Chap 35
Nội tâm Lâm Vỹ Dạ sụp đổ.
Con người, nếu tô son trát phấn che đi mục đích thật sự của mình, nàng có thể đối phó chu toàn.
Nhưng một khi nói chuyện thẳng thắn, giọng điệu tự nhiên, thì nàng lại không có cách nào.
Ninh tổng người ta không ép nàng đến đây, là nàng chủ động.
Trước kia cũng không phải chưa từng chung chăn chung gối. Tối đó ở nhà cũ, là chính nàng tự nguyện bò lên giường người ta
Tính đi tính lại, nàng thật sự không có tự tin để từ chối.
Lan Ngọc cũng không có ý định thương lượng, thẳng thừng bế Lâm Vỹ Dạ bị bọc như cái bánh chưng lên, ngồi ở mép giường rồi đặt nàng lên đùi, kéo xe đẩy nhỏ đựng thực ăn tới, thong thả ung dung đút nàng ăn cơm.
Nàng chiếm cứ đùi cô, khuỷu tay thỉnh thoảng đụng chạm đến vùng ngực và bụng của cô, cả người như lửa đốt, xao động bất an.
Lan Ngọc đè Lâm Vỹ Dạ lại, con ngươi đen nhánh càng thêm tối tăm: "Vợ à, phía sau là giường, nếu em muốn ăn ngon ngủ ngon thì thành thật đừng có lộn xộn."
Nàng hiểu được ý tứ sâu xa của cô, không khỏi sững sờ, khuôn mặt nóng lên nhanh chóng, mắt hơi cụp xuống.
Cô lấy một con tôm, bóc vỏ rồi thả vào miệng nàng: "Muốn nhìn hả? Đừng nóng vội, ăn xong Ngọc sẽ cởi, để em nhìn rõ hơn."
Lâm Vỹ Dạ sặc tôm, lại được Ninh tổng săn sóc đút canh.
Nàng sợ hãi lườm cô: "... Em không nhìn! Không cần phiền phức như thế!"
Cô lau sạch khoé miệng dính nước canh của nàng, ngang nhiên đưa môi qua, kìm nén chỉ chạm vào tóc mai: "Không phiền, toàn thân Ngọc trên dưới đều là vật sở hữu của vợ, xem cũng được sờ cũng được, tùy em xử trí."
Ngũ quan cô cách quá gần, đường nét được trau truốt tinh tế, kích thích giác quan, nàng bất giác nuốt nước bọt, trong lòng mọc cỏ ngứa ngáy, chua xót nghĩ, đừng nhìn, đừng bị trêu trọc, trong lòng chị ấy có người rồi.
Sau khi ăn xong, quả nhiên theo như lời Lan Ngọc, cô đứng lên tháo nút áo sơmi, chuẩn bị cởi ra.
Lâm Vỹ Dạ không có chỗ nào để trốn, dùng hai tay che mắt lại, nghe thấy Lan Ngọc cười trầm thấp: "Sợ cái gì, nói giúp Ngọc thử áo len, quên rồi à?"
Lúc này nàng mới phát giác là mình bị cô đùa giỡn, lỗ tai nhỏ máu, nghiêng người tới gần, nhặt áo len lên định giúp cô mặc vào, nhưng chờ đến khi ngước mắt, nàng lại bị những vết sẹo nông sâu trên sống lưng cô đâm vào mắt.
Không chỉ có những vết thương do lần bỏng trước để lại, còn rất nhiều vết sẹo do lưỡi dao, gậy gộc làm tổn thương, nhìn thấy mà ghê người.
Nàng nhíu chặt mày, dùng đầu ngón tay mềm nhẹ chạm đến.
Nhiệt độ thiêu đốt của cô truyền vào ngón tay nàng, tràn vào cơ thể nàng, tuỳ ý làm rối loạn ý thức nàng, nàng buột miệng thốt ra: "Sao còn có nữa."
Lan Ngọc đột nhiên ngừng thở, đôi tay rũ bên người chậm rãi nắm thành quyền: "Em nói gì?"
"Em hỏi Ngọc sao lại nhiều hơn!" - Nàng vỗ sống lưng cô, gấp gáp hỏi, trên lông mi có một tầng nước mỏng, "Chỗ eo này có mấy vết dao, rõ ràng trước kia..."
Nàng đột ngột dừng lại, sau một lúc lâu, mê mang chớp mắt.
... Trước kia? Nàng nói lung tung mê sảng cái gì vậy
Nàng nhìn thấy phía trên tờ giấy của Lê Vỹ Dạ viết "Trên lưng Ngọc bị thương", cho nên tự động nhận định rằng trên eo cô không có ư?
Hai mắt Lâm Vỹ Dạ tối sầm vài giây, thần kinh bị một cây kim tra tấn, tai mắt đều đau nhức. Từ sau lần say rượu đó, nàng càng ngày càng dễ đau đầu.
Đau đầu còn chưa tính, lại còn ngớ ngẩn.
Bị ảnh hưởng bởi mấy dòng chữ của Lê Vỹ Dạ, không giống nàng chút nào.
Cô xoay người ôm lấy nàng, bàn tay xoa bóp huyệt Thái Dương của nàng, nặng nề dỗ dành: "Nghe lời, chúng ta đi ngủ, tỉnh ngủ liền hết đau."
Đợi đến lúc não Lâm Vỹ Dạ minh mẫn trở lại, chiếc áo tắm lớn được nàng quấn chặt bên ngoài đã biến mất, chỉ còn cái áo sơ mi miễn cưỡng dài đến đùi, siêu ngoan ngoãn nằm trong lòng Ninh tổng, vẻ mặt hưởng thụ gối lên cánh tay cô
Trán cô nổi đầy gân xanh, đôi mắt nỏng bỏng có chút tối tăm nhìn thẳng vào nàng, vô cùng tỉnh táo.
Lâm Vỹ Dạ nhanh chóng thay đổi phương hướng, cố bò về phía mép giường, ý đồ cuốn chăn đi.
Lan Ngọc duỗi tay ôm nàng lại, vỗ về trấn an, giọng nói khàn khàn: "Ngọc không động."
Nàng đưa lưng về phía cô, co lại thành một con chim cút nhỏ, liều mạng nhét chăn bông ra sau lưng nhằm ngăn cách với cô
Cô tùy nàng giày vò, nhưng tay vẫn ôm nàng không bỏ.
"Bảo bối" - Cô gọi cái tên thân mật, tay đặt trên trán nàng: "Đừng sợ, Ngọc sẽ không tổn thương em."
Giọng cô thả nhẹ: "Ngọc chỉ muốn ôm em ngủ, em không ở nhà, Ngọc ngủ không ngon, không phải ngày mai em lại phải đi rồi sao? Mấy ngày nay em không về, bỏ mặc Ngọc, em không nên cho Ngọc một chút an ủi ư?"
Lâm Vỹ Dạ móc móc đầu gối, mềm lòng, khát vọng nho nhỏ luôn ẩn giấu cũng trỗi dậy.
Nàng chậm rãi lui về sau, dán bả vai mình vào sát vai cô: "Cứ như vậy, không thể gần hơn...Ngọc nhớ phải ăn thêm mấy bữa rồi dùng điểm bù vào..."
Cô vòng tay ôm nàng thật chặt.
Nàng chìm trong hơi thở của cô, nhìn vào khoảng không, thì thầm hỏi: "Em với Lê Vỹ Dạ, thật sự rất giống sao? Thói quen nhỏ khi cô ấy viết chữ, em... hình như cũng có."
Ánh mắt Lan Ngọc thâm trầm, liếc về phía tủ quần áo.
Nàng đã phát hiện ra.
Cô đặt ở đó, chính là hy vọng một ngày nào đó nàng đến đây, có thể nhớ ra manh mối.
Vậy là đủ rồi, cô không thể gấp.
Nàng bước đi gian nan, nhưng đã từng bước tới gần cô
Cô vuốt trán nàng để giảm bớt khó chịu: "Em chỉ cần nhớ kỹ, em vĩnh viễn là em."
Nàng chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp dễ chịu của cô
Xác định Lâm Vỹ Dạ sẽ không tỉnh, Lan Ngọc mới nhẹ nhàng để nàng nằm ngửa, cúi người hôn lên, cướp đoạt môi lưỡi ngọt ngào của nàng
Người yêu ngày đêm nhớ mong đang ở trong ngực, ngoài vụng trộm hôn rồi lại hôn, cô không thể làm gì khác.
Ham muốn hừng hực, niềm si mê điên cuồng đối với thân thể nàng đã được đánh thức.
Đầu lưỡi ướt át lướt qua vành tai nàng, đè nén hỏi: "Dạ Dạ, em muốn Ngọc nhẫn nhịn đến ngày nào."
---
Khi Lâm Vỹ Dạ tỉnh lại, vị trí bên cạnh đã lạnh thấu, đầu giường có đặt một chồng quần áo mới, nhãn mác đã được cắt sạch sẽ, có lẽ sợ nàng nhìn thấy giá cả.
Nàng bò dậy đi vào nhà vệ sinh, có rất nhiều mỹ phẩm nàng thường dùng, thậm chí thứ tự sắp xếp cũng được đặt theo thói quen của nàng
Trong lòng Lâm Vỹ Dạ đắc ý, nhưng vừa nhìn vào gương thì lập tức choáng.
Môi! Có hơi sưng!
Nàng thầm cắn răng, cô nói thật dễ nghe, thế mà lại lợi dụng lúc nàng không biết gì để hôn trộm!
Cánh cửa bị gõ một cách cẩn thận, giọng Lê Lộc truyền đến: "Phu nhân, cô tỉnh chưa? Ninh tổng đang mở cuộc họp, phân phó tôi đưa cô tới thẳng sân bay, hành lý cần thiết đã chuẩn bị xong xuôi, nhà tạo hình đang chờ ở bên ngoài, sẽ chịu trách nhiệm trang điểm và làm tóc cho cô hôm nay."
Lúc này Lâm Vỹ Dạ mới nhớ ra hôm nay nàng phải theo đoàn đội xuất phát đến lễ trao giải. Đây là lần đầu tiên nàng công khai đến sân bay kể từ sau khi tham gia chương trình. Nhìn đồng hồ, thời gian cất cánh còn chưa đến bốn tiếng, nàng nhanh chóng mặc quần áo vào, tô thêm chút son dưỡng mát lạnh ở trên môi.
Được rồi, thấy ân cần thế này, tha thứ cho cô, ai bảo lại sắp phải chia xa, còn phải đến nơi khác...
Coi như cho cô ăn chút ngọt.
Khi Lâm Vỹ Dạ ngẩng mặt lên để trang điểm, di động bắt đầu đổ chuông từng hồi. Hà Thu gửi những tin tức rầm rộ trên mạng về tình hình sân bay hôm nay. Hình ảnh là đám đông kích động, rất nhiều người cầm máy ảnh có chân, máy ảnh cầm tay, trên ngực còn cài huy hiệu của nàng, trong túi còn các thể loại biểu ngữ và biểu tượng cảm xúc to to nhỏ nhỏ.
Biểu ngữ dài vài mét đã được căng lên, chọn một bức ảnh cận cảnh nàng mặc váy lông vũ, đôi mắt long lanh tràn đầy ánh sáng.
"Dạ Bảo Bối! Tối hôm qua phát sóng tập mới sao không thấy cậu đến? Cậu lại tàn sát cả bảng rồi!"
"Cái khác không nói, khả năng ca hát và năng lực kiểm soát sân khấu trong 《Chim bay》, rồi là dịu dàng làm đồ thủ công bằng len tại nhà, quan trọng nhất là, có phải trước lúc hát cậu đã khóc không? Chụp ảnh mà rơi nước mắt, các trạm tỷ lớn đều đang oanh tạc các trang mạng, chúc mừng cậu đăng quang trong bảng xếp hạng tiên nữ rơi lệ, cả đêm đứng đầu đều là những hình ảnh từng góc độ chụp cậu hai mắt đẫm lệ! Đẹp bùng nổ!"
*Trạm tỷ: người đứng đầu của fansite, hay theo chân thần tượng ra sân bay, đến địa điểm làm việc, quay phim của họ để chụp ảnh rồi đăng lên mạng.
Nàng khóc vì...
Nhìn thấy Lan Ngọc, vì cô mà rơi nước mắt.
Lúc này nhà tạo hình cúi người, sau khi trang điểm xong phần đuôi mắt, cô ấy dùng bút đánh sáng và phấn mắt tạo ra vài giọt nước khéo léo, vừa tô điểm đúng chỗ.
"Đẹp thật" - Nhà tạo hình cười tủm tỉm: "Ở trong giới đã lâu mà chưa từng gặp khuôn mặt xuất sắc như thế này."
Thời gian vừa đến, Lê Lộc bước vào, vừa thấy Lâm Vỹ Dạ liền sửng sốt, tỏ vẻ vô cùng đồng tình với Lan Ngọc
Trên mạng bất kể là nam hay nữ, từng làn sóng này đến làn sóng khác gọi Lâm Vỹ Dạ là vợ, chỉ cần tuỳ ý lướt đều là: "Vợ mới đẹp đến mức mị muốn thăng thiên tại chỗ", "Aaaa tôi lại sống! Tôi có vợ!", "Muốn lau nước mắt cho vợ! Cho vợ tiền tiêu! Để vợ đan áo len!"...
Lê Lộc nhìn còn ê răng, càng miễn bàn đến tâm trạng của Lan Ngọc
Hôm nay Lâm Vỹ Dạ có mặt ở sân bay, chắc chắn sẽ càng có thêm nhiều hình ảnh chân thực sau khi xuống sân khấu, thậm chí càng hot hơn.
Cũng không biết Lan Ngọc tan họp xong đã đi đâu, thế mà lại không tự đưa nàng đi.
Nàng tập hợp cùng đoàn đội ở bên ngoài sân bay, không chỉ có tám thí sinh khác và nhân viên công tác, mà còn có cả huấn luyện viên Trương Thế Vinh. Anh ta vừa mang thân phận là khách quý thảm đỏ, vừa đóng vai trò là người dẫn dắt, ngồi cùng một chuyến bay với mọi người.
Trong chiếc xe bảo mẫu dài, Trương Thế Vinh lãnh đạm nhắm hai mắt, nghe thấy Lâm Vỹ Dạ tới liền mở mắt ra nhìn, đồng tử co lại, áp chế sự kích động kinh diễm bên trong.
Trong một buổi tiệc rượu thời thiếu niên. Anh ta theo cha mẹ tham dự, đã có cái nhìn khó quên đối với cô con gái nhỏ mỏng manh nhà họ Lê
Anh ta từng vô số lần ảo tưởng, không biết Lê Vỹ Dạ sẽ trông thế nào khi thoát ly tính trẻ con và hoàn toàn nở rộ.
Hiện tại, anh ta đã gặp được.
Lâm Vỹ Dạ cười nhạt chào hỏi: "Thầy Trương"
Trương Thế Vinh cong môi, không keo kiệt mà lộ ra nét nhu hoà trước vẻ mặt nặng nề của những người xung quanh: "Sân bay rất nhiều người, nếu căng thẳng, đi theo tôi."
Thế nhưng Lâm Vỹ Dạ không đi theo anh ta, nàng an phận đi cùng một chỗ với nhóm chị em, tuyệt không có ý định cọ nhiệt với Trương Thế Vinh
Khi bước vào sảnh chờ, nàng lướt di động, vậy mà Ninh tổng chẳng hề nhắn một tin nào.
Trong lòng nàng ít nhiều có chút trống rỗng, mím môi.
... Hôn trộm nàng, nàng tốt bụng nên mới không tính toán với cô, kết quả cô liền mặc kệ, sắp xuất phát rồi, một câu cũng không thèm hỏi.
"Đừng thất thần nữa, cần phải đi rồi, sẽ có nhiều người chụp cậu lắm, lên tinh thần nào."
Lâm Vỹ Dạ nói: "Có Trương Thế Vinh ở đây, chắc chắn đều chụp anh ấy hết rồi, có lẽ fans của chúng ta đều phân tán hết, khả năng phải tìm cẩn thận một chút..."
Các cô gái cười to, sau khoảng thời gian ngắn ngủi chuẩn bị, lấy Lâm Vỹ Dạ đứng đầu, bước vào tầm nhìn của công chúng.
Căn bản nàng cũng không ngờ mình sẽ được chào đón ở sân bay như thế này.
Tiếng gào thét dời non lấp biển, những tấm băng rôn khổng lồ được kéo lên cao, tiếng camera chuyên nghiệp cùng với tiếng chen chúc va chạm vang lên không ngừng, không đếm được số người đang mấp máy môi, tất cả đều gọi tên nàng
Thế mà nửa giang sơn của Trương Thế Vinh thậm chí còn mờ nhạt hơn.
Anh ta bên kia đã sớm được các vệ sĩ của mình bảo vệ.
Còn với Lâm Vỹ Dạ, thực tế ekip chương trình cũng rất bất ngờ, nên chỉ có hai ba nhân viên công tác đi theo cuống quít bảo vệ, nhưng vẫn như hạt cát trong sa mạc.
Lúc nàng sắp bị đụng vào, Trương Thế Vinh định chạy tới, nhưng không biết một đội nữ sinh được đào tạo bài bản từ đâu xông ra, tất cả đều nhanh nhẹn, chuyên nghiệp tạo thành một vòng vây, ngăn cách với đám người bên ngoài.
Lâm Vỹ Dạ không kịp khiếp sợ vì những chuyện ngoài ý muốn liên tiếp xảy ra, bắt gặp bóng dáng không thể tin được nhất trong số những cổ động viên nhiệt tình đang bị ngăn cách bên ngoài.
Người nọ mặc một cái áo len xám màu được đan thủ công, đội mũ đeo khẩu trang kín mít, thân hình thon dài luôn luôn nổi bật, cách đám đông hỗn loạn, cô bình tĩnh nhìn nàng, tay cầm camera, vô cùng lưu loát ấn nút chụp ảnh.
Đôi môi được bao phủ bởi lớp son của Lâm Vỹ Dạ nóng lên, trái tim cũng nâng lên cổ họng.
Tiếp sau đó, người nọ rút một tấm biển nhỏ từ trong túi ra, dán lên trên camera, giơ cao về phía nàng
Phía trên vẫn là câu nói ấy: " Dạ Bảo Bối, chị ở đây."
Lâm Vỹ Dạ chưa bao giờ nghĩ đến, hoá ra trái tim của con người có thể ủ rũ suy sụp trong giây trước, một giây sau đã nổ pháo hoa đầy trời.
Nàng không dám nhìn cô lần nữa, bối rối chuyển tầm mắt, trong mắt lấp lánh sương mù, trên mặt không khỏi mang theo ý cười, rồi bị máy quay lớn nhỏ chụp lại.
Lan Ngọc cố ý!
Nói cái gì mà tách ra, mấy ngày không gặp, tất cả đều là lừa nàng!
Sáng sớm rời đi, vẫn luôn không liên lạc với nàng, hoá ra đã sớm chạy tới đây làm fans.
Khó trách hiện trường có nhiều người như vậy, áp đảo hoàn toàn thế trận của Trương Thế Vinh. Xem như nàng đã hiểu, đều là do Ninh tổng ngây thơ muốn phô trương vì vợ mình, đặc biệt mời người khác đến để lừa gạt!
Trong phòng chờ VIP của sân bay, lỗ tai nóng bỏng của Lâm Vỹ Dạ trước sau vẫn chưa dịu lại, lan tràn đến mi mắt cũng đỏ lên.
Nàng dùng tay làm quạt, liều mạng quạt gió cho mình.
Hà Thu còn chưa hết phấn khởi, kéo nàng nói chuyện: "Bảo bối của tớ quá lợi hại! Người siêu nhiều, có phải kích động không dừng được không!"
Lâm Vỹ Dạ thành khẩn: "Mây bay, đều là mây bay!"
Đều là chồng nàng bỏ tiền ra mua!
Trong lòng Lâm Vỹ Dạ không buông xuống được, cẩn thận ngó nghiêng khắp nơi, luôn cảm thấy người nào đó sẽ không dễ dàng rời đi như vậy.
Một lát sau, Khả Như cầm vé máy bay quay lại. Sau khi phát xong cho mỗi người một tấm, cô ấy bước đến chỗ Lâm Vỹ Dạ, vỗ vỗ nàng nói: "Vé máy bay của em tạm thời có vấn đề, chưa có biện pháp, chỉ có thể đổi sang chuyến khác, thời gian muộn hơn mười phút, cũng không ảnh hưởng đến cái gì, đến rồi tập hợp sau."
Trương Thế Vinh ngồi xa hơn một chút, nghe vậy thì nhìn qua, ánh mắt sâu thẳm.
Lâm Vỹ Dạ nhéo chiếc vé độc nhất trên tay, ngực nảy thình thịch.
Nàng lên máy bay từ một cổng đăng ký khác, tiếp viên hàng không cười khanh khách dẫn nàng đi về phía trước.
Khoang hạng nhất của máy bay này cũng không lớn lắm, tổng cộng chưa đến mười chỗ ngồi, ngăn cách với phía sau, yên tĩnh mà riêng tư, gần như không nghe thấy tiếng ồn.
Lâm Vỹ Dạ ngồi xuống, tiếp viên hàng không đưa tới nước trái cây, nàng nắm lấy, vừa định uống một ngụm để làm trơn cổ họng, trên thảm lối đi, có tiếng bước chân nhẹ nhàng đến gần, một bàn tay với khớp xương rõ ràng duỗi đến, lấy đi ly nước trái cây của nàng, thay bằng một ly trà sữa.
"Ngoan, uống ấm."
Trong ngực Lâm Vỹ Dạ khẽ động, nàng ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với Lan Ngọc đã rũ bỏ lớp nguỵ trang.
Thoát khỏi thân phận fan hâm mộ của nàng, sự u ám trong đôi mắt cô vẫn chưa được giải toả, khí thế sắc bén. Cô nhìn chằm chằm giọt nước mắt được vẽ ở đuôi mắt nàng, chậm rãi liếm môi dưới.
"Ninh tổng" - Lâm Vỹ Dạ cố ổn định giọng điệu:"Ngọc muốn giải thích một chút không?"
Lan Ngọc ngồi bên cạnh nàng, nghiêng người qua, cài xong dây an toàn cho nàng, sau đó mới nâng mắt lên, nhìn nàng ở khoảng cách gần: "Theo vợ ra sân bay, đưa vợ đi công tác."
"Cũng bao gồm mua fans cho vợ?"
"Mua một chút mà thôi." - Đa số đều là thật, nếu không cô cũng không chịu được kích thích.
"Còn bao gồm tự tiện đổi chuyến bay cho vợ?"
Lan Ngọc cong môi: "Chuyện này có một cách giải thích khác. Ngọc nhớ vợ của Ngọc, muốn giành giật từng giây ở chung, trên máy bay cũng không thể buông tha. Ba giờ hành trình, không một ai quấy rầy trong không gian nhỏ bé này."
Lại tiêu tiền linh tinh!
Lâm Vỹ Dạ cắn môi, không nhịn được cười: "... Sao hôm nay Ngọc mặc cái áo này, trong tủ không phải toàn đồ hiệu đắt tiền hả?
"Thích" - Lan Ngọc nói: "Muốn ở trong đám đông, em nhìn thấy Ngọc đầu tiên."
Đến tận lúc này, Ninh tổng mới cảm thấy thỏa mãn, sự âm trầm được vợ xoa dịu, chuẩn bị hưởng thụ thời gian ở chung không dễ có được.
Vấn đề là ham muốn chiếm hữu của cô luôn quấy phá, không thể dừng lại, nghĩ đến cách làm của các fans ngoài kia, vì vậy trước lúc cất cánh, cô mở camera ra, chọn mấy tấm ảnh tuyệt đẹp mà nàng nhìn thẳng ống kính, đăng nhập vào tài khoản nhỏ trên Weibo rồi đăng lên.
Chỉ mỗi hình ảnh sao được.
Cô trịnh trọng viết thêm năm chữ xứng với đề tài về nàng: "Đây là vợ của tôi."
Nhìn kỹ một lần, càng xem càng thấy tuyệt, luyến tiếc chia sẻ.
Nhưng vẫn phải công khai biểu thị chủ quyền.
Ninh tổng nghiêm túc ấn nút "Đăng lên", sốt sắng chờ đợi các từ ngữ ghen tuông.
Nhưng mà ba phút sau, cô click vào trang bình luận đang tăng nhanh, thấy hàng trăm bình luận có nội dung giống hệt nhau...
"Chủ blog thật không biết xấu hổ! Rõ ràng là vợ tôi!"
Ninh Dương · chính cung · Lan Ngọc: ... Mẹ nó, tức điên mất.
Tobe Continue
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co