Truyen3h.Co

[¹²Cs/text- Edit] Poireauter

11

Chanhkhongchua1122

Kimnguu—>Thienyet

Kimnguu

LÂM THIÊN YẾT

Mày định giải
thích chuyện
này như nào đây

Thienyet

?

????

??????

Kimnguu

Mày là đang
muốn chọc điên
tao đấy à?

Dcm

Tao hỏi thì trả
lời một câu xem
nào

???? Cái loz

Thienyet

Như mày thấy

Bạn bè xã giao
bình thường thôi

Bỏ mấy cái suy
nghĩ sai lệch đấy
đi nhá

Kimnguu

Như nào là
sai lệch

Mày nói tao
nghe xem nào

Tao đéo phải
bò nên mày đừng
nghĩ mấy câu
đấy của mày có
thể dắt tao nhé

Thienyet

Tin hay không
tuỳ mày

Rảnh rỗi thì
tìm việc mà làm
đừng có kiếm
chuyện với tao

Sắp nổ não vì
mày rồi đấy

Kimnguu

Concac :)))

Mày không giải
thích rõ chuyện
này cho tao biết

Thì tao sẽ đem
chuyện hôm nay
kể cho Thiên Bình

Xem lúc đó mày
còn cười được kh

Thienyet

Sơ hở là lôi
Thiên Bình vào
để đe doạ tao

Còn gì nữa không

Lôi vào nốt đi

Kimnguu

Biết được điểm
yếu lớn nhất của
mày thì phải lôi
vào rồi

Bây giờ mày nói
hay để tao tự tra
ra đây

1 hoặc 2 chọn đi

Thienyet

Có vẻ mày thích
điều tra chuyện
đời tư của tao

Cứ tự nhiên

Không cấm cản

Kimnguu

Dcm

Được thôi

Mày nên nhớ
rằng bí mật mà
mày đang che dấu
không phải có
mỗi tao muốn
tra ra đâu

Làm gì cũng được

Nhưng đừng để
lộ sơ hở nhé

Nhắc trước đó

Thienyet

Ai?

Kimnguu

Rồi thời gian sẽ trả lời

Thienyet

...

__________________________

Baobinh—>Sutu

Baobinh

Sức khoẻ không
được tốt?

Sutu

Vâng

Hôm này hơi mệt

Xin lỗi anh nha

Lại để anh leo cây

Baobinh

Không sao

Trong người
không được khoẻ
thì nghỉ ngơi
dưỡng sức đi

Nhớ ăn uống
đầy đủ rồi uống
thuốc

Không phiền em nữa

Sutu

Nhưng mà này

Anh đã về nhà
chưa, hay vẫn
đang còn ở chỗ
hẹn

Baobinh

Đã về

Anh không có
ngốc đâu

Sutu

Em biết

Chỉ là cảm thấy
hơi lo lắng

Vì lần trước anh
vì giữ lời hứa với
em mà đứng đợi
mấy tiếng dưới mưa

Nên lần này

Em cảm thấy
không an tâm

Gọi điện kiểm
chứng đi

Baobinh

Đó không phải
lỗi do em

Đừng tự trách
bản thân mình

Sutu

Nghe máy

Baobinh

Điều em cần
làm bây giờ là
nghỉ ngơi dưỡng
sức

Anh ở nhà rồi

Đừng lo lắng

Sutu

Em không tin

Gọi điện kiểm
chứng đi

Baobinh

Em nghĩ tôi
là tên ngốc sao

Đã ở nhà

An tâm rồi chứ

Sutu

Ùm

Ngủ sớm đi nhé

Em ngủ đây

Ngủ ngon

Baobinh

Ngủ ngon

_____________________

Songngu—>Sutu

Songngu

Sao roài

Liên lạc được
với mập mờ chưa

Sutu

Liên lạc được rồi

Mối quan hệ bọn
tao là đàn anh và
đàn em thôi

Hong có gian
gian díu díu mập
mờ đâu nhé

Songngu

Hai chữ lừa
dối hiện rõ mặt
chữ rồi đó

Che che dấu dấu
làm chi nữa

Sutu

Gì vậy má?

Phải giải thích
bao lần thì mày
mới chịu tin tao
đây

Bọn tao là bạn

Không có yêu
đương

Songngu

Chả biết ai lúc
nãy cuống cuồng
lên

Mặc bản thân
đang truyền dịch

Muốn đến điểm
hẹn bằng được

Là sợ ai đó sẽ
giống một chàng
ngốc khờ dại chờ cô
công chúa của mình

Đúng chưa nè

Sutu

Anh ấy đã về

Chỉ là do lần
trước tao cũng
bùng kèo nên
lần này có chút
hoảng

Songngu

Này còn không
phải là yêu à

Quan tâm chàng
hoàng tử ngốc
nghếch đến như
vậy còn bùng kèo
mấy lần chi vậy

Cô công chúa
anh dũng cũng
quá tin người
rồi đấy

Sutu

Này mày có
thực sự là biết
dùng từ kh đấy

Songngu

Xin lỗi nha
mình đang học
lại từ vựng á

Sutu

Vậy thì chăm
chỉ nên nhé

Tao tin mày
sẽ bỏ cuộc thôi

Chỉ là sớm
hay muộn

Songngu

Thực sự là lo
cho sức khoẻ
của mày

Nhưng mà cứ
lơ đi thì tâm tao
day dứt

Chàng hoàng tử
ngốc ngờ ngếch
đấy vẫn dưới nhà
mày

_________________________

Tin nhắn mới từ Song Ngư hiện rõ trên màn hình, từng từ từng chữ như in sâu vào ánh mắt Trương Sư Tử, đôi tay cô khẽ run lên

Hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má, rồi rớt xuống màn hình điện thoại

Trương Sư Tử hất cái chăn đang trùm kín người mình ra, quay đầu nhìn ra cửa sổ, cô đưa tay ra run rẩy vén tấm rèm sang một bên một đoạn nhỏ vừa đủ để cô nhìn xuống dưới nhà.

Đứng như tin nhắn Song Ngư gửi cho cô

Tống Bảo Bình vẫn ở dưới nhà

Anh ngồi xuống đất tựa người vào cột đèn phía sau, lặng lẽ hướng ánh mắt lên phía phòng cô, như đang chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra. Trương Sư Tử biết nếu cô vờ như không thấy Tống Bảo Bình sẽ như tên ngốc mà ngồi đó mãi, cô bật người dậy mở cửa chạy xuống dưới nhà vội vã đến mức không cả xỏ dép.

Cánh cửa đẩy ra

Trong mắt Trương Sư Tử bây giờ chỉ ngập tràn hình bóng của Tống Bảo Bình

Trương Sư Tử vội chạy đến, nhưng Tống Bảo Bình lại y hệt một tên trộm bị bắt quả tang nhìn thấy Trương Sư Tử liền hoảng loạn đứng dậy xoay lưng muốn rời đi. Nhưng Trương Sư Tử không dễ dàng bỏ qua như vậy, thấy Tống Bảo Bình bỏ đi không một giải thích, không kìm chế được lớn tiếng quát.

"Tên đại ngốc kia, anh đứng lại đó cho tôi"

Tống Bảo Bình dừng bước xoay người nhìn về phía Trương Sư Tử, nhưng ánh mắt anh lại lảng tránh ra chỗ khác không dám nhìn thẳng vào mắt cô, tiến về phía trước vài bước muốn sang bên đường chỗ Trương Sư Tử đứng, nhưng bị giọng nói của cô ngăn lại

"Anh đứng im đó"

Trương Sư Tử chạy thật nhanh về phía anh, đôi tay nhỏ không ngừng đánh đấm vào người Tống Bảo Bình, mỗi cái đánh lên người là một lời chất vấn lại vang lên

"Não anh úng nước rồi à?"

"Ngồi dưới đó lâu như vậy làm gì? Không phải đã nói là về rồi sao? Sao anh vẫn còn ở đây chứ? Sao nói dối em?"

"Tên đại ngốc này mau nói gì đó đi chứ, sao anh cứ im lặng hoài vậy?"

"..."

Không có tiếng đáp lại

Trương Sư Tử đánh càng mạnh tay hơn, nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má, giọng nói cô dần ngẹn lại

"Tại sao...lại ở dưới nhà em lâu như vậy?"

Tống Bảo Bình đưa mắt nhìn Trương Sư Tử, anh dơ tay nắm lấy tay Trương Sư Tử kéo người cô phía mình rồi choàng tay khẽ ôm lấy người Trương Sư Tử, thấp giọng nói

"Phòng em vẫn sáng đèn"

Trương Sư Tử sững người vài giây, sau đó mới phản ứng lại cô vùi mặt vào người anh giọng nói khẽ khẽ vang lên

"Đồ ngốc"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co