12
một buổi sáng ở quân khu h thường ồn ào từ thời điểm gà còn chưa kịp gáy. không khí se lạnh gặp địa hình núi nhiều hơn nhà như ở quân khu càng khiến thời tiết trở nên khắc nghiệt hơn.
đám trẻ đã quen sống ở thành phố từ tấm bé, bố mẹ đã bảo bọc nuông chiều suốt mười mấy năm khiến khả năng thích nghi với môi trường sống mới của chúng trở nên yếu hơn. đối với đám sinh viên, việc mỗi sáng phải dậy từ lúc mặt trời chưa mọc lên từ đằng đông, sương mù dày đặc phủ kín cả ngọn đồi trước cửa quân khu là cả một cực hình.
te te té té te tè, te te té té te tè...
tiếnng chuông kinh khủng ấy vang lên như một hồi chuông gõ vào từng bộ não đang say ngủ, nó kéo dài đến mức ryu minseok nằm trên giường sợ hãi nhưng không dám chậm trễ nửa giây. cơ thể như có một sự lập trình được hình thành từ khi vào quân khu h, cậu từ trong chăn lồm cồm bò dậy, mặt mũi đã nhăn như đít khỉ.
"ashii, lạnh thế." - cái lạnh đầu ngày đánh cho choi wooje ở giường trên vừa mở chăn ra đã gào ầm lên.
bên ngoài hành lang, tiếng mở cửa của những phòng bên cạnh đã vang lên. phòng của tụi nó vẫn tối om vì chẳng có ai là thật sự tỉnh để bật điện.
"phòng 405, sao còn chưa bật đèn. tất cả dậy mau lên. ra khỏi phòng nhanh lên."
tiếng của trưởng khung nhà đã quát loạn cả lên, ryu minseok hoang mang, từ cơn mê phóng dậy bật đèn như một phản xạ có điều kiện.
"dậy đi mau lên, không ra ngoài tí ông ý cho cả phòng đứng dưới sân giếng thì nhục"
lee sanghyeok quấn cái chăn dày cộp lồm cồm bò dậy khỏi giường, y đạp cửa ra ngoài đầu tiên. theo sau y là ryu minseok, choi wooje, và noh taeyoon vẫn chưa thể mở được một bên mắt nào bị choi wooje nửa lôi nửa kéo ra khỏi phòng.
không khí lạnh liên tục thốc vào mặt tụi nó, ryu minseok bị gió thốc đến tỉnh ngủ, mắt cậu nửa nhắm nửa mở, vừa cúi đầu liền nhìn thấy lee minhyeong ở bên kia hành lang.
khác với vẻ mặt tèm nhem nước mắt của cậu do không thể chống lại cơn buồn ngủ cùng cơn lạnh giá, lee minhyeong đứng đó, áo hoodie đen của hắn to dày trông chẳng khác nào một con gấu, minseok đã tưởng tượng đến cảnh ôm lấy cơ thể to lớn của anh sẽ ấm đến nhường nào.
chiếc mũ áo hoodie được anh đội lên đầu, mũ áo vừa rộng vừa lớn che đi một nửa khuôn mặt anh, minseok chỉ có thể nhìn thấy bờ môi cong cong của đối phương.
ở một khoảnh khắc, ryu minseok thậm chí đã suýt nữa lôi điện thoại ra chụp anh. cuối cùng lý trí vẫn kéo cậu trở lại, hoặc đúng hơn là tiếng của trưởng khung nhà đã đánh tỉnh minseok.
"xong hết chưa? bắt đầu hô nhé."
"khung nhà d5"
"xong. xong. xong."
choi wooje đứng bên cạnh đã tựa đầu vào tường ngủ gật, nhưng miệng nó vẫn lầm bầm câu khẩu hiệu phải hô.
"khung nhà d5."
"xong. xong. xong."
chúng nó hô xong liền bị xua về phòng dọn dẹp và vệ sinh cá nhân sau đó ăn sáng tại phòng rồi mới bắt đầu một ngày mới.
"hôm nay ai đi lấy đồ ăn thế?"
noh taeyoon vừa đánh răng ở ngoài bồn rửa mặt vừa ngó đầu ra hỏi mấy người trong phòng. choi wooje ngồi trên giường cố gắng hồi phục lại sau cơn mê ngủ, nó nhẩm tính một hồi, chỉ vào ryu minseok đang chơi điện thoại ở bàn sinh hoạt:
"thằng minseok, hôm nay đến mày đi lấy đồ ăn đấy."
"dm, lạnh vl luôn ý. hay anh em ráng nhịn một bữa nhé."
ryu minseok giả bộ xoa hai tay vào nhau, răng nghiến ken két thể hiện sự lạnh lẽo không biết từ đầu đến khi cửa phòng tụi nó đã đóng kín mít. nhưng sự đùn đẩy của cậu đã không thành công, cậu bị lee sanghyeok đá ra ngoài với lời cảnh cáo:
"ít nhất thì phải mang về nếu không muốn nghe bố hwang chửi."
bố hwang chính là thầy đại đội trưởng dữ dằn của tụi nó, tương truyền nếu đại đội nào ở lại dưới sân muộn nhất thì chính là đại đội của tụi nó. mà nếu có một đại đội được khen ngợi từ người đại đội trưởng nhiều nhất thì chắc chắn cũng không phải đại đội của ryu minseok. ngay từ ngày đầu tiên, họ đã nghe chửi ba mươi phút dù rằng các đại đội khác đã đến giờ ăn cơm.
minseok nghĩ, nếu mình mà còn nghe chửi nữa chắc về sau không dám bén mảng đến gần khu này nữa mất.
cậu đút tay vào túi áo phao, lững thững đi xuống cầu thang. nơi lấy đồ ăn sáng chính là nhà ăn cách khung nhà của cậu một cái sân dài. minseok vừa đi vừa lầm bầm:
"đéo hiểu sao xây cái khuôn viên to vkl, đã lạnh rồi mà còn phải đi xa."
đi ngang qua tầng ba, ryu minseok thấp thoáng thấy bóng dáng to lớn quen thuộc. có vẻ hôm nay đối phương cũng đi lấy đồ ăn sáng. nhìn thấy lee minhyeong, chú chim nhỏ ryu minseok như thể tìm thấy được cái cây yêu thích của mình, cậu nhảy chân sáo bám sát lee minhyeong. anh quay đầu nhìn cậu, cậu nhe răng cười khì khì:
"hôm nay đi lấy đồ ăn sáng hả?"
"ừ."
"trùng hợp quá, tôi tiện đường nè. đi cùng nhé."
lee minhyeong dùng ánh mắt kì lạ nhìn cậu, trong đầu minseok đã nghĩ đến trường hợp câu nói tiếng theo của anh sẽ thiếu đòn đến mức nào. quả nhiên, người này chỉ muốn bắt bẻ cậu:
"đi lấy đồ ăn chỉ có một chỗ, làm gì còn đường nào nữa đâu mà không tiện."
"cậu bớt nói lại một câu thì chết ai à?" - ryu minseok đầu sắp bốc khói, chỉ muốn đạp cho con gấu to lớn bên cạnh một cái.
nghĩ là làm, ryu minseok đưa tay ra muốn đấm lee minhyeong, cuối cùng chỉ đấm được vào lớp bông dày cộp từ quần áo của hắn. minseok cảm thán:
"cậu trông ấm áp thật đấy. tôi mặc cả áo giữ nhiệt cả áo khoác rồi mà vẫn thấy lạnh quá."
minseok không nói dối, từ nãy đến giờ cơn gió lạnh nào cũng thốc thẳng vào người cậu, bả vai đã lạnh đến không còn cảm giác, minseok vô thức co người lại khi cảm nhận một cơn lạnh khác kéo đến.
khi minseok ngẩng đầu lên, chiếc áo khoác to lớn của lee minhyeong đã choàng lên vai cậu, mùi gỗ tuyết tùng ngay lập tức xộc vào mũi minseok. mùi gỗ nhè nhẹ vấn vít trên người khiến cả cơ thể cậu như nóng lên. lee minhyeong mặc chiếc áo hoodie đen với chiếc mũ được trùm lên đầu khiến cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của anh. nhưng chiếc áo khoác trên người minseok đã thể hiện sự quan tâm tinh tế của đối phương dành cho cậu. minseok im lặng, kéo chiếc áo khoác lớn hơn mình hai size sát vào người, lặng lẽ rảo bước về phía nhà ăn cùng lee minhyeong.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co