chap 3
Gia hạo anh đi chơi với em ko đc vui ah
-sao em lại nói vậy
-từ lúc gặp anh đến giờ có thấy anh cười đâu.lúc nào khuôn mặt cũng lạnh băng ak
mà chính tôi còn ko hiểu sao mình lại như vậy.đi bên một giai nhân lẽ ra tôi phải nên vui mới phải đằng này tôi vẫn ko chút xao xuyến lại cũng ko thấy vui chút nào
-vậy giờ em muốn anh làm gì em mới vui
NHÃ UYÊN tình tứ nắm tay gia hạo
-giờ anh dẫn em đi xem ca nhạc ngen
-đc rồi vậy lên xe anh đưa em đi
ko bao lâu gia hạo đã đưa NHÃ UYÊN đến sân khấu ca nhạc trống đồng.vốn ko thích những nơi đông người vậy mà hôm nay lại phải chịu tra tấn thế này làm sao chịu nỗi đây.sao mà khổ quá ko biết.NHÃ UYÊN khoát tay tôi đi vào.đang đi cô ấy có đt nên đi đến một góc để nghe còn tôi thì đứng lại đợi
-bắp nướng khoai lan nướng thơm ngon đi.
tiếng rao trong veo dịu dàng của ai đó khiến gia hạo tò mò quay lại đập vào mắt anh là cô gái hôm trc.mỗi lần nhìn thấy cô gái ấy tôi thấy vui sao đó.cứ muốn ngắm nhìn khuôn mặt đó hoài.nhìn cô ấy lúc này thật xinh nét đẹp tự nhiên ko chút phấn son.mái tóc đc búi cao.tạo nên nét thanh tú tao nhã
-bắp nướng khoai lang nướng thơm ngon đi..............
-bán cho tôi hai trái bắp
Trúc linh nhìn lên cô ngạc nhiên khi gặp lại anh .ko hiểu sao cô lại ko dám nhìn vào ánh mắt đó.nó sâu lắng khiến ai nhìn vào cũng ko dứt ra đc
-anh đợi tôi chút để tôi nướng lại cho nóng
-ok khi nào xong cô đưa tôi cũng đc
Trúc linh nướng lại nhanh chóng rồi đưa cho gia hạo
-của anh đây
-thơm quá chưa kịp ăn mà đã đói bụng rồi
Trúc linh cười
-anh đã quá khen mong rằng ko làm anh thất vọng
-hihihi.....tôi nhìn là biết có ngon hay ko rồi
nụ cười chưa dứt thì đã thấy NHÃ UYÊN bước lại
-anh ở đây em tìm nãy giờ.
-anh đến đây mua bắp.em ăn ko?
Nhã uyên nhìn trúc linh ánh mắt ko mấy thiện cảm"con nhỏ bán bắp đẹp đến vậy hèn gì anh ta ko tiếc mà tặng cho cô ta một nụ cười còn mình đi từ tối giờ mà có thấy gì đâu.nghĩ vậy NHÃ UYÊN càng tức giận hơn
-cái này cũng có thể ăn đc ak.những thứ bẫn thỉu này chỉ có thể dành cho những kẻ bần hèn như cô ta mới ăn thôi.em ko cho anh ăn mấy thứ này đc.
vừa nói cô vừa lấy hai trái bắp văng trc mặt trúc linh làm gia hạo tức giận trc hành động thiếu suy nghỉ của cô
-em biết em đang làm gì ko?những thứ này đối với em là bẫn thỉu nhưng em có biết cũng nhờ nó mà cũng nuôi sống bt bao người chúng ta cũng nên chấm dứt tại đây đi
Gia hạoko quên để tờ giấy 100k trả tiền rồi bước đi thấy vậy NHÃ UYÊN đuổi theo.nhưng có lẽ anh ta đang rất giận ko thèm dừng lại cho cô nói hai lời xin lỗi.chỉ có trúc linh ko hiểu chuyện gì đang xãy ra chẳng lẽ vì ăn bắp của cô mà hai người lại chia tay vậy sao.còn tiền dư của anh biết làm sao mà đưa bây giờ.trúc linh thở dài thôi thì gặp sẽ trả lại cho anh ta vậy?
-trúc linh đang nhìn gì vậy.mày quen với anh chàng đẹp trai đó hả?
-ko có quen
-hjhjhj....có thật ko đó.thấy nghi ngờ quá ngen
-nghi ngờ gì chứ.thật mà ko có quen
-anh ta đẹp trai mà đứng cạnh mày nhìn 2 người cứ như trời sanh một cặp vậy đó
-mày cũng nhiều chuyện thật ko bán mà nhìn kỹ quá hén.tao đâu đc cái vinh hạnh đó đâu mày nói vậy
-thì thấy sao tao nói vậy.thôi tao đi bán đây
-uhm
Hai cô thì vô tư nói chỉ có một người gần đó yêu cô bạn thân mình đã rất lâu vậy mà ko dám nói.chưa lo đc cái ăn thì làm sao lo đc cho người yêu bây giờ.chỉ có thể âm thầm yêu cô từng ngày từng tháng mà thôi.thà ko nói ra để giữ mãi tình bạn thân còn hơn nói ra để ko còn vui vẽ với nhau như vậy nữa
gia hạo về nhà đi thẳng lên lầu.ngã người xuống nệm một cách mệt mõi.nhớ lại thái độ nhã uyên làm cô ấycủa cô ấy đứng trơ ra mà tội nghiệp.nghèo đâu phải cái tội.nếu có người yêu như NHÃ UYÊN thì thà tôi cứ sống như thế này thì còn tốt hơn.hình ảnh cô bé ấy lại ùa về trong tâm trí tôi.ko hiểu vì sao chỉ mới gặp hai lần mà tôi lại có cảm giác như đã quen từ lâu rồi.chẳng lẽ tôi lại thích cô ấy.cũng có thể như vậy bỡi một cô gái con quá trẻ mà chịu khó như vậy thật là hiếm thấy cô bé ấy như mẹ tôi khi xưa tảo tần làm tất cả để mưu sinh cô ấy là người con gái tốt.bất chợt anh mong rằng sẽ sẽ gặp lại cô suy nghĩ một lúc gia hạo cũng chìm vào giấc ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co