Truyen3h.Co

[Cover] Vẫn Là Em

Chap 55

lvd_love89



Sắc trời đã tối, màn đêm bên ngoài biệt thự yên tĩnh, ánh sáng trong phòng làm việc cũng không đều đều lắm, chỉ có ngọn đèn trên bàn làm việc là sáng rực, tất cả tập trung vào khuôn mặt được trời ưu ái của Lan Ngọc

Một đôi mắt sâu thẳm đang nhìn Lâm Vỹ Dạ chăm chú.

Bờ môi ướt át nói lời dụ dỗ.

Cho dù Lâm Vỹ Dạ có là thần tiên cũng không nhịn nổi, nàng tuân theo bản năng, nâng mặt cô lên, dứt khoát hôn cô, dũng cảm vươn đầu lưỡi mềm mại ra một chút, lướt qua chút chất lỏng trên môi kia.

Trái tim rung động dữ dội.

Nàng hôn một lát, thoáng lùi ra sau, lỗ tai đỏ bừng.

Lan Ngọc nhìn Lâm Vỹ Dạ cười khẽ: "Bé cưng, còn nữa không?"

Nàng luôn cảm thấy mình bị cô khiêu khích, nói giỡn, nàng là một người phụ nữ đã trưởng thành, cũng đã trải qua thang trượt – bồn tắm với độ PLAY khó như vậy, sao có thể dễ dàng nhận thua.

Lông mi nàng run run, đỏ mặt kéo cổ áo choàng tắm của cô

Vải áo rất trơn, hơi ẩm ướt, bao trùm làn da, rực lên sức nóng thiêu đốt.

Nàng xé mở một bên, lộ ra bờ vai cùng đường cong xương quai xanh sắc bén, cùng với lồng ngực chấn động phía dưới.

Cổ họng nàng khô khốc, ôi dáng người chồng mình đúng là bất khả chiến bại...

Thế nhưng bước tiếp theo làm sao bây giờ.

Nàng có thể không cần mặt mũi mà trực tiếp nhào lên hả? Vấn đề là bài hát còn chưa viết xong, vẫn còn đang tắc nghẽn, viết hay không đây, huhu thật thê thảm, cuộc sống quá khó khăn!

Nàng nhìn chằm chằm cô đến thất thần, trong lúc còn đang giãy giụa có nên hạ miệng hay không, Ninh tổng đã không thể đợi thêm được nữa.

Cô vươn tay, nhẹ nhàng đẩy nàng ra sau, nàng thuận thế ngồi lại trên ghế, nhìn cơ thể người đang tới gần, khẩn trương nuốt nước miếng.

Lan Ngọc cong đầu gối ép đôi chân mảnh mai của Lâm Vỹ Dạ sát vào nhau, hơi thở nặng nề phả xuống, nói nhỏ bên tai nàng: "Em không tiếp tục, vậy đến lượt Ngọc"

Cô bế nàng lên, đi vài bước đến ghế sofa nhỏ lúc trước ngồi xem nàng nhảy múa, đè nặng lên người nàng tùy ý xâm lược, cười khẽ nói với nàng: "Bé cưng ngoan, đừng nóng vội, em muốn viết nhạc, yên lặng không phải điều tất yếu..."

Tầm nhìn của Lâm Vỹ Dạ mông lung, cắn môi chịu đựng không tràn ra thanh âm.

Cô nói: "Ngọc mới là."

Yên lặng không phải điều tất yếu, cô mới là tất yếu.

Nàng dễ dàng bị những lời này làm cho mê muội, chủ động ôm cô

Gần khuya, hơi nóng trong phòng làm việc thoáng giảm bớt. Cô nâng niu mái tóc dài hơi loạn của nàng, đưa ra kết luận: "Sofa này quá nhỏ, nên đổi cái lớn."

Eo nàng như sắp gãy, tức giận cắn cô: "Sao Ngọc không nói là đổi thành giường luôn đi!"

Lan Ngọc gật đầu: "Cũng tốt, một bước đúng chỗ."

Khi nàng chuẩn bị cắn một miếng to hơn, cô bỗng thấp giọng nói: "Cuối tuần Ngọc phải đi New York một chuyến, có lẽ bốn năm ngày mới về."

Lâm Vỹ Dạ sửng sốt.

Từ lúc Lâm Vỹ Dạ gặp lại Lan Ngọc, cô rất ít đi công tác, thậm chí công việc hàng ngày cũng vô cùng dồn nén, cố gắng ở bên nàng nhiều nhất có thể, chỉ cần nàng cho phép, hầu như cô một tấc không rời.

Đặc biệt là sau khi nàng tin rằng mình là ai và chịu về nhà, ngày ngày cô đều trông coi nàng

Thân mật đến mức nàng luôn xem nhẹ, phía sau cô còn mang theo một tập đoàn lớn như vậy, mọi chuyện đều cần cô kiểm soát. Nàng chợt nhận ra mấy ngày nay cô họp nhiều hơn, hôm nay cũng gần tối mới về đến nhà.

Lan Ngọc vùi đầu vào cổ Lâm Vỹ Dạ, tham lam hít hà hương thơm ấm áp, bàn tay đặt bên hông xoa bóp eo nàng với lực vừa phải, có đôi lúc hơi mất khống chế mà ấn mạnh hơn: "Có một hợp đồng, không đi không được."

Lâm Vỹ Dạ hiểu rõ: "Luyến tiếc em à?"

Lan Ngọc ngẩng đầu, nặng nề hỏi lại: "Em bỏ được?"

Giọng nói ẩn ẩn căng thẳng, như thể nếu nàng nói bỏ được, chính là tương đương với việc tra tấn cô

Nàng đương nhiên không muốn cô đi, cũng hiểu nỗi bất an lo được lo mất của cô

Cô đã quá đau khổ, nên đối với ngọt ngào hiện tại cô quý trọng gấp đôi, hận không thể lúc nào cũng nắm chặt trong lòng bàn tay, sợ lại mất đi một lần nữa.

Nhưng nàng đã gây ra cho cô rất nhiều phiền toái.

Lâm Vỹ Dạ từng âm thầm hỏi Lê Lộc, đối với việc Lan Ngọc quá giữ gìn bênh vực nàng, liên tiếp xuất hiện trong tin tức giải trí, hội đồng quản trị của tập đoàn ít nhiều cũng lén lút nghị luận, tuy không có can đảm hé răng, nhưng chung quy không phải chuyện tốt.

Nàng không muốn bày ra tư thái mềm mại của cô gái nhỏ bình thường, bốn năm ngày thôi, nàng nhịn một chút là ổn.

Huống chi, chương trình tạp kỹ mà nàng đã ký vừa đưa ra lịch trình vào hôm nay, cuối tuần sẽ ghi hình tập đầu tiên.

Nàng sờ mái tóc của cô, hơi ngứa ngứa tay: "Em không thể làm chậm trễ việc kinh doanh của Ngọc. Ngọc đi New York, em đi trấn nhỏ trên núi ghi hình chương trình, đều bận cả, rất nhanh sẽ qua."

Ánh mắt Lan Ngọc hơi tối, cô không nói chuyện, chỉ ôm nàng vào lòng, trái tim đập thình thịch vì nàng

Đại khái là cô vặn vẹo.

Cô không hy vọng nàng bình tĩnh như thế, muốn nàng lưu luyến cô, dù cáu kỉnh cũng được, chỉ muốn cảm thấy nàng không thể làm gì khi không có cô

Nhưng cô cũng sợ nếu quả thật nàng như vậy, cô càng không thể đi.

Cô nhắm mắt, mút lỗ tai nhỏ nhắn của nàng

Khe rảnh trong lòng như không thể lấp đầy...

Niềm khao khát vô bờ bến được nàng quan tâm.

---

Lâm Vỹ Dạ xuất phát vào buổi trưa ngày thứ bảy. Thu Trang đã sớm chuẩn bị tốt lịch trình, xét thấy gần đây độ nổi tiếng của Lâm Vỹ Dạ đang tăng trở lại, nhưng để ổn định thì còn một khoảng cách dài, nên không đến sân bay công khai, mà đi lối đặc biệt an toàn hơn.

Lan Ngọc cũng sắp xếp vào buổi sáng cùng ngày.

Sáng sớm Lê Lộc đã tới đón, cung kính chờ bên ngoài xe. Trong cửa lớn, Lan Ngọc cầm áo khoác, mím môi nhìn Lâm Vỹ Dạ

Gần đây nàng ngủ say liền không dễ dàng tỉnh lại, cô cũng không nhẫn tâm gọi nàng dậy sớm, đợi nàng dậy thì cô cũng đến lúc phải đi rồi.

Lâm Vỹ Dạ còn không kịp thay quần áo, mặc một cái váy ngủ màu hồng nhạt hơi mỏng bao lấy dáng người lả lướt, mảng lớn tuyết trắng lộ ra, mái tóc đen nhánh rải rác làm nổi bật làn da trắng sứ, như đang phát sáng.

Nàng nhíu đôi lông mày thanh tú: "Sao Ngọc không gọi em dậy sớm."

Vừa nói vừa nhận áo khoác của cô, vòng ra sau, nhẹ nhàng vuốt thẳng, mười ngón tay tinh tế

Cô nhìn chằm chằm đôi môi đỏ bừng của nàng: "Luyến tiếc."

Lâm Vỹ Dạ hơi giật mình, không biết sao lại đọc hiểu lòng chồng mình.

Có vẻ như... cô vẫn còn để ý chuyện đêm đó, nàng chưa nói thì chưa tha?

Lâm Vỹ Dạ ngọt chát đan xen, cố ý không hé răng, mặc áo khoác xong, vuốt ve bờ vai, vỗ ngực Lan Ngọc: "Được rồi, Ninh tổng xuất phát đi."

Tay Lan Ngọc nắm chặt, đi ra ngoài không nói một lời.

Nàng nhìn bóng lưng của cô, chờ đến khi cô ra cửa, mới chạy nhanh tới, ôm chặt cô từ sau lưng, ngoan ngoãn thở dài, nói thật với cô: "Lan Ngọc, em luyến tiếc, Ngọc không ở đây em cũng không quen...Ngọc về sớm một chút."

Cô đột nhiên xoay người, bóp lấy cằm nàng mà nặng nề hôn, rồi sau đó xoa bóp mặt nàng trừng phạt.

"Mau lên tầng, mặc ít như thế."

Nàng ở cửa sổ nhìn xe cô rời đi. Một giờ sau, Thu Trang cũng tới đón nàng. Trên đường đến sân bay, Thu Trang lấy tư liệu hoàn chỉnh ra: "Bảo bối, trước tiên em nhìn xem, chương trình này rất mới mẻ độc đáo."

Tên chương trình là 《Hàng đêm sênh ca》, là một chương trình tạp kỹ kết hợp cuộc sống sinh hoạt với ca hát và sáng tác, mỗi tập chia làm hai phần, dự kiến mỗi phần kéo dài hai giờ.

Phần đầu là ấn định địa điểm cho từng tập, các vị khách mời sẽ tiến hành ghi hình trực tiếp cuộc sống sinh hoạt tại nơi sơn dã tự nhiên, hoặc xa hoa truỵ lạc, sáng tác theo chủ đề cố định, và hoàn thành bản demo đầu tiên.

Phần sau là tiến hành chỉnh sửa và cắt ghép nhạc cho ca khúc vừa sáng tác, rồi họ sẽ được đưa đến một địa điểm thu âm chuyên nghiệp để thi đấu.

Có thể nói là vừa nhẹ nhàng vui sướng vừa khẩn trương kích thích

Thu Trang nói: "Tập đầu ở trấn Trúc Ninh, phong cảnh tự nhiên, khá là thoải mái, chủ đề được định ra là tâm nguyện."

"Khách mời tính cả em thì có tổng cộng sáu người, trong đó nhất định phải cẩn thận Cẩm Thơ" - Cô ấy dặn dò: "Ngoài ra còn có Đỗ Khánh Vân, cô ta cũng coi như là nữ minh tinh lưu lượng hàng đầu, xuất thân từ nhóm nhạc nữ, hát chỉ có thể nói là tạm được, giờ đang theo nghiệp diễn viên, gần đây đang cạnh tranh nữ số 1 trong một tác phẩm lớn. Nhà sản xuất muốn nhiệt độ, ngại cô ta không tạo nhiều đề tài bằng người khác, nên hơi do dự. Vì thế mà cô ta mới hướng mũi nhọn vào loại chương trình ca hát sáng tác như thế này, có lẽ sẽ giở trò."

Trong lòng Lâm Vỹ Dạ hiểu rõ, nhìn cảnh đường phố bay vụt qua ngoài cửa sổ xe, mở điện thoại.

Trống không.

Không điện thoại không tin nhắn, cô tới sân bay chưa cũng không nói với nàng một tiếng.

Nói gì khó bỏ khó chia lìa, gạt người.

Lâm Vỹ Dạ nhăn mũi, rũ mi. Không phải nàng với Lan Ngọc chưa từng tách ra, trong lúc ghi hình 《Tuyệt Đỉnh Thiếu Nữ》, cũng từng có rất nhiều ngày không thấy mặt cô. Nhưng hiện tại không giống.

Biết bốn năm ngày không được gặp, thật sự sẽ nhớ.

Lúc Lâm Vỹ Dạ xuống xe đã võ trang đầy đủ, nhưng chương trình đã công bố danh sách chính thức, đối với việc nàng là người tham gia cuối cùng gây ra rất nhiều tranh luận, hiện giờ tới sân bay, dù trốn tránh thế nào, cũng vẫn có fans chờ đợi.

Khi nàng chậm rãi xuyên qua đám người, hoảng hốt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc giơ camera lướt qua.

Sao có thể...

Cô đi sớm hơn nàng nhiều như vậy! Vả lại chuyến bay đến New York khởi hành hai mươi phút trước rồi!

Trái tim Lâm Vỹ Dạ thắt lại, đến tận lúc ngồi vào khoang hạng nhất vẫn không có thể bình phục. Trước khi cất cánh nàng không nhịn được mà gọi điện thoại cho Lan Ngọc, nếu cô đi rồi, chắc chắn sẽ tắt máy, nhưng nếu...

Đầu ngón tay nàng vừa định ấn xuống, trên má chợt bỏng.

Lâm Vỹ Dạ có dự cảm, cảm xúc tích tụ lập tức trỗi dậy, nàng vội vàng ngửa đầu, nhìn người phụ nữ cao ráo đang đứng bên cạnh chỗ nàng ngồi, từ từ gỡ khẩu trang xuống, trên tay vẫn vắt chiếc áo khoác dài dùng để nguỵ trang.

Cô vẫn mặc trang phục chính thức, áo khoác phía trong cũng là do nàng mặc, đôi mắt đen láy chứa ý cười, trầm giọng hỏi: "Ngọc có thể ngồi bên cạnh phu nhân không?"

Hốc mắt Lâm Vỹ Dạ không khỏi nóng lên, nhận trà sữa, túm Lan Ngọc hỏi: "Sao Ngọc lại thế này!"

Cô sờ cằm nàng: "Trước khi ra cửa vợ nói luyến tiếc Ngọc, Ngọc liền không đi nổi, đưa vợ đi bình an trước đã, rồi Ngọc lại bay."

Đáy lòng Lâm Vỹ Dạ hưng phấn tạo ra những bong bóng nhỏ, cũng không rảnh lo trước sau có người nhìn hay không, ôm dính lấy cánh tay Lan Ngọc: "Có chậm trễ công việc của Ngọc không?"

Cô hôn lên Thái Dương nàng: "Không chậm trễ, rất nhiều chuyện có thể làm ở trên đường, Ngọc là fan siêu cấp lớn của Dạ Bảo Bối, hành trình quan trọng như vậy, sao có thể để em đi một mình."

Nếu không phải sợ giọng khách át giọng chủ, sợ độ nóng việc nàng tham gia chương trình bị dẫn dắt sang hướng hôn nhân, cô đã sớm nắm tay nàng đi rồi.

Tất cả nỗi bất an của Lâm Vỹ Dạ về môi trường mới hoàn toàn biến mất vào lúc này, cả người như được ngâm trong lọ đường với độ ngọt vượt chỉ tiêu.

Nàng mới phát giác, nàng đã quyến luyến cô như vậy.

Trước khi máy bay đến, trên loa phát ra tiếng nhắc nhở, Lâm Vỹ Dạ bị ồn ào ảnh hưởng, thoát ra khỏi giấc mộng hỗn độn, mơ mơ màng màng mở mắt, mê mang một hồi lâu, mơ hồ lẩm bẩm: "Sao mình lại ở đây..."

Lan Ngọc khép máy tính lại, cẩn thận nâng đầu nàng lên: "Bé con, tỉnh rồi?"

Nàng cau mày nhìn cô, ánh mắt mơ hồ giật giật, cố gắng nhận ra cô vài giây, nàng mới như trút được gánh nặng, mềm mại gật đầu: "Ngủ đến mức hơi chóng mặt, vai chồng cứng quá."

Lan Ngọc bật cười: "Đúng, đều do Ngọc"

Sau khi xuống máy bay, Lan Ngọc vẫn không vội vã đi. Chương trình 《Hàng đêm sênh ca》 sắp xếp chiếc xe tốt nhất đến đón, còn cả một nhóm người phụ trách, đương nhiên không phải xông về phía đoàn đội của Lâm Vỹ Dạ, mà là Ninh thị đã đầu tư số tiền lớn.

Bởi vì có Lâm Vỹ Dạ gia nhập, qua một đêm Ninh thị đã trở thành nhà tài trợ lớn nhất của chương trình, ekip chương trình và đài phát sóng vui mừng phát điên, dĩ nhiên là tôn thờ. Đặc biệt còn nghe nói Ninh tổng chậm lại kế hoạch xuất ngoại để hộ tống vợ tới, cả đoàn lập tức xuất phát đến đây nghênh đón.

Lan Ngọc chỉ hờ hững gật đầu, mắt cũng chẳng nâng lên một chút, ôm Lâm Vỹ Dạ đến hiện trường ghi hình tập đầu tiên.

Các khách mời khác đều đã tới rồi, thấy thế trận này, sôi nổi thăm dò đánh giá. Trong một ô cửa sổ hé mở nơi tầng hai, một bóng người yểu điệu đứng dựa vào cửa sổ, vuốt mái tóc vừa mới làm xong, lại soi gương, quay đầu hỏi: "Tôi có điểm giống cô ta không?"

Trợ lý vội nói: "Dáng vẻ vốn giống, hôm nay trang điểm cũng cố ý bắt chước kiểu Ninh tổng thích, có hy vọng."

Cô gái này chính là nữ minh tinh Đỗ Khánh Vân trong miệng Thu Trang. Cô ta nóng lòng tìm kiếm sự giúp đỡ, để giành được vai nữ 1 kia, thủ đoạn gì cũng thử, không ngần ngại kỹ năng chưa đủ tốt mà tham gia chương trình ca hát sáng tác, không ngờ Lâm Vỹ Dạ cũng tới, càng ngoài ý muốn là nghe nói hôm nay Ninh tổng cũng xuất hiện.

Một thế thân giống người yêu cũ năm xưa, Ninh tổng chẳng những cưới về nhà, còn dùng mọi cách để yêu chiều, vậy nếu cô ta cũng giống thì sao.

Cho dù không tốt như vậy, thì cũng có được chút lợi ích, dính được một chút ánh sáng nhiều người cầu mà không được.

Chuyện này không tính là mất mặt, bởi vì không riêng cô ta, kể từ khi cuộc hôn nhân của Lâm Vỹ Dạ bị phanh phui, không đếm được bao nhiêu người phụ nữ trong giới tồn tại suy nghĩ này, thậm chí còn có người động dao kéo dựa theo khuôn mặt của Lâm Vỹ Dạ, trông cậy có thể chiếm được chút ưu ái từ Ninh tổng.

Đỗ Khánh Vân nhìn dáng đứng thẳng tắp của người phụ nữ dưới tầng, mỗi cái giơ tay nhấc chân vừa tự phụ vừa dịu dàng, không hề đáng sợ như lời đồn, trái tim cô ta run lên, véo vào lòng bàn tay.

Tận dụng thời cơ.

---

Lan Ngọc thu xếp cho Lâm Vỹ Dạ xong, cuối cùng cũng phải đi.

Nàng sợ cô để lỡ chính sự, nhu thuận chui vào lòng cô như chú mèo con, học theo cách của cô, xoa bóp mặt cô: "Ninh tổng mau đi đi, biển sao trời mênh mông chờ Ngọc chinh phục."

Lan Ngọc cong môi, hôn từ giữa hai đầu lông mày đến bên tai, hơi thở dồn dập: "Không có tiền đồ lớn như thế đâu, chỉ muốn chinh phục mèo Dạ Dạ"

Cô nói thẳng ra, làm mặt nàng nóng bừng, cười tủm tỉm cho cô đáp án: "Mèo Dạ Dạ đã sớm là của Ngọc"

Lan Ngọc nhướng mày: "Chứng minh thế nào?"

Nàng tức giận véo cô, véo xong rồi thấy cô có vẻ không thuận theo thì không buông tha, đôi mắt linh động xoay chuyển, dán sát vào "meo meo" cực khẽ.

Đón nhận ánh mắt trở nên thâm thuý của cô, nàng lập tức lúng túng, vội đẩy cô: "Đi mau đi mau, em phải ghi hình rồi."

Cô đè nén máu nóng đang bốc lên, gõ lên trán nàng, bước ra khỏi phòng. Bên ngoài Lê Lộc dẫn theo hai trợ lý nhanh chóng đuổi kịp. Bởi vì khách mời phải ngủ lại nên chỗ đậu xe dành hết cho họ, xe phải để bên ngoài, rồi đi bộ vào đây.

Đường đi không xa, năm sáu phút mà thôi.

Tài xế đã sớm lái xe đến vị trí tiện nhất, trợ lý tiến lên hai bước mở cửa sau. Lúc Lan Ngọc chuẩn bị bước lên, một bóng người mảnh khảnh chờ ở gần đó bỗng nhiên xuất hiện, dáng vẻ như đang tìm xe của mình, nhưng lại đi tới chỗ Lan Ngọc

Lê Lộc nhìn thấy trước, vô thức run lên.

Trời đầy mây, ánh sáng hơi tối, rất nhiều hình ảnh như bị đánh bộ lọc mơ hồ.

Lê Lộc loá mắt một cái, thật sự cho rằng là Lê Vỹ Dạ, bởi vì người tới có dáng người rất đẹp, tóc cũng cùng kiểu, lại mặc một chiếc váy màu gạo trắng, hơi giống phong cách của Lê Vỹ Dạ thời học sinh.

... Đúng, là dáng vẻ Lê Vỹ Dạ trong tấm ảnh cũ bị lộ, nàng cũng mặc như thế.

Đỗ Khánh Vân giả bộ lơ đãng, cúi đầu nhìn chằm chằm đôi giày cao gót và ống quần không dính bụi của Lan Ngọc, tim đập thình thịch, nghĩ rằng với cách ăn mặc của mình, thể nào Ninh tổng cũng sẽ tạm dừng một chút.

Một chút, đã đủ để cô ta phát huy.

Nhưng mà ngoài dự kiến của cô ta, Lan Ngọc ngay cả liếc một cái cũng không, lập tức lên xe.

Đỗ Khánh Vân chậm một bước, khó khăn lắm mới cọ qua ống tay áo lạnh lẽo của Lan Ngọc, suýt nữa ngã trên mặt đất.

Cô ta kinh ngạc quay đầu, đối diện với đôi mắt rét lạnh, như có thể nghiền nát cô ta thành tro.

So với vẻ dịu đang mà cô ta thoáng nhìn thấy ở trên tầng, cách biệt một trời.

Da đầu Đỗ Khánh Vân tê rần, vẫn không tin Lan Ngọc không dao động chút nào, thở hổn hển xoa cổ tay mình, xác định góc nghiêng đẹp nổi tiếng giới giải trí của mình, ngước mắt, mềm mại kêu: "Ninh..."

Cô ta căn bản không kịp nói ra một câu hoàn chỉnh.

Môi mỏng Lan Ngọc hé mở, chỉ nói một chữ: "Cút."

Tobe Continue

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co