Truyen3h.Co

[Cover] Vẫn Là Em

Chap 71

lvd_love89



Lâm Vỹ Dạ nặng nề ngã vào đệm hơi khổng lồ, bóng người hỗn loạn gào thét về phía nàng, vây kín không kẽ hở, trên tầng liên tục vang lên tiếng nổ mạnh, có rất nhiều âm thanh hô hoán, vô số bàn tay chạm vào người nàng

Cái gì nàng cũng không nghe rõ, cũng không phân biệt được ai với ai.

Trong lỗ tai là tiếng người phụ nữ hoặc cười hoặc khàn khàn gọi "Dạ Dạ", từng tiếng làm chấn động lục phủ ngũ tạng nàng, đôi mắt sưng đỏ cố chấp mở to, nhưng không còn nhìn thấy cô nữa, bên trong chỉ phản chiếu màu đỏ nóng rực thiếu cháy bầu trời đêm, cùng với khói bụi mù mịt quay cuồng qua cửa sổ.

Đầu óc Lâm Vỹ Dạ như bị đao rìu đục mở, tiếp nhận tất cả ký ức đã mất đi.

Nàng là Lê Vỹ Dạ, là Lâm Vỹ Dạ, là một linh hồn trống rỗng sẽ lại yêu cô vào mỗi buổi sớm mai. Tất cả quá khứ dữ dội ùa về, cô của thời thiếu niên, cô mình đầy thương tích, vẻ mặt mê luyến đến tận xương, toàn bộ vỡ đê, dũng mãnh va chạm vào thần kinh đã suy sụp của nàng

Thế nhưng không còn nữa.

Nàng móc cả trái tim một lòng yêu thương và trân trọng người này, vĩnh viễn sẽ không còn.

Tại sao nàng vẫn sống.

Có người muốn đỡ nàng lên, lôi kéo cánh tay nàng

Lâm Vỹ Dạ cực lực kháng cự, cuồng loạn né tránh.

Không đi.

Nơi này cách cô gần nhất, chết cùng một chỗ, mới có thể về cùng một chỗ.

Nhưng cơn đau đầu càng ngày càng kịch liệt đánh sập ý chí nàng, nàng không còn sức khống chế bản thân, mi mắt nặng nề hạ xuống. Xuyên qua khe hở lông mi, trong những giây phút tỉnh táo cuối cùng, nàng vẫn nhìn chằm chằm ngọn lửa phía trên, nước mắt bất lực trào ra, thân thể cuộn thành một khối cứng nhắc.

Lan Ngọc, Ngọc có thể, chờ em một chút không.

---

Khi Lâm Vỹ Dạ mở mắt ra một lần nữa, tầm nhìn mơ hồ hồi lâu mới dần dần rõ ràng.

Nàng bị đưa đến nơi khác, nằm trên giường bệnh, mu bàn tay ghim kim tiêm, chất lỏng trong ống truyền dịch chảy vào thân thể nàng từng giọt từng giọt, lạnh đến phát run.

Trong phòng bệnh có mùi nước sát trùng hoà với hương hoa nhàn nhạt, rất vắng vẻ, cũng rất yên tĩnh, chỉ có một người ngồi trên ghế ngồi bên mép giường, đang khẩn trương nhìn nàng chăm chú, thấy nàng mở mắt ra, biểu cảm kích động như muốn khóc tới nơi.

"Phu nhân tỉnh rồi, đau đầu không? Còn có ký ức nào không rõ không? Chỗ nào không thoải mái cứ nói với tôi, trong lúc cô hôn mê, tôi đã kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ cho cô rồi, kết quả đã hoàn toàn bình thường, tôi thật sự..."

Lâm Vỹ Dạ không nói gì, trực tiếp rút kim tiêm truyền dịch.

Bác sĩ Hà bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, vội vàng ngăn cản, lúc sắp chạm tới nàng, chẳng hiểu sao lại nghĩ tới lần muốn bắt tay với phu nhân trước kia, ánh mắt đó của Ninh tổng có thể nghiền cô ta thành tro, theo bản năng cô ta dùng chăn lót trước, rồi mới đè nàng lại.

"Phu nhân! Cô làm gì!"

Lâm Vỹ Dạ vẫn im lặng như cũ, chống thân thể ngồi dậy, không màng máu chảy ngược mà nhất quyết phải xuống giường.

Bác sĩ Hà sửng sốt, chợt bừng tỉnh hiểu ra trạng thái của nàng giờ phút này.

Cô ta sốt ruột quay đầu nhìn ra ngoài cửa một cái, không có động tĩnh, xem ra cấp cứu còn chưa kết thúc...

Thời điểm như thế này mọi sự an ủi đều vô ích. Trải qua trận nổ mạnh kia, phu nhân căn bản không có suy nghĩ cầu sống sót, đau đớn hay đổ máu nàng cũng không có cảm giác, càng không thể nghe cô ta ôn hòa khuyên bảo, một lòng một dạ muốn đi.

Bác sĩ Hà yên tĩnh một lát, đột nhiên cao giọng nói: "Ninh tổng lấy chính bản thân để đổi cô về, cô cứ không để trong lòng mà tùy tiện đạp đổ sao? Cô ấy không ngủ không nghỉ chuẩn bị nhiều như vậy, ngay cả tính mạng của mình cũng bỏ vào,dọn sạch chướng ngại vì cô, trải con đường tương lai cho cô, rốt cuộc có nghĩa lý gì!"

Lâm Vỹ Dạ giống như bị đóng băng, chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt vô hồn, trống rỗng nhìn chằm chằm cô ta.

Đối diện với ánh mắt như vậy, trong lòng Bác sĩ Hà không khỏi chua xót.

Cô ta là một người trung thành với giả thuyết vô thần, lại không nhịn được mà âm thầm bái lạy Bồ Tát, khẩn cầu Ninh tổng trong phòng cấp cứu có thể tránh thoát kiếp nạn.

Hiện tại ngoài căn phòng bệnh được coi là yên bình này, nên ngoài đã sớm đã cuồng phong bão tố, không biết bao nhiêu người canh giữ.

Nhưng kết quả còn chưa có, cô ta không dám nhiều lời với phu nhân.

Một khi cấp cứu thất bại...

Thay vì thắp lên hy vọng rồi tàn nhẫn tan biến, còn không bằng vẫn luôn tuyệt vọng.

Trước mắt điều cô ta nên làm, chính là cố gắng hấp dẫn sự chú ý của phu nhân, huống chi chuyện cô ta muốn nói từng việc từng việc đều là sự thật, vốn dĩ cô ta cũng không tính giấu giếm, muốn cho nàng biết.

Bác sĩ Hà lấy hơi, tiếp tục nói: "Từ rất lâu về trước Ninh tổng đã đoán được chìa khoá để đánh thức ký ức của cô, nhưng cụ thể phải làm thế nào thì chưa xác định được, phương án của bọn tôi là giả chết, cũng lấy cái chết giả làm cơ sở để chuẩn bị mọi khả năng, nhưng không ngờ Ninh Nam Thư không định buông tha cho cô, tình huống thay đổi đột ngột, điều bọn tôi có thể làm chỉ là một tấm đệm hơi, Ninh tổng vì bảo vệ cô, tình nguyện biến giả thành thật, đổi cả mạng sống của mình."

Lâm Vỹ Dạ bị mấy câu nói làm cho tan nát, nghẹn ngào bảo: "Chị ấy dùng bản thân đổi lấy tôi, tôi tỉnh lại, tôi tồn tại, đều có ý nghĩa gì!"

"Cô ấy đã sớm chuẩn bị kỹ càng" - Bác sĩ Hà hồi tưởng tình cảnh ngay lúc đó, khó nén kích động: "Hôm cô ấy cùng cô đi chụp cổ trang, ở trong điện thoại chính miệng cô ấy dặn dò, một khi cô ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi phải xoá sạch trí nhớ của cô, khiến cô coi cô ấy thành..."

Lâm Vỹ Dạ hô hấp khó khăn: "Thành cái gì?"

"... một người chồng không có tình cảm, cô chỉ cần yên tâm nhận lấy tài sản cô ấy để lại, không cần rơi một giọt nước mắt vì cái chết của cô ấy."

Trái tim Lâm Vỹ Dạ tê liệt, bị lửa đốt thành tro tàn.

Cô không chỉ bỏ lại nàng, còn muốn xoá sạch trí nhớ của nàng, xoá sạch dấu vết về Ninh Dương Lan Ngọc – người từng được yêu thương, được quý trọng trên thế giới này.

Cô muốn chết một cách im lặng, biến thành một bóng hình trong suốt chưa bao giờ quan trọng.

Ngực Lâm Vỹ Dạ phập phồng, nhìn chằm chằm bác sĩ Hà, giọng nàng run rẩy mà thay đổi: "Cô dám... Cô dám!"

Nàng co người về sau, quyết liệt bảo vệ bảo bối duy nhất của mình.

Bác sĩ Hà khó chịu quay đầu đi, nếu chắc chắn làm điều này, phu nhân căn bản không thể phản kháng, có lẽ không cho nàng biết càng dễ hành động hơn, nhưng xuất phát từ tư tâm, cô ta muốn nói cho nàng nghe khi nàng đã nhớ lại tất cả.

Một đường tận mắt chứng kiến Ninh tổng và phu nhân đến bên nhau, nếu ngày đó tới thật, sao cô ta có thể xuống tay được.

Trong phòng bệnh giương cung bạt kiếm, bên ngoài hành lang, bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân loạng choạng, chạy như điên tới gần, "bộp" đẩy cửa ra, người tới mở to mồm thở gấp, nước mắt giàn giụa liều mạng gật đầu, không phát ra thanh âm.

Lâm Vỹ Dạ ngây người.

Là Lê Lộc

Trong đầu nàng trống rỗng, bỗng chốc cháy lên ngọn lửa nhỏ bé khó tin, không dám nói lời nào, mím chặt môi.

Bác sĩ Hà hiểu rõ, vừa thấy phản ứng của Lê Lộc, cả người nhất thời vô lực, hốc mắt cũng đỏ.

Cô ta run rẩy quay người lại, nghẹn ngào nói: "Phu nhân, tôi, tôi có thể nói thật với cô, Ninh tổng cô ta, trong khi phát sinh nổ mạnh, ván cửa kim loại bị luồng khí hất vào người, ván cửa đó không nghiêng không lệch, bay đến phía sau Ninh tổng, tạo thành một góc với vách tường, giúp cô ta gánh phần lớn thương tổn..."

Sau khi chuyện xảy ra, bọn họ đều cho rằng không có khả năng sống sót.

Nhưng cửa vốn bị khoá từ bên ngoài, cánh cửa kim loại cứng rắn phong toả đường sống, vì phối hợp với căn phòng có diện tích rộng mà cửa rắn chắc lạ thường, to bằng kích cỡ của ba người trưởng thành.

Ninh Nam Thư bố trí thuốc nổ là vì muốn mạng người trong căn phòng trên tầng ba, cũng không có ý định cho nổ tung toàn bộ toà nhà, nên số lượng và uy lực của thuốc nổ không quá lớn.

Trên thực tế, dựa theo phương hướng luồng khí nổ phóng tới trong nháy mắt ấy, cũng không thể chuẩn xác bay vào người Ninh tổng, mà có hơi sai lệch, nhưng lúc ấy Ninh Nam Thư đang nằm sát cửa, cửa và cơ thể cô ta vướng víu vào nhau, vừa vặn xoay chuyển góc độ, rồi bay về phía trọng tâm vụ nổ.

Cô ta đã chết hoàn toàn, xác chết tàn khuyết không được đầy đủ, nhưng vào chính thời điểm mấu chốt nhất, cô ta bị bắt dùng chính thân thể mình trả giá cho hành vi phạm tội chồng chất.

Lâm Vỹ Dạ chậm rãi chớp chớp mắt, ngón tay không ngừng phát run.

"Cho dù vậy, Ninh tổng vẫn bị liên luỵ, nửa trái người đều có thương tích, cô ấy ở hiện trường quá lâu, ngạt thở nghiêm trọng, hơn nữa lại còn có hai vết thương mất máu." - Giọng mũi bác sĩ Hà đặc sệt: "Ninh tổng vẫn luôn được cấp cứu, bọn tôi sợ thất bại, cho nên không dám nói quá sớm, nhưng hiện tại cô ấy, cô ấy có thể sống sót..."

Cô ta còn chưa dứt lời, Lâm Vỹ Dạ đã phát ra tiếng khóc nức nở, nàng dùng sức cắn môi nhịn xuống, lập tức kéo kim tiêm trên mu bàn tay ra, mặc kệ tràn máu, thất tha thất thểu lao ra ngoài phòng bệnh.

Lan Ngọc đã được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, còn đang hôn mê, ở trong phòng chăm sóc đặc biệt quan sát, tạm thời không cho phép người nào tiến vào thăm hỏi.

Vách tường phòng chăm sóc đặc biệt có một tấm kính pha lê trong suốt, có thể nhìn thấy tình huống bên trong. Một đám đàn ông áo mũ chỉnh tề vây quanh căn phòng, khắp nơi là tiếng thở dài và tiếng khóc ròng khi sống sót sau tai nạn.

Lê Lộc chạy theo Lâm Vỹ Dạ tới, bảo vệ nàng trái phải.

Sau khi đám người phát hiện ra sự xuất hiện của nàng, tự giác im tiếng, tránh ra hai bên sườn, nhường một lối đi chính giữa.

Lâm Vỹ Dạ mê man đi về phía trước, càng tới gần, càng sợ hãi đến độ hàm răng run lên, nàng còn mặc trang phục bệnh nhân, mu bàn tay thấm đẫm màu đỏ, e sợ sẽ quấy nhiễu người bệnh, nàng đi rất cẩn thận, yên lặng dán lên cửa kính, lau mắt nhìn vào bên trong.

Trên giường bệnh trắng như tuyết, chăn che đến ngực người nằm đó, che khuất cả người đầy vết thương của cô. Cô nhắm mắt, hàng mi dài đen nhánh, môi mỏng tái nhợt, ngũ quan bớt đi sự lạnh lẽo ngày thường.

Cô không biết mình đang được cứu chữa.

Cô không biết mình còn có thể sống.

Tại thời khắc này, cô dùng dáng vẻ chịu chết đối mặt với nàng, không có kháng cự, chỉ có yếu ớt và dịu dàng.

Nàng dán lên tấm kính pha lê không nhúc nhích.

Ở đây ai cũng không có can đảm lên tiếng, cụp mi rũ mắt cúi đầu. Lê Lộc vững vàng hơn, lập tức trở lại thành trợ lý đặc biệt, tản mọi người ra, im lặng dẫn họ rời đi, chừa không gian lại cho mình Lâm Vỹ Dạ

Nàng nhìn cô không chớp mắt, sau một lúc lâu, mới cắn tay mà khóc huhu, rồi lại cười trong nước mắt.

"Chồng ơi" - Nàng vặn ngón tay ấm áp, nhẹ nhàng gõ lên cửa kính pha lê, tội nghiệp hỏi: "Khi nào thì Ngọc tỉnh, em muốn cùng Ngọc về nhà."

Tobe Continue

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co