chap 14
Chap 14.
Núi Jirisan.
SuA ngồi xuống một mỏm đá trên đỉnh núi, cô và Seungyeon vừa mới hoàn thành đoạn đường leo núi của mình. Dù mệt nhưng cảm giác rất sảng khoái vì được chiêm ngưỡng khung cảnh hùng vĩ từ đỉnh núi phóng xuống.
- Thấy sao hả? – Seungyeon đưa cho SuA một ly trà dâu.
- Đẹp quá, thật yên bình – những cơn gió phảng phất bay ngang qua làm bồng bềnh mái tóc đen của SuA
- ………….. – Seungyeon ngồi xuống bên cạnh, nhâm nhi ly nước của mình.
- Chuyện của em định giải quyết sao hả?
- Anh ấy không còn yêu em nữa, em đành phải buông tha thôi. Em nộp đơn ly hôn rồi – Seungyeon nói chuyện với ánh mắt đượm buồn. Chồng cô đã ngoại tình và cô phát hiện ra, hai người không thể ở cùng nhau được nữa.
- ………………………….
- Còn chị thì sao? Chị trên giấy tờ pháp lý vẫn đang là vợ của một cô gái, chị có định ly hôn không?
- Ly hôn? – SuA ngạc nhiên với câu hỏi của Seungyeon. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc này vì cô vẫn đang mải mê đi tìm những sự thật của quá khứ. Cô đã gặp Seungyeon và chia sẻ những gì nghe được từ Siyeon, Seungyeon nói rằng sẽ đưa cô đi du lịch và kể mọi chuyện cho cô nghe.
- Nếu em là chị, em đã đệ đơn ly hôn từ lâu rồi chứ không có mù quáng như chị đâu.
- ………………….
- Ông bà Kim kể với chị rằng Siyeon cưới chị là vì tiền, nhưng chị có hiểu lý do đằng sau những hành động của cô ấy không?
- ………….chị không biết nữa.
- Kim Bora, chị nghe cho rõ nè, Lee Siyeon là gái thẳng đó.
- Hả?
- Cô ấy trước khi gặp chị đã từng hẹn hò với rất nhiều chàng trai, và chàng trai cuối cùng là Go Shinwon, một nhân viên cấp cao trong KBR.
- ……………….
- Chúng ta biết nhau và làm bạn thân của nhau vì chị và ba em là đối tác trong công việc. Chị là một người rất tâm huyết với công ty của mình và các mối quan hệ bạn bè xung quanh, hầu hết thời gian chị đều dành thời gian cho công việc. Mỗi ngày đều có ít nhất một người đến tiếp cận chị và muốn tán tỉnh, cả trai lẫn gái, nhưng chị luôn tỏ vẻ không quan tâm.
- …………………..
- Cho đến một ngày chị đến gặp em và chia sẻ về Lee Siyeon, chị nói rằng chị rất thích cô ấy dù mới chỉ gặp mặt chứ chưa nói chuyện, em đã rất sốc và tò mò không biết cô gái đặc biệt kia là người như thế nào.
- …………………….
- Em đã cho người đi tìm hiểu về Lee Siyeon, mất một vài tháng. Khi em phát hiện ra Siyeon đang hẹn hò với một chàng trai trong khi vẫn đồng ý đi chơi với chị, em đã cảnh báo chị nhưng lúc đó chị đã quá thích Siyeon, chị không nghe lời em.
- ……………………….
- Rồi cho đến khi chị tự phát hiện ra sự thật, Siyeon đang hẹn hò với anh chàng nhân viên của chị nhưng lại nói dối là độc thân để bật đèn xanh cho chị tiến tới. Em đã rất nhẹ nhõm vì cuối cùng chị cũng sẽ thoát khỏi cái mối quan hệ độc hại đó. Nhưng chị lại tha thứ cho Siyeon, tiếp tục các buổi hẹn hò với cô ấy và sa thải Shinwon, lý do chỉ đơn giản là chị không muốn nhìn thấy cậu ta nữa. Sau đó chị mất nguyên cả tháng để tuyển một người có khả năng xuất sắc như Shinwon về làm cho công ty.
- ………………….
- Chị hẹn hò với Siyeon, rồi dần dần chị yêu cô ấy đến mức sâu đậm, rồi chị muốn kết hôn với cô ấy chỉ sau đó vài tháng, em lại tiếp tục sốc. Nhưng em biết là em không có cách nào ngăn cản chị. Em vẫn tiếp tục đi tìm hiểu về Siyeon và phát hiện ra động cơ của cô ấy, Siyeon cưới chị vì tiền, nhà cô ấy rất khổ, đó là lý do cô ấy làm bất chấp để có nhiều tiền.
- …………………………….
- Em nói điều đó với chị thì chị ngang ngược cãi rằng chị chấp nhận điều đó. Siyeon đến với chị vì cái gì chị không quan tâm miễn là cô ấy ở bên cạnh chị. Thế là đám cưới giữa chị và Siyeon diễn ra, dưới sự chúc phúc của tất cả mọi người, nhưng có một vài người là không hài lòng, trong đó có ba mẹ Kim của chị.
- …………….
- Sau khi cưới nhau, Siyeon yêu cầu cái gì chị cũng đáp ứng. Cô ấy muốn chị cho cô ấy thật nhiều tiền mặt hàng tháng, chị chấp thuận. Cô ấy mua sắm hàng hiệu hầu như mỗi ngày, đều là cà thẻ của chị. Chị nuông chiều cô ấy mà không hề tiếc nuối. Em là dân kế toán và chứng kiến cuộc hôn nhân của chị và Siyeon, em cảm thấy xót tiền cho chị.
- …………………
- Khi chị bị tai nạn và còn sống, em rất vui mừng, việc chị mất trí nhớ cũng không làm em quá đau lòng, vì đó lại là cách giúp chị thoát khỏi cuộc sống hôn nhân với Siyeon.
- ………………..
- Và rồi giờ Siyeon lại kéo chị về bên cô ấy, rồi kể chuyện ngày xưa ra nữa. Em thật sự không hiểu nổi.
- ……………………
- Giờ sao? Chị cảm thấy thế nào về câu chuyện quá khứ này?
- ……………. – SuA vẫn chưa thể nói gì, mắt thẫn thờ nhìn về bầu trời phía trước.
- Trước đây bác sĩ nói rằng nếu chị biết quá nhiều chuyện về quá khứ, nó không tốt đến não bộ của chị. Nó sẽ làm chị suy nghĩ nhiều và não sẽ bị chấn thương từ bên trong.
- ……………………….
- Trước khi chúng ta đến đây Siyeon có gọi điện cho em, trách em vì em đã làm bạn lại với chị. Nhưng cô ấy cũng chính là người đã từng tuyên bố sẽ không gặp lại chị nữa để tạo mới cuộc sống cho chị, mà giờ cô ấy lại làm như vậy.
- ………………..
- Cảm xúc của chị hiện tại như nào? Chị có thật sự có tình cảm với Siyeon hay không?
- ………………chị thực sự yêu cô ấy ở thời điểm hiện tại
Câu trả lời nhỏ nhẹ của SuA làm Seungyeon thở dài.
- Nhưng có lẽ chị sẽ không chọn cách cư xử như ngày xưa đâu.
Đồng thời lúc đó có một tin nhắn đến từ Siyeon.
“Bora, chị đang làm gì thế?”
“Chị đang ngồi trên đỉnh núi với Seungyeon thôi” – SuA bình tĩnh đáp lại
“Em nhớ chị”
SuA nhắm mắt lại, thở một hơi não nề, tim cô nhói lên mỗi khi Siyeon bày tỏ tình cảm của cô ấy.
Cô thực sự rất muốn tin rằng những lời Siyeon nói ra đều là dối trá. Cô ấy sau mọi chuyện chẳng thể nào mà yêu được cô….
Nhưng từng hành động cô ấy làm, từng lời cô ấy nói, từng cảm xúc cô ấy thể hiện qua ánh mắt, cô lại cảm nhận được sự chân thành trong đó.
Cô không biết là do cô mù quáng một lần nữa, hay do cô đang cảm nhận đúng.
Sự thật là xung quanh chẳng có ai nghĩ giống cô. Tất cả mọi người đều cảnh báo cô về Siyeon.
Cô thật sự tò mò liệu cô ấy định làm gì với cô để làm tổn thương cô khi cô đang ở trong trạng thái này….
Tài sản của cô chẳng có gì đáng kể, cô còn chẳng có đủ tiền để mua một căn nhà ở Seoul, cô càng không có đủ tiền để mua một chiếc xe hơi, bấy lâu nay cô đều đi taxi.
Nếu ngày xưa Siyeon đến với cô vì tiền, lần này đến với cô chắc chắn vì một điều khác chứ không phải tiền.
Là gì thì cô không thể biết được, những người xung quanh cô cũng không ai đoán ra.
---
Siyeon ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, mắt nhìn lơ đãng về không trung, tay cầm ly rượu vang đỏ, cảm giác trống rỗng lại tiếp tục.
Trên tivi đang bật một chương trình nào đó cô không nhận thức được. Sự tập trung của cô hướng về một khoảng không, rồi thỉnh thoảng chuyển hướng sang cái điện thoại đang đặt trên bàn. Cô nhắn tin hỏi SuA về bữa tối và chưa thấy chị ta trả lời.
Cô đã ăn bữa tối của mình như một con mèo, gắp lười vài miếng rồi bỏ bữa. Jihyo ngán ngẩm với cái thái độ ăn như chê của cô, cô ấy đành im lặng vứt hết đống đồ ăn đã nấu cho Siyeon rồi dọn dẹp.
Siyeon biết rằng SuA đang bận đi chơi đi tận hưởng nên quên trả lời tin nhắn của cô rồi, và cô thì không dám gọi điện hỏi thăm cô ấy trực tiếp, chỉ dám nhắn tin thôi. Con người hướng nội trong cô trỗi dậy mạnh mẽ vào những ngày này.
Đã 6 ngày cô không được gặp Kim SuA. Ngày nào cô cũng mở mắt ra việc đầu tiên làm là nhắn tin cho SuA, cô ấy luôn trả lời tin nhắn của cô, nhưng rất chậm.
Cô biết rằng SuA không phải người có thói quen nhắn tin chậm vậy đâu.
Ngày xưa mỗi lần cô nhắn tin cho cô ấy, cô ấy không nhắn lại mà sẽ ngay lập tức gọi điện cho cô để nói chuyện. Kể cả những việc nhỏ nhất, cô ấy cũng gọi điện để giao tiếp với cô. Cô đã từng hỏi tại sao….
“Vì chị lười nhắn tin, và chị muốn nghe giọng của em”
Siyeon hồi tưởng lại những lời tán tỉnh trước đây của SuA mà trái tim rung lên liên hồi. Cô rung động với những câu nói lãng mạn của cô ấy. Bây giờ thì sau tin nhắn của cô, cô ấy không gọi cho cô nữa, mà là nhắn tin lại, với tốc độ rất chậm.
Ban đầu cô định ngồi ngoài sân chỗ bể bơi để đắm chìm bản thân vào cái cảm xúc tiêu cực này. Sau một hồi thấy nhiều muỗi quá, cô đi vào trong phòng khách, bật tivi lên xem để giết thời gian. Vậy mà tivi cũng không giúp gì được cô.
Cô cũng không thể lên giường sớm được, vì cô sẽ bị trằn trọc khó ngủ. Có lên giường sớm hay lên giường muộn thì cũng như nhau, đều là bị ngủ muộn vì khó ngủ. Cô cảm thấy bản thân mình thật mạnh mẽ, cô đã vượt qua 6 ngày với tâm trạng thống khổ này.
Chỉ còn một ngày nữa thôi, SuA sẽ về với cô, cô ấy sẽ bắt đầu tin vào cuộc hôn nhân của hai người và mối quan hệ của cô và cô ấy sẽ được nâng lên một mức có phải không?
SuA nói rằng cô ấy sẽ về nhà vào sáng ngày mốt, Siyeon chỉ cần kiên nhẫn chờ nốt ngày mai nữa thôi.
“Chị vừa ăn lẩu nướng bò, hôm nay em đã ăn gì thế, giờ này chắc sắp ngủ rồi đúng không?” – SuA đã nhắn tin lại.
Siyeon nghe thấy tiếng điện thoại não như bừng tỉnh, cô chồm người bật dậy trả lời ngay lập tức.
“Hôm nay em ăn sushi, malatang, em bị khó ngủ, về nhà với em sớm đi” – Siyeon đã không nói về việc ăn ít của mình, câu trả lời của cô khiến cho SuA thấy rằng cô đang ăn uống rất đầy đủ.
“Ừm, ngày mốt chị về mà, rồi chúng ta nói chuyện nhé”
“Chị có nhớ em không?”
Sau tin nhắn này, Siyeon nhận được cuộc gọi của SuA, cô rất ngạc nhiên.
- Alo….
“…………………..”
- ............alo?
“Chị có nhớ em”
Siyeon mỉm cười, những cảm xúc tiêu cực của vài tiếng trước đã hoàn toàn biến mất.
- Nói gì đó khiến em ngủ ngon hơn đi.
“Chị yêu em, nhiều lắm”
Chất giọng trầm hiếm hoi của Kim SuA làm Siyeon run rẩy, cô cảm động như muốn khóc với một câu nói vô cùng đơn giản.
Ngày xưa SuA nói với cô câu này hầu như mỗi ngày, nhưng cô chỉ đáp lại bằng một nét mặt bình tĩnh, rồi trả lời vô cảm rằng “em cũng vậy”
Nhưng bây giờ cảm xúc của cô như bị thoái trào.
- Em là của chị, em không thể sống thiếu chị được, gần tuần trôi qua là đủ rồi, em sẽ không bao giờ để chị nghỉ làm dài ngày như vậy nữa đâu.
“Chị cũng không có ý định xin nghỉ nữa, chị sẽ đi làm đều mỗi ngày”
- Chị hứa nha.
“Ừ, chị hứa”
- ……………………
“Giờ….mình đi ngủ nhé”
- Ừm.
---
SuA cúp máy, rồi ngẩn ngơ nhìn vào một bức ảnh trong điện thoại. Đó là ảnh của Siyeon hôm hai người đi xem phim với nhau ở rạp.
Trong điện thoại của cô có một vài bức ảnh của Siyeon do tay cô chụp khi hai người ra ngoài hẹn hò. Trong tất cả các bức ảnh đó, ảnh nào Siyeon cũng cười rất tươi, mắt cô ấy híp hết vào lại, hai cái má nâng lên rất cao, cái mũi khin lại trông vô cùng đáng yêu.
Cô không thể ngờ được một người có khuôn mặt trông thuần khiết hiền lành như cô ấy lại có dã tâm về tiền bạc nhiều đến như vậy. Nếu để nói một trạng thái của Siyeon phù hợp với vai phản diện thì sẽ là lúc cô ấy đến công ty làm việc. Siyeon luôn trang điểm sắc nét khi đi làm, cô ấy không cười nhiều khi có nhân viên ở cạnh, ánh mắt cô ấy rất lạnh lùng.
Có thể đó mới là bản chất thật sự của cô ấy.
Những hình ảnh ngây thơ đáng yêu mà cô chứng kiến ở nhà, đều là dối trá. Có thể Siyeon làm vậy chỉ để lấy lòng cô mà thôi.
SuA cùng Seungyeon về lại thành phố, cô chào tạm biệt người bạn thân của mình rồi đến khách sạn ở một đêm. Cô chưa muốn về với Siyeon vội vì cô chưa sẵn sàng, thứ hai là vì cô ngại đi đường xa, nhà Siyeon ở tít ngoại ô cơ mà.
Ngày hôm sau cô đi gặp Kim Yoohyeon, một người mà cô cứ ngỡ là một nhân viên thông thường của công ty, nhưng hóa ra cô ấy là một người quen trong quá khứ của cô, cô ấy từng làm chức vụ trợ lý giám đốc cho KBR.
Yoohyeon xuất hiện trước mặt SuA với một phong thái điềm đạm và đã có sự chuẩn bị trước. Cô biết trong cuộc nói chuyện này mình sẽ phải nói gì, SuA đã lên lịch hẹn gặp cô từ tuần trước.
Ngày xưa cô là người gần SuA nhất trong công việc, cô hiểu rõ mọi chuyện từ lúc SuA và Siyeon gặp nhau lần đầu tiên, và cô hiểu tâm lý của hai nhân vật chính hiện tại.
- Woa, Yoohyeon, em đã cắt tóc ngắn rồi, trông đẹp thiệt đó – SuA trầm trồ. Yoohyeon sau bao ngày mới gặp lại mà đã xuất hiện với một diện mạo mới.
- Lần đầu tiên trong đời em cắt tóc ngắn đó – Yoohyeon tươi cười. Cô sẽ không nói với SuA rằng cô thay đổi kiểu tóc vì muốn gây ấn tượng với cô ấy trong lần gặp mặt này, cũng được một thời gian rồi cô không gặp SuA.
- Giờ chị mới biết em không còn là nhân viên của KBR nữa, chị hẹn em ở đây để nói về những chuyện Siyeon đã kể với chị, qua điện thoại chắc em đã hiểu tình trạng rồi chứ.
- Em hiểu. Những điều Siyeon nói hoàn toàn đúng. Mấy ngày vừa rồi chị đi gặp mọi người chắc chị đã hiểu gần hết câu chuyện rồi chứ hả, chị có bị đau đầu không?
- Chị có đau đầu, nhưng không phải vì căn bệnh đâu, mà vì việc khác.
- Em hiểu. Chị vẫn hoài nghi về con người thật của Lee Siyeon đúng không?
- Trong quá khứ em có tiếp xúc với cô ấy nhiều không? – SuA tò mò.
- Không nhiều, nhưng em bắt gặp chị và cô ấy đi hẹn hò với nhau rất nhiều lần. Siyeon gặp chị ở bữa tiệc tổng kết quý của KBR, cô ấy đi cùng bạn trai của cô ấy, còn chị là người chủ trì bữa tiệc đó.
- …………
- Bạn trai cũ của Siyeon tên là Go Shinwon, trưởng phòng marketing của KBR, là một trong những nhân việc xuất sắc của công ty.
- Ừ, Seungyeon đã kể qua với chị về Shinwon – SuA gật gù, cô chợt nhớ lại lúc Siyeon kể về lần đầu gặp nhau giữa cô và cô ấy, cô ấy đã khéo léo giấu thân phận của người bạn trai, thay bằng một người bạn thông thường để che giấu SuA.
Yoohyeon nhìn sâu vào SuA, cô biết người con gái đối diện đang cảm thấy hoang mang và không biết phải làm gì. Cô vốn là trợ lý của cô ấy, cô cần phải đưa ra vài lời khuyên thôi, cô đang chuẩn bị làm điều đó.
Cô làm việc cho Kim SuA với một sự tâm huyết vô bờ bến, không hẳn vì mức lương hấp dẫn ở KBR, không hẳn vì môi trường làm việc ở đây tốt, lý do chính khiến cô làm việc rất lâu ở đây, là vì Kim SuA.
Kim SuA là hình mẫu lý tưởng của cô, cô rất thích cô ấy. Yoohyeon nghĩ rằng cô không xứng với SuA nên cô giữ loại tình cảm đơn phương này vào trong lòng. Mọi thứ rất yên bình cho đến khi SuA thật sự đã phải lòng Lee Siyeon, một người con gái xa lạ mới gặp mặt.
Yoohyeon rất tức giận vì SuA đang để tâm đến một đối tượng khác. Bấy lâu nay cô ấy chỉ quan tâm đến công việc và người ở cạnh cô ấy hầu như cả ngày là Yoohyeon. Có những lúc công việc bận rộn, cô còn ngủ lại căn biệt thự của SuA, có thể nói người gần SuA nhất, tiếp xúc với cô ấy nhiều nhất không ai khác ngoài cô.
Dù lúc cô ở căn biệt thự cô ngủ khác phòng với SuA, nhưng điều đó cũng khiến cô rất hạnh phúc.
Nhưng trái tim cô vỡ vụn khi biết SuA đang nhắm cụ thể vào một đối tượng nào đó, mà không phải cô.
Cô đã gặm nhấm nỗi đau của mình suốt quãng thời gian SuA và Siyeon hẹn hò rồi đi đến hôn nhân.
Cho đến khi SuA bị tai nạn và Siyeon làm tân giám đốc của KBR, Yoohyeon đã chủ động xin thôi việc, vì cô không muốn tiếp xúc quá nhiều với Lee Siyeon. Cô biết rằng SuA đang bị cô gái này lợi dụng, nhưng cô không làm cách nào ngăn cản được.
Khi Yoohyeon xin nghỉ việc, Siyeon đã đề xuất việc cô đảm nhiệm một vai trò khác, vẫn nhận lương như bình thường, nhưng công việc là theo dõi SuA hằng ngày để trông nom cô ấy một cách gián tiếp.
Yoohyeon đồng ý vì công việc này sẽ giúp cô được nhìn thấy SuA mỗi ngày.
Và thời gian trôi qua, Yoohyeon biết rằng Lee Siyeon đã thật sự rung động với SuA. Tất cả những hành động cô ấy làm, đều thể hiện rằng cô ấy đã yêu người vợ hiện tại của mình, người mà cô ấy từng lợi dụng trong quá khứ.
Yoohyeon là một chuyên gia tâm lý, cô đã tường tận mọi thứ. Nhưng cô không muốn SuA hiểu điều này.
Mục đích của cô vẫn không thay đổi, cô không muốn nhìn thấy Siyeon và SuA ở bên nhau.
- SuA, chị nên chia tay Siyeon càng sớm càng tốt, điều đó tốt cho chị, Siyeon trong tương lai khả năng cao sẽ làm tổn thương chị, điều này chắc chị có thể đoán ra được.
- ……………….
- Cô ấy thật sự không yêu chị, cô ấy từ đầu đến cuối chỉ muốn lợi dụng chị thôi.
End chap 14.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co