Truyen3h.Co

Cường Vĩ | R-18 | Làm em

làm em

hoahongtrenaotamgai

warning: out of characters, r-18, trôn có lài, ngoài séc ra thì không có gì khác. đây là bản thảo cũ từ 2023 được đem ra xào nấu lại nên văn phong khác hiện tại khá nhiều, cũng sẽ là fic duy nhất viết theo phong cách mất dạy kiểu này. dùng từ khá tục tĩu nên hãy cân nhắc

bạch hồng cường x lê bin thế vĩ; một ngày hoa hồng trắng tò mò về cơ thể khác biệt của cún yêu

-----

Cả người Thế Vĩ run lên trong cái cảm giác bị đôi bàn tay Hồng Cường giữ chặt lấy, nó biết điều gì sắp tới sẽ xảy ra với mình, biết rất rõ, nhưng Thế Vĩ vẫn không thể ngăn được sự hưng phấn xen lẫn sợ hãi đang dâng trào trong trái tim.

Bạch Hồng Cường có thể sẽ giết chết nó mất thôi, bằng thứ vũ khí mà chỉ mình anh ta mới có. Nghĩ đến đấy đã đủ làm Thế Vĩ càng trở nên nhạy cảm, nước dâm phía dưới ồ ạt chảy ra, cứ thế làm ướt đẫm cả mảng quần, nom qua như thể Thế Vĩ vừa mới đi tiểu. 

"Em không cần sợ đến thế đâu, yên tâm, tao sẽ không kể cho ai về bí mật của em."

"Tao sẽ nhẹ nhàng mà."

Anh khe khẽ thốt lên bên tai nó, rõ ràng là lời an ủi vỗ về, nhưng hành động của Bạch Hồng Cường chẳng có chút biểu hiện nào là muốn buông tha Thế Vĩ, lưỡi anh liếm láp và bú mút lấy vành tai nhạy cảm đỏ ửng, ngậm chặt trong miệng, đảo qua lại bắt Thế Vĩ phải quen với nhiệt độ nóng bỏng này. Tay Bạch Hồng Cường dễ dàng cởi quần Thế Vĩ ra, mặc cho nó theo bản năng khép chân lại, muốn giấu đi bí mật nó đã chôn sâu trong lòng hơn hai mươi năm. Lớp nội y đã nhơ nhớp nước dâm nồng mùi xuất hiện trước mắt Hồng Cường, khiến anh càng thêm tò mò.

Rốt cuộc thì thằng Vĩ đang thèm khát anh đến cỡ nào?

Ném những thớ vải vướng víu đó đi, anh lặng lẽ quan sát phía bên dưới thân nó, và chỉ trong vài giây yên tĩnh đó thôi, Lê Bin Thế Vĩ tưởng chừng đã cả ngàn năm trôi qua.

Thời điểm nó thú nhận với anh rằng nó không phải người bình thường, rằng dù nó là đàn ông nhưng trên người nó chẳng có thứ đáng-ra-nên-có; thay vào đấy là bộ phận sinh dục của phụ nữ - Thế Vĩ đã vô cùng sợ hãi, nó sợ anh ghét bỏ nó khác biệt, sợ anh kỳ thị rồi bỏ rơi nó. 

Anh yêu em thì anh đồng tính, nhưng làm tình với em thì không phải đồng tính vì em có lồn non cho anh đụ.

Hiển nhiên, Thế Vĩ đéo thể nói thế được.

Dường như Cường nhận ra sự căng thẳng nơi nó, cánh tay đang ôm Vĩ khẽ siết chặt hơn, Hồng Cường lần nữa cắn cắn vành tai Thế Vĩ, nhỏ giọng thủ thỉ đôi ba lời ngọt ngào sến súa; hoặc là anh đang hát, vì cún yêu đã chẳng còn đủ tâm trí để nhớ rõ người nó yêu đang làm gì nữa rồi.

Thú thật, Bạch Hồng Cường hơi ngạc nhiên, anh tưởng nó đùa, ai dè anh lại thực sự được thấy gò mu xinh xắn sạch sẽ như trong mấy bộ phim heo trước kia Cường từng xem. Ôi chao, đừng có phán xét Cường, thằng đàn ông nào mà lại không xem phim heo cơ chứ, không xem thì kệ nó, hoa hồng trắng có xem.

Nhưng có vẻ thứ Thế Vĩ nhà anh sở hữu dễ khiến người ta xiêu lòng hơn mấy cô diễn viên kia nhiều.

Liếm ướt gò má trắng nõn, luồn lưỡi vào sâu trong khoang miệng chàng trai, quấn lấy lưỡi nho nhỏ bên trong, mút mát hút đi hết mật dịch thơm ngọt, cũng đẩy những thứ nước trong miệng bản thân sang cho Thế Vĩ, bắt nó nuốt lấy trong cơn khó thở cực độ; Thế Vĩ chẳng thể nào theo kịp nhiệt độ tấn nóng dồn dập này, nước bọt bóng loáng chảy xuôi theo cằm, tí tách nhỏ giọt rớt xuống vạt áo mỏng tang. Bạch Hồng Cường dần cảm thấy thích thú trước những phản ứng như thế, dẫu cho chẳng thể hiện ra, bàn tay to lớn của anh úp lên môi lớn âm đạo, dùng hơi ấm phủ kín cái lồn bé nhỏ. Thế Vĩ hơi run run, cảm xúc thèm khát mong mỏi được tiếp xúc va chạm cứ thế tăng dần trong tâm trí nó. Bởi bản thân quá nhạy cảm, nên chút hơi ấm kia cũng đang kích thích nước trong âm hộ xối xả chảy ra, không mất bao lâu để cái tay cố tình che đi trêu đùa ấy bị dính đầy nước.

Thế Vĩ nức nở khóc, nó không muốn bản thân nhạy cảm đến mức này, nhưng cơ thể cứ thèm, càng nhiều càng tốt, muốn được khai phá cảm nhận khoái cảm, muốn lồn non được cặc lớn lấp đầy, muốn được Bạch Hồng Cường dùng gậy thịt khuấy đảo chọc ngoáy, làm nó sung sướng đến điên dại.

Hồng Cường hiểu chết cái thằng Vĩ, anh ôm nó trong lòng, hai ngón tay bắt đầu chọc vào trong cái lồn nhỏ bé, tách đôi hoa huyệt hồng hào ra, đút thẳng vào trong. Thế Vĩ ngay tức khắc ngập lấy đồ vật thật chặt, cắn chặt không muốn buông, vách thịt nóng bỏng như đang muốn thiêu đốt tâm trí cả hai, nuốt chửng tất thảy vào trong bóng tối. Bạch Hồng Cường thở dốc, lần nữa vừa dùng ba ngón ra vào không ngừng thoả mãn nụ hoa dâm dục, vừa cúi đầu mút chặt cái lưỡi xanh nho nhỏ đang lè ra vì khát nước của Thế Vĩ.

Ngón tay chai sần cố tình cọ đi cọ lại vào hột le đáng thương, vì bị trêu đùa nên giờ đây nó đã sưng phồng hết lên, nhưng rốt cuộc cũng chỉ càng dễ bề để chàng trai trẻ bắt nạt Thế Vĩ. Anh chụm ngón tay, bắt hột lẹ rồi day day kích thích, những khoái cảm không ngừng ập đến tựa sóng triều ấy làm người Thế Vĩ cong lên, đến cả mũi chân cũng không ngừng sung sướng, nước lồn văng ra tung toé khắp nơi vào thời điểm cậu trai lên đỉnh, lỗ lồn co bóp không thôi, nhạy cảm cực kỳ. Bạch Hồng Cường biết rồi, biết Thế Vĩ dễ dàng đạt khoái cảm hơn người khác nhiều lần, từ nãy đến giờ nó đã bắn ra ba lần, mệt đến không thở ra hơi rồi, nhưng Bạch Hồng Cường thì chưa thoả mãn chút nào hết.

Anh cởi bỏ tất cả những gì còn sót lại trên người nó, nắn bóp đầu vú căng cứng vì kích thích; Vĩ gầy, nhưng đầu vú nó to và hồng hào hơn bạn bè cùng trang lứa gấp nhiều lần, lắm lúc khiến Cường thấy không khác gì ngực con gái; đây không phải lỗi tại Cường đâu nhé, dù sao thì anh cũng chỉ là người được thưởng thức. Mèo xinh há miệng, cắn chặt rồi bú mút ngực sữa như đứa trẻ con, liếm mút ướt sũng vú Thế Vĩ, và rồi để lại trên cơ thể những dấu cắn đỏ hồng. Đáng ra nó nên thấy đau, nhưng rốt cuộc thứ sót lại trong đầu Thế Vĩ chỉ có hai ngón tay dí chặt đầu nhũ hồng hào đáng thương cùng cơn ngứa ngáy nóng bức thèm khát từ dưới âm đạo. Bạch Hồng Cường vừa gặm cắn da thịt non mềm vừa nâng Thế Vĩ lên, anh cởi quần ra, con cặc căng cứng nãy giờ lập tức làm nước dâm phun khắp nơi, ào ào làm ướt đầu khấc to đùng đầy nguy hiểm. 

Chẳng đợi Thế Vĩ phản ứng, Bạch Hồng Cường đã một phát đâm thẳng con cặc ấy vào sâu trong lỗ lồn nhạy cảm, Thế Vĩ ngay lập tức lên đỉnh thêm lần nữa, nước lại phủ kín dương vật Bạch Hồng Cường. Đầu vú đỏ hồng của nó cứ lắc lư không ngừng trước mặt thiếu niên, khiến Bạch Hồng Cường hơi cáu, anh bấu chặt lấy ngực nó, hết cắn lại xoa bóp, ngực nó chẳng to gì cho cam, nhưng giờ thì Vĩ lại có cảm giác rằng Hồng Cường sẽ véo đứt vú nó luôn mất. Hông anh vẫn đụ Thế Vĩ nhiệt tình, không ngừng cái việc đâm thẳng vào sâu trong âm đạo dâm đãng của nó. Thế Vĩ chật vật như con rối gỗ đáng thương, rồi cũng bị bắt ép tỉnh táo rối mù vì những cú thúc mang nó đạt cực khoái, tiếng hai túi tinh va chạm vào bờ mông mềm mại nhóp nhép cứ như những kẻ điên dại vì tình dục. Cặc to cứ đâm thẳng vào lồn non như thế thì làm sao mà Thế Vĩ chịu được. Gần như mỗi lần Bạch Hồng Cường nâng eo nó lên rồi dập mạnh là một lần Thế Vĩ xém lên đỉnh, sau bốn lần thì trực tiếp nức nở khóc to van lơn cầu xin.

"Anh ơi, anh ơi… chậm lại, c-chậm lại một tí…"

"Em có mang thai được không nhỉ?"

Bạch Hồng Cường trầm giọng hỏi, mới dứt lời đã để tinh dịch từ đầu khấc phun thẳng vào trong bụng Vĩ. Nóng đến nỗi Thế Vĩ cũng cùng lúc lần nữa đạt cực khoái. Người Thế Vĩ ướt đầy mồ hôi và vết tích tình ái, Bạch Hồng Cường cúi người liếm hết nước còn vương trên cơ thể nó; cùng lúc đó dương vật đã lần nữa sưng to trong người Thế Vĩ, chuẩn bị một lần nữa làm nó đến ngất.

"X-Xin anh, ha-a… cho em nghỉ-"

"Em không muốn thật hả?"

Nói xong, quy đầu thúc thẳng vào sâu bên trong hoa huyệt, vách thịt mềm của lồn dâm dường như đã quen thuộc với cái kích cỡ đáng sợ này, ngoan ngoãn thèm khát mút chặt bao lấy xung quanh, giống như một con chó khép nép quấn quýt lấy chủ nhân, động dục mà cắn nuốt sạch sẽ những gì chủ nhân của nó mang đến. Anh đút cặc càng vào sâu bên trong Thế Vĩ, đè ép lên điểm nhạy cảm sát cửa lồn, khiến Thế Vĩ giật nảy mình, lồn nhỏ đáng thương khóc lóc, rốt cuộc chỉ giúp cho nóng cuộc khai phá bón ăn no của Bạch Hồng Cường cho âm đạo nó càng thêm dễ dàng.

Anh đè nó xuống giường, nhấc cái chân mảnh mai lên, để lộ chút thịt lồn hồng hồng thảm thương qua những cú nhấp, cùng với hột le cứng ngắc cạ cạ qua thân dương vật không ngừng. Bạch Hồng Cường nâng tay chạm vào viên ngọc quý ấy, ngón tay cố tình chọc chọc vào, rồi ấn mạnh để nước lồn chảy ra, để lồn non cắn cặc to càng thêm chặt. Thế Vĩ không thể nào quen với những kích thích như thế, những tiếng rên rỉ cầu xin không ngừng phát ra từ cái miệng xinh. Nhưng lời anh nói thực sự đã làm đầu nó mụ mị, hoặc bởi nó yêu Cường quá.

Không biết tại sao, tự dưng nó lại nghĩ.

Nếu là có con với Cường Bạch thì được.

Tư thế hiện tại giúp đầu cặc to lớn càng dễ đỉnh sâu trong hoa huyệt, từng thớ thịt bên trong nó vặn xoắn lại, co rút sợ hãi muốn chạy trốn, nhưng đâu có biết như thế chỉ khiến người ta muốn bắt nạt nhiều hơn, muốn sướng nhiều hơn; Bạch Hồng Cường nắm chặt cổ chân Thế Vĩ, liên tục nhấp sâu vào lồn dâm, túi tinh cũng vì thế mà bạch bạch đập vào mông nó. Vĩ không đếm xuể đây là lần thứ bao nhiêu nó phun nước dâm, không nhớ đã đạt khoái cảm bao nhiêu lần, chỉ biết lồn mình đã không còn có thể lắng nghe tâm trí, chỉ cầu xin được cặc lớn giã mạnh, nong rộng cái thứ dâm đãng này ra.

Bạch Hồng Cường cũng thoả mãn những thứ mà Thế Vĩ muốn, anh mân mê xung quanh âm hộ nhạy cảm, vuốt ve da thịt trơn bóng, bóp chặt hột le của nó. Anh đâm sâu vào bên trong, đụ thật mạnh cái lồn dâm đãng mãi không chịu nới rộng ra, Bạch Hồng Cường e rằng dù có chịch chết Thế Vĩ ngày hôm nay thì cái lồn non này vẫn sẽ toả ra mùi hương thơm ngát mời gọi anh nắc thật mạnh ấy chứ.

Nghĩ đến đó, Bạch Hồng Cường không vui mà đâm cặc nhanh hơn, Thế Vĩ chới với không tìm được điểm tựa, tay nắm chặt lấy ga giường mong mỏi một chút tỉnh táo, rồi lại nhanh chóng quay về cái guồng khoái cảm không thể nào thoát ra. Tâm trí Thế Vĩ đã bị đục nát tan lắm rồi, chỉ còn sót lại những ngôn từ cầu xin được tha thứ thỉnh thoảng ê a phát ra, còn lại thì đã bị nhấn chìm trong biển khoái cảm. Cái cơ thể dính lời nguyền này dâm đãng tới nỗi linh hồn yếu đuối này không thể chịu nổi, nước dâm phun ra mỗi lần lên đỉnh hiện tại đã làm tấm ga giường bẩn không còn gì để sửa nửa rồi, ắt hẳn là phải vứt đi.

Bạch Hồng Cường thở dốc, bản thân anh cũng đang phải nín nhịn để không bắn ra quá sớm với cái lồn hư dâm dục này, Thế Vĩ bảo không muốn, song cơ thể cứ ngậm mút, cắn rịt lấy, mút mạnh như đang nhăm nhe hút sạch tinh từ Bạch Hồng Cường. Hoa hồng trắng bỗng dưng nảy sinh ác ý hiếm hoi, anh xoay người nó, để dương vật được tận hưởng ma sát sung sướng khi được xoay một vòng trong động thịt mê người. Hai tay Thế Vĩ bị anh nắm chặt lấy, chỉ có gương mặt đẫm nước mắt làm điểm tựa để gục xuống, cả hông và mông cùng nụ hoa đỏ ửng đều bị phơi bày trước thiếu niên, nhưng tiếc rằng bây giờ đến cả ngượng ngùng nó cũng không có sức, chỉ còn nức nở rên rỉ nói được từ nào thì nói.

"Cường… anh Cường…"

Và nó chỉ gọi tên anh.

Bạch Hồng Cường cúi người, anh ôm nó từ phía sau, tyi Bạch Hồng Cường chậm rãi lướt qua da thịt nó, Thế Vĩ có cảm giác thứ vũ khí đằng sau đang dần to lên, làm sao có thể như thế được chứ?! Anh đặt tay ở bụng Thế Vĩi, Bạch Hồng Cường nhớ đến mấy bộ phim heo cũ cũ, nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai nó.

"Nó sẽ đâm sâu đến đây ở tư thế này, làm bụng em sưng lên."

"Em muốn không?"

Anh khẽ cười, tiếng cười êm tai đã luôn khiến Lê Bin Thế Vĩ đê mê không lối thoát, yêu anh chẳng thể nào ngừng lại.

Nên Thế Vĩ nào có thể từ chối.

"Muốn…"

"Ngoan thế." Anh dịu dàng xoa đầu cún yêu, Thế Vĩ vì được khen mà thêm hứng tính, rồi lỗ lồn lại thắt chặt hơn, nhạy cảm phun ra càng nhiều mật dịch.

Bạch Hồng Cường chôn sâu dương vật vào Thế Vĩ, liên tục hỏi nó.

"Em thấy thế nào?"

"Vĩ ơi?"

"Có sướng không?"

Thanh âm đều đều bình tĩnh trái ngược với hoàn cảnh nóng bỏng hiện tại, chỉ tổ làm Thế Vĩ càng thêm mất kiểm soát. Theo lời anh dẫn dắt, nó cuối cùng vẫn không nhịn được vừa khóc vừa thừa nhận.

"A, mnn, sướng, có... em muốn, muốn anh bắn vào bên trong… hức.”

"Vậy tao bắn vào trong em nhé?"

"Ư-ưm, ha…"

Con cặc như muốn giã nát cái lồn nhỏ, làm dãn từng nếp uốn bên trong vách thịt nóng bỏng mềm mại. Thế Vĩ đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng lồn hay bụng vẫn cứ rực rịch thèm muốn, để mỗi lần được đâm sâu đến gồ cả bụng đều sẽ hút chặt dương vật hơn chút. Anh dùng cặc lớn khám phá đến nơi nhạy cảm nhất và sâu nhất trong Vĩ, nắc vừa nhanh vừa mạnh, để nó bị khoái cảm làm đến điên dại. Thế Vĩ há miệng thở dốc, như một con cún nhỏ bất lực chịu đựng tấn công, anh thấy vậy liền đưa tay nắm lấy lưỡi nó, vói ngón tay vào trong khoang miệng đùa giỡn vuốt ve như an ủi thú cưng. 

Bạch Hồng Cường cúi người xuống, liếm dọc theo tấm lưng ướt mồ hôi, rải đều nụ hôn lên đó, kết hợp với bàn tay day day xoa nắn nhũ hoa đáng thương lắc lư nãy giờ, vốn là bị vải giường kích thích cứng lên, sướng đến mức nước lồn phun ồ ạt. Thế Vĩ tê dại hết cả người, nằm xụi lơ trên tấm đệm không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu.

Hai tay anh nắm chặt eo Lê Bin Thế Vĩ, nhấp thêm vài lần rồi mới bắn ra; Thế Vĩ đã mệt tới mức không còn sức la hét, người nó run rẩy, bàn tay cùng ngón chân co quáy siết lại, nức nở một tiếng rất nhỏ rồi thực sự ngất lịm đi.

Hoàn hồn sau biển nhục dục, Bạch Hồng Cường mới nhận ra anh đã bắt nạt thằng em mình quá thể đáng. Anh thở dài, hôn nhẹ lên trán Thế Vĩ, giúp nó lau đi tầng tầng mồ hôi rịn đầy trên người. Sau đấy thì lại nâng tay, thử móc đống tinh trùng trộn lẫn dâm dịch từ lồn Thế Vĩ ra, đến giờ khi bị chạm vào nó vẫn run lên, trong thời gian móc cái lồn non để lấy dịch trắng ra, Thế Vĩ vẫn không ngừng phun nước, vừa ngủ vừa rền rĩ quằn quại trong khoái cảm.

Một mặt khác của Thế Vĩ mà lần đầu Hồng Cường biết đến.

Khiến anh sợ.

Sợ mình sẽ chịch chết nó, chứ chẳng phải gì đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co