm khúc dạo đầu, Jhon giữ chặt lấy hông con gái và thúc mạnh vào từ phía sau. Tiffany hét lên một tiếng bị nghẹn lại trong cổ họng, cơ thể đổ rạp xuống mặt bàn lạnh lẽo. Lối vào chật hẹp bất ngờ bị lấp đầy bởi một vật thể to lớn khiến cô cảm thấy vừa đau vừa sung sướng đến tột độ. Jhon lập tức bắt đầu di chuyển, những cú thúc sâu và mạnh mẽ của ông khiến mặt bàn rung lên nhè nhẹ, những cây bút trong ống đựng va vào nhau lách cách.
"Papa... sâu quá... a..." Tiffany rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy cạnh bàn. Cảnh tượng phản chiếu qua mặt kính của khung ảnh gia đình đặt trên bàn cho thấy rõ gương mặt cô đang đỏ bừng vì khoái cảm, mái tóc tết gọn gàng đã có vài sợi bung ra, một hình ảnh đối lập đầy dâm đãng.
Jhon cúi sát người xuống lưng cô, một tay vẫn giữ hông cô, tay kia luồn ra phía trước, xoa nắn bầu ngực căng sữa của cô qua lớp áo sơ mi. "Nói cho papa biết... con có thích bị đụ ngay tại nơi làm việc của cha con không?" ông gầm gừ bên tai cô, nhịp thúc ngày càng nhanh và tàn bạo hơn. Tiếng da thịt va chạm vào nhau vang lên đều đặn, trần trụi, hòa lẫn với tiếng thở dốc và những tiếng rên rỉ bị kiềm nén của hai cha con, tạo nên một bản giao hưởng tội lỗi và kích thích đến cực điểm ngay giữa ban ngày.
Cảm giác mạo hiểm khi có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào khiến khoái cảm của Tiffany dâng lên mãnh liệt hơn. Mỗi tiếng động ngoài hành lang, dù là nhỏ nhất, cũng khiến trái tim cô thót lại, và hang động bên dưới của cô lại càng co thắt, siết chặt lấy dương vật của cha.
"Con thích lắm..." cô trả lời cha bằng một giọng rên rỉ đứt quãng, mông cô chủ động đẩy ngược lại theo từng nhịp thúc của ông. "Bị papa đụ ngay tại đây...
Thay vì tiếp tục thúc đẩy, Jhon bất ngờ rút cặc ra, để lại trong Tiffany một cảm giác hụt hẫng và trống rỗng đến khó chịu. Cô quay đầu lại, ánh mắt ngơ ngác nhìn ông. "Papa... sao lại dừng lại?"
Jhon không trả lời ngay. Ông quay sang chiếc tủ kính đựng dụng cụ y tế được khử trùng, một nụ cười đầy ẩn ý hiện trên môi. Ông mở tủ, tiếng kim loại lanh canh khe khẽ vang lên. Ông lấy ra một dụng cụ nội soi hình trụ bằng inox sáng loáng, lạnh ngắt và một cặp kẹp gắp y tế nhỏ. Tiếng leng keng của kim loại va vào nhau trong không gian tĩnh lặng khiến trái tim Tiffany đập thình thịch.
"Cha nghĩ rằng con gái ngoan của cha cần thêm một chút 'trị liệu' nữa," Jhon nói, giọng ông trầm và khàn đặc. Ông bước trở lại, một tay cầm ống nội soi lạnh lẽo, tay kia cầm cặp kẹp gắp.
Ông ra hiệu cho cô vẫn giữ nguyên tư thế chống tay lên bàn. Tiffany ngoan ngoãn làm theo, cặp mông tròn lẳn vẫn chổng cao về phía ông. Jhon dùng một ít gel bôi trơn y tế lên đầu ống nội soi hình trụ. Chất gel trong suốt và mát lạnh khiến Tiffany khẽ rùng mình khi ông thoa nó lên cúc huyệt vẫn còn khép chặt của cô.
"Thả lỏng nào, công chúa," ông thì thầm, rồi từ từ ấn đầu ống kim loại vào bên trong.
"A!" Tiffany kêu lên một tiếng nhỏ, cảm giác lạnh lẽo và căng tức của vật thể lạ bằng kim loại xâm nhập vào nơi chưa từng được khám phá khiến toàn thân cô run lên. Lỗ hậu của cô co thắt lại theo phản xạ, cố gắng chống cự, nhưng Jhon kiên nhẫn và từ từ đẩy vào sâu hơn nữa cho đến khi toàn bộ khối trụ inox nằm gọn bên trong, lấp đầy hậu huyệt của cô.
Trong khi cô bé vẫn còn đang choáng váng vì cảm giác căng trướng ở phía sau, Jhon luồn tay ra phía trước, kéo bung nốt mấy chiếc cúc áo còn lại. Ông không dùng tay, mà dùng cặp kẹp gắp y tế. Mũi kẹp kim loại lạnh toát chạm vào hai đầu ti đang cương cứng, nhạy cảm của Tiffany khiến cô giật nảy người.
"Papa, cái đó..."
Jhon không để cô nói hết câu. Ông điều chỉnh lực kẹp vừa phải rồi kẹp chặt hai đầu ngón kẹp vào hai núm vú sưng mọng của cô. Cảm giác đau nhói xen lẫn kích thích lan tỏa từ ngực xuống bụng dưới. Giờ đây, cơ thể cô bé bị lấp đầy và khống chế cả ở phía sau lẫn phía trước. Khối kim loại trong hậu môn và cặp kẹp trên ngực khiến cô cảm nhận rõ từng cử động nhỏ nhất của mình, biến toàn bộ cơ thể thành một khối nhục cảm trần trụi.
Thỏa mãn với tác phẩm của mình, Jhon đứng sau lưng cô, đặt tay lên cặp mông đang run rẩy. Con cặc của ông đã cứng như đá, chĩa thẳng vào lồn cô.
"Bây giờ... chúng ta tiếp tục nhé," ông thì thầm, giọng nói mang theo sự thỏa mãn tột độ. "Xem nào, con gái của papa có thể chịu đựng được đến đâu."
Ông giữ chặt hông cô và đâm mạnh vào một lần nữa. Lần này, cảm giác hoàn toàn khác. Sự căng tức từ khối kim loại ở hậu môn, cộng với cảm giác đau nhói, kích thích từ cặp kẹp trên ngực, khiến cho mỗi cú thúc của ông vào lồn cô trở nên mãnh liệt gấp bội. Cả ba lối vào của cô đều đang bị kích thích cùng một lúc, mang lại một cơn khoái cảm hỗn loạn và dữ dội đến mức gần như không thể chịu đựng nổi.
"Papa... không... không được... Con... con sắp ra..." Tiffany rên rỉ đứt quãng, tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những đợt khoái cảm dồn dập tấn công từ mọi phía.
Mỗi cú thúc của Jhon giờ đây như một đợt địa chấn quét qua toàn bộ cơ thể Tiffany. Cảm giác bị lấp đầy ở cả hai lối vào cùng lúc, kết hợp với sự kích thích đau đớn nhưng ngọt ngào từ cặp kẹp trên ngực, đẩy cô đến giới hạn của sự chịu đựng. Cơ thể cô không còn là của cô nữa. Nó đã trở thành một sân chơi cho những ham muốn bệnh hoạn của cha cô, một nhạc cụ mà ông đang chơi những nốt cao nhất, mãnh liệt nhất.
"Chưa được, công chúa của ta," Jhon gầm gừ bên tai cô, nhịp thúc của ông không hề chậm lại mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, như thể muốn đóng đinh cô vào mặt bàn. "Con phải đợi papa. Chúng ta sẽ cùng nhau đến đó."
Ông đưa một tay lên, không phải để vuốt ve, mà để vặn nhẹ một bên kẹp y tế đang gắn trên núm vú cô. Cơn đau nhói bất ngờ khiến Tiffany hét lên một tiếng thất thanh, cơ thể co giật, và ngay lập tức, tử cung cô co thắt dữ dội. Một dòng dịch ái ân nóng hổi phun ra, bắn ướt cả mặt bàn kính lạnh lẽo.
"A... AAAAA... Papa... Con... Con ra..." Tiffany rên rỉ, hai chân cô mềm nhũn, gần như không thể đứng vững nếu không có bàn tay của Jhon đang giữ chặt lấy hông. Đỉnh điểm của khoái cảm ập đến quá nhanh và mãnh liệt, khiến đầu óc cô trắng xóa.
Nhưng Jhon chưa muốn dừng lại. Cảm nhận được những cơn co thắt điên cuồng bên trong đang siết chặt lấy dương vật mình, ông cũng gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn. Ông thúc sâu thêm vài nhịp cuối cùng, toàn thân gồng cứng, rồi bắn tất cả tinh dịch nóng hổi của mình vào sâu bên trong tử cung cô con gái. Dòng tinh dịch mạnh đến nỗi cô có thể cảm nhận được nó phun ra thành từng đợt, hòa quyện với dịch thể của chính mình và dòng sữa non đang bắt đầu rỉ ra vì kích thích quá độ, làm ướt một mảng lớn trên chiếc áo sơ mi trắng.
Cả hai cùng thở dốc. Jhon từ từ rút cặc ra, rồi đến khối trụ kim loại ở hậu môn. Cuối cùng, ông tháo cặp kẹp gắp ra khỏi hai núm vú đã sưng đỏ của cô. Thoát khỏi mọi sự kìm kẹp, cơ thể Tiffany mềm oặt như một con búp bê vải, cô đổ sụp xuống mặt bàn, hai chân run rẩy không ngừng.
"Thấy chưa... con gái ngoan của papa vẫn luôn chịu đựng được mà," Jhon thì thầm, giọng nói đầy tự mãn. Ông cúi xuống hôn lên gáy cô, liếm đi những giọt mồ hôi mặn chát. "Giờ thì dọn dẹp 'bãi chiến trường' này đi. Papa không muốn cô lao công phải thắc mắc đâu."
Nói rồi, ông bình thản kéo khóa quần, chỉnh lại trang phục như thể chưa có chuyện gì xảy ra, và quay trở lại ghế làm việc của mình, để lại Tiffany một mình với cơ thể rã rời và một mớ hỗn độn trên chiếc bàn kính.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co