Gạt
"Gạt cái chân chống lên đi em."
"Không anh, đời em chưa bao giờ gạt ai kể cả gạt chân chống."
Sau câu trả lời là tiếng chân chống xe sượt qua bờ dốc khi Trương Cực thả trượt chiếc xe xuống đường lộ. Tả Hàng câm nín, đúng như anh đoán, chiếc xe chao đảo vì vật thể chìa ra phía dưới xe tạo một lực đẩy khiến chiếc xe ngã nhào về bên còn lại. Trương Cực không té, Tả Hàng đã đứng bên cạnh đỡ lấy cậu như một vị thần hộ mệnh. Nắng rọi trên đỉnh đầu Tả Hàng sáng lấp lánh, Trương Cực nheo mắt gạt bỏ vầng hào quang mình vừa tự vẽ ra trên chỏm tóc người kia.
Tả Hàng ngán ngẩm dắt chiếc xe xuống mặt đường khi Trương Cực vẫn còn ngồi bên trên. Giọng anh chán chường,
"Sao em lì thế?"
Trương Cực trừng mắt.
"Sao anh mắng em?"
Cậu gõ cái cốc vào đầu người nhỏ hơn, vì đang ngồi trên yên nên chiều cao hai người ngang ngửa nhau. Tả Hàng dợm buông tay ra làm Trương Cực tá hoả thả hai chân xuống đứng dậy vì sợ chiếc xe lại chông chênh lần nữa.
"Hay em thử gạt anh một lần đi?" Giọng Tả Hàng bình tĩnh, đổi lại là cái liếc nhìn với vẻ mặt khó hiểu của Trương Cực. Anh đáp trả bằng ánh mắt hoạnh hoẹ không kém. "Hay em muốn bị anh gạt? Để sau này vào đời còn nhớ mà gạt chân chống."
Trương Cực không trả lời, hậm hực co chân đá chân chống lên như dằn mặt. Âm thanh vặn chìa khoá vang một tiếng "cạch", cậu đặt tay lên tay nắm rồi rồ ga để vạch xăng di chuyển, chân vắt lên cần đạp số bắt đầu nhấp xuống. Chiếc xe hơi giật nhẹ khi Trương Cực đạp ngược về sau để vào từ số bốn, rồi về ba. Xe cũ, phần đầu màu xanh đã gãy gọn trong một lần Tả Hàng lệch tay lái tông vào một tường rào của căn nhà bên đường vì bị chó rượt khi đang chở Trương Cực đi học thêm môn Văn. Đó là chuyện của mấy năm trước, bây giờ đã lên Đại học, Tả Hàng không còn run sợ đến mức lệch tay lái nếu bị chó rượt giữa đường nữa. Điều không thay đổi là người ngồi sau yên xe anh vẫn là Trương Cực, vì anh đã thi đậu bằng lái ngay khi vừa giải quyết xong chuyện nhập học, Trương Cực thì không. Năm Trương Cực mười tám, cậu nói chắc như đinh đóng cột với Tả Hàng rằng sẽ không bao giờ cầm lái xe máy, cậu muốn làm chủ tốc độ với cái vô lăng của chiếc Rolls-Royce ở trong nhà. Nhà mặt phố bố làm to, chắc thế nên Trương Cực không thích phải đương đầu với gió bụi và nắng mưa của đường phố trên một chiếc xe máy cỏn con. Tả Hàng không biết Trương Cực giàu bao nhiêu, nhà anh cách nhà cậu một dãy phố, mỗi khi sang nhà đón Trương Cực đi học, anh chỉ trông thấy cái hàng rào màu đen cao chừng ba mét với giàn hoa giấy ngập trước cửa, phía sau đó lấp ló một căn biệt thự, mang dáng dấp vừa cổ kính vừa thơ mộng như một góc Đà Lạt giữa lòng Sài Gòn.
Vậy nên tự dưng một ngày nọ Trương Cực muốn thi bằng lái xe máy, Tả Hàng đã ngờ vực nhìn cậu bằng đôi mắt tròn xoe đang mở to như không thể tin nổi.
"Sao tự dưng em muốn tập lái xe vậy?"
"Tại em muốn chở anh."
Tả Hàng thấy lý do đó nghe thật hư cấu, song anh cũng không hỏi nữa. Mọi thứ bắt đầu vào những ngày cuối tuần, Tả Hàng lôi chiếc xe cũ kĩ từ thời cấp ba ấy ra để Trương Cực luyện tập. Tay lái Trương Cực mới gia nhập vào đường đua tốc độ nên kĩ năng còn hạn chế, chỉ trong ba ngày đầu, cậu tự mình tông vỡ ba chậu bông đặt ngoài sân nhà mình. Chiếc xe màu xanh được tô đắp thêm bằng nhiều vết xướt xám ngoét, Tả Hàng thấy may mắn vì đấy không phải con SH anh mới mua.
Lượn lờ quanh nhà mãi cũng chán, thế là Trương Cực đề nghị được tăng cường thêm một buổi học lái xe ngoài đường lớn để trải nghiệm thực tế. Đó là lý do mà bây giờ hai người đang ở đây, trước sân nhà Tả Hàng, Trương Cực cúi người bật gác chân sau của xe, sau đó đưa tay vỗ vỗ lên yên sau, hất cằm mời gọi.
"Không chê em nghèo, lên xe em đèo."
Đầu Tả Hàng hiện một dấu chấm hỏi.
"Em đâu có nghèo?"
"Thì?"
"Thì anh không chê em. Nhưng mà anh không lên xe được không?"
Tả Hàng nuốt nước bọt nhớ lại những lần bốc đầu xe máy rồi phóng đổ bình bông thay vì phóng đổ tim em của Trương Cực, anh nở nụ cười thiện chí, vô cùng trông chờ một cái gật đầu.
Dấu chấm hỏi trên đầu chuyển sang Trương Cực, mặt cậu lạnh tanh khi rút tay về.
"Anh nỡ để em xông pha vào bão tố một mình sao?"
"Anh nào dám." Nhưng anh không nỡ hi sinh tính mạng mình hơn. Câu sau bị Tả Hàng ém nhẹm xuống lưỡi khi Trương Cực đưa chiếc nón bảo hiểm của anh ra, chưa để Tả Hàng kịp cầm lấy, cậu dứt khoát tự mình đội vào rồi cài nón cho anh luôn. Tả Hàng thoáng đờ người khi mấy ngón tay nóng hôi hổi của Trương Cực lướt qua bên má, có vẻ do hứng nắng quá lâu, đứng thì mỏi chân, nên Tả Hàng muốn ngồi. Anh ngồi thẳng lên yên xe mà không thèm tiếp nhận sự phản kháng của lý trí, hai tay đặt hờ bên eo Trương Cực đầy bỡ ngỡ vì lần đầu được trải nghiệm ở vị trí này.
Trương Cực quay ngoắc đầu lên, không quên kéo tay Tả Hàng vòng quanh mình rồi mới vặn ga chạy đi.
"Ôm em chặt vào kẻo té."
"Anh sợ ôm em thì anh té."
Mà té xe thôi thì không sao, té vào lưới tình mới chết.
Miệng nói vậy nhưng Tả Hàng vẫn ngoan ngoãn nhích vào gần hơn, cả người kê sát trên tấm lưng và bờ vai vững chãi của Trương Cực, tay anh choàng quanh eo cậu, ôm hờ hững chứ không dám siết chặt lấy. Lần đầu tiên Trương Cực chở Tả Hàng, thay vì lo lắng với tay lái đáng quan ngại của cậu, anh lại chợt bối rối và tự hỏi liệu trước giờ khi ngồi ở yên xe sau như này, cậu cũng từng cảm thấy giống anh không. Từ khi biết nhau đến giờ, từ đi học cho đến đi chơi hay đi làm, Tả Hàng luôn là người chở, và bạn đồng hành ở phía sau xe luôn là Trương Cực. Nó như một thói quen và dần trở thành điều thân thuộc trong cuộc sống hàng ngày mà Tả Hàng cũng chẳng nhớ mọi thứ bắt đầu từ bao giờ.
Có thể nói hai người là bạn từ nhỏ, nếu thời cấp ba được tính là nhỏ. Ban đầu Tả Hàng ở một tỉnh thành khác, sau đó để tiện cho việc học và phát triển tương lai, cả nhà anh mới chuyển lên Sài Gòn và sắp xếp cho anh thi vào một trường chuyên cấp ba. Vì học cùng trường, Tả Hàng gặp gỡ Trương Cực rồi vui vẻ làm bạn với nhau khi tình cờ phát hiện cả hai sống cùng một khu phố. Khởi đầu của chuyện đưa rước nhau chắc là khi Tả Hàng thấy Trương Cực lững thững đi một mình trong bóng râm vào hôm anh vừa trở về sau tiết thể dục. Thường thì Trương Cực đi học bằng xe hơi của bố, nhưng hôm đó bố cậu bận việc đột xuất và hiển nhiên cậu chỉ có thể tự cuốc bộ về nhà vì không biết cách đặt xe trên ứng dụng công nghệ. Và thường thì Tả Hàng không bao giờ mang dư nón bảo hiểm, nhưng hôm đó bỗng dưng anh thấy cái nón màu hồng mẹ mình mới mua đẹp quá nên tiện tay thó lấy treo lên xe ngắm cho đỡ buồn. Vậy nên vừa tiện lúc với một chỗ ngồi còn trống và một chiếc nón dư trên xe, Tả Hàng đèo Trương Cực về nhà. Bố mẹ hai bên nhanh chóng biết đến sự tồn tại của nhau rồi kết giao, hai người trở thành bạn thân từ đó.
Chênh lệch nhau một tuổi, nên lịch học của cả hai đôi khi không thuận lợi để có thể đi chung, nhất là những ngày Tả Hàng đã thành sinh viên năm nhất Đại học còn Trương Cực chỉ mới lên lớp mười hai. Thế mà anh vẫn xoay sở được, chẳng màng đến khoảng cách xa xôi như hai đầu sông giữa hai ngôi trường, từ những buổi ôn thi gắt gao cho kì thi quan trọng nhất đời người tới những buổi học lưng chừng không trọn vẹn, bằng cách nào đó, Tả Hàng vẫn luôn xuất hiện và đưa đón Trương Cực đúng giờ, dẫu trường anh nằm tuốt bên rìa Thủ Đức.
Chở nhau lâu như thế, đến khi đổi chỗ cho nhau, tự dưng Tả Hàng thấy lạ lùng. Anh nhìn xương hàm sắc lẹm của người nhỏ hơn phản chiếu trên gương xe, tay cậu điều khiển đầu xe chếnh choáng như thể chiếc xe được cầm lái bởi một người say rượu.
"Mà sao em lại muốn chở anh vậy?"
Trương Cực chưa vội đáp, cậu rẽ vào một con hẻm bên trái trong lúc đang chạy trên đoạn đường một chiều. Tả Hàng ré lên ngay sau đó khi có một chiếc xe tải cứ bấm còi ting ting sau lưng họ mà Trương Cực thì lại tấp vào quá đột ngột làm cả người anh giật nảy lên vì thót tim.
"Xi nhan đi ba! Em định không tông bình bông nữa mà để xe tải tông mình hả?"
Lần này thì Trương Cực chịu cất lời, cậu chạy băng băng trong con hẻm vắng người, bực bội đáp.
"Em có bật rồi. Tại xe đó không chịu nhường ấy chứ."
Tả Hàng không biết Trương Cực định chở mình đi đâu, tự dưng cậu đi vào con ngõ lạ hoắc mà anh dám chắc là anh chưa từng chở cậu ghé qua đây bao giờ.
"Anh có đắc tội gì với em thì cho anh xin lỗi, mình từ từ giải quyết nhé. Em đừng bán anh sang Cam."
"Cần gì sang Cam. Ở đây không có ai, anh trăn trối đi rồi em giải quyết liền."
Bánh xe cán qua một nắp cống gồ lên giữa đường, xe xốc nảy làm người Tả Hàng đổ ào vào lưng Trương Cực, tay anh vô thức siết chặt hơn rồi lại nới lỏng khi phát giác ra. Đoạn đường có một quãng hơi gồ ghề, xe vẫn tiếp tục xốc nảy và loạng choạng, trái tim Tả Hàng như rơi mất một nhịp theo đó.
"Anh thua, có mà trăn trối với cái nắp cống."
Cả hai không nói thêm gì nữa. Tả Hàng nhận ra Trương Cực đã chạy được xa hơn anh tưởng, dù thật ra là cậu đã tự chạy được lâu rồi, chỉ là thi thoảng nếu gặp chướng ngại vật thình lình xuất hiện thì cậu sẽ lao vào đâu đó hoặc ngã sấp mặt ở đâu đó do tay lái yếu kém. Những lúc như thế, Tả Hàng không thấy buồn, anh cười. Cười tủm tỉm, cười mỉm chi, nén cơn đau bụng vì nhịn cười vào đôi mắt mèo cong cong híp lại rồi lăng xăng dò xét xem người Trương Cực có thương tích ở chỗ nào không.
"Tả Hàng này."
Trương Cực chợt gọi, kéo Tả Hàng khỏi những nghĩ ngợi đang lởn vởn trong đầu anh từ nãy đến giờ.
"Khi chở em, anh nghĩ gì?"
Câu hỏi của Trương Cực bất ngờ và đột ngột như một bài kiểm tra miệng đòi hỏi anh phải cau mày suy nghĩ để tìm câu trả lời, Tả Hàng trầm tư trong giây lát. Trương Cực lại rẽ thêm mấy lần, sang trái rồi sang phải, không biết như nào lại vòng về đúng con đường quen thuộc ban đầu họ đã đi.
"Anh nghĩ là anh cần có em." Tả Hàng khẽ khàng lên tiếng sau một lúc lâu chìm trong thinh lặng. "Thật ra anh bị mù đường, em biết mà. Dù có xem đi xem lại chỉ dẫn trên google maps mấy lần thì em vẫn dễ dàng lạc vào một con đường khác, có khi là chạy từ quận 10 sang Bình Thạnh mà anh chạy qua quận 2 luôn. Nếu có em ở bên, em sẽ chỉ đường cho anh. Đôi khi anh thấy em thuộc rành rành đường đi mà chẳng cần đến maps, chắc tại em sống ở Sài Gòn từ nhỏ, nhỉ? Mà thế thì mình hợp nhau quá, người như anh đi cùng người như em là trọn vẹn đôi đường luôn."
Nắng xuyên từng vệt qua mấy tán cây to trên vỉa hè, đổ xuống mặt đường thành những mảng trắng loang lổ, kéo dài lên bậc thềm, gót chân và dòng xe cộ tấp nập, khung cảnh diễm lệ hệt như những tấm ảnh chụp đường phố Sài Gòn mà người ta hay đăng trên các trang mạng xã hội. Song, nắng chiều thì gắt, Tả Hàng nhớ mẹ anh từng bảo nắng chiều là cái nắng dễ hun đen da mình nhất. Anh nhìn lên đôi môi đang nhẹ nhàng cười của Trương Cực trên gương chiếu hậu, chợt nhớ về nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng những khi cậu trông thấy anh đứng chờ trước cổng trường để đón mình về. Tả Hàng trộm nghĩ, nếu mai này da anh có đen đi, tất cả là do anh đã ngắm Trương Cực cười quá nhiều.
"Còn em thì, em chỉ nghĩ đơn giản là em muốn chở anh thôi."
Giọng Trương Cực vang lên trong tiếng gió thổi ngược với hướng của cả hai. Chẳng qua là một ngày đẹp trời nọ, Trương Cực bỗng nhận ra mình thích được đi cùng Tả Hàng nhiều như thế nào. Cái cảm giác mà nếu ngồi trên xe hơi sẽ không thể có được. Những lúc cả hai chạy ngược chiều gió, mặc kệ dòng xe cộ ồn ã bên cạnh và đôi khi là khói bụi len lỏi làm rát cả mắt, cậu chợt thấy hạnh phúc vì được đồng hành cùng anh. Hay những lúc Tả Hàng chở cậu chạy lên cầu Ba Son khi trở về, anh sẽ chạy thật chậm ở giữa cầu để Trương Cực có thể kịp bắt lấy khoảnh khắc hoàng hôn buông đỏ rực bên cạnh những toà nhà, cậu lại thấy hạnh phúc vì được đồng hành cùng anh. Hay những lúc đón đưa mỗi buổi sáng, những lúc Trương Cực thấy đói bụng vào mười hai giờ khuya và Tả Hàng rồ ga chở cậu đi ăn hủ tiếu mì ngay trong đêm. Rất nhiều những lúc Trương Cực thấy hạnh phúc vì được đồng hành cùng anh, và sau đó cậu nhận ra, cậu cũng muốn được chở anh như thế. Không phải ai cũng là người đồng hành phù hợp với mình, và chẳng ai có thể tìm được người đồng hành lý tưởng ngay trong một lần. Trương Cực may mắn vì cậu có được bạn đồng hành của mình sớm hơn bất cứ ai. Vậy nên cậu muốn được chở anh để có thể tiếp tục đi cùng anh, cậu muốn làm điều đó với Tả Hàng như cách cậu luôn muốn chăm sóc, chở che, bầu bạn và bên nhau với người con trai đã luôn dựa dẫm và chiều theo cậu như thế.
"Ê nhóc, coi chừng cái hố."
Tả Hàng kêu lên. Trương Cực giật mình khỏi luồng suy nghĩ mông lung đang chiếm trọn tâm trí khiến cậu mất cảnh giác với con đường trước mặt. Cậu vội đạp thắng, song tay vẫn chưa nhả ga, đầu xe quẹo sang một bên để né gấp. Chiếc xe lảo đảo lượn vài đường cong đẹp mắt từ lề đường bên này sang lề đường bên kia, cuối cùng đáp gọn ơ trên một bụi cỏ rậm um tùm sau khi mù quáng lao vào gốc cây to bên cạnh như cách Trương Cực lao đầu vào lưới tình với người anh trai nào đó.
Hai người té.
Chỏng chơ.
Vì ngồi sau nên Tả Hàng kịp nhảy sang bên trước khi chiếc xe đè lên chân mình. Trương Cực không may mắn như anh, cậu bị kẹt giữa thân xe và bụi cỏ, chiếc áo nhàu nhĩ lấm lem bẩn và nón bảo hiểm nghiêng hẳn sang một bên. Tả Hàng vội vã dựng xe lên rồi dìu Trương Cực dậy. Cậu phủi đi vài cọng lá khô dính trên người mình, khẽ nhăn mặt vì thấy chân đau nhói, song nét mặt vẫn còn bình tĩnh.
"Em có bị sao không?"
"Em có."
Trương Cực trả lời. Rồi trong lúc Tả Hàng đang loay hoay kiểm tra thương tích trên người mình, cậu lại nói, giọng đều đều như đang đọc mấy dòng chữ từ tấm quảng cáo dán trên cột điện phía xa.
"Em thích anh."
Tả Hàng khựng người, lùi một bước, buông hai tay khỏi người Trương Cực rồi nghi hoặc nhìn cậu.
"Em té trúng dây thần kinh nào rồi hả?"
"Không. Em chỉ bị té vào lưới tình thôi."
"Đùa à. Nãy anh bảo em gạt anh một lần nên giờ em gạt anh phải không?"
Tả Hàng cười, nhưng sượng trân. Trương Cực không cười lại, mặt cậu dửng dưng, mắt cậu sáng mờ, anh nhớ là bình thường nó luôn sáng lấp lánh. Tim anh đánh thịch một cái, không cười nữa. Thấy Tả Hàng lảng tránh, Trương Cực lặng lẽ nhìn tới cái chân đang đau của mình rồi thở dài.
"Thôi quên đi, coi như em chưa nói gì."
Trương Cực quay người đặt tay lên xe, có vẻ định tự mình dắt xe xuống lòng đường. Nhưng Tả Hàng chợt ngăn cậu lại, tay anh nắm lấy cổ tay cậu, mắt anh nhìn cậu sáng rực như đang sắp trao gửi sự tin cậy lớn lao nhất của lòng mình.
"Sao quên được, em phải đợi anh tiếp thu đã chứ. Anh cũng thích em mà."
Bỏ mẹ rồi, té xe một cái mà có hai kẻ cùng té vào lưới tình.
"Chân em đau đúng không?" Tả Hàng nhìn xuống đôi chân bước khập khiễng của Trương Cực, anh kéo cậu đứng sang một bên, trong khi bản thân thành thạo tra chìa khoá vào ổ rồi đẩy xe ra khỏi bụi rậm. "Để anh chở về cho."
Mọi thứ trôi chảy như một thói quen đã ngấm sâu vào da thịt, Tả Hàng ngồi lên xe, Trương Cực lê bước đến rồi yên vị phía sau cậu. Trong tiếng xe nổ máy, giọng Tả Hàng vang lên thật dịu dàng.
"Thật ra anh cũng muốn được em chở. Hứa với anh là về nhà nghỉ ngơi cho mau khỏi. Lần sau mình đi hẹn hò, em chở anh nhé?"
Tay Trương Cực đặt hờ bên eo Tả Hàng, cậu bất giác siết chặt tay lại khi nghe anh nói, từ từ vòng hai tay quanh người anh, ôm cứng ngắc. Nắng chiều rải xuống những đốm lửa vàng, Tả Hàng thấy như da mình bị hun nóng. Anh bật cười, chắc mẩm rằng Trương Cực cũng đang cười vui vẻ lắm. Giọng cậu hiền từ vang trong nắng.
"Vâng. Em hứa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co